Tôi và chồng kết hôn hơn nửa năm, sau 5 năm yêu nhau. Cuộc sống vợ chồng trẻ nhìn chung tạm ổn mặc dù nhiều lúc bất đồng quan điểm và tranh cãi gay gắt. Tôi khá ngang bướng nên những cuộc cãi vã thường kết thúc bằng sự im lặng của chồng. Chiến thuật của anh gần đây là im lặng, đợi tôi hết nóng rồi sẽ tự lành chứ không dỗ dành như ngày còn yêu. Ba tháng trước chúng tôi mở một cửa hàng dịch vụ nhỏ và đồng thời tôi chuyển sang cơ quan mới. Giai đoạn mới khai trương, tôi phải cáng đáng mọi việc kinh doanh, thích nghi với môi trường hoàn toàn mới nên bị stress nặng, bất đồng càng nhiều hơn.
Tôi là người cầu toàn, mọi việc phải được trau chuốt và hoàn hảo nhất có thể. Tính cách chồng ngược lại, anh chịu khó và ủng hộ công việc của tôi nhưng hời hợt, từ tốn nên nhiều lúc tôi không hài lòng. May thay, nhờ sự cố gắng và trời thương, việc kinh doanh của tôi khá tốt. Xin nói thêm, tôi là mẫu người ham công việc, chung thủy, chịu khó, được gia đình chồng yêu quý, mọi người nhận xét có vẻ ngoài dễ thương.
Một đêm chồng say, vô tình tôi thấy có tin nhắn: “Em nhớ anh, không hiểu sao mỗi khi say em đều nhớ đến anh, anh đừng im lặng như thế”. Tôi tò mò, đóng vai chồng để nói chuyện xem sao. Qua cách nói chuyện, tôi đoán cô này chưa có gia đình, khuôn mặt trên mạng bình thường, luôn nói nhớ chồng tôi. Hôm sau anh tỉnh, tôi hỏi thì anh bảo không biết cô ta là ai, tự nhiên cứ nhắn tin cho anh, anh thấy có vẻ không bình thường nên chưa từng trả lời lại. Tôi hỏi tại sao tên trong chát trên mạng là em yêu, anh nói cô ta tự để thế chứ anh làm sao biết. Tôi tìm trong danh bạ điện thoại nhưng không thấy tên nào lưu như vậy thật, có điều tìm trên mạng xã hội bằng điện thoại khác lại không thể tìm ra cô đó.
Chồng nói chưa hề gặp nhưng trong quá trình giả vờ là anh để nói chuyện với cô ta, tôi bảo:” Từ nay đừng gặp nhau nữa vì anh đã có vợ rồi”. Cô ta lại bảo đang khóc và đồng ý không gặp nữa. Lời cô ta và chồng tôi sao lại mâu thuẫn thế? Khi chat online tôi quen đưa biểu tượng cảm xúc mặt cười vào, lập tức cô ta bảo đó không phải anh Hoàng (tên chồng tôi). Tôi gửi lại hình động trong bộ sưu tập chồng hay dùng thì cô ta mới tiếp tục câu chuyện. Chứng tỏ cô ta quen cách trò chuyện của chồng tôi rồi.
Từ hôm đó, chồng tôi không có biểu hiện gì khác. Anh vẫn làm việc như thường, rảnh cũng ở nhà hoặc bên tôi. Tôi vốn không phải người đa nghi nhưng khi yêu nhau anh cũng say nắng và lừa dối tôi một lần, dù đã tha thứ nhưng tôi thực sự bị ám ảnh. Chính vì vậy, tôi thường dè dặt và không tin tuyệt đối anh. Tôi phải làm sao đây?
Tôi đã có gia đình và có hai con. Vợ thương tôi, là người có trách nhiệm với gia đình, nói chung em là người vợ tốt. Tôi lại là người có lỗi với gia đình mình. Một ngày nọ, tôi vô tình gặp một người con gái khác, ban đầu chỉ nghĩ là quen biết, giao tiếp bình thường chứ không có ý gì. Rồi theo thời gian, tình cảm nảy sinh lúc nào tôi cũng không hay biết. Sau đó tôi và người đó đến với nhau, thậm chí còn có chung một đứa con. Người đó cũng rất thương tôi.
Gia đình cô ấy biết tôi đã có vợ con nhưng cũng không ngăn cản hay phản đối gì. Cô ấy là con một trong gia đình. Hiện giờ tôi thật sự không biết phải làm thế nào, bỏ vợ thì không đành, bỏ người kia cũng không xong. Giờ giữa hai bên đều có con nên mọi chuyện càng trở nên khó xử hơn. Tôi biết mình không phải người tốt. Chính tôi đã làm khổ cả hai người phụ nữ. Bây giờ tôi thật sự bế tắc, không biết phải sống và lựa chọn như thế nào nữa. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 36 tuổi, ly hôn gần sáu năm, chưa có con và vẫn sống một mình. Bạn bè nhiều lần giới thiệu người này người kia nhưng tôi đều tìm cách từ chối. Họ nghĩ tôi khó tính hoặc còn ám ảnh bởi cuộc hôn nhân cũ, nhưng sự thật là suốt mười năm qua, trong lòng tôi luôn có bóng dáng một người phụ nữ.
Tôi gặp em lần đầu trong buổi tiệc sinh nhật của cậu bạn thân. Ngay cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị em lấy cắp tâm hồn. Khi ấy em mặc chiếc váy màu xanh nhạt, ngồi lặng lẽ ở góc bàn, thỉnh thoảng mới cười. Tôi còn nhớ cảm giác rất kỳ lạ lúc đó, giống như mình vừa gặp đúng người mà bao năm vẫn chờ. Chúng tôi chào hỏi nhau vài câu, giọng nói của em rất hay. Nhưng chỉ một lát sau, tôi biết em là bạn gái của bạn thân mình (cậu ấy bảo sẽ giới thiệu em với bạn bè khi có dịp).
Tôi đã cố gạt tình cảm ấy đi, tự nhủ chỉ là rung động nhất thời. Sau đám cưới của họ, tôi chủ động hạn chế gặp mặt, ít đến nhà chơi hơn. Nhưng càng tránh, tôi càng khó quên em. Rồi tôi cũng kết hôn. Vợ cũ của tôi là người tốt, không có lỗi gì với tôi cả. Chỉ là tôi bước vào hôn nhân với một trái tim không trọn vẹn. Chúng tôi sống với nhau gần hai năm thì ly hôn, vì không hợp nhau vài quan điểm.
Nhiều năm qua, tôi chứng kiến cuộc hôn nhân của bạn thân dần rạn nứt. Cậu ấy kiếm được nhiều tiền hơn, bắt đầu tụ tập, nhậu nhẹt rồi "thả thính" nhiều cô gái khác. Tôi có khuyên bạn nhưng bạn không nghe nên đành chịu. Tôi từng rất ghét bản thân vì cảm giác thương em ngày một nhiều hơn. Tuần trước, bạn tôi bị vợ phát hiện ngoại tình. Hai người cãi nhau rất lớn. Em đưa con về nhà ngoại ở. Bạn gọi cho tôi và rủ đi nhậu. Bạn tâm sự chuyện gia đình và tỏ ra bất mãn với vợ. Tôi chỉ lắng nghe, cố gắng khuyên nhủ để vợ chồng bạn có thể hàn gắn.
Có lúc tôi nghĩ giá như người ở cạnh em những năm qua là mình, có lẽ em đã không phải sống buồn như thế. Nhưng nghĩ xong lại thấy bản thân thật vô duyên, vớ vẩn khi có suy nghĩ như vậy với vợ của bạn thân. Tôi chỉ thấy tiếc khi chứng kiến quá trình em từ một cô gái rực rỡ dần trở thành người phụ nữ trải qua quá nhiều thất vọng. Tôi cũng tiếc cho chính mình vì gặp đúng người nhưng sai thời điểm, để rồi suốt mười năm qua chỉ có thể giữ khoảng cách và bất lực nhìn người mình yêu sống buồn. Tôi đang có suy nghĩ chuyển đi nơi khác sống để lòng mình được yên lại. Chỉ là bố mẹ, anh em của tôi đều ở thành phố này. Tôi mong nhận được ý kiến từ mọi người.
Chồng tôi được cơ quan cử đi công tác ở chi nhánh cách nhà 200 km, trong 5 năm. Đôi ba tháng anh mới về thăm nhà một lần. Vì bố mẹ hai bên già cả, các con học hành ổn định ở trường chất lượng nên tôi không chuyển đến gần nơi chồng công tác. Anh đi được hai năm, tôi biết tin chồng có bồ. Chưa kịp nghĩ cách để giải quyết với chồng thì cô bồ của chồng gọi điện cho tôi, nói đã có thai với anh được 5 tháng. Tôi chết lặng, trời đất như sụp đổ dưới chân. Tôi gọi chồng về, tổ chức gặp mặt gia đình hai bên nói rõ sự việc và gửi đơn ly dị. Chồng cầu xin tôi tha thứ, không muốn mất gia đình.
Anh thừa nhận vì ham của lạ nên để lại hậu quả như bây giờ, cũng xin tôi cho anh có trách nhiệm với đứa trẻ. Sau đó, chồng xin nghỉ việc, về gần gia đình và tìm việc làm khác. Gia đình hai bên khuyên bảo, cùng với sự hối cải của chồng, thương hai con tôi đang chuẩn bị vào cấp ba, tôi đồng ý làm lại với anh, cũng tán thành việc anh có trách nhiệm với đứa trẻ. Hàng tháng tôi đều gửi tiền vào tài khoản của cô kia để làm tròn trách nhiệm của chồng. Tuy nhiên, việc không đơn giản như thế. Cô ta thường xuyên dùng đứa con để níu kéo chồng tôi.
Hàng ngày cô ta nhắn tin, gọi điện nói con thế này thế kia. Chồng tôi không trả lời, cô ta lại nhờ người nhà gọi điện gọi bảo hai mẹ con đều ốm. Chồng tôi vì thương đứa trẻ nên lại lén lút điện thoại rồi tìm cách tới thăm mẹ con cô ta. Khi tôi biết chuyện đã vô cùng tức giận. Đã hai lần tôi phát hiện anh nói dối để vào đó thăm mẹ con cô ta. Tôi phải làm sao đây, cứ như này sớm muộn tôi cũng chán anh và không còn tha thiết níu giữ gia đình này. Mong được các bạn chia sẻ.