Nằm xung quanh những tòa nhà cao tầng và dòng xe ken đặc ở trung tâm TP.HCM, công viên Lê Văn Tám như một khoảng xanh hiếm hoi. Sáng sớm hay chiều tối, người dân thành phố đều chọn nơi đây làm điểm tập thể dục, đi bộ hay tìm một góc thư giãn dưới những tán cây cổ thụ.
Tuy vậy, ít ai biết rằng công viên Lê Văn Tám còn mang nhiều dấu tích lịch sử của Sài Gòn xưa. Khu công viên rộng lớn này từng là nghĩa trang lớn, nơi chôn cất lính Pháp và giới thượng lưu của Sài Gòn thời bấy giờ.
Năm 1955, nghĩa trang được đổi tên thành nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi. Đến năm 1983, khu đất này mới được quy hoạch làm công viên Lê Văn Tám như ngày nay
ẢNH: PHẠM HỮU
Khu vực phía sau công viên là khu tập luyện thể thao với nhiều môn như bóng bàn, bóng đá, bóng rổ… dành cho thiếu nhi
Tin Gốc: Thanh Niên

Nhớ lại mấy chục năm trước, lần đầu tiên trong đời tôi được đặt chân tới đây, cả thành phố lấp lánh thứ ánh sáng cổ tích để sau này khi trở về miền núi nơi tôi sinh ra và lớn lên tôi đã kể cho chúng bạn nghe về: "TP.HCM của tớ, của ông bà ngoại tớ đẹp lắm. Ở đó có điện cả ngày. Không giống nhà bọn mình mãi chưa có điện".
Đó là cảm nhận đầu tiên trong tôi về những con đường, góc phố đẹp lung linh ánh đèn điện khi tôi được cùng cha mẹ vào thăm ông bà ngoại năm tôi lên 10 tuổi. Có lẽ, với một đứa trẻ lớn lên ở miền nùi, nơi mà ngày ngày khi màn đêm buông màu tím sẫm nhà nhà đã chuẩn bị sẵn chiếc đèn dầu leo lét, nhà nào sang hơn là có chiếc đèn Hoa Kỳ. Nhưng để tiết kiệm dầu thì đèn Hoa Kỳ cũng chỉ được thắp sáng mỗi khi nhà có việc "trọng đại".
Với một cô bé như tôi ngày ấy, khi được ngắm nhìn ánh điện tỏa ra thứ ánh sáng diệu kỳ nơi thành phố hoa lệ "bằng xương bằng thịt" chứ không phải qua những câu chuyện mẹ thường "tưởng tượng" kể cho hai chị em tôi nghe thì quả thực ánh điện có một sức hấp dẫn đầy mạnh mẽ.
Tôi vẫn nhớ rõ lời bố tấm tắc: "Ở đây hiện đại quá, cái gì cũng đẹp. Giá mà quê mình cũng sớm có điện thì tụi nhỏ học hành cũng bớt cực". Nhà ngoại tôi không khó tìm. Dù chỉ là ngôi nhà cấp bốn ba gian đơn sơ mộc mạc ở phường Thạnh Lộc Q.12 (cũ), nhưng với tôi ngôi nhà của ngoại vẫn là ngôi nhà đẹp nhất trong ký ức tôi suốt kỳ nghỉ hè, vì khi đó tôi được chiêm ngưỡng thứ ánh sáng diệu kỳ từ đèn điện mang lại.
Ngoại tôi là bộ đội và may mắn trở về sau chiến tranh, với nhiều vết thương trên người. Ngoại hay kể những câu chuyện về kháng chiến, về những đêm hành quân trong rừng, về sự vất vả và gian lao của bộ đội trong hành trình mang lại niềm hòa bình cho dân tộc.
Ngoại bảo: "Những năm tháng ấy nào có điện. Vậy nên, giờ điện về khắp phường, thắp sáng cả quận chẳng khác nào thành phố này bước sang một chương mới. Chương của niềm tin, khát vọng. Chương của đổi thay mang vẻ đẹp hòa bình. Ông còn may mắn được chứng kiến sự đổi thay của đất nước, của thành phố này qua ánh điện sáng ngời kia. Chứ nhiều đồng đội của ông ngã xuống mà chưa từng được cảm nhận niềm hạnh phúc đẹp đẽ ấy".
Dẫu khi ấy tôi không hiểu hết những gì ngoại nói nhưng tôi biết ngoại tôi tự hào, xúc động đến nhường nào. Bởi mỗi khi kể về những ngày đầu tiên ánh điện thắp sáng căn nhà đơn sơ của ngoại tôi cảm nhận giọng ngoại run run, ánh nhìn ầng ậc như có nước.
Nhờ có điện bà tôi có thể vừa ngồi xem tivi hay nghe đài mỗi tối lại còn tranh thủ chuẩn bị ngâm gạo, đãi đỗ, sát vỏ để đồ xôi bán sớm. Rồi công việc xay bột làm bánh tráng của ngoại cũng trở nên dễ dàng, không phải kẽo kẹt quay cái cối đá khiến cái chân ngoại thêm nhức mỏi mỗi đêm như trước đó. Ngoại cười nụ cười hiền như nắng mai buổi sớm: "Điện thật kỳ diệu. Nhờ có điện mà ngoại thấy làm gì cũng tiện lại chẳng phải vội vàng. Cái chân đau của ngoại như có phép màu bớt đau hẳn vì chẳng phải đứng lâu. Dì út bây soạn giáo án cũng không cực...".
Lần thứ sáu trở lại tôi thực sự ngỡ ngàng với vẻ đẹp lộng lẫy, sự hiện đại hóa không ngừng. Từ trên máy bay thành phố mang tên Bác đón tôi là một khung cảnh sáng rực rỡ lấp lánh như những bông pháo hoa với muôn nghìn ánh sao lấp lánh. Lần trở lại này có lẽ là sự chia xa bởi ngoại tôi ốm nặng.
Ngoại gặp con cháu nơi phòng cấp cứu với chằng chịt dây nhợ, cùng những tiếng kêu tít tít từ máy móc. Khuôn mặt ngoại mệt nhọc qua tiếng thở đứt quãng. Nhưng khi thấy mẹ và tôi ánh mắt ngoại ngời sáng. Chiều ấy, ngoại khỏe hơn được bác sĩ chuyển qua phòng chăm sóc tích cực có người thân bên cạnh. Ngoại được "cai" máy thở. Vậy mà, câu nói đầu tiên của ngoại với mẹ và tôi lại là câu: "Bố sống được đến bây giờ để chờ mẹ con là nhờ sự tận tâm của các bác sĩ cùng với mấy cái máy móc hiện đại kia đó. Không có điện để mấy cái máy đó hoạt động là bố chẳng có dịp chờ nhà con". Rồi ngoại cười, nụ cười của sự mãn nguyện, nụ cười đoàn viên. Còn tôi và mẹ khi ấy nước mắt lăn dài. Ngoại tôi gầy và yếu đi nhiều quá.
Những ngày cùng mẹ ở viện chăm ngoại. Có dịp được đổi ca với mẹ ra ngoài ngắm phố phường tôi mới hình dung hết sự đổi thay của TP.HCM năm 2025 đã "khoác" lên mình tấm áo mới. Tấm áo của một "siêu đô thị" hiện đại. Một thành phố với những công trình mang ý nghĩa làm mới đô thị bằng chính việc ngầm hóa ở những quận trung tâm. Khiến cho vẻ đẹp của "hòn ngọc Viễn Đông" trở nên đầy lấp lánh bởi sự thông thoáng của phố phường nhất là khu vực gần bệnh viện, trường học nơi giao thông có mật độ lớn.
Khi ngồi trên máy bay trở ra miền Bắc trong tôi cứ bồi hồi về một Sài Gòn - TP.HCM - cứ thế nhẹ nhàng "gieo" vào lòng một tình yêu, nỗi nhớ. Tôi nhớ ánh mắt ngời sáng của người lính già dẫu khi ấy tôi chỉ còn được thấy ngoại qua tâm tưởng. Và tôi phát hiện ra sau mấy chục năm đời người ông tôi vẫn gìn giữ tình yêu lặng thầm của mình với ngành điện. Một tình yêu son sắt tri kỷ như những người bạn dành sự tin tưởng, trân trọng nhau...
Mảnh đất, con người nơi đây đã khiến tôi rưng rưng, khắc khoải một niềm thương về một thành phố trẻ mãi không già. Về sự năng động đầy hiện đại, để làm nên một thành phố mang tên Bác đầy thương nhớ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Cùng Tôn Đông Á khởi đầu hành trình ‘Đồng hành phát triển - Vững bước vươn xa’

Trong dòng chảy kết nối của Cuộc đua xe đạp tranh Cúp Truyền hình TP.HCM lần thứ 38 năm 2026 "Non sông liền một dải", HTV – Tôn Đông Á, Phú Thọ - vùng đất cội nguồn linh thiêng được chọn làm điểm xuất phát đầy ý nghĩa, đánh dấu sự khởi đầu cho chuỗi Hội nghị Khách hàng năm 2026 của Tôn Đông Á.
Tham dự chương trình có Ông Cao Anh Minh - Tổng giám đốc Đài phát thanh và Truyền hình TP.HCM; ông Nguyễn Thanh Trung - Chủ tịch HĐQT Công ty CP Tôn Đông Á; ông Nguyễn Trịnh Vũ - Giám đốc Công ty TNHH MTV Tôn Đông Á Bắc Ninh, cùng sự hiện diện của Ban lãnh đạo Công ty Cổ phần Tôn Đông Á và đông đảo Quý khách hàng, Quý đối tác thân thiết tại khu vực miền Bắc đã đồng hành cùng công ty trong suốt thời gian qua.
Nhiều năm qua, Tôn Đông Á luôn là người bạn đồng hành bền bỉ của Cúp Truyền hình TP.HCM. Ở mùa giải lần thứ 38 năm 2026, công ty tiếp tục khẳng định vai trò không chỉ trong việc cung cấp các sản phẩm chất lượng cao, mà còn góp phần thúc đẩy các giá trị văn hóa – thể thao nước nhà.
Đặc biệt, song hành cùng từng chặng đua là hành trình thiện nguyện đầy ý nghĩa tại mỗi địa phương nơi đoàn đua đi qua. Kể từ năm 2016, thông qua sân chơi xuyên Việt này, Tôn Đông Á cùng hệ thống phân phối đã chung tay hỗ trợ cộng đồng với tổng kinh phí lên đến hơn 17 tỉ đồng. Riêng trong năm 2026, tổng kinh phí dành cho hoạt động thiện nguyện của giải đua đã hơn 2,1 tỉ đồng. Tính đến thời điểm hiện tại, công ty đã đóng góp hơn 54 tỉ đồng cho các hoạt động thiện nguyện và xã hội trên cả nước.
Mỗi vòng quay bánh xe không chỉ mang ý nghĩa thể thao, mà còn chuyên chở những giá trị nhân văn, khi mỗi chặng dừng chân đều gắn với những hoạt động hỗ trợ thiết thực cho cộng đồng địa phương. Đó cũng chính là cách Tôn Đông Á lan tỏa tinh thần "Non sông liền một dải - cùng xây cuộc sống xanh" một cách bền bỉ và nhất quán.
Từ vùng đất cội nguồn, Hội nghị khách hàng đã trở thành điểm giao thoa của hành trình song hành đã được hun đúc qua năm tháng, nơi Tôn Đông Á và Quý khách hàng tại khu vực miền Bắc cùng nhìn lại chặng đường đã qua bằng sự trân trọng và tự hào.
Phát biểu tại Hội nghị, ông Nguyễn Thanh Trung – Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Tôn Đông Á chia sẻ: "Chúng tôi luôn tin rằng, sự phát triển bền vững của Tôn Đông Á không chỉ đến từ nội lực, mà còn được hình thành từ sự đồng hành, tin tưởng và gắn bó của toàn thể Quý khách hàng, Quý đối tác trên khắp cả nước. Việc lựa chọn Phú Thọ – vùng đất cội nguồn làm điểm khởi đầu cho chuỗi Hội nghị khách hàng năm nay cũng là cách chúng tôi nhấn mạnh giá trị của nền tảng. Từ những nền tảng vững chắc ấy, Tôn Đông Á mong muốn tiếp tục cùng Quý đối tác mở rộng cơ hội hợp tác, nâng cao năng lực cạnh tranh và chinh phục những mục tiêu cao hơn trong thời gian tới."
Trong gian ấm áp và cởi mở tại chương trình, những cái bắt tay thân tình, những nụ cười quen thuộc đã khắc họa rõ nét mối quan hệ hợp tác bền bỉ. Tại đây, mọi rào cản về khoảng cách như được xóa nhòa khi những người bạn đồng hành cùng ngồi lại, chia sẻ về những bước phát triển, những cơ hội phía trước, đồng thời củng cố sự gắn kết để tiếp tục đồng hành trên chặng đường dài lâu.
Đáp lại tâm huyết và tầm nhìn chiến lược từ phía Ban lãnh đạo Tôn Đông Á, ông Ngô Bách Hùng - Giám đốc Công ty TNHH SX TM & DV Ngô Đặng bày tỏ sự đồng cảm: "Với chúng tôi, Tôn Đông Á không chỉ là một nhà cung cấp, mà còn là một đối tác luôn sẵn sàng lắng nghe, hỗ trợ và cùng vượt qua những giai đoạn nhiều thử thách của thị trường. Trong quá trình kinh doanh, điều khiến chúng tôi tin tưởng và gắn bó lâu dài với Tôn Đông Á không chỉ nằm ở chất lượng sản phẩm ổn định, mà còn ở sự nhất quán trong chính sách, sự kịp thời trong hỗ trợ và tinh thần hợp tác chân thành từ phía doanh nghiệp."
Việc lựa chọn Phú Thọ, nơi khởi nguồn của dân tộc làm điểm bắt đầu cho chuỗi Hội nghị khách hàng năm 2026 của Tôn Đông Á mang một ý nghĩa đặc biệt: mọi hành trình bền vững đều cần một nền tảng vững chắc. Từ "gốc rễ" niềm tin ấy, Tôn Đông Á tiếp tục xây dựng và mở rộng hệ sinh thái hợp tác, hướng đến những giá trị dài hạn.
Hội nghị khách hàng tại Phú Thọ đã khép lại, nhưng hành trình "Đồng hành phát triển – Vững bước vươn xa" chỉ mới bắt đầu. Theo dấu chân đoàn đua Cúp Truyền hình TP.HCM đang tiến dọc dải đất hình chữ S, chuỗi sự kiện tri ân của Tôn Đông Á sẽ tiếp tục lăn bánh đến các điểm dừng chân tiếp theo tại Huế, Gia Lai và Cần Thơ, cùng Quý khách hàng, Quý đối tác viết tiếp hành trình bứt phá, cùng nhau vươn tới những tầm cao mới trong tương lai.
Đời Sống
Cô gái Việt chơi hạc cầm tại Mỹ: Hành trình khổ luyện, từng bật máu đầu ngón tay

Sau chuyến đi châu Âu đó, Nguyễn Thùy Dương chọn theo đuổi hạc cầm - một nhạc cụ còn khá xa lạ tại Việt Nam. Đằng sau những thanh âm trong trẻo là hành trình nhiều năm kiên trì, có những ngày tập luyện đến bật máu đầu ngón tay của cô gái Việt chơi hạc cầm để chạm đến sân khấu giao hưởng và giảng đường âm nhạc tại Mỹ.
Giữa dàn nhạc giao hưởng Việt Nam, nơi những âm thanh trầm hùng thường chiếm lĩnh không gian thì hình ảnh một cô gái trẻ trong chiếc váy trắng, nhẹ nhàng lướt tay trên cây đàn harp mang lại cảm giác vừa mong manh vừa đầy nội lực. Nguyễn Thùy Dương - nghệ sĩ harp (hạc cầm) rất trẻ tại Việt Nam mà số lượng có lẽ không quá số ngón trên một bàn tay, đã bước vào hành trình ấy từ một cơ duyên tưởng chừng rất giản dị: những hình ảnh, âm thanh mà Dương được thưởng thức trong chuyến công tác châu Âu cùng với mẹ.
Dù trong gia đình không ai theo đuổi nghệ thuật nhưng từ nhỏ, Dương đã bộc lộ tình yêu đặc biệt với âm nhạc. "Dù chơi violon từ 5 tuổi nhưng sau đó con bé lại thích theo đuổi thêm bộ môn đàn tam thập lục. Bỗng một ngày, con bé quay ngoắt sang bộ môn đàn harp lạ lẫm mà cháu đã … thầm yêu trộm nhớ từ lâu và rồi nhất định đòi đi học bằng được", chị Đặng Tuyết Anh, mẹ của Thùy Dương nhớ lại.
Với nhiều người, đó có thể chỉ là một sở thích bồng bột thoáng qua. Nhưng với Thùy Dương, đó là điểm khởi đầu của một hành trình đầy thử thách phía trước.
Hè năm 2019, khi chuẩn bị lên lớp 8, độ tuổi mà nhiều bạn bè của mình còn đang làm quen với những thay đổi của tuổi teen mới lớn thì Thùy Dương rời Hà Nội, một mình vào TP.HCM để theo học đàn harp với NSƯT Mai Ý Nhi, giảng viên Nhạc viện TP.HCM. Không có gia đình bên cạnh, cô bé phải ở nhờ nhà người quen, bắt đầu những buổi học đầu tiên với một nhạc cụ còn rất xa lạ tại Việt Nam và có lẽ bây giờ cũng không nhiều người biết đến.
Hết mùa hè, Thùy Dương quay lại Hà Nội tiếp tục việc học văn hóa, đồng thời thuyết phục cô giáo duy trì việc học harp từ xa. Cứ vài tháng, em lại bay vào TP.HCM để có những buổi học trực tiếp hiếm hoi. Trong khi nhiều bạn cùng trang lứa còn chưa xác định rõ đam mê thì Thùy Dương đã sớm bước vào một guồng quay khắc nghiệt của sự kỷ luật và kiên trì trên con đường âm nhạc theo định hướng chuyên nghiệp.
Thời gian đó, gia đình chỉ biết ở Hà Nội có một gia đình sở hữu được một cây đàn harp cỡ nhỏ và Thùy Dương đã được mẹ đưa đến để xin "tận hưởng" bằng mắt, bằng tay. Cơ duyên đặc biệt đến sau đó khi cô bé được tạo điều kiện luyện tập trên cây đàn harp của dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam mà theo Thùy Dương đó là thời khắc "đàn chọn người" bởi em chưa thể có nhạc cụ riêng.
Đằng sau những âm thanh trong trẻo ấy là những đánh đổi không dễ dàng. Cô gái trẻ này đã có chia sẻ về những buổi tập đến bật máu ở trên đầu các ngón tay do chưa nắm vững kỹ thuật tập và cách giữ gìn đôi tay.
Nhưng chính sự bền bỉ ấy đã mở ra bước ngoặt quan trọng. Nhạc trưởng Honna Tetsuji - Giám đốc âm nhạc và chỉ huy chính của Dàn nhạc giao hưởng Việt Nam kể từ năm 2009 - đã phát hiện năng khiếu của Thùy Dương và trao cho em cơ hội ngồi cùng dàn nhạc trong chương trình hòa nhạc lớn "We return" - buổi biểu diễn đánh dấu sự trở lại sau đại dịch Covid-19 của cả ba dàn nhạc lớn ở Việt Nam.
Từ một vị trí khiêm tốn, từng bước, Thùy Dương khẳng định năng lực của mình. Những buổi tập kéo dài, những lần đau rớm máu đầu ngón tay đã đổi lại cơ hội được biểu diễn cùng dàn nhạc giao hưởng Quốc gia Việt Nam, điều luôn là giấc mơ của nhiều sinh viên âm nhạc.
Chỉ sau hơn một năm gắn bó với harp, Dương đã có lần đầu tiên ngồi chính thức trong dàn nhạc, tại chính phòng hòa nhạc nơi em từng mơ ước. "Một ngày nào đó con sẽ ngồi trên sân khấu này" cô gái trẻ từng nói với mẹ. Và rồi, lời nói đầy quyết tâm ấy đã trở thành hiện thực.
Năm 2021 Thùy Dương chính thức theo đuổi sự nghiệp âm nhạc chuyên nghiệp của mình khi quay trở lại TP.HCM để theo học tại Nhạc viện TP.HCM cùng với một số ít sinh viên trong chuyên ngành hạc cầm này. Thùy Dương đạt thủ khoa trong kỳ thi đầu vào của khoa Nhạc cụ phương Tây và sau đó là người đầu tiên theo đuổi con đường học bộ môn đàn harp chuyên nghiệp của Hà Nội.
Năm 2024, Nguyễn Thùy Dương tiếp tục mở ra một chương mới trong hành trình "dùi mài kinh sử" âm nhạc của mình khi nhận học bổng của trường Âm nhạc - Trường đại học Bắc Texas (University of North Texas), một trong những cơ sở đào tạo âm nhạc uy tín tại Mỹ. Một lần nữa, cô gái Hà thành rời xa gia đình, lần này là vượt tận nửa vòng trái đất, để theo đuổi cây đàn harp - bộ môn vốn đã kén người học nay lại càng thử thách hơn trong môi trường quốc tế.
Tại thành phố Denton (bang Texas), khoa đàn harp có số lượng sinh viên rất hạn chế, chỉ hơn 10 bạn và Thùy Dương hiện đang là sinh viên quốc tế duy nhất theo học bộ môn này. Điều đó đồng nghĩa với việc em không chỉ học để phát triển bản thân mà còn mang theo một phần hình ảnh âm nhạc Việt Nam ra thế giới.
Những ngày đầu nơi xứ người không hề dễ dàng. Lịch học dày đặc, cường độ luyện tập cao và không chỉ là thử thách chuyên môn, đó còn là hành trình vượt qua nỗi cô đơn. Lần đầu sống cách xa gia đình ở một đất nước xa xôi, cảm giác nhớ nhà luôn thường trực. Những món ăn Hà Nội giản dị, những buổi tụ tập bạn bè nơi vỉa hè trở thành ký ức khiến cô gái trẻ "nhớ quay quắt". Nhưng cũng chính trong những khoảng lặng ấy, Dương học cách tự lập, trưởng thành và kiên định với lựa chọn của mình.
Âm nhạc trở thành điểm tựa và giúp em quên đi nỗi nhớ nhà. Trong môi trường học thuật chuyên nghiệp, Thùy Dương có cơ hội tiếp cận với nhiều phong cách biểu diễn, kỹ thuật nâng cao và các nghệ sĩ quốc tế. Đây không chỉ là nơi rèn luyện kỹ năng mà còn giúp em định hình rõ ràng hơn nữa con đường dài âm nhạc dài phía trước.
Hiện nay, Thùy Dương là khách mời quen thuộc của dàn nhạc giao hưởng Quốc gia Việt Nam, đã được tham gia cùng dàn nhạc trong nhiều chương trình biểu diễn trong nước và quốc tế. Cô gái trẻ cũng đã có cơ hội biểu diễn cùng nhà hát Giao hưởng - nhạc - vũ kịch TP.HCM (HBSO) giúp bản thân làm quen nhiều hơn với sân khấu lớn.
Trong một buổi biểu diễn báo cáo vào cuối tháng 3 tại trường UNT, hình ảnh cô gái trẻ trong chiếc váy đỏ, tập trung cao độ bên cây đàn harp độc tấu đã để lại ấn tượng mạnh. Những ngón tay mềm mại nhưng dứt khoát lướt trên dây đàn, tạo nên những thanh âm trong trẻo, dẫn dắt khán giả vào một không gian giàu cảm xúc. Đó không chỉ là một màn trình diễn mà là kết quả của hàng trăm ngàn giờ luyện tập thầm lặng.
Cảm xúc dâng trào nhất là khi bài hát Bèo dạt mây trôi được Thùy Dương vừa vuốt đàn vừa hát rất trong trẻo, mang âm nhạc truyền thống của dân tộc đến từng khán giả để cùng nhau "thẩm thấu" một góc nhỏ Việt Nam trong khán phòng.
Nhìn lại hành trình của mình, Dương từng chia sẻ rằng harp đã mang đến cho em nhiều hơn cả một niềm đam mê. Đó là cơ hội được đứng trên những sân khấu lớn, được làm việc cùng những nghệ sĩ chuyên nghiệp và sống với giấc mơ của chính mình.
Trong năm nay, Thùy Dương sẽ cùng các sinh viên đàn harp của Trường đại học Bắc Texas (UNT) biểu diễn trong sự kiện World Harp Congress tại Canada vào tháng 7, sau đó là các cuộc thi âm nhạc quốc tế để tích lũy thêm kinh nghiệm. Khi được hỏi về ước mơ của mình, em cho biết dự định sẽ tiếp tục theo học bậc thạc sĩ tại châu Âu nhưng hơn hết, điều cô gái trẻ mong muốn là ngày càng có nhiều bạn trẻ Việt Nam quan tâm đến harp - một nhạc cụ còn khá xa lạ nhưng sở hữu vẻ đẹp âm thanh đặc biệt.
"Em hy vọng harp sẽ không còn là một nhạc cụ hiếm ở Việt Nam nữa. Nếu có thêm nhiều người chơi, nhiều người nghe thì âm nhạc cổ điển sẽ gần gũi hơn với công chúng" Dương chia sẻ.
Từ một cô bé "phải lòng" cây đàn qua chuyến đi ngắn ngủi mà nhiều định mệnh đến châu Âu đến một nghệ sĩ trẻ đang từng bước khẳng định mình trên sân khấu quốc tế, hành trình của cô gái Việt chơi hạc cầm là minh chứng cho sức mạnh của đam mê, sự kiên trì và dám đi đến cùng với lựa chọn của mình.

