Nằm xung quanh những tòa nhà cao tầng và dòng xe ken đặc ở trung tâm TP.HCM, công viên Lê Văn Tám như một khoảng xanh hiếm hoi. Sáng sớm hay chiều tối, người dân thành phố đều chọn nơi đây làm điểm tập thể dục, đi bộ hay tìm một góc thư giãn dưới những tán cây cổ thụ.
Tuy vậy, ít ai biết rằng công viên Lê Văn Tám còn mang nhiều dấu tích lịch sử của Sài Gòn xưa. Khu công viên rộng lớn này từng là nghĩa trang lớn, nơi chôn cất lính Pháp và giới thượng lưu của Sài Gòn thời bấy giờ.
Năm 1955, nghĩa trang được đổi tên thành nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi. Đến năm 1983, khu đất này mới được quy hoạch làm công viên Lê Văn Tám như ngày nay
ẢNH: PHẠM HỮU
Khu vực phía sau công viên là khu tập luyện thể thao với nhiều môn như bóng bàn, bóng đá, bóng rổ… dành cho thiếu nhi
Tin Gốc: Thanh Niên

Ngày 17.5, do ảnh hưởng của hội tụ gió trên cao, nhiều địa phương trên địa bàn tỉnh Quảng Ninh xuất hiện mưa lớn kéo dài, gây ngập lụt cục bộ và tiềm ẩn nguy cơ sạt lở đất tại nhiều khu vực đồi núi, ven sông, ven biển.
Theo Đài Khí tượng thủy văn Quảng Ninh, từ sáng 17.5 đến ngày 19.5, toàn tỉnh có mưa vừa, mưa to kèm giông. Lượng mưa phổ biến từ 70 - 150 mm, nhiều nơi vượt 200 mm.
Một số khu vực ghi nhận lượng mưa rất lớn như Hồng Hà 212,2 mm, Than Hòn Gai 174,8 mm, Hạ Long 144,4 mm, Bãi Cháy 124,8 mm, An Biên 115,4 mm và Vũ Oai 113,7 mm.
Mưa lớn khiến hàng loạt tuyến phố tại các xã, phường: Hạ Long, Hồng Gai, Việt Hưng, Bãi Cháy, Hà Lầm, Hà Tu, Cao Xanh, Tuần Châu, Mạo Khê, Hoàng Quế, Tiên Yên, Bình Liêu, Đầm Hà… bị ngập úng cục bộ.
Nhiều tuyến đường giao thông xuất hiện tình trạng nước dâng cao từ 30 - 50 cm, gây khó khăn cho việc đi lại của người dân. Một số khu vực trũng thấp ven sông, ven biển bị nước tràn vào nhà dân và ruộng lúa, hoa màu.
Đáng chú ý, mưa lớn kéo dài làm gia tăng nguy cơ sạt lở đất tại các khu vực đồi núi, taluy, bãi thải mỏ than và các công trình giao thông đang thi công. Chính quyền địa phương đã phát đi cảnh báo nguy cơ lũ quét, sạt lở đất tại các khu vực có địa hình dốc, đặc biệt ở Bình Liêu, Tiên Yên, Đầm Hà và khu vực miền núi phía đông tỉnh Quảng Ninh.
Không chỉ ảnh hưởng đời sống người dân, đợt mưa lớn còn tác động mạnh đến hoạt động du lịch, giải trí tại Quảng Ninh trong dịp cuối tuần.
Tại khu vực Hạ Long, nhiều du khách phải thay đổi lịch trình tham quan Vịnh Hạ Long, vui chơi ngoài trời hoặc chủ động rời Quảng Ninh sớm để tránh thời tiết xấu và nguy cơ ùn tắc giao thông. Một số tuyến tàu du lịch, hoạt động vui chơi ven biển cũng bị ảnh hưởng do mưa giông kéo dài.
Đặc biệt sân khấu sự kiện concert Y-Fest 2026 với quy mô 20.000 khán giả dự kiến sẽ diễn trong vào chiều cùng ngày đang bị ngập, nhiều khán giả do dự sẽ không tham dự chương trình để đảm bảo an toàn.
Các khu du lịch tại Bãi Cháy, Tuần Châu ghi nhận lượng khách giảm mạnh trong chiều và tối 17.5 khi mưa lớn xuất hiện trên diện rộng.
Trước diễn biến phức tạp của thời tiết, cơ quan chức năng Quảng Ninh khuyến cáo người dân hạn chế di chuyển qua các khu vực ngập sâu, sườn đồi có nguy cơ sạt lở đất; đồng thời chủ động theo dõi các bản tin cảnh báo mưa lớn để bảo đảm an toàn.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Phía sau chuồng hổ Thảo Cầm Viên: Người chăm nhìn cả… phân để hiểu thú

13 giờ 30, nắng trưa vẫn còn hắt xuống gắt gỏng qua những tán cây già của Thảo Cầm Viên Sài Gòn, phủ lên lớp kính dày một lớp ánh sáng nhạt. Phía sau đó, cặp hổ Mi và Xám bước qua bước lại, thân mình lượn theo một nhịp quen thuộc, không vội vàng nhưng cũng không hề dừng lại. Không có tiếng gầm, không có sự dữ dội, chỉ là những vòng đi lặp lại, như một thói quen đã ăn sâu vào từng bước chân.
Bên ngoài, anh Huỳnh Thế Hùng (47 tuổi) đứng chờ, không cần gọi lớn, chỉ khẽ lên tiếng. Hai con hổ lập tức dừng lại, ngẩng đầu nhìn, rồi quay vào chuồng ép phía sau - nơi mỗi ngày chúng vào để chờ bữa ăn. Với anh, đó không phải là phản xạ bản năng, mà là kết quả của một quá trình dài, đủ lâu để một con thú dữ nhận ra giọng nói của một con người.
"Có khi mình chưa tới gần, nó đã quay lại nhìn rồi", anh nói, giọng đều đều, như kể về một chuyện đã quá quen. Ở đây, một bữa ăn không bắt đầu bằng thịt, mà bắt đầu từ sự tin tưởng, thứ phải tích lũy qua từng ngày, từng lần gọi, từng bước tiến rồi lùi giữa người và thú.
Mỗi buổi sáng, công việc của anh không phải là cho ăn ngay, mà là đi một vòng quan sát. Anh nhìn cách con hổ bước đi, xem bước chân có đều không, có chệch nhịp hay không, rồi nhìn ánh mắt, xem còn linh hoạt hay đã lờ đờ hơn hôm qua.
Sau đó, anh cúi xuống nền chuồng, nơi để lại những dấu hiệu mà người ngoài dễ bỏ qua. "Có khi phải nhìn cả phân, coi màu sắc, hình dạng là biết sức khỏe ra sao", anh nói, như thể đó là điều hiển nhiên. Làm riết thành quen, chỉ cần một cái nhìn thoáng qua, anh cũng có thể nhận ra điều gì đó không ổn, ngay cả khi con hổ vẫn đứng đó, không biểu hiện rõ ràng.
Ở đây, con hổ không nói được, nên mọi thứ đều phải "đọc" bằng mắt. Chỉ cần ăn ít đi, phản ứng chậm lại, hay đứng lâu hơn một chỗ, những thay đổi nhỏ đó đủ để người chăm phải để ý, bởi đôi khi đó là dấu hiệu đầu tiên của một vấn đề lớn hơn.
Mỗi con hổ ăn khoảng 5 - 6 kg thịt mỗi ngày, chia làm hai bữa, con số nghe qua tưởng chừng đơn giản nhưng phía sau là cả một quy trình tính toán. Thịt được cân sẵn, chuyển từ khu chế biến sang, không dư cũng không thiếu, để giữ cho con vật một thể trạng gần với tự nhiên nhất có thể.
"Không thể cho ước chừng được, mỗi con đều có định mức rõ ràng", anh Hùng nói. Nếu cho ăn nhiều hơn, con hổ sẽ dễ béo, mà béo thì không tốt trong môi trường nuôi nhốt, nơi mọi vận động đều đã bị giới hạn.
Buổi sáng, chúng còn được "tập thể dục", không phải bằng những bài tập rõ ràng, mà bằng cách người chăm đi qua lại, gọi, ra hiệu để chúng chạy theo. Buổi chiều, thức ăn không đặt dưới đất mà treo lên cao, buộc con hổ phải vươn người, phải trèo, phải vận động để lấy được phần ăn của mình, như một cách giữ lại phần nào bản năng săn mồi vốn có.
Những người chăm hổ đều nói, mỗi con là một tính cách, không con nào giống con nào, và cũng không có cách chăm nào giống nhau hoàn toàn. Khi nhắc đến Ngộ Không, giọng anh Hùng chậm lại, như thể câu chuyện đó chưa bao giờ thực sự khép lại.
"Nó phá lắm, nghịch lắm nhưng nghe lời", anh nói, ánh mắt thoáng chút cười. Ngộ Không từng là một con hổ hoạt bát, thích vận động, thường đứng chồm lên hai chân sau để lấy thức ăn treo cao, để lại dấu móng khắp những thân cây trong chuồng.
Anh Hùng và hổ Ngộ Không
Để cuộc sống của nó không nhàm chán, người chăm tạo ra những thử thách nhỏ, buộc nó phải leo, phải kéo, phải vận động liên tục. Những người từng đến vào giờ ăn có thể đã nhìn thấy một con hổ mạnh mẽ, linh hoạt, nhưng ít ai biết phía sau đó là sự theo dõi tỉ mỉ từng ngày.
Rồi một ngày, Ngộ Không bắt đầu bỏ ăn.
Ban đầu chỉ là ăn ít lại, rồi dần dần từ chối tất cả. Tiêu hóa khó khăn hơn, nhưng mỗi ngày, nó vẫn ra sân, vẫn đi lại như bình thường, như thể không có gì xảy ra, như một cách trấn an những người đang nhìn nó.
Những ngày đó, người chăm và bác sĩ theo sát từng bước đi, từng hơi thở, từng phản ứng nhỏ. Có lúc tưởng như đã ổn hơn, rồi một đêm, tình trạng trở nặng rất nhanh, không kịp để ai chuẩn bị. "Sáng hôm đó tôi vào sớm hơn bình thường, có cảm giác gì đó không ổn", anh Hùng kể. Khi anh gọi, Ngộ Không bình tâm lại, hơi thở nhẹ hơn, rồi lặng đi vào sáng sớm hôm đó, khi vừa tròn 10 tuổi.
"Lúc nó mất, tôi thấy giống như mất một người thân", anh nói, giọng trầm xuống, không cần thêm một lời giải thích nào khác.
Ở khu chuồng bên cạnh, ông Nguyễn Văn Hùng (62 tuổi), người đã gắn bó gần 40 năm với việc chăm thú dữ đứng quan sát từ xa. Ông không cần lại gần, chỉ cần nhìn cách con hổ di chuyển cũng có thể nhận ra điều bất thường.
"Làm lâu rồi, nhìn là biết liền", ông nói, như thể đó là một kỹ năng tự nhiên hình thành sau nhiều năm. Với ông, việc cho ăn chỉ là một phần, điều quan trọng hơn là quy trình an toàn, thứ không được phép sai dù chỉ một lần.
Chuồng luôn có hai lớp, mỗi lần vào đều phải kiểm tra kỹ từng cửa, từng khóa. Dù quen đến đâu, cũng không có chuyện tiếp xúc trực tiếp, bởi chỉ cần một sai sót nhỏ, cái giá phải trả có thể rất lớn.
"Làm nghề này không được sai, sai một bước là nguy hiểm có thể đánh đổi bằng cả tính mạng", ông nói, giọng không cao, nhưng đủ để người nghe hiểu mức độ nghiêm trọng của công việc tưởng như rất quen thuộc này.
Ở một góc khác, một con hổ Bengal đã 16 tuổi bước chậm hơn những con còn lại. Không còn những cú vồ mạnh, không còn bước chạy nhanh, mọi thứ trở nên chậm rãi, dè dặt hơn theo thời gian.
Nhưng khẩu phần ăn vẫn giữ đều mỗi ngày, không thay đổi. Người ngoài có thể nghĩ nó yếu đi, nhưng với người chăm, đó chỉ là một giai đoạn khác trong vòng đời, nơi mọi thứ dần chậm lại, nhưng vẫn tiếp tục theo cách riêng của nó.
Sau tất cả những quy trình, những con số, những lần quan sát và theo dõi, điều người chăm chờ không phải là một kết quả cụ thể nào đó. Không phải xét nghiệm, không phải con số, mà là một khoảnh khắc rất nhỏ, đến mức nếu không để ý sẽ dễ dàng bỏ qua. Đó là khi con hổ quay lại ăn.
Khi những con hổ cúi đầu xuống phần thịt quen thuộc, mọi lo lắng dường như lặng đi, không cần thêm bất kỳ dấu hiệu nào khác. Với những người đứng phía sau lớp kính, đó là cách đơn giản nhất để biết rằng một ngày nữa đã trôi qua, bình yên, theo đúng nhịp quen thuộc của nơi này.
Tin Gốc: Thanh Niên

Hòa thượng đạo hiệu Thượng Minh Hạ Chơn, Thành viên Hội đồng chứng minh ban trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam TP.HCM cho biết, lịch sử của ngôi chùa này bắt đầu từ năm 1886. Theo lời kể, nguồn gốc của chùa có sự gắn kết mật thiết với các hòa thượng từ những tổ đình danh tiếng như chùa Giác Lâm, Giác Viên. Thuở sơ khai, nơi đây mang tên chùa Tứ Phước, tọa lạc trên diện tích đất rộng lớn lên đến hơn 10.000 m2.
Tuy nhiên, sau khi các vị trụ trì tiền bối viên tịch mà không có người kế thừa, ngôi chùa cổ 140 năm rơi vào cảnh "vườn không nhà trống", bị bỏ phế trong nhiều thập kỷ. Cho nên kết cấu chùa Tứ Phước cũ bị mối mọt tàn phá, sụp đổ hoàn toàn, chỉ còn lại nền đất cũ cùng những cây cổ thụ to lớn ở khu vực trước sân chùa. Diện tích đất ban đầu cũng dần bị thu hẹp qua thời gian, hiện chỉ còn khoảng hơn 1.000 m2 được công nhận chính thức.
Đến năm 2008, hòa thượng Thượng Minh Hạ Chơn về tiếp quản rồi tái thiết. Từ nền chùa trăm tuổi cũ nát không còn khả năng sử dụng thành một ngôi chùa mới khang trang, lộng lẫy nhờ sự phát tâm cúng dường đóng góp của phật tử. Cùng với việc xây mới, hòa thượng đã quyết định đổi tên chùa từ Tứ Phước thành Phật Bảo.
Khác với những ngôi chùa Việt truyền thống, chùa Phật Bảo mang phong cách kiến trúc riêng biệt do chính ý tưởng của hòa thượng, đồng thời pha trộn những nét hiện đại và phương Tây. Hai tông màu chủ đạo ở chùa là vàng và trắng bao phủ toàn bộ không gian, tạo nên vẻ thanh thoát nhưng không kém phần uy nghiêm.
Điểm nhấn ấn tượng nhất của chùa chính là hình tượng rồng xuất hiện ở khắp mọi nơi, từ các hàng cột đến những bức phù điêu tinh xảo. Ước tính, có đến hàng trăm hình tượng rồng được chạm trổ trong khuôn viên chùa. Chỉ riêng mỗi bức phù điêu đã có thể mang từ 7 - 8 con rồng.
Điểm đặc biệt ở chùa Phật Bảo là ngôi chánh điện thờ Đức Phật Thích Ca và Bồ Đề Đạt Ma đối diện nhau
ẢNH: PHẠM HỮU
Cách bài trí bên trong chánh điện cũng rất đặc biệt không theo lối "tiền Phật hậu tổ" như các chùa khác mà ở đây thờ Đức Phật Thích Ca và Bồ Đề Đạt Ma đối diện nhau trong chánh điện. Ngoài ra, chùa còn có tháp thờ Quan Thế Âm Bồ Tát và giảng đường sức chứa 300 người, khu nhà khách dành cho phật tử phương xa về tu học.
Cũng theo hòa thượng, dù chùa Phật Bảo lộng lẫy và thu hút nhiều người đến quay phim, chụp ảnh, vẫn giữ không gian tu tập tĩnh lặng. Bởi chùa chỉ chủ trương chuyên tu, không tổ chức các hoạt động tín ngưỡng dân gian hay các buổi đãi cơm chay rầm rộ để tập trung vào việc cho các chư tăng đến tu tập, tụng kinh, bái sám.
Vào các ngày cuối tuần, phật tử ở các đạo tràng lại tụ họp về đây tụng kinh từ sáng đến chiều, sau đó rời đi. Dù chùa Phật Bảo có diện tích rộng lớn nhưng chỉ có 2 chư tăng trú ngụ là hòa thượng đạo hiệu Thượng Minh Hạ Chơn cùng 1 đệ tử.
Tin Gốc: Thanh Niên

