Tôi và chồng chưa đầy 30 tuổi. Chúng tôi kết hôn được 3 năm, thu nhập cả hai vợ chồng khoảng 50 triệu đồng một tháng. Chúng tôi có một em bé gần 2 tuổi và đang đi ở thuê. Cách đây một năm, mẹ chồng bảo cho chúng tôi một khoản tiền để tìm mua nhà ở Hà Nội. Thời điểm năm ngoái đúng lúc thị trường bất động sản đang lên cao, vợ chồng tôi tính đến việc chắc phải vay thêm ngân hàng mới đủ mua. Trong khi đó, mẹ chồng ở quê ngày nào cũng gọi điện giục vợ chồng tôi tìm nhà thì tìm nhanh lên, tiền mẹ không để không đấy đâu, nếu không mua mẹ còn làm việc khác (gửi tiết kiệm, mua vàng, mua đất,…). Mà mẹ tôi đâu có hiểu là để tìm được một ngôi nhà ở Hà Nội, nhất là thời điểm đó, khó thế nào. Nó phải là cả một cuộc hành trình dài chứ đâu có đơn giản.
Đến cuối năm ngoái, đúng lúc ở gần quê chồng có dự án, người ta mở bán đất phân lô. Mẹ chồng gọi lên bảo: “Thế thôi, chưa tìm được thì mẹ mua cho hai đứa mảnh đất nhé, để giữ tiền đấy chứ tìm nhà trên đây khó quá thì tạm thời cứ mua đất ở quê để đó”. Vợ chồng tôi về quê làm thủ tục để mua đất cũng như làm sổ. Thời điểm đó, mảnh đất vượt quá 200 triệu so với số tiền mẹ chồng tôi định cho ban đầu nhưng mẹ vẫn cho chúng tôi hết và nói: “Đã hứa cho hai đứa thì mẹ làm cho trọn vẹn”.
Gần đây, nhà chồng có căn nhà cũ ở quê không ở đến nhưng lại nằm trong diện giải tỏa. Mẹ chồng kể căn nhà đó được đền bù X tỷ (cũng khoảng số tiền mà mẹ hứa cho chúng tôi). Bà nói sẽ đưa cho chúng tôi số tiền đó để xem tìm nhà trên đây. Bà nói vợ chồng tôi đi thuê mãi rồi, con cũng sẽ lớn, thôi kiếm cái nhà cho ổn định; còn mảnh đất ở quê vợ chồng tôi đang đứng tên thì làm thủ tục chuyển lại cho bà. Được bà mở lời như vậy, vợ chồng tôi mừng lắm. Rút kinh nghiệm từ năm ngoái, lần này vợ chồng tôi chuyển sang tìm hiểu những dự án nhà ở xã hội.
Cuối tuần trước, mẹ gọi lên hỏi thăm vợ chồng chúng tôi. Xong chồng tôi cũng nói qua về kế hoạch mua nhà ở xã hội của hai vợ chồng. Mẹ nói: Hai đứa cứ có cái nhà cái cửa ổn định là mẹ mừng. Mua xa cũng được các con ạ, hoàn cảnh mình chưa có thì mình cố gắng nhưng có cái nhà là yên tâm. An cư mới lạc nghiệp. Chồng tôi nói thêm: Vậy sắp tới bà nhận được tiền đền bù thì bà cứ để đó cho vợ chồng con xin nhé. Con lo thủ tục xong, lúc nào cần đóng tiền thì con gọi bà. Mẹ tôi vui vẻ đồng ý và bảo lúc nào cần thì gọi mẹ. Mẹ tôi còn bảo khả năng chỉ mai kia là bên doanh nghiệp trả tiền đền bù rồi.
Hai hôm sau cuộc điện thoại đó, vợ chồng tôi đã lo thủ tục được 90% mua nhà ở xã hội. Chồng tôi gọi điện báo tin cho bà, lúc này bà quay ngoắt 180 độ: Chúng mày làm gì chả nói rõ kế hoạch, tiền có phải lúc nào muốn chuyển là chuyển đâu. Hôm qua tao vừa nhận tiền, tao mang đi gửi tiết kiệm hết rồi. Xong lần này bà còn hỏi vợ chồng tôi có bao nhiêu tiền rồi, thiếu bao nhiêu để bà tính. Trong khi căn nhà ở xã hội chắc chắn sẽ không hết được số tiền mà mẹ hứa cho chúng tôi.
Lúc này tôi đang cảm thấy rất buồn và có phần hụt hẫng. Thực sự tôi không phải là người dòm ngó vào tài sản của gia đình chồng. Nếu không có bà mở lời trước về khoản tiền đền bù thì vợ chồng tôi cũng không bao giờ dám hỏi đến, vì dù sao bà đã cho chúng tôi mảnh đất kia rồi. Còn sau này có thế nào, vợ chồng tôi phải cố, phải tự hết. Lần này chúng tôi cũng chuyển lại bà mảnh đất chứ không phải chúng tôi lấy thêm hay xin thêm bà.
Tôi cứ nghĩ mãi, hay là mẹ chồng không muốn tôi ở trên này, muốn chúng tôi về quê nên cứ hết lần này lần khác như vậy. Lần đầu giục tìm nhanh, không thì bà còn dành tiền làm việc khác. Lần thứ hai cách nhau có mấy ngày, bà cũng kêu tiền đem gửi hết rồi. Chồng tôi cũng nói là tìm nhà trên này rất khó. Bà kêu bà vẫn ở nhà đọc báo đài, căn 2 tỷ cũng có, 3 tỷ cũng có, có những căn 4 tỷ đầy đủ nội thất chỉ việc về ở, sao chúng mày cứ tìm mãi chả xong.
Tôi tự hỏi vậy sao khi bà đọc được những thông tin đó, bà không gửi cho chúng tôi để tham khảo. Đến cả một người bình thường như đồng nghiệp của vợ chồng tôi chẳng hạn, họ nghe chuyện vợ chồng tôi tìm nhà mà có thấy căn nào hợp lý, họ cũng giới thiệu cho chúng tôi ngay. Tôi chẳng màng của cải nhà chồng. Kể cả bây giờ mẹ mua nhà cho chúng tôi trên này đứng tên mẹ cũng được. Chúng tôi chỉ cần có cái nhà để ở, để đỡ chi phí hàng tháng, chứ chúng tôi cũng không màng đến một cuốn sổ hay một cái tên trong sổ đỏ.
Hôm qua tôi đã khóc vì nghĩ sao câu chuyện cứ lặp đi lặp lại. Chồng tôi thấy vậy thì an ủi: Kệ đi em, tính mẹ thế mà. Anh sẽ có cách nói. Tôi khóc òa ra: nhục quá anh ạ. Chồng tôi nói tiếp: Có nhục thì anh nhục. Anh chỉ cần có vợ con có nhà cửa thì thế nào anh cũng cố. Sao tôi thấy thương chồng quá. Tôi cũng làm mẹ. Nếu sau này tôi có điều kiện, không bao giờ tôi để con mình phải khổ.
Tôi 27 tuổi, chồng 33 tuổi, kết hôn gần một năm, cả hai đều làm giờ hành chính nhưng khác công ty. Vì điều kiện chưa dư dả nên chúng tôi thuê trọ gần nơi làm việc để tiện đi lại và tiết kiệm chi phí. Trước đây tình cảm vợ chồng khá tốt, cũng có cãi vã nhưng nhanh làm lành. Tuy nhiên, chồng có tật mê điện thoại và thích đánh bài. Hễ rảnh là anh cầm điện thoại, chiều đi làm về là ra đầu ngõ đánh bài với mấy người thuê trọ gần đó.
Trước kia, ngày nào tôi cũng đi chợ nấu cơm tối, nhưng nhiều lần dọn cơm ra phải đợi gần cả tiếng anh mới về. Ăn xong vừa đặt chén xuống là anh lại vội đi tiếp, có hôm còn không về nữa. Từ đó tôi bỏ hẳn việc nấu ăn tối, chuyển sang đi ăn ngoài. Hiếm khi nào chồng ở nhà trọn vẹn buổi tối cùng tôi. Đêm nào anh cũng 23h mới về. Đi vệ sinh anh cũng mang theo điện thoại, ngồi gần nửa tiếng. Tắm xong lên giường anh lại tiếp tục xem điện thoại, mở âm thanh lớn khiến tôi khó ngủ.
Ngày nào cũng lặp lại như vậy nên vợ chồng tôi dần ít nói chuyện với nhau, cả trong sinh hoạt thường ngày lẫn chuyện vợ chồng. Chồng trách tôi không biết chủ động, nhưng làm sao tôi đủ kiên nhẫn thức chờ đến tận nửa đêm? Có lần tôi cố đợi nhưng anh cứ bảo ngủ trước đi, rồi lại cầm điện thoại. Khi tôi hỏi thẳng, anh bảo đi làm mệt nên không có hứng.
Tôi từng góp ý để chồng hạn chế chơi bời, nhưng anh khó chịu, nói càng cấm anh càng chơi. Tôi chọn im lặng để tránh cãi nhau và hy vọng anh tự thay đổi, thế nhưng dường như anh chưa từng nhận ra mình cần thay đổi điều gì. Điều khiến tôi buồn nhất là chưa bao giờ có một ngày cuối tuần thật sự trọn vẹn bên chồng, bởi ngày nghỉ anh lại càng có nhiều thời gian cho những cuộc vui hơn gia đình. Tôi phải làm sao đây?
Tuổi trẻ có sức khỏe và rất nhiều người trong số chị em phụ nữ vẫn đang "cậy" có sức khỏe hoặc chưa chú ý quan tâm, chăm sóc đến sức khỏe của mình. Nhiều người ở độ tuổi 35-50 đã bỏ tiền ra để khám bệnh, mua thực phẩm và thuốc tốt để bổ sung cho cơ thể. Nhưng tôi muốn hỏi rằng nếu cơ thể đang lên tiếng và phát ra một số tín hiệu bệnh, chúng ta có giảm cường độ làm việc, giảm thu nhập để đổi lấy một công việc thoải mái hơn, thu nhập thấp hơn và sức khỏe tốt hơn không?
Tôi là nữ, 40 tuổi, không hề chủ động chọn rời bỏ công việc nhưng công việc, cơ hội làm ăn dần rời bỏ tôi. Vì vậy giờ tôi chỉ làm một loại công việc với nhịp độ chậm rãi, không còn bận rộn, hối hả và mệt mỏi như trước nữa. Sau một năm sống chậm lại với công việc văn phòng cho mức lương gần 30 triệu (bằng một phần tư mức thu nhập cũ), tôi cảm thấy cơ thể, sức khỏe thay đổi rất nhiều. Trước đây, tôi làm việc không quản đêm ngày, làm nhiều loại việc cùng lúc, vừa làm vừa ăn, vừa ăn vừa làm, nửa đêm cũng tỉnh dậy làm rồi lại mất ngủ...
Ở tuổi 37-40, tôi đã có những cơn choáng vì tiền đình. Cứ cách một tháng, tôi phải uống một hộp hoạt huyết dưỡng não, nếu không uống là thấy chóng mặt, hoa mắt. Tôi cũng bị đau dạ dày mỗi khi có cơn stress và mức độ nhạy cảm với stress tăng lên, tóc bạc nhanh hơn. Nhiều khi tôi nhìn món ăn ngon, cảm giác rất thèm nhưng lúc ăn thì không ăn được nhiều, ăn một ít đã chán. Tôi cứ nghĩ chuyện đó là bình thường vì bắt đầu vào tuổi trung niên.
Cho đến bây giờ, khi được sống nhịp sống chậm rãi, không căng thẳng, ít việc, thu nhập thấp, có thêm thời gian đi thể dục, tôi dần cảm nhận được sự thay đổi. Gần một năm nay, tôi không phải dùng thuốc hoạt huyết. Tôi không có cơn đau dạ dày, cũng không bị mất ngủ đêm, vị giác ăn uống cũng tốt hơn. Hóa ra cơ thể mình vẫn còn có thể hồi phục và khỏe lại như vậy. Đôi khi tôi tự hỏi nếu giờ cho mình quay lại thời kỳ làm việc và stress như cũ để có mức thu nhập cũ hoặc thu nhập gấp đôi hiện tại, mình có đánh đổi nữa hay không?
Câu chuyện về người chồng sống quá tiết kiệm, luôn mặc cảm vì thu nhập của mình dù gia đình đã có khoản tích lũy đáng kể khiến nhiều độc giả đồng cảm. Không ít người cho rằng áp lực cơm áo, sự so sánh với xung quanh và nỗi lo cho tương lai đã khiến nhiều người dần trở nên khắt khe với chính mình. Dưới phần bình luận, nhiều độc giả cũng chia sẻ những câu chuyện rất đời thường về chuyện tiền bạc, sự tiết kiệm và áp lực kinh tế trong hôn nhân.
Nhiều người bảo tôi 'điên' vì mua máy tính 3000 USD cho con 8 tuổi chơi game
Tôi là đàn ông, ở nước ngoài, cũng như chồng tác giả, sống rất giản dị, không thích sống bề ngoài. Đối với tôi, áo thun rẻ tiền hay là áo hàng hiệu cũng chỉ là áo thun. Thu nhập của tôi cao hơn mức trung bình rất nhiều nhưng tôi không có thói xài tiền, có lẽ không đòi hỏi hoặc không có nhu cầu để mua sắm. Khi con học cấp ba, trong ví tôi lúc nào cũng có tờ 50 USD, phòng hờ khi con xin tiền, còn không thì tờ tiền đó sẽ nằm trong ví vài tháng. Đối với bản thân, tôi sống không cầu kỳ, chẳng hạn trong công ty có máy pha cà phê, mỗi sáng ai cũng xếp hàng làm một ly, còn tôi dùng cà phê gói cho nhanh.
Tuy tôi sống đơn giản cho bản thân nhưng đối với gia đình hay bạn bè thì hoàn toàn trái ngược. Nói ra không có ý khoe khoang nhưng tôi luôn muốn con được cái tốt nhất trong khả năng của mình. Đồng nghiệp cho rằng tôi điên rồi khi bỏ ra trên 3000 USD mua máy tính "chuyên nghiệp" cho con gái 8 tuổi chơi game Minecraft. Cũng nhiều lần, để giúp những gia đình người Việt Nam mới qua, tôi bán xe cho họ giá rẻ chưa được nửa giá thị trường và cho trả góp mỗi tháng. Bán xong, cậu em điện thoại khoe với tôi là bảo hiểm định giá 25.000 USD và cảm ơn ríu rít. Tôi chỉ mỉm cười, không nói gì. Vài hôm sau tôi tặng thêm bộ lốp mới trên 1.000 USD vì họ có con nhỏ. (Ngồi Không - Thích Chém Gió)
Chồng tôi giản dị nhưng rất hào phóng với người nhà
Thấy tác giả cũng khá giống chồng tôi nên chia sẻ với bạn. Ngày xưa, lúc còn là sinh viên, chồng tôi có hai cái áo thun mặc mòn rách hết cả, chiếc xe đạp tối giản tới độ "thắng bằng chân" luôn. Sau này kết hôn, anh gần như chỉ mặc đồng phục công ty hay áo thun tôi đem từ các cuộc hội thảo về. Giờ nghỉ hưu rồi, chỉ mua áo lót mặc ở nhà, còn ra đường thì áo cũ bận lại. Đối với họ hàng, anh em, chồng tôi rất hào phóng: hỗ trợ xây nhà, chu cấp học hành, xe cộ, máy tính, nuôi cháu ăn học,...
Tôi chưa bao giờ chê chồng keo kiệt với bản thân vì thấy anh sống khá vui vẻ, chỉ là ít quan tâm đến vẻ ngoài, thuộc dạng hướng nội, chỉ chăm lo nhà cửa, vợ con, việc làm chứ ít giao tế. Rảnh thì anh viết truyện, học thêm gì đó, đọc sách,... Tôi thấy vậy khá ổn. Đừng để định kiến "chồng keo kiệt" làm mất hòa khí gia đình, nhiều nhà khi khá hơn thường chê bai chồng hoặc vợ không biết hưởng thụ hay nâng cấp bản thân cho sang chảnh khiến gia đình dễ đổ vỡ. (Plutino)
Chồng không muốn đi du lịch, mẹ con tôi tự sắp xếp đi cùng bạn bè
Chồng tôi sinh ra trong hoàn cảnh nghèo nên nhiều khi vấn đề tiền bạc có vẻ áp lực. Anh rất tiết kiệm cho bản thân nhưng không bao giờ tiếc với vợ con. Lúc nào cũng lo lắng cho bố mẹ, người thân, muốn gánh trách nhiệm gia đình vì là con trưởng. Sau mấy năm tôi cũng đồng hóa được anh chút ít, anh đỡ tiết kiệm hơn rồi.
Tôi xin chia sẻ chút kinh nghiệm sống từ gia đình tôi và vẫn đảm bảo hạnh phúc. Chồng không muốn đi du lịch cùng vì bất cứ lý do gì, tôi vẫn tự sắp xếp hô hào nhóm bạn thân ở công ty tự tổ chức các mẹ và các con đi du lịch cùng nhau. Tôi vẫn sẽ cho con đi trải nghiệm cùng bạn bè mình khi có dịp, chi phí khoảng hơn 3 triệu đồng một chuyến đi cho ba mẹ con. Đó là lương tôi có 18 triệu đồng, còn những ai lương cao hơn, có thể đi xa hơn. Quan điểm của tôi là kiếm tiền được phải dùng nó để yêu thương bản thân, không quá hoang phí là được. (Vô Thường)