Tôi và chồng chưa đầy 30 tuổi. Chúng tôi kết hôn được 3 năm, thu nhập cả hai vợ chồng khoảng 50 triệu đồng một tháng. Chúng tôi có một em bé gần 2 tuổi và đang đi ở thuê. Cách đây một năm, mẹ chồng bảo cho chúng tôi một khoản tiền để tìm mua nhà ở Hà Nội. Thời điểm năm ngoái đúng lúc thị trường bất động sản đang lên cao, vợ chồng tôi tính đến việc chắc phải vay thêm ngân hàng mới đủ mua. Trong khi đó, mẹ chồng ở quê ngày nào cũng gọi điện giục vợ chồng tôi tìm nhà thì tìm nhanh lên, tiền mẹ không để không đấy đâu, nếu không mua mẹ còn làm việc khác (gửi tiết kiệm, mua vàng, mua đất,…). Mà mẹ tôi đâu có hiểu là để tìm được một ngôi nhà ở Hà Nội, nhất là thời điểm đó, khó thế nào. Nó phải là cả một cuộc hành trình dài chứ đâu có đơn giản.
Đến cuối năm ngoái, đúng lúc ở gần quê chồng có dự án, người ta mở bán đất phân lô. Mẹ chồng gọi lên bảo: “Thế thôi, chưa tìm được thì mẹ mua cho hai đứa mảnh đất nhé, để giữ tiền đấy chứ tìm nhà trên đây khó quá thì tạm thời cứ mua đất ở quê để đó”. Vợ chồng tôi về quê làm thủ tục để mua đất cũng như làm sổ. Thời điểm đó, mảnh đất vượt quá 200 triệu so với số tiền mẹ chồng tôi định cho ban đầu nhưng mẹ vẫn cho chúng tôi hết và nói: “Đã hứa cho hai đứa thì mẹ làm cho trọn vẹn”.
Gần đây, nhà chồng có căn nhà cũ ở quê không ở đến nhưng lại nằm trong diện giải tỏa. Mẹ chồng kể căn nhà đó được đền bù X tỷ (cũng khoảng số tiền mà mẹ hứa cho chúng tôi). Bà nói sẽ đưa cho chúng tôi số tiền đó để xem tìm nhà trên đây. Bà nói vợ chồng tôi đi thuê mãi rồi, con cũng sẽ lớn, thôi kiếm cái nhà cho ổn định; còn mảnh đất ở quê vợ chồng tôi đang đứng tên thì làm thủ tục chuyển lại cho bà. Được bà mở lời như vậy, vợ chồng tôi mừng lắm. Rút kinh nghiệm từ năm ngoái, lần này vợ chồng tôi chuyển sang tìm hiểu những dự án nhà ở xã hội.
Cuối tuần trước, mẹ gọi lên hỏi thăm vợ chồng chúng tôi. Xong chồng tôi cũng nói qua về kế hoạch mua nhà ở xã hội của hai vợ chồng. Mẹ nói: Hai đứa cứ có cái nhà cái cửa ổn định là mẹ mừng. Mua xa cũng được các con ạ, hoàn cảnh mình chưa có thì mình cố gắng nhưng có cái nhà là yên tâm. An cư mới lạc nghiệp. Chồng tôi nói thêm: Vậy sắp tới bà nhận được tiền đền bù thì bà cứ để đó cho vợ chồng con xin nhé. Con lo thủ tục xong, lúc nào cần đóng tiền thì con gọi bà. Mẹ tôi vui vẻ đồng ý và bảo lúc nào cần thì gọi mẹ. Mẹ tôi còn bảo khả năng chỉ mai kia là bên doanh nghiệp trả tiền đền bù rồi.
Hai hôm sau cuộc điện thoại đó, vợ chồng tôi đã lo thủ tục được 90% mua nhà ở xã hội. Chồng tôi gọi điện báo tin cho bà, lúc này bà quay ngoắt 180 độ: Chúng mày làm gì chả nói rõ kế hoạch, tiền có phải lúc nào muốn chuyển là chuyển đâu. Hôm qua tao vừa nhận tiền, tao mang đi gửi tiết kiệm hết rồi. Xong lần này bà còn hỏi vợ chồng tôi có bao nhiêu tiền rồi, thiếu bao nhiêu để bà tính. Trong khi căn nhà ở xã hội chắc chắn sẽ không hết được số tiền mà mẹ hứa cho chúng tôi.
Lúc này tôi đang cảm thấy rất buồn và có phần hụt hẫng. Thực sự tôi không phải là người dòm ngó vào tài sản của gia đình chồng. Nếu không có bà mở lời trước về khoản tiền đền bù thì vợ chồng tôi cũng không bao giờ dám hỏi đến, vì dù sao bà đã cho chúng tôi mảnh đất kia rồi. Còn sau này có thế nào, vợ chồng tôi phải cố, phải tự hết. Lần này chúng tôi cũng chuyển lại bà mảnh đất chứ không phải chúng tôi lấy thêm hay xin thêm bà.
Tôi cứ nghĩ mãi, hay là mẹ chồng không muốn tôi ở trên này, muốn chúng tôi về quê nên cứ hết lần này lần khác như vậy. Lần đầu giục tìm nhanh, không thì bà còn dành tiền làm việc khác. Lần thứ hai cách nhau có mấy ngày, bà cũng kêu tiền đem gửi hết rồi. Chồng tôi cũng nói là tìm nhà trên này rất khó. Bà kêu bà vẫn ở nhà đọc báo đài, căn 2 tỷ cũng có, 3 tỷ cũng có, có những căn 4 tỷ đầy đủ nội thất chỉ việc về ở, sao chúng mày cứ tìm mãi chả xong.
Tôi tự hỏi vậy sao khi bà đọc được những thông tin đó, bà không gửi cho chúng tôi để tham khảo. Đến cả một người bình thường như đồng nghiệp của vợ chồng tôi chẳng hạn, họ nghe chuyện vợ chồng tôi tìm nhà mà có thấy căn nào hợp lý, họ cũng giới thiệu cho chúng tôi ngay. Tôi chẳng màng của cải nhà chồng. Kể cả bây giờ mẹ mua nhà cho chúng tôi trên này đứng tên mẹ cũng được. Chúng tôi chỉ cần có cái nhà để ở, để đỡ chi phí hàng tháng, chứ chúng tôi cũng không màng đến một cuốn sổ hay một cái tên trong sổ đỏ.
Hôm qua tôi đã khóc vì nghĩ sao câu chuyện cứ lặp đi lặp lại. Chồng tôi thấy vậy thì an ủi: Kệ đi em, tính mẹ thế mà. Anh sẽ có cách nói. Tôi khóc òa ra: nhục quá anh ạ. Chồng tôi nói tiếp: Có nhục thì anh nhục. Anh chỉ cần có vợ con có nhà cửa thì thế nào anh cũng cố. Sao tôi thấy thương chồng quá. Tôi cũng làm mẹ. Nếu sau này tôi có điều kiện, không bao giờ tôi để con mình phải khổ.
Tôi 40 tuổi, ở rể được 13 năm. Từ ngày lấy vợ đến nay, tôi nghe không ít câu nói về chuyện ở rể. Có người hỏi vì tò mò, có người trêu vui, cũng có người mang quan niệm rằng đàn ông ở rể thì khó ngẩng đầu với thiên hạ. Trước đây tôi cũng có lúc để tâm, rồi tôi thấy mỗi người một hoàn cảnh, một lựa chọn riêng. Tôi ở rể là do bản thân tự chọn. Ngày còn trẻ, tôi từng xem tử vi và được khuyên nếu ở rể thì cuộc sống gia đình sẽ thuận lợi hơn. Khi đó tôi cũng chỉ nghe để tham khảo. Sau khi cưới, tôi thấy việc sống tại quê vợ là hợp lý hơn cả.
Vợ tôi là giáo viên, công tác gần nhà, công việc ổn định, gắn bó lâu dài. Tôi kinh doanh, trước đó thường xuyên đi nhiều nơi. Khi lập gia đình, tôi nghĩ rằng người nào tiện thay đổi hơn thì nên thay đổi để gia đình ổn định. Gia đình vợ có ba chị em gái. Chị gái và em gái đều làm việc ở Tây Nguyên cùng bố mẹ. Vợ chồng tôi ở lại quê nhà sinh sống. Những năm đầu, tôi đi làm xa, cuối tuần mới về với vợ con.
Sáu năm trở lại đây tôi mới thực sự ở nhà toàn thời gian cùng gia đình. Nếu hỏi gia đình vợ có giúp đỡ tôi không, câu trả lời là có. Ngày tôi khởi nghiệp, bố mẹ vợ cho vay một ít vốn. Sau này khi có điều kiện, tôi mang trả, ông bà không nhận. Khi mua đất, tôi tiếp tục được hỗ trợ. Hiện nay ngôi nhà của vợ chồng tôi được xây trên phần đất bố mẹ vợ cho. Tôi luôn ghi nhận những điều đó và biết nếu không có sự giúp đỡ ấy thì cuộc sống của vợ chồng tôi những năm trước sẽ vất vả hơn rất nhiều.
Có người hỏi tôi đang dựa vào nhà vợ phải không? Thẳng thắn trả lời rằng tôi có nhận sự giúp đỡ từ gia đình vợ. Tôi biết ơn điều đó nhưng cũng luôn cố gắng làm việc, tự chủ tài chính và có trách nhiệm với vợ con. Những gì gia đình vợ hỗ trợ là nền tảng để tôi có điều kiện phát triển tốt hơn, không phải lý do để tôi sống dựa dẫm.
Sau 13 năm, điều khiến tôi hài lòng nhất không phải là mình ở nhà nội hay nhà ngoại mà là gia đình nhỏ vẫn bình yên. Vợ chồng tôi vẫn đồng hành cùng nhau, hai con gái khỏe mạnh và ngoan ngoãn. Chúng tôi có một mái nhà để ở, có công việc để làm và có những người thân sẵn sàng giúp đỡ khi cần.
13 năm ở rể, tôi không xem đó là điều đáng tự hào, cũng không xem đó là điều phải mặc cảm, đơn giản đó là con đường tôi đã chọn cho cuộc đời mình.
Tôi 33 tuổi, vợ 30 tuổi, kết hôn được 6 năm và có một con gái. Vợ tôi đang mang thai đứa thứ hai được 6 tháng. Chúng tôi ở riêng để có không gian thoải mái, đến với nhau bằng tình yêu. Tôi yêu vợ vì sự chăm chỉ, chịu khó, biết quan tâm đến chồng con. Tuy nhiên, sau nhiều năm chung sống, điều khiến tôi buồn nhất là vợ thiếu sự thấu hiểu và cảm thông trong cuộc sống gia đình.
Hai vợ chồng cùng làm trong ngành y. Vợ làm cho bố mẹ tôi, được trả lương theo ngày và bố mẹ tôi hỗ trợ thêm nên thu nhập khá ổn định. Về kinh tế, chúng tôi không gặp khó khăn. Tôi thừa nhận bản thân có vài khuyết điểm như sống nội tâm, hơi nhu nhược và có phần bừa bộn. Tôi thích tìm tòi, học hỏi, sửa chữa đồ đạc trong nhà dù không phải lúc nào cũng làm tốt. Bù lại, tôi không hút thuốc, không cờ bạc, không gái gú, ít nhậu nhẹt, chưa từng đánh vợ và luôn phụ giúp việc nhà, chăm sóc con cái.
Vợ tôi thương chồng con, tiết kiệm, chăm dọn dẹp nhưng cô ấy thường chỉ nhìn thấy khuyết điểm của người khác, ít ghi nhận điều tốt. Mỗi khi có chuyện xảy ra, vợ thường suy nghĩ theo hướng tiêu cực. Cô ấy hay giận dỗi, có khi vài ngày, có khi cả tháng không nói với tôi một lời. Từ trước đến nay, người chủ động làm hòa luôn là tôi.
Một trong những nguyên nhân khiến vợ hay giận là chuyện bạn bè của tôi. Tôi chỉ có năm người bạn thân từ thời cấp ba, từng cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn nên rất trân trọng tình bạn đó. Có lần một người bạn đùa trước mặt mọi người rằng không tin tôi lấy được vợ. Tôi cũng chỉ cười và nói vui lại. Nhưng vợ tôi giận suốt hai tuần dù tôi đã giải thích. Từ đó, cứ ai trong nhóm bạn rủ tôi đi cà phê hay gặp mặt là vợ lại khó chịu và chiến tranh lạnh.
Với gia đình tôi, vợ cũng có nhiều khúc mắc. Cô ấy không thích chị gái tôi dù chị chưa từng nặng lời. Bố mẹ tôi sống cùng chị vì chị không có chồng và đang nuôi con nhỏ. Ông bà luôn đối xử công bằng với các cháu nhưng vợ tôi vẫn cho rằng ông bà thương cháu ngoại hơn con mình. Tôi nhiều lần giải thích nhưng vợ không nghe. Mỗi khi giận tôi, vợ gần như không nói chuyện với cả gia đình tôi. Trong khi đó, bố mẹ tôi chưa bao giờ soi xét hay gây khó dễ cho con dâu. Họ cũng đối xử rất tử tế với bên thông gia.
Trong công việc chuyên môn, tôi có nhiều kinh nghiệm hơn nên thường muốn chia sẻ với vợ. Nhưng mỗi lần góp ý hoặc hướng dẫn, vợ đều tỏ thái độ không muốn nghe. Tôi nói thì bảo tôi nói nhiều, nhưng người ngoài nói gì lại nhớ rất lâu. Tôi cảm thấy mình không được tôn trọng. Vợ còn không thích đi chơi cùng gia đình tôi dù mọi chi phí đều do bố tôi lo liệu. Nhiều lần tôi rủ nhưng cô ấy từ chối, nói đi với bạn bè vui hơn. Trong khi đó, mỗi khi bạn bè vợ rủ đi ăn uống, gặp mặt, tôi luôn tôn trọng và đồng ý. Ngoài ra, cách ăn nói của vợ cũng khiến tôi phiền lòng. Với chồng và bố mẹ chồng, cô ấy thường nói trống không như "đưa cái này", "lấy cái kia" mà không có lời thưa gửi. Tôi đã góp ý nhiều lần nhưng không thay đổi.
Thực lòng, giữa chúng tôi không có mâu thuẫn quá lớn về tiền bạc hay chuyện ngoại tình. Hầu hết chỉ là những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày. Nhưng chính những điều nhỏ đó lại tích tụ qua năm tháng. Tôi cảm thấy mệt mỏi vì vợ thường giận dỗi quá lâu, quá chấp nhặt và không chịu nhìn mọi việc theo hướng nhẹ nhàng hơn. Tôi luôn nghĩ gia đình là quan trọng nhất. Con người ai cũng có giới hạn, nếu cứ vì những chuyện nhỏ mà tổn thương nhau mãi thì rất dễ đánh mất điều lớn lao nhất là hạnh phúc gia đình. Tôi đã nhiều lần chia sẻ suy nghĩ này với vợ nhưng cô ấy không mấy quan tâm.
Tôi thật sự băn khoăn không biết nên làm gì để vợ bớt giận dỗi, cư xử mềm mỏng hơn trong lời nói. Đồng thời, tôi cũng muốn biết bản thân còn thiếu sót gì để thay đổi và giữ gìn hạnh phúc gia đình.
Tôi 34 tuổi, em trai 24 tuổi. Giữa tôi và em còn một em nữa nhưng đã mất lúc nhỏ tuổi, đó là lý do vì sao chúng tôi cách biệt tuổi tác như vậy. Tôi đang làm quản lý cho một công ty có vốn đầu tư nước ngoài, có chồng và một bé gái nhỏ, ở riêng gần nhà bố mẹ đẻ. Bố mẹ tôi là công chức nhà nước đã về hưu từ lâu, có tuổi, tính cách khá gia trưởng và bảo thủ, thích bao bọc con cái. Trong trí nhớ của mình, từ nhỏ đến giờ bố mẹ luôn dạy nếp sống rất nghiêm túc, từ việc ăn uống đến lời nói, cử chỉ.
Tôi biết ơn vì điều đó đã xây dựng nên con người mình sống có kỷ luật và biết thế nào là phải trái, đúng sai. Bố mẹ cũng sống rất tình cảm, luôn hướng tôi phải biết kính trên nhường dưới, sống hòa nhập với gia đình. Tôi luôn tâm niệm điều đó nên từ khi bắt đầu đi học đại học đã luôn nỗ lực để ra trường sớm, sớm đi làm và tự lập, hỗ trợ bố mẹ. Tôi hay mua sắm đồ đạc, vật dụng trong nhà theo khả năng của mình, đơn giản chỉ mong muốn làm sao để mọi người cùng sống thoải mái và vui vẻ.
Em đang học đại học, đã 6 năm chưa ra được trường, tính cách trái ngược hoàn toàn với tôi. Tôi biết mọi sự so sánh giữa người với người đều khập khiễng vì mỗi người là một cá thể riêng biệt, không ai giống ai, nhưng để mọi người hình dung phần nào cảm xúc của mình thì tôi sẽ đưa ra một số ví dụ chính. Tại thời điểm học cấp một, hai ba, gia đình tôi không khá giả hay quá thoáng trong chi tiêu. Thêm vào đó bố mẹ chăm kỹ nên chúng tôi ở giai đoạn này đều có thể coi là "mập", vì thế thường bị bạn bè xung quanh trêu ghẹo, đôi khi cô lập. Tôi không quan tâm lắm, tập trung học hành vì biết khi còn phải phụ thuộc vào bố mẹ thì không cần đòi hỏi nhiều. Em đã phải chuyển trường vài lần do không chịu được áp lực.
Đến tận giờ, khi đang học đại học, em vẫn hay nhắc đến việc này với thái độ thù hằn, dù khi ra ngoài đường mà vô tình gặp bạn cũ có thể sẽ chỉ dám tránh mặt đi ngang. Em cũng hay trách bố mẹ là cho ăn quá nhiều nên mới bị như vậy. Vài năm trước tôi thuyết phục được mẹ cho em đi khám bác sĩ tâm lý, đã điều trị và dùng thuốc nhưng chỉ được thời điểm, dù bác sĩ đã dặn phải chăm chỉ vận động để linh hoạt lên. Tại thời điểm thoát ly gia đình ra thành phố học đại học, tôi luôn mở rộng mối quan hệ bạn bè, cố gắng tham gia các hoạt động giao lưu kết nối, giảm cân, học cách make up, phối đồ..., kết quả tôi lấy được hai bằng đại học chỉ với 3 năm học.
Tôi bắt đầu đi làm ngay khi ra trường, phát triển sự nghiệp mà không nhờ đến mối quan hệ của bố mẹ hay người quen. Em sống khép kín, dù trước khi đi học tôi đã khuyên nhủ rất nhiều lần đây là cơ hội để bắt đầu mọi thứ. Từ những việc nhỏ nhặt như tìm phòng trọ, mua đồ dùng học tập..., đều là mẹ tôi hỗ trợ em. Tôi cũng khuyên mẹ cho em đi học thêm một số khóa về giao tiếp, nhưng câu "nước đổ lá khoai" lại một lần nữa miêu tả đúng về trường hợp này. Do nhà tôi gần nhà bố mẹ, con còn nhỏ nên ban ngày vợ chồng gửi con bên nhà ông bà, tối ăn cơm xong mới về nhà. Tôi có đóng góp chi phí sinh hoạt. Tính tôi rất hay để ý tiểu tiết và lễ giáo. Ví dụ như ăn cơm mà em không mời thì tôi nhắc, em ở nhà cứ nằm ì trên phòng không đi đâu tôi cũng nhắc. Vì sao vậy? Vì bố mẹ tôi dù cũng chướng mắt nhưng bất lực. Bố mẹ mặc định em là một người không bình thường, cần phải nhẹ nhàng đối xử.
Đỉnh điểm là nói về câu chuyện tốt nghiệp đại học, tôi lo lắng khi tuổi em không còn nhỏ, các bạn đồng trang lứa đã lao vào thị trường lao động từ lâu rồi, em vẫn giữ một thái độ ung dung và bình tĩnh. Tôi hỏi về quá trình học, gợi ý nếu không tự học được thì thuê gia sư. Tôi kể thực tế những nhân viên chỗ tôi đã có những bạn thực tập sinh chỉ 21 hay 22 tuổi, hay hiện tại việc làm rất khan hiếm do hàng loạt tác động từ AI, sáp nhập, kinh tế bất ổn... Tất cả những buổi nói chuyện đó tôi đều cố gắng nhẹ nhàng chia sẻ, không hề có câu từ nào trịch thượng. Em lúc nghe cũng gật gật, nhưng chỉ là câu chuyện chui từ tai nọ sang tai kia mà không đọng được vào đầu. Tôi vẫn luôn cố gắng giữ bình tĩnh trước sự lì lợm của em.
Tuy nhiên thời gian gần đây, áp lực công việc, con nhỏ, tôi trở nên dễ nhạy cảm hơn. Tôi nhắc việc em thường xuyên vì sợ không nhắc em sẽ quên. Em nhiều lần bùng nổ, xúc phạm tôi, nói tôi những từ ngữ khó nghe. Dần dần nghe những từ ngữ đó nhiều, tôi thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi lựa chọn im lặng, không nói gì nữa. Tôi thấy khi nói chuyện với em rất mệt mỏi và stress. Tôi hiện tại có nhiều thứ để ưu tiên hơn việc cứ phải chạy theo em. Tuy nhiên với thái độ này của tôi, em lại cho rằng tôi muốn khiêu khích, muốn đối đầu. Em nhận diện tôi trở thành một trong những "kẻ thù" và thường có thêm những hành động bất lịch sự như không ngồi ăn cùng, nói chuyện với bố mẹ là không có chị gái, bảo con tôi đang tập nói là hét nhiều sẽ bị thần kinh...
Tôi chỉ không hiểu là trước những hành động đó, bố mẹ vẫn khuyên tôi chủ động làm lành với em, vì em là "người không được bình thường". Dạo này tôi hay suy nghĩ rằng, bố mẹ sinh ra mình thì mình có hiếu với bố mẹ, đó là điều bắt buộc. Còn người cũng cùng bố mẹ với tôi, việc tôi có cần hỗ trợ không, đó là điều không bắt buộc. Do đó tôi đã nói thẳng với bố mẹ, việc một người đang học đại học mà cư xử không bằng một em bé đang học tiểu học, như vậy là điều không thể chấp nhận được. Tôi sẽ không bao giờ thay đổi thái độ nếu em không chịu thay đổi. Rất mong được mọi người chia sẻ quan điểm về vấn đề này. Tôi nghĩ giờ đúng sai cũng không quan trọng nữa, chỉ mong muốn được sống yên bình và không còn stress vì những người không xứng đáng. Xin cảm ơn mọi người đã dành thời gian lắng nghe.