‘Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?’

'Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?'

50 năm ngành điện TP.HCM, trong ký ức tuổi thơ tôi là cảnh ngồi nhà chờ đợi nhưng luôn tự hào về những lần chờ ăn cơm muộn, những lần trông ngóng sau cánh cổng trường tiểu học đến tối mịt, cùng những buổi tối chờ có ánh điện để học bài, và cả bóng lưng ướt mồ hôi của ba sau mỗi lần đi đi sửa điện về.

Vào những năm 1980, thời điểm sau thống nhất đất nước, ba tôi kể lúc ấy mới vào nghề, còn thiếu kinh nghiệm, ngành điện lúc đó còn thiếu thốn đủ thứ: thiếu thiết bị, thiếu người, dây cũ, trụ xiêu, thiết bị chắp vá…

Một ngày làm việc của người thợ điện không cố định. Có khi sáng làm bảo trì, chiều chạy xử lý sự cố, có lúc đi ghi điện, có lúc đi gắn điện kế… Nhưng cái chắc chắn không thiếu, đó là tinh thần làm việc đoàn kết và trách nhiệm của tập thể. Dù trời nắng chang chang hay mưa lớn, gió giật, vẫn lên đường vì điện không thể chờ. Có hôm đang ăn cơm hoặc đang yên giấc, điện thoại reo – sự cố. Thế là khoác vội bộ đồ, chạy đi giữa đêm. Công việc của ba là thế, không thể chờ thời tiết đẹp hay đảm bảo giờ giấc cố định.

Tuy khó khăn là thế nhưng với ba tôi, làm nghề này không phải điều gì lớn lao. Chỉ là mỗi ngày cố gắng làm tốt phần việc của mình để đến lúc đóng điện trở lại, đèn sáng lên từng nhà – nghe tiếng người dân vỗ tay, dây chuyền tiếp tục sản xuất, có người mời uống ly nước, nghe một lời cảm ơn là thấy đã chọn đúng nghề.

50 năm nhìn lại, ngành điện thành phố thay đổi nhiều lắm. Từ những đường dây cũ kỹ đến lưới điện hiện đại, từ ghi điện thủ công đến hệ thống đo ghi, lấy dữ liệu từ xa, lưới điện thông minh, trạm không người trực, camera đo nhiệt độ,… Người thợ điện được đào tạo bài bản, có quy trình, có thiết bị, có công nghệ hỗ trợ,… Tuy nhiên, điều cốt lõi làm nên hành trình rực rỡ suốt nửa thập kỷ qua tôi lại thiết nghĩ đó là con người. Là những thế hệ thợ điện âm thầm, chịu khó, và luôn sẵn sàng vào việc khi thành phố cần như chính ba tôi.

50 năm ngành điện TP.HCM không chỉ là câu chuyện của kỹ thuật hay công trình, còn là câu chuyện của “niềm tin” – niềm tin vào ánh sáng, vào tri thức, vào sự phát triển, và vào những con người luôn đứng sau những thành phố rực rỡ về đêm.

Bước ngoặt lớn trong thời đại chuyển đổi số, phát triển lưới điện thông minh và dịch vụ khách hàng trực tuyến. Một đứa con gái 9X tốt nghiệp chuyên ngành kinh tế như tôi, người từng hỏi ba: “Sao ba lại chọn nghề nhiều vất vả và nguy hiểm như vậy?”, tôi lại tiếp bước để trở thành một thành viên trong ngôi nhà chung Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC).

Việc ứng dụng công nghệ thông tin, tự động hóa và trí tuệ nhân tạo vào quản lý, vận hành lưới điện đã giúp nâng cao hiệu quả hoạt động, đồng thời mang đến nhiều tiện ích cho khách hàng như thanh toán trực tuyến, giám sát điện năng tiêu thụ và dịch vụ chăm sóc khách hàng hiện đại, cũng như mang đến cho tôi một cơ hội góp phần nhỏ bé của mình vào viết tiếp hành trình rực rỡ của ngành điện thành phố mang tên Bác.

Và nếu gọi đó là “rực rỡ”, thì tôi nghĩ đó là một sự rực rỡ rất thầm lặng – rực rỡ từ mồ hôi, từ trách nhiệm, và từ niềm tự hào của những người đồng nghiệp xung quanh. Họ không chỉ rực rỡ trong chính cuộc đời của mình mà còn mang rực rỡ đến cho mọi người, mọi nhà.

Hành trình 50 năm hình thành và phát triển của ngành điện TP.HCM cũng là như thế – không chỉ là một hành trình rực rỡ với nhiều thành tựu cho riêng một ngành nghề, mà hành trình ấy là “không khí” mang theo cả nhịp sống của thành phố, góp phần vào thành tựu rực rỡ của mọi lĩnh vực đời sống.

50 năm đã qua, và hành trình ấy vẫn đang tiếp tục, sáng hơn, xa hơn, vững vàng hơn cùng thành phố mang tên Bác với phương châm “Điện đi trước một bước” bởi điện giờ đây không chỉ là ánh sáng mà còn là năng lượng để thành phố luôn phát triển mỗi ngày.

Tin Gốc: Thanh Niên