Chiếc xe được phát hiện nằm trong một bãi đỗ tạm bên đường nhánh thuộc khu dân cư Tiểu Hòa Sơn, cạnh một xe nâng hàng. Trên gương chiếu hậu của xe còn bị dán quảng cáo thu mua xe phế liệu khiến nhiều người càng tin rằng chiếc xe đã bị bỏ đi.
Tuy nhiên, kết quả xác minh của truyền thông địa phương hồi giữa tháng 6 cho thấy một sự thật hoàn toàn khác.
Ông Trương, hơn 90 tuổi, sống tại một viện dưỡng lão đối diện khu vực này, cho biết, chiếc xe đã nằm bất động gần nửa năm và chưa từng thấy ai lái.
Một số người dân địa phương tiết lộ chiếc xe không đủ điều kiện lưu thông trên đường công cộng, chỉ có thể sử dụng trong trường đua. Mỗi khi cần vận hành, chủ xe phải thuê phương tiện chuyên dụng để vận chuyển.
Sau khi xuất hiện trên mạng xã hội, địa điểm này nhanh chóng thu hút đông đảo du khách và các nhà sáng tạo nội dung đến chụp ảnh.
Nguyên mẫu của chiếc xe là Lotus Elise, mẫu xe thể thao mui trần hai chỗ ngồi, động cơ đặt giữa và dẫn động cầu sau nổi tiếng của hãng Lotus – nhà sản xuất ô tô nổi tiếng đến từ Anh và hiện thuộc sở hữu của tập đoàn ô tô Geely (Trung Quốc).
Mẫu xe này có giá dao động từ 500.000 đến 868.000 tệ (khoảng 2 tỷ đồng đến 3,3 tỷ đồng).
Chủ xe đã trang bị bộ thân vỏ sợi carbon với những đường nét hình học táo bạo, khiến diện mạo chiếc xe thay đổi gần như hoàn toàn.
Một số người từng nhận định, chiếc xe sau khi độ có giá trị lên tới hàng chục triệu tệ. Tuy nhiên, giới chơi xe nhận định dù chi phí độ bằng vật liệu carbon rất khó xác định chính xác, giá trị thực tế khó có thể đạt tới mức đó.
Trước những bình luận đùa rằng có thể lái xe đi luôn, nhiều người đã lên tiếng nhắc nhở rằng chiếc xe vẫn thuộc quyền sở hữu hợp pháp của chủ nhân và việc tự ý di chuyển có thể vi phạm pháp luật.
Lộ diện chủ nhân chiếc xe là chủ một công ty AI
Để tìm hiểu về nguồn gốc chiếc xe, một số hãng truyền thông tại Trung Quốc đã tìm tới một công ty thuộc lĩnh vực AI (trí tuệ nhân tạo) nằm gần khu vực đỗ xe.
Theo mô tả, văn phòng công ty được thiết kế như một quán bar. Nhân viên cho biết đây là không gian giải trí do ông chủ xây dựng để phục vụ phúc lợi cho người lao động.
Một nhân viên xác nhận chiếc Lotus thuộc sở hữu của vị giám đốc họ Soái, người Hàng Châu, thuộc thế hệ 9X.
Nhân viên công ty cho biết, họ bất ngờ khi chiếc xe thu hút sự chú ý trên mạng xã hội, nhưng không nắm rõ những thông tin chi tiết về quá trình chế tạo và kế hoạch xử lý chiếc xe.
Sau khi bài viết lan truyền mạnh mẽ, chính quyền khu dân cư Tiểu Hòa Sơn đã liên hệ được với chủ xe.
Theo thông tin từ cộng đồng dân cư, chiếc Lotus thực chất là xe đua chuyên dụng, không được phép lưu thông trên đường.
Anh Soái, chủ chiếc xe, tỏ ra khá ngạc nhiên khi thấy món tài sản của mình nhận được nhiều sự chú ý như vậy. Anh cho biết, chiếc xe không bị bỏ rơi, mà chỉ bị hỏng sau nhiều năm sử dụng trên đường đua.
Theo kế hoạch, anh muốn tìm một địa điểm phù hợp để lưu giữ chiếc xe như một món đồ sưu tầm. Tuy nhiên, đến nay vẫn chưa tìm được nơi thích hợp. Ở thời điểm hiện tại, chiếc xe gần như không thể vận hành.
Để đưa chiếc xe được tới vị trí trong rừng như hiện nay, anh Soái đã thuê xe chuyên dụng tới cẩu. Tuy nhiên, khu đất mà chủ xe thuê lại không đủ điều kiện để đưa chiếc Lotus vào trong. Đường quá hẹp khiến xe cẩu không thể tiếp cận. Do vậy, chủ xe buộc phải cho xe nằm lại bên lề đường như hiện nay.
Theo chính quyền địa phương, chủ xe hợp tác tích cực với các cơ quan chức năng và thường xuyên trao đổi để tìm giải pháp phù hợp.
Khu vực đỗ xe hiện nằm trên phần đất do doanh nghiệp thuê sử dụng, không gây cản trở giao thông hay ảnh hưởng tới người dân.
“Đối với chủ xe, đây giống như một món đồ sưu tầm, chỉ là món đồ này có kích thước lớn hơn bình thường”, một cán bộ khu dân cư nhận xét.
Tuổi Trẻ Online đã có cuộc trò chuyện với anh Phan Đăng Khoa, chuyên viên tuyển dụng tại Công ty TNHH Nhựa Duy Tân (tỉnh Long An cũ). Anh Khoa đã có 6 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực tuyển dụng nhân sự. Anh chia sẻ góc nhìn cá nhân.
* Nguyên nhân nào khiến người trẻ “ngại” làm vị trí quản lý, lãnh đạo mà chỉ muốn là một nhân viên giỏi chuyên môn, thưa anh?
- Dưới góc nhìn của người làm nhân sự, việc người trẻ “ngại” làm sếp xuất phát từ nhận thức trở thành một nhà lãnh đạo không phải là đích đến trong sự nghiệp.
Ngoài ra, người trẻ nhận thấy khi trở thành một nhà lãnh đạo, người quản lý hay sếp đồng nghĩa với áp lực rất lớn về rủi ro trách nhiệm, quản lý con người, khó cân bằng cuộc sống, trong khi mức thu nhập chưa chắc đã tương xứng với vị trí đảm nhiệm.
Để đảm nhiệm vai trò người sếp, cá nhân cần sở hữu các kỹ năng về quản trị nhân sự, tổ chức và lãnh đạo. Năng lực chuyên môn cao không đồng nghĩa với năng lực quản lý hiệu quả.
Với các yếu tố trên, người trẻ sẽ không mặn mà với vị trí này. Làm nhân viên giỏi chuyên môn, họ vẫn có thu nhập tốt, thậm chí rất cao và cân bằng được chất lượng cuộc sống của họ như mong muốn.
* Phải chăng đây là dấu hiệu của thiếu cầu tiến?
- Trong thực tế tuyển dụng, tôi vẫn thường gặp những ứng viên chia sẻ họ không có nhu cầu định hướng trở thành quản lý. Đồng thời cũng có những trường hợp đang giữ vị trí quản lý nhưng lại mong muốn quay về làm nhân viên.
Điều này không phải là dấu hiệu của sự thiếu cầu tiến, mà phản ánh định hướng phát triển nghề nghiệp theo những con đường khác nhau. Trở thành quản lý không phải là thước đo duy nhất để định nghĩa thành công.
Họ vẫn có tham vọng, nhưng thay vì tập trung vào việc “lên chức”, họ lựa chọn “nâng giá trị bản thân”. Nhờ đó, họ vẫn có thể đạt được mức thu nhập tốt, đồng thời cân bằng giữa cuộc sống, gia đình và công việc theo mong muốn.
Quan trọng hơn, họ vẫn tạo ra những giá trị rõ ràng trong công việc mà không nhất thiết phải nắm giữ vai trò quản lý.
Đây cũng là một xu hướng tích cực của thị trường lao động hiện đại. Tuy nhiên nếu doanh nghiệp không xây dựng, phát triển đội ngũ kế thừa, đào tạo kỹ năng lãnh đạo, quản lý từ sớm, sẽ gây ra việc thiếu hụt nhân sự quản lý trong thời gian dài.
* Nếu các bạn trẻ vẫn muốn “làm nhân viên giỏi chuyên môn” thay vì quản lý, họ nên phát triển kỹ năng nào để có sự nghiệp bền vững?
- Theo tôi, nếu các bạn trẻ lựa chọn con đường trở thành “nhân viên giỏi chuyên môn” thay vì làm quản lý, thì hướng phát triển nên là “tạo ra giá trị không thể thay thế”, chứ không chỉ dừng lại ở việc hoàn thành tốt công việc được giao.
Điều này đòi hỏi việc xây dựng năng lực giải quyết những vấn đề phức tạp, càng khó, càng ít người làm được thì giá trị bản thân càng được nâng cao. Khi đó giá trị của bạn không còn nằm ở chức danh nữa mà nằm ở việc tổ chức đó có cần bạn hay không.
Bên cạnh các kỹ năng chuyên môn nghiệp vụ, kỹ năng giao tiếp, truyền đạt và khả năng tự học, luôn cập nhật kiến thức mới cho bản thân mỗi ngày cũng là yếu tố then chốt giúp cho các bạn không bị thụt lùi trong thời kỳ lao động hiện đại hiện nay. Vì hiện tại thị trường thay đổi rất nhanh nếu không cập nhật sẽ rất dễ bị thay thế.
Một điểm quan trọng khác là nên xây dựng thương hiệu cá nhân trong nghề, để khi không giữ vị trí quản lý, chúng ta vẫn có một chỗ đứng, cơ hội phát triển trong một tổ chức.
* Một nhân viên giỏi vẫn có thể có thu nhập cao và ít áp lực hơn quản lý, doanh nghiệp nên làm gì để thu hút người trẻ vào vai trò lãnh đạo?
- Một nhân viên giỏi vẫn có thể đạt thu nhập cao và chịu ít áp lực hơn so với khi đảm nhận vị trí quản lý, đó là điều hiển nhiên. Vì vậy, để thu hút nhân sự lên vai trò lãnh đạo, doanh nghiệp cần thay đổi bản chất, “cái bóng” của vị trí này như biến nó thành một trải nghiệm đáng làm, chứ không phải tăng thêm gánh nặng, áp lực cho người đảm nhiệm.
Ngoài ra, cần mức đãi ngộ xứng đáng với trách nhiệm đảm nhận, đồng thời phải có cơ chế hỗ trợ và hướng dẫn rõ ràng, người được bổ nhiệm không cảm thấy bị “đẩy” vào vị trí lãnh đạo và phải tự xoay xở mọi thứ một mình.
Đặc biệt là phải xây dựng được lộ trình đào tạo và phát triển quản lý, giúp nhân viên trẻ chuẩn bị đầy đủ các kỹ năng quản trị con người, quản lý, ra quyết định và chịu trách nhiệm.
Với các hành trang đó, họ sẽ tự tin hơn khi ứng tuyển vào vị trí quản lý. Khi đó người trẻ nhận ra rằng làm quản lý là một bước tiến mới cũng là sự thay đổi có giá trị cho bản thân, chứ không phải là một vị trí khi bước vào phải đánh đổi.
Khi áp lực không còn quá lớn đến mức khiến họ e ngại, họ sẽ sẵn sàng đón nhận vai trò này một cách tự nguyện.
Để con trẻ lạm dụng quá nhiều lẫn không cho con tiếp cận mạng xã hội đều chưa phải là giải pháp tốt.
Tuy nhiên phải thừa nhận sự thật rằng rất khó để có thể điều tiết chuyện này. Nhất là trong bối cảnh cả thế giới lẫn trong nước đều ứng dụng công nghệ số trên tất cả mọi lĩnh vực, từ kinh tế, giáo dục, văn hóa... đến đời sống xã hội.
Là phụ huynh, tôi ủng hộ việc cấm theo độ tuổi khi đã có nghiên cứu chứng minh mạng xã hội ảnh hưởng đến sức khỏe tâm thần và điều kiện phát triển ở lứa tuổi vị thành niên.
Trong khi chờ những quyết định có sự nghiên cứu thận trọng và áp dụng chặt chẽ, có lẽ mỗi gia đình đều tìm cách riêng để bảo vệ con mình. Từ kinh nghiệm bản thân, tôi xin chia sẻ một số giải pháp mình đã áp dụng và có dấu hiệu tích cực.
Như bao học sinh khác, con tôi đều dành phần lớn thời gian để học hành. Gần như mỗi tuần hoặc khi bước vào kỳ thi quan trọng, tôi đều nắm thông tin để cùng con kiểm tra bài vở. Khi con đã thuộc bài và làm bài, tôi kéo con cùng làm việc nhà, phân chia để các con có trách nhiệm chung.
Phần việc của gia đình như rửa chén, giặt và phơi đồ, quét nhà, chăm cây... được chia theo công việc mỗi ngày, phù hợp với lịch học của con và lịch làm việc của cha mẹ. Khi con hoàn thành tất cả nhiệm vụ, ai cũng xong việc của mình, cả nhà đều có thời gian riêng để chọn hình thức giải trí cá nhân hoặc cùng chung một hoạt động nào đó.
Trễ nhất 22h30 cả nhà cùng đi ngủ, hôm nào con nhiều bài vở có thể thức tới 23h nhưng không được trễ hơn. Đối với ngày nghỉ có thời gian nhiều hơn, con sẽ cùng nấu cơm, ủi đồ hoặc cùng đi chợ. Ban đầu hai đứa nhỏ cũng tỏ vẻ khó chịu, thiếu hợp tác hoặc tìm cách thoái thác nhưng mỗi ngày một ít, cộng với trò chuyện cùng con, tôi thấy có sự chuyển biến tích cực.
Con bớt thời gian vào mạng, hiểu trách nhiệm của bản thân và dần tự giác làm việc nhà. Ở độ tuổi dậy thì, con cũng có thái độ chống chế, đôi lúc lý lẽ khi không hài lòng. Tôi chọn cách đối thoại trực tiếp, điều chỉnh mình, trường hợp cha mẹ còn xin lỗi nếu hiểu sai hay la con vô cớ để con tin và an tâm giãi bày.
Suốt thời gian dài tôi quan sát để cùng con hướng đến đam mê, sở trường và năng khiếu cá nhân. Biết con thích vẽ, tôi trò chuyện với con về những ước mơ, định hướng tương lai và cùng con chuẩn bị cho chặng đường đó. Con được tham gia những khóa vẽ căn bản để thử tài.
Tôi tìm những clip mỹ thuật độc đáo hay hướng dẫn cách thiết kế các sản phẩm sinh động, gợi ý con thực hiện nhân những dịp đặc biệt của người thân trong gia đình hoặc tặng bạn bè, thầy cô giáo. Những bức tranh con vẽ, tôi giữ gìn cẩn thận và động viên khi con hoàn thành tác phẩm ấn tượng.
Bé còn lại "nghiện" điện thoại hơn chị nên có phần vất vả hơn! Phát hiện ra con thích những câu đố vui dạng hơi lắt léo, đố mẹo, mỗi tối hai mẹ con cùng nhau thi thố. Dần dà tôi hướng con đến những câu hỏi thường thức phổ thông về các mẹo trong cuộc sống để con tìm hiểu.
Không phải hôm nào cũng suôn sẻ hay cô bé cũng hợp tác mà tùy tâm trạng, kể cả chuyện buồn vui trên trường. Nhưng tôi quyết định không bỏ rơi con với mạng xã hội hay điện thoại.
Kể cả với người thân sống cùng nhà, tôi cũng trao đổi để mỗi người tiết giảm việc sử dụng điện thoại khi không cần thiết. Vì trẻ ít nghe nhưng nhìn vào hành động của ông bà, cha mẹ để cải thiện hành vi của chính mình.
Tôi cũng thường xuyên gửi con xem những đoạn clip ngắn về tác hại của việc dùng điện thoại nói chung, mạng xã hội nói riêng. Trong đó có những clip do các bác sĩ tâm lý, bác sĩ chuyên ngành điều trị thực hiện. Chỉ khi nhìn vào hậu quả một cách thực tiễn như ảnh hưởng hệ thần kinh, hành vi, tâm lý, việc học... con mới bắt đầu sợ.
Tôi tìm hiểu thêm những trung tâm điều trị trẻ nghiện game để gửi con biết và răn con biết giới hạn tới đâu cho những hành động của mình.
Thiết nghĩ trong tuyên truyền của nhà trường, xã hội rất cần thực hiện những sản phẩm sinh động như vậy. Bên cạnh dùng lời nói, độ tuổi học sinh cần những cách truyền thông sinh động, người thật việc thật để minh chứng.
Thậm chí các trường có thể thiết kế các buổi cho trẻ đến các trung tâm hay cơ sở điều trị tâm lý để trẻ chứng kiến, qua đó thay đổi thật sự nhận thức của mình. Hoặc có thể mời trường hợp thanh thiếu niên, gia đình có con điều trị thành công đến chia sẻ.
Mỗi gia đình đều có câu chuyện riêng, mỗi đứa trẻ đều là cá thể riêng nên cần những cách ứng xử mềm, rắn khác nhau. Quá trình đồng hành cùng con không phải lúc nào cũng thuận tiện, dễ dàng, sẽ có lúc thất bại nhưng với sự kiên trì để dần tìm ra phương pháp phù hợp. Với nhà mình, bước đầu tôi nhận thấy có sự chuyển biến tốt hơn.
Tôi tin không gia đình nào muốn con mình tự bơi giữa không gian mênh mông của mạng xã hội. Không hẳn chia sẻ của tôi sẽ giúp ích được cho các gia đình khác song khi mọi nhà cùng nỗ lực, việc kéo con ra khỏi những hệ lụy do mạng xã hội và công nghệ tác động về lâu dài hẳn sẽ có kết quả khả quan trong khi chờ đợi một chính sách ở tầm vĩ mô về mặt quản lý nhà nước.
"Không bao giờ là quá muộn để tìm kiếm tình yêu", ông Rosenblatt, nhà khoa học hàng không vũ trụ đã nghỉ hưu, sống tại khu Battery Park City, Manhattan, nói.
Ông thuê một chuyên gia mai mối tên Brigitte Weil, giúp mình tìm "tình yêu cuối cùng". Dù đã gặp một số phụ nữ ở độ tuổi 70 và 80 nhưng Rosenblatt chưa rung động với ai. "Họ không khơi gợi được cảm xúc đặc biệt nào trong tôi", ông nói.
Câu chuyện của ông khiến bà Weil bất ngờ. "Ban đầu tôi nghĩ đây gần như là nhiệm vụ bất khả thi. Nhưng khi gặp trực tiếp, tôi nhận ra ông ấy vẫn chưa già", bà nói.
Ông Rosenblatt từng tham gia chương trình Không gian Apollo của NASA, sở hữu 14 bằng sáng chế và là người phát minh nhiều thiết bị hỗ trợ vi phẫu. Dù đã 96 tuổi, ông vẫn tiếp tục nghiên cứu các ý tưởng mới và vừa hoàn thành cuốn tự truyện.
Đại học City College of New York, nơi ông từng theo học, dự kiến trao tặng ông Huân chương Tổng thống vào mùa thu năm nay. Những người từng nhận giải thưởng này có Nelson Mandela, Coretta Scott King, Colin Powell và Hillary Clinton.
Khi được hỏi về mẫu người bạn đời lý tưởng, ông cho biết người phụ nữ đó cần có ngoại hình dễ nhìn và hiểu biết nhất định về khoa học. Nhưng trên hết, bà phải là người ấm áp, tử tế và giàu lòng thấu cảm.
Theo bà Weil, nhiều phụ nữ được giới thiệu đều muốn tiếp tục gặp ông, song họ chủ yếu tìm kiếm một người bạn đồng hành để cùng đi xem phim, tham quan bảo tàng hay thưởng thức các chương trình nghệ thuật.
"Họ muốn có bạn đồng hành, nhưng không tìm kiếm một mối quan hệ lãng mạn thực sự", ông Rosenblatt nói. Trong khi đó, điều ông mong muốn không chỉ là tình bạn.
"Ông Sol không thuê tôi để tìm bạn gái. Ông ấy muốn một mối quan hệ yêu đương nghiêm túc, có thể dẫn đến việc sống chung", bà Weil cho biết.
Hiện ông sống trong một viện dưỡng lão. Nếu tìm được người phù hợp, ông dự định mua một căn hộ ở Battery Park City để cả hai cùng sinh sống và đi dạo quanh khu phố.
Dẫu vậy, ông khẳng định không ai có thể thay thế người vợ đã gắn bó suốt 69 năm.
"Bà ấy từng là nghệ sĩ piano hòa nhạc, nói được năm thứ tiếng và được rất nhiều người yêu mến. Tôi sẽ không bao giờ tìm được người thay thế bà ấy", ông nói.
Ông có ba người con và không hỏi ý kiến họ trước khi bắt đầu hành trình tìm bạn đời mới. "Tôi không cần phải hỏi. Các con luôn ủng hộ mọi quyết định của tôi", ông nói.