Cách đây vài năm, thước đo cho sự thành bại của một dự án âm nhạc V-pop hầu như chỉ xoay quanh các con số trên không gian mạng như: lượt xem YouTube, vị trí Top Trending hay thứ hạng trên các bảng xếp hạng nhạc số.
Nhưng giờ không còn gói gọn trong các chiến dịch số, cuộc đua sở hữu những tấm bảng quảng cáo triệu đô tại Quảng trường Thời Đại (Mỹ), Seoul (Hàn Quốc), Hà Nam (Trung Quốc) hay các tọa độ vàng ở Việt Nam đang trở thành biểu tượng quyền lực mới của V-pop.
Từ trước đến nay, việc hình ảnh nghệ sĩ Việt xuất hiện tại Quảng trường Thời Đại (Times Square, New York, Mỹ) thường được biết đến qua gói tài trợ của các chiến dịch toàn cầu như Spotify EQUAL – nơi vinh danh các nữ nghệ sĩ như: Mỹ Tâm, Văn Mai Hương, Bích Phương, Hoàng Thùy Linh, Suboi, Phùng Khánh Linh, Mỹ Anh, Phương Mỹ Chi…
Tuy nhiên, cái cách mà fan club của Noo Phước Thịnh quảng bá cho E.P Nhấc máy vừa qua đã định nghĩa lại hoàn toàn khái niệm “sức mạnh fandom” tại Việt Nam.
Không ngồi chờ các thuật toán hay sự lựa chọn từ nền tảng, cộng đồng người hâm mộ của nam ca sĩ đã tự huy động tài chính, lên kế hoạch và triển khai một chiến dịch quảng bá sử dụng màn hình LED kỹ thuật số ngoài trời xuyên lục địa.
Hình ảnh Noo Phước Thịnh đồng loạt đổ bộ từ các màn hình LED lớn tại Việt Nam, quét qua các ga tàu điện ngầm sầm uất ở Seoul (Hàn Quốc) và hiên ngang xuất hiện trên bảng quảng cáo tại Quảng trường Thời Đại (Mỹ) lẫn Hà Nam (Trung Quốc) đã tạo nên một hiệu ứng lan tỏa mạnh mẽ.
Trước Noo Phước Thịnh, một ví dụ điển hình khác cho làn sóng fandom duy trì sức nóng là Sơn Tùng M-TP. Cứ mỗi dịp nam ca sĩ ra mắt siêu phẩm mới, bên cạnh chiến dịch của công ty, các trạm tiếp ứng (fandom) luôn tự bỏ chi phí hàng chục triệu đến hàng trăm triệu đồng để thâu tóm các màn hình LED xung quanh khu vực Ngã sáu Phù Đổng (TP.HCM) hay quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục (Hà Nội) để chạy clip ủng hộ.
Không chỉ dừng lại ở phạm vi người hâm mộ trong nước, làn sóng “fandom tiếp ứng” của nghệ sĩ Việt thậm chí đã đảo chiều, lan rộng sang các thị trường quốc tế lớn. Minh chứng sống động nhất chính là Chi Pu.
Sau cú hích tại chương trình Đạp gió ở Trung Quốc vào năm 2023, cộng đồng người hâm mộ bản địa (Zhifubao) đã chứng minh độ chịu chi không thua kém các fandom đại lục khi liên tục tự bỏ tiền túi bao trọn hệ thống màn hình LED khổng lồ và ga tàu điện ngầm tại Hồ Nam để tiếp sức cho Chi Pu vào đêm chung kết.
Thậm chí vào các dịp sinh nhật, hình ảnh của nữ ca sĩ Việt Nam còn đổ bộ hoành tráng trên các billboard đắt giá tại các trục đường sầm uất của hàng loạt thành phố lớn như Bắc Kinh, Vũ Hán, Quảng Châu.
Ở chiều ngược lại của cuộc đua, màn phủ sóng billboard hoành tráng lại là lời khẳng định tiềm lực của các nhãn đĩa lớn đứng sau nghệ sĩ. Quyết định đầu tư những tấm bảng quảng cáo “triệu đô” tại các giao lộ vàng không đơn thuần là để bán đĩa mà còn nhằm định vị đẳng cấp thương hiệu.
Sáng 12-6, V-pop dồn mọi sự chú ý cho MONO khi anh chính thức thông báo trở thành nghệ sĩ độc quyền của Universal Music Group (UMG) – nhãn đĩa lớn nhất hành tinh.
Để chào mừng tân binh gen Z về chung nhà với những Taylor Swift, Billie Eilish…, UMG đã ngay lập tức kích hoạt chiến dịch “khủng” bằng việc phủ hàng loạt bảng quảng cáo (billboard) tấm lớn tại trung tâm các thành phố lớn, hé lộ tạo hình đầu tiên của Công tử văn thơ – album phòng thu thứ hai của MONO.
Sự hậu thuẫn này cho thấy một tư duy rất khác của các tập đoàn giải trí quốc tế. Khi họ đã nhắm vào một cái tên, nghệ sĩ đó sẽ được hưởng những đặc quyền tiếp thị xứng tầm thế giới.
Nhìn lại các chiến dịch ra mắt album Ai cũng phải bắt đầu từ đâu đó của Hieuthuhai và tổ đội GERDNANG hay album CONG của Tóc Tiên trước đây, sự xuất hiện của các billboard 3D khổng lồ tại các góc phố sầm uất luôn có dấu ấn tài trợ rất lớn từ các ông lớn streaming như Apple Music hay các nhãn hàng công nghệ đồng hành.
Chị Hương Vũ – Phó giám đốc Công ty Bình Minh (chuyên khai thác các bảng quảng cáo ngoài trời) – cho biết: “Trước đây dù có người mua chúng tôi cũng ít bán vì chúng tôi thường ký các hợp đồng dài hạn. Tuy nhiên gần đây, các khách hàng có nhu cầu mua quảng cáo trong đôi ba ngày cho idol tăng mạnh khiến chúng tôi bắt đầu có những gói bán lẻ để đáp ứng được nhu cầu này”.
Đối với các nhãn hàng muốn tìm kiếm gương mặt đại diện, việc một nghệ sĩ có hình ảnh xuất hiện trên các bảng quảng cáo DOOH tầm cỡ chính là bảo chứng vàng cho giá trị thương mại và tầm ảnh hưởng đại chúng của họ.
Việc này chứng minh nghệ sĩ đó hoặc có một cộng đồng fan sẵn sàng “vung tiền” vì thần tượng hoặc có một ê kíp quyền lực với những mối quan hệ quốc tế đủ mạnh để đứng chung hàng ngũ với các ngôi sao toàn cầu.
Cuộc đua billboard giữa fandom và nhãn đĩa chắc chắn sẽ chưa dừng lại. Nhưng có một điều chắc chắn rằng khán giả Việt chính là những người “sướng rơn” nhất khi giờ đây, mỗi lần bước ra đường hay lướt truyền thông quốc tế, họ lại được ngắm nhìn những sản phẩm sáng tạo của người Việt được tôn vinh một cách đầy kiêu hãnh và rực rỡ.
Tối 21.4, sự kiện ra mắt phim điện ảnh Đại tiệc trăng máu 8 tổ chức tại TP.HCM, quy tụ nhiều sao Việt tham gia như: vợ chồng nghệ sĩ Việt Hương - Hoài Phương, diễn viên Lê Huỳnh, ca sĩ Trương Quỳnh Anh, ca sĩ Thiều Bảo Trâm, diễn viên Lê Hạ Anh, siêu mẫu Minh Tú...
Phim điện ảnh Đại tiệc trăng máu 8 do Phan Gia Nhật Linh đạo diễn là bản remake (làm lại) từ tác phẩm One Cut of the Dead, bộ phim từng tạo nên "hiện tượng phòng vé" tại Nhật Bản. Phim xoay quanh một đạo diễn bị xem thường, thậm chí bị gán mác làm "phim rác" (Vân Sơn thủ vai). Không chỉ chịu áp lực từ nghề, ông còn đối diện với sự xa cách từ chính con gái mình (Lâm Thanh Mỹ) vì những định kiến xoay quanh cách làm phim của ông.
Để chứng minh năng lực cũng như lấy lại niềm tin của con, ông quyết định thực hiện dự án tham vọng nhất sự nghiệp, đó là quay một bộ phim dài 35 phút chỉ với một cú máy. Tuy nhiên, quá trình thực hiện liên tục bị đẩy vào những tình huống tréo ngoe khi dàn diễn viên không ngừng tạo ra sự cố, khiến hậu trường trở nên hỗn loạn và đầy những khoảnh khắc dở khóc dở cười.
Đại tiệc trăng máu 8 quy tụ dàn diễn viên gồm Vân Sơn, Quang Minh, Hồng Ánh, Lê Khánh, Hứa Vĩ Văn, Miu Lê, Liên Bỉnh Phát… Bên cạnh dàn sao trong nước, phim còn có sự góp mặt của tài tử Hàn Quốc Kim Kang Woo. Đây cũng là lần hiếm hoi nam diễn viên thử sức với thể loại hài.
Ngôi sao điện ảnh Kiều Chinh chọn tà áo dài truyền thống khi xuất hiện trên thảm đỏ Liên hoan phim Cannes 2026. Dù lịch trình di chuyển và hoạt động dày đặc, nữ nghệ sĩ vẫn giữ được vẻ ngoài rạng rỡ trong lần xuất hiện này.
Ở tuổi 89, Kiều Chinh vẫn giữ được nguồn năng lượng bền bỉ sau hơn 60 năm hoạt động nghệ thuật. Tại Liên hoan phim Cannes năm nay, nữ nghệ sĩ đồng hành cùng bộ đôi nhà sản xuất Daniel K. Winn và Randall J. Slavin, đạo diễn J. Robert Schulz và nam diễn viên Samuel An để giới thiệu dự án điện ảnh Chrysalis (Chiếc kén). Sự hiện diện của bộ phim tại Cannes mở ra cơ hội kết nối với các đối tác phát hành quốc tế, đưa tác phẩm tiếp cận rộng rãi hơn.
Tại một chuỗi sự kiện độc lập bên lề liên hoan phim, 3 nghệ sĩ của đoàn phim Chiếc kén được vinh danh ở các hạng mục quan trọng. Trước đó, bộ phim của đạo diễn J. Robert Schulz cũng được trao danh hiệu Creative Vision 2026 tại Cannes Prestige Summit 2026.
Lấy cảm hứng từ tuổi thơ của Daniel K. Winn, Chiếc kén là câu chuyện giàu cảm xúc về ký ức, sự chữa lành và giá trị của tình thân gia đình. Phần lớn bối cảnh phim được thực hiện tại Việt Nam, góp phần tái hiện chân thực không gian văn hóa và cảm xúc của nhân vật.
Daniel K. Winn cho biết ông đã mất nhiều năm để đối diện với quá khứ trước khi quyết định chuyển thể hồi ký cá nhân thành tác phẩm điện ảnh. Ông tin tưởng đạo diễn J. Robert Schulz sẽ truyền tải trọn vẹn chiều sâu cảm xúc và tinh thần của câu chuyện lên màn ảnh.
Trọng tâm cảm xúc của bộ phim là mối quan hệ giữa nhân vật chính và người bà – biểu tượng của tình yêu thương vô điều kiện, sự bao dung và gắn kết gia đình. Bên cạnh nghệ sĩ Kiều Chinh, phim còn có sự góp mặt của diễn viên Samuel An, Lê Anh Huy, Lan Thy, Tiến Phạm…
Kiều Chinh tên đầy đủ là Nguyễn Thị Chinh, sinh năm 1937 tại Hà Nội, được mệnh danh là một trong trong tứ đại mỹ nhân Sài Gòn một thời, sánh vai cùng Thẩm Thúy Hằng, Thanh Nga, Kim Cương. Bà bắt đầu sự nghiệp diễn xuất vào những năm 1950 và nhanh chóng trở thành một ngôi sao nổi tiếng trong nước trước khi bước ra thế giới. Kiều Chinh từng tham gia các vai diễn trong Chuyện năm Dần, The Joy Luck Club…
Trước đó cũng đã có không ít nghệ sĩ bị réo tên bởi chất cấm, quảng cáo sai sự thật hoặc lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản..., khiến hình ảnh giới nghệ sĩ xấu đi trong mắt công chúng.
"Nghệ sĩ nước mình sao vậy?" rõ ràng không còn là một câu hỏi đơn thuần mà đã trở thành một tiếng thở dài đầy thất vọng.
Khi "người của công chúng", trong đó có những idol của giới trẻ (như Miu Lê), bị réo tên bởi tệ nạn xã hội hoặc những hành vi lệch chuẩn thì niềm tin của công chúng vào khái niệm "người của công chúng" thêm lần nữa bị rạn nứt nghiêm trọng.
Không phải cả giới nghệ sĩ đều lệch chuẩn. Vẫn có không ít nghệ sĩ làm nghề nghiêm túc, giữ gìn hình ảnh sạch và cống hiến thầm lặng.
Tuy nhiên đúng như câu tục ngữ "con sâu làm rầu nồi canh", chỉ cần một vài cá nhân "dính chàm", cái nhìn của xã hội đối với cả một ngành nghề sẽ trở nên khắt khe và thiếu thiện cảm hơn.
Những xì căng đan này vô hình trung phủ một lớp sương mù định kiến lên những nghệ sĩ chân chính. Nó khiến khán giả có cái nhìn đánh đồng giới nghệ sĩ, gây khó khăn cho những người đang nỗ lực làm nghề tử tế.
Sự vụ của Miu Lê cũng như không ít nghệ sĩ trước đó "gióng" lên một lời cảnh tỉnh nghiệt ngã về lối sống của nghệ sĩ sau ánh hào quang.
Không "vơ đũa cả nắm" nhưng đúng là có hiện tượng có những nghệ sĩ dễ rơi vào cái bẫy của sự nổi tiếng, của tự do quá trớn, cho rằng mình có quyền sống "bản năng" hoặc dùng chất kích thích để tìm cảm hứng sáng tạo. Để khi sự thật được phanh phui, sự nghiệp gây dựng hàng chục năm trời có thể tan biến chỉ sau một đêm "bay lắc".
So với trước, khán giả Việt hiện nghiêm khắc hơn. Phản ứng từ dư luận, việc "tẩy chay" ngầm các sản phẩm của nghệ sĩ vi phạm pháp luật hoặc có hành vi lệch chuẩn đang trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Như đại biểu Quốc hội Bùi Hoài Sơn trao đổi với Tuổi Trẻ trước đó, công chúng đang trở thành một chủ thể giám sát văn hóa rất rõ ràng. Họ không chỉ bỏ tiền mua vé, thưởng thức mà còn bày tỏ thái độ, đặt câu hỏi về trách nhiệm xã hội của người nổi tiếng, đòi hỏi sự chuẩn mực cao hơn từ những người có ảnh hưởng.
Vụ việc của Miu Lê và những người nổi tiếng trước đó là một nốt trầm buồn, nhưng cần thiết để thanh lọc môi trường văn hóa. Nó cho thấy hào quang chỉ bền vững khi được xây dựng trên nền tảng đạo đức và lối sống lành mạnh. Còn không thì "kiếm củi ba năm thiêu một giờ".
Lối sống buông thả, sa đà vào các tệ nạn không chỉ là sai lầm cá nhân, nó còn "phản bội" tình cảm và kỳ vọng của khán giả. Nghệ sĩ càng nổi tiếng, trách nhiệm xã hội càng cao. Thế nhưng có những người trong số họ đã tự tay vứt bỏ tất cả.