Tối 21.6, tại Cung thể thao Tiên Sơn (Đà Nẵng) đã diễn ra lễ khai mạc giải vô địch cầu lông các nhóm tuổi thiếu niên quốc gia năm 2026 tranh giải Donex.
Giải đấu diễn ra từ ngày 22 đến 27.6, quy tụ những gương mặt trẻ tiềm năng của cầu lông Việt Nam hiện nay. Năm nay, gần 600 VĐV đến từ 27/34 đơn vị tỉnh, thành, ngành trên cả nước cùng hội tụ tại thành phố biển Đà Nẵng, mang đến không khí sôi động và đầy nhiệt huyết của mùa giải cầu lông thiếu niên lớn nhất cả nước.
Các tay vợt sẽ tranh tài ở 5 nhóm tuổi U.9, U.11, U.13, U.15 và U.17 với các nội dung đơn nam, đơn nữ, đôi nam, đôi nữ và đôi nam nữ.
Mặc dù số lượng đoàn tham dự có sự thay đổi do việc sáp nhập tỉnh thành, nhưng chất lượng chuyên môn của giải đấu năm nay vẫn tiếp tục được đánh giá cao khi quy tụ nhiều trung tâm đào tạo cầu lông mạnh trên cả nước.
Đây là dịp để địa phương kiểm chứng hiệu quả công tác đào tạo trẻ, đồng thời tạo cơ hội cho VĐV tích lũy kinh nghiệm thi đấu, bản lĩnh tâm lý và khả năng thích ứng ở môi trường cạnh tranh cao.
Trong những năm gần đây, công tác bồi dưỡng cầu lông tại nhiều địa phương đã có những chuyển biến tích cực và dấu ấn nổi bật, ngày càng thu hẹp khoảng cách về chuyên môn và thành tích giữa các đơn vị.
Điều này hứa hẹn một mùa giải giàu tính cạnh tranh với nhiều bất ngờ ở các nội dung thi đấu. Theo đánh giá từ giới chuyên môn, lứa VĐV năm nay sở hữu nền tảng kỹ thuật bài bản, được tiếp cận sớm với các phương pháp huấn luyện chuyên nghiệp và có nhiều cơ hội thi đấu cọ xát trước đó.
Đây được xem là tín hiệu tích cực cho quá trình xây dựng lớp vận động viên trẻ kế cận cho cầu lông Việt Nam trong tương lai. Với chất lượng ngày càng được nâng cao, quy mô tổ chức chuyên nghiệp cùng sự đồng hành của các đơn vị tổ chức – tài trợ, giải vô địch cầu lông các nhóm tuổi thiếu niên quốc gia năm 2026 tranh giải Donex tiếp tục khẳng định vị thế là một trong những sân chơi đóng vai trò quan trọng của hệ thống thi đấu thành tích cao Việt Nam.
Tin Gốc: Thanh Niên

Có một nghịch lý mang tên VN tại Asian Cup, đó là số lần dự VCK không nhiều (3 lần), nhưng thành tích lại tốt với 2 lần vào tứ kết. Bước đến tứ kết Asian Cup là thử thách khó khăn với bất cứ đội bóng nào nằm ngoài nhóm anh tài châu Á (gồm Nhật Bản, Hàn Quốc, Uzbekistan, Úc, Ả Rập Xê Út, Iran, Qatar), nhưng VN lại làm được thuyết phục. Thậm chí ở hai lần vào tứ kết trước đây, VN chỉ thua đội sau đó bước lên ngôi vương (Iraq năm 2007) và về nhì (Nhật Bản năm 2019).
Thể thức tăng số đội dự VCK từ 16 lên 24 của Asian Cup khiến đường đến tứ kết gian nan hơn, khi các đội phải đá thêm vòng 16 đội (hay còn gọi vòng 1/8). Tuy nhiên, cánh cửa vượt qua vòng bảng rộng mở hơn khi có thêm 4 vé dành cho các đội hạng ba xuất sắc nhất. Chính đội tuyển VN ở Asian Cup 2019 hưởng lợi nhờ thể thức này, khi nằm trong nhóm 4 đội hạng ba có thành tích tốt nhất (thậm chí xếp cuối nhóm này) để bước tới vòng 16 đội. Tương tự, ở Asian Cup 2027, VN có cơ hội vào vòng 16 đội ngay cả khi thua 2 trận. Bởi như năm 2019, 1 chiến thắng cùng hiệu số bàn thắng bại khả quan là đủ để vượt qua vòng bảng.
Bảng đấu tại Asian Cup 2027 mang lại cho thầy trò HLV Kim Sang-sik hy vọng. Bởi ngoại trừ Hàn Quốc ở đẳng cấp khác, cả UAE và Li Băng/Yemen (một trong hai đội sẽ dự vòng bảng) đều không quá tầm đội tuyển VN. Bóng đá UAE đã tiến bộ khi vào tới vòng loại thứ 4 World Cup 2026 nhờ dàn cầu thủ nhập tịch như Lucas Pimenta, Luanzinho, Bruno, Marcus Meloni (gốc Brazil), Nicolas Gimenez (Argentina), Sasa Ivkovic (Croatia), Ruben Canedo (Bồ Đào Nha) hay Richard Akonnor (Ghana)... Nhờ lực lượng mang dòng máu Nam Mỹ, châu Âu, UAE chỉ thua Qatar (đương kim vô địch Asian Cup) ở trận play-off World Cup. Hiển nhiên UAE rất mạnh, hay Yemen/Li Băng cũng đều khó lường. Dù vậy, đội tuyển VN có duyên thắng các đội Tây Á ở nhiều cấp độ như đội tuyển quốc gia, U.23 hay U.17. 3 chiến thắng hiếm hoi của đội tuyển VN tại các VCK Asian Cup đều diễn ra trước đối thủ vùng Vịnh, như UAE (năm 2007) và Yemen, Jordan (2019).
Đội tuyển VN có thể kỵ rơ trước những đội được tổ chức bài bản, khoa học và vượt trội về tư duy như Nhật Bản, Hàn Quốc, Uzbekistan. Tuy nhiên, trước những đội bóng ở nhóm tầm trung Tây Á với nền tảng thể chất tốt nhưng không mạnh về kỷ luật và khả năng tập trung, VN sẽ có cách khắc chế.
Tại Asian Cup 2027, đội tuyển VN đặt mục tiêu vượt qua vòng bảng, sau đó tính toán tiếp. Khi đã có mặt ở vòng 16 đội, cánh cửa tứ kết chỉ còn cách VN 1 trận. Với thể thức knock-out, cơ hội luôn chia đều cho cả hai. Đơn cử, năm 2019, VN từng khiến Nhật Bản hùng mạnh phải mướt mồ hôi với lối chơi phòng ngự phản công kết hợp pressing hiện đại.
Đây cũng là con đường ông Kim Sang-sik đang vạch ra, với nền tảng pressing tầm cao quyết liệt, tập trung vào tranh chấp đoạt bóng chủ động và tổ chức tấn công nhanh. HLV người Hàn Quốc kế thừa tư duy lấy phòng ngự làm gốc của người tiền nhiệm Park Hang-seo, nhưng cũng tiếp thu sự chủ động và biến hóa mà HLV Philippe Troussier đang xây dựng dang dở.
Lợi thế của ông Kim nằm ở chất lượng con người. Bên cạnh những nhân tố chủ chốt như Hoàng Đức, Quang Hải, Hai Long, Duy Mạnh… vẫn đang trong giai đoạn sung mãn, VN còn có lực lượng ngoại binh nhập tịch với Xuân Son, Hoàng Hên (có thể thêm Tài Lộc ở đợt tập trung tới) và Việt kiều với Nguyễn Filip, Quang Vinh (tiềm năng thêm Lê Giang Patrik). Chưa kể, lứa U.23 với Đình Bắc, Nhật Minh… đã sẵn sàng. Đây là lực lượng đá Asian Cup có bề dày bản lĩnh, thể hình, chiều sâu lực lượng và tư duy chơi bóng thuộc hàng tốt nhất lịch sử bóng đá VN từng sở hữu.
HLV Kim Sang-sik cũng thuộc mẫu HLV mềm dẻo, đọc trận đấu tốt và ứng biến linh hoạt, luôn trao cho học trò không gian thoải mái để sáng tạo, nhưng vẫn tạo khuôn khổ kỷ luật cần thiết, vốn là đặc trưng của những người thầy Hàn Quốc. Thuận lợi của đội tuyển VN là có 2 giải đấu quan trọng gồm AFF Cup (tháng 7, 8) và FIFA ASEAN Cup (tháng 9, 10) với khoảng 10 - 12 trận đấu để củng cố lối chơi và tích lũy kinh nghiệm. Dự kiến, Liên đoàn Bóng đá VN (VFF) tạo điều kiện để đội tuyển VN tập huấn Hàn Quốc trong tháng tới, giao hữu với đội mạnh để sàng lọc đội hình, thử nghiệm nhân tố mới nhằm tạo sức cạnh tranh.
Tin Gốc: Thanh Niên

Tiếp tục cập nhật...
23h25, Danh sách nghệ sĩ biểu diễn ở lễ khai mạc: Shakira, Burna Boy, Alejandro Fernandez, Belinda, Danny Ocean, J Balvin, Lila Downs, Los Angeles, Azules, Mana và Tyla.
22h50, Võ sĩ quyền anh nổi tiếng người Mexico Canelo Alvarez cùng vợ đã đến sân để xem lễ khai mạc World Cup 2026.
22h30, Khoảng 2 giờ trước lễ khai mạc World Cup 2026, đông đảo người hâm mộ đã đổ về sân vận động Azteca (Mexico City Stadium) để chờ đón lễ khai mạc và trận mở màn World Cup 2026 giữa chủ nhà Mexico với Nam Phi.
Sân vận động Azteca (Mexico City Stadium) ở thủ đô Mexico City sẽ là nơi diễn ra lễ khai mạc đầu tiên trong ba lễ khai mạc riêng biệt của World Cup 2026.
Kịch bản chương trình được hé lộ sẽ là sự hòa quyện sống động giữa di sản văn hóa lâu đời của Mexico và dòng chảy âm nhạc hiện đại toàn cầu. Sân khấu Azteca sẽ tái hiện những nét đặc sắc của văn hóa bản địa thông qua các vũ điệu truyền thống, nghệ thuật cắt giấy thủ công papel picado tạo hình chiếc cúp vàng World Cup danh giá cùng các hiệu ứng ánh sáng quy mô lớn.
Điểm nhấn lễ khai mạc World Cup 2026 được người hâm mộ mong chờ nhất chính là phần trình diễn âm nhạc.
Shakira - nghệ sĩ gắn liền với thành công của nhiều kỳ World Cup trước đây - sẽ chính thức tái xuất trên sân khấu lớn nhất hành tinh cùng ngôi sao Burna Boy để biểu diễn ca khúc chủ đề mang tên Dai Dai.
Bên cạnh đó, chương trình còn quy tụ dàn nghệ sĩ quốc tế hùng hậu bao gồm: J Balvin, nữ ca sĩ Nam Phi Tyla, danh ca Mexico Alejandro Fernandez, cùng các tên tuổi như Belinda, Danny Ocean, Lila Downs và nhóm nhạc Los Angeles Azules.
Chính quyền Mexico đã huy động một lực lượng an ninh khổng lồ. Hơn 55.000 cảnh sát cùng 20.000 quân nhân đã được triển khai túc trực tại các khu vực trọng điểm của Mexico City, đặc biệt là quanh sân Azteca và khu vực lễ hội cho người hâm mộ (FIFA Fan Festival).
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Bên ngoài khu trượt tuyết băng đồng tại thị trấn miền núi Tesero, Bắc Italy thuộc dãy Dolomite cuối tháng 2, những lá cờ Na Uy được treo phủ khắp các lan can, rực rỡ như trong một ngày quốc lễ. Người hâm mộ từ quốc gia Bắc Âu này đã dựng trại gần đó và lập một bảng tổng kết trực tiếp số huy chương mà các VĐV của họ giành được tại Olympic mùa Đông Milan-Cortina 2026. Sau mỗi chiến thắng, một nhãn dán vàng lại được trang trọng dán lên bảng.
Và bảng dán ấy liên tục được lấp đầy.
Giai điệu "Ja, vi elsker dette landet" (Vâng, chúng ta yêu đất nước này) đã vang lên kiêu hãnh 18 lần tại các địa điểm thi đấu từ Milan, Livigno đến Predazzo, Anterselva và Tesero. Tổng cộng, Na Uy giành 18 HC vàng - kỷ lục ở một kỳ Thế vận hội mùa Đông, cùng 12 HC bạc và 11 HC đồng. Với 41 huy chương các loại, quốc gia Bắc Âu cũng tự tay xô đổ kỷ lục do chính họ thiết lập ở PyeongChang 2018 (39 huy chương).
Tính từ kỳ Olympic mùa Đông đầu tiên năm 1924, Na Uy đã tích lũy được kho tàng đồ sộ gồm 445 huy chương, trong đó có 166 HC vàng, bỏ xa đối thủ bám đuổi là Mỹ (362 huy chương), đanh thép chứng minh trước cả thế giới rằng "xứ sở của những vịnh hẹp" vẫn là một siêu cường trên tuyết tại sự kiện thể thao mùa đông lớn nhất hành tinh.
Vậy, điều gì giúp một quốc gia với dân số khoảng 5,6 triệu người, tương đương với bang South Carolina của Mỹ, liên tục đánh bại các cường quốc như Trung Quốc (1,4 tỷ dân), Mỹ (342 triệu), Đức (84 triệu), Italy (59 triệu) và Canada (40 triệu)?
Cựu VĐV Katerina Neumannova, nhà vô địch Olympic người CH Czech, chỉ ra rằng cấu trúc tổ chức chính là nền tảng thành công của Na Uy. Ví dụ, trượt tuyết băng đồng là một trong những môn thể thao phổ biến nhất tại quốc gia thuộc bán đảo Scandinavian, với mạng lưới hàng trăm CLB và lượng lớn trẻ em tham gia tập luyện từ khi còn rất nhỏ.
"Khi có sự tham gia của đông đảo trẻ em, HLV và các CLB trên khắp đất nước, việc tìm kiếm tài năng trở nên dễ dàng hơn nhiều", Neumannova chia sẻ với hãng tin AP. Bà cũng nhận định thêm rằng Na Uy đã hưởng lợi từ việc tuyển Nga bị cấm thi đấu, cũng như việc sở hữu đội ngũ chuyên gia hỗ trợ VĐV tài năng, và thậm chí là tình trạng thiếu tuyết ở các nước thuộc vĩ độ thấp tại lục địa châu Âu.
Đồng thời, bà khẳng định phong trào thể thao quần chúng sâu rộng đã tạo ra nguồn cung VĐV ưu tú ổn định. "Các quốc gia khác thường gặp vấn đề về khoảng trống giữa các thế hệ, nhưng tuyển Na Uy lại rất ổn định", Neumannova nói. "Khi một VĐV giải nghệ, các tài năng trẻ đã sẵn sàng tiếp bước, như tre già măng mọc".
Finn Dahl, một CĐV nhiệt thành từng làm công tác tiếp thị cho Olympic Lillehammer 1994 tại quê nhà, lý giải thành công của đất nước mình thông qua lối sống gắn liền với tuyết. Ông cho biết trẻ em Na Uy thường cùng gia đình đi nghỉ tại vùng núi, nơi trượt tuyết đơn giản là phương thức di chuyển thông thường. "Đó là cách di chuyển tự nhiên để đi từ ngôi nhà gỗ này sang ngôi nhà gỗ khác", ông Dahl nói với AP. "Là một dạng tinh thần, nó đã nằm sẵn trong máu của mỗi người dân chúng tôi".
Klaebo, người từng mơ ước trở thành cầu thủ bóng đá thời niên thiếu, nhớ lại việc anh nhận được đôi ván trượt đầu tiên vào dịp Giáng sinh khi mới hai tuổi từ người ông, mà sau này trở thành HLV của chính anh. "Ở Na Uy, người ta bảo rằng để trở thành một người đàn ông thực thụ, bạn phải thắng ở cự ly 50 km", anh hóm hỉnh chia sẻ.
Trong khi đó, đồng đội của Klaebo trong cuộc đua chung kết nội dung tiếp sức đồng đội nam môn trượt tuyết băng đồng ở Olympic 2026 là Einar Hedegart, tân binh Olympic ở tuổi 24, cùng giành HC vàng ở nội dung tiếp sức relay trước đó và đoạt HC đồng ở nội dung 10 km xuất phát cách quãng.
Phần lớn ưu thế của Na Uy bắt nguồn từ truyền thống là "cái nôi" của các môn trượt tuyết Bắc Âu. Tuy nhiên, chỉ dựa vào hai môn thế mạnh là không đủ để Na Uy vượt qua Mỹ, quốc gia đứng thứ hai chung cuộc với 33 huy chương, trong đó có 12 vàng.
Tại kỳ Thế vận hội 2026, Na Uy còn tỏa sáng ở nhiều nội dung khác, như nhảy xa trên tuyết (5 huy chương), trượt băng tốc độ (4), trượt tuyết phối hợp Bắc Âu (3), trượt tuyết đổ đèo (2), slopestyle (1) và big air (1). Những cái tên như Jens Luraas Oftebro (3 HC vàng trượt tuyết phối hợp Bắc Âu), VĐV nhảy xa trên tuyết Anna Odine Stroem thống trị cả hai nội dung đồi thường (normal hill) và đồi lớn (large hill), hay Brik Ruud và Henrik Kristoffersen đã trở thành những bảo chứng cho thành công.
Sự thống trị của Na Uy còn đến từ chiến lược tập trung nguồn lực hiệu quả. Họ tránh dàn trải vào các môn thể thao tự đánh giá là ít cơ hội cạnh tranh như xe trượt lòng máng, trượt băng nằm ngửa hay trượt băng nghệ thuật, vốn đòi hỏi đầu tư khổng lồ để đối đầu với tính chuyên nghiệp của người Mỹ hay kinh nghiệm dày dạn của người Đức.
Một quốc gia nhỏ bé không thể lãng phí những VĐV mà tài năng có thể chỉ thực sự bộc lộ ở độ tuổi cuối thanh thiếu niên. Các HLV ở Na Uy không có xu hướng nhầm lẫn giữa những đứa trẻ "nở sớm" với những tài năng thực thụ. "Tôi nhận thấy nhiều hệ thống thể thao lớn thường mải mê với việc loại bỏ người chơi ở độ tuổi trẻ, hơn là phát triển họ", Giám đốc Thể thao Thành tích cao và Trưởng đoàn Na Uy ở Olympic 2026 Tore Ovebro giải thích với CNN Sports. "Tại sao tôi nói vậy? Tất cả nằm ở khâu tuyển chọn, mà tuyển chọn thực chất là một cách khác để loại bỏ con người. Chúng tôi có ít người, nên chúng tôi phải chăm sóc tất cả mọi người".
Hệ thống đào tạo thể thao ở Na Uy không cố gắng xác định tài năng thật nhanh rồi "ép chín" VĐV để đạt thành công tức thì. Thay vào đó, nó tạo điều kiện để họ tự tìm ra con đường của riêng mình, đảm bảo rằng khi họ sẵn sàng bước vào chương trình chuyên nghiệp, họ sẽ phát huy tối đa tiềm năng. Trường hợp của Klaebo là ví dụ, khi anh nhận ra tiềm năng thực sự của mình nằm ở môn thể thao trên tuyết thay vì trên sân cỏ.
"Khi thử sức ở nhiều môn thể thao, bạn cũng tiếp xúc với những nền văn hóa khác nhau, nghĩa là bạn phát triển kỹ năng xã hội để làm việc với nhiều kiểu người", ông Ovebro nói tiếp. "Đó là một nền tảng học hỏi rộng mở. Khi sở hữu những đứa trẻ như vậy, việc xây dựng một văn hóa hiệu suất cao sẽ dễ dàng hơn, tức chúng biết mình là ai và mình muốn gì. Chúng tôi muốn lũ trẻ cảm thấy rằng chúng tham gia thể thao là vì chính bản thân mình".
Với dân số thấp, Na Uy ưu tiên tối ưu hóa những gì đang có, dựa trên một tinh thần thể thao cộng đồng và thị trường đồ thể thao cũ cực kỳ phát triển. Xã hội quốc gia này đề cao tính bình đẳng, nơi của cải và nguồn lực được phân bổ đồng đều. Ở đó, không có rào cản nào trong việc tiếp cận thể thao, không ai bị gạt ra ngoài chỉ vì gánh nặng tài chính.
"Chúng tôi chia sẻ nguồn lực để mọi trẻ em đều có thể chơi thể thao và cha mẹ có thể hỗ trợ chúng", ông Ovebro nói với Reuters. "Chúng tôi cố gắng không đặt nặng vấn đề thắng thua quá sớm ở lứa tuổi nhỏ. Mục tiêu không phải là tạo ra những kẻ thất bại, mà là nuôi dưỡng những nhà vô địch trẻ tuổi. Chiến thắng thực sự là được tham gia và tìm thấy niềm vui. Thể thao ở Na Uy là để hướng tới một cuộc sống trọn vẹn".
Tác giả Brad Stulberg, người vừa xuất bản cuốn sách The Way of Excellence (Đường tới sự ưu tú), thán phục trước mô hình của Na Uy, đặc biệt khi ông so sánh với trải nghiệm cá nhân là một phụ huynh và HLV tại Mỹ. "Tôi nghĩ người Mỹ có thể học hỏi rất nhiều từ mô hình Na Uy, nhất là việc ưu tiên sự vui vẻ và tinh thần tham gia hơn là thành tích thắng thua", ông chia sẻ với CNN Sports. "Dữ liệu đã chứng minh rất rõ ràng lý do số một khiến trẻ em bỏ thể thao là vì chúng không còn thấy vui nữa. Lý do thứ hai là áp lực quá lớn".
Khi Stulberg nêu bật những nguyên nhân dẫn đến thành công của Na Uy trong một bài đăng trên Instagram, ông cho biết một số phản hồi dưới phần bình luận tỏ ra khá gay gắt.
"Rất nhiều người Mỹ cảm thấy bị xúc phạm nặng nề bởi tư tưởng này", ông giải thích. "Đó thường là những bậc phụ huynh cực đoan, những người cảm thấy bị ‘nhột’ vì chính họ là người đang đứng trên đường biên và gào thét vào mặt trọng tài trong một trận bóng chày của những đứa trẻ 8 tuổi. Điều đó thật phi lý. Cha mẹ cần phải đặt trẻ em lên hàng đầu. Nhiệm vụ của chúng ta là giữ cho thể thao luôn vui vẻ, giải tỏa áp lực và nuôi dưỡng tình yêu vận động. Có như vậy, các em mới gắn bó lâu dài với thể thao và đủ sức cạnh tranh khi trưởng thành".
Số liệu thống kê nói lên tất cả. Đến năm 25 tuổi, có tới 93% dân số Na Uy từng tham gia một loại hình thể thao có tổ chức nào đó. Ngược lại, Học viện Nhi khoa Mỹ báo cáo vào năm 2024 rằng 70% VĐV nhí tại nước này bỏ cuộc trước tuổi 13, với nguyên nhân chính là chấn thương và kiệt sức. Bản báo cáo cũng nhấn mạnh: "Việc trẻ em bỏ bê thể thao là một trong những nguyên nhân khiến hơn 75% thanh thiếu niên tại Mỹ không đáp ứng được các khuyến nghị về hoạt động thể chất".
Ngoài ra, tại Na Uy, triết lý "nước lên thì thuyền lên" được áp dụng triệt để. Dù là VĐV hay các chương trình đào tạo, họ luôn ưu tiên hợp tác với nhau lâu nhất có thể và chỉ đối đầu khi thực sự bắt buộc.
Giáo sư Tâm lý học và Bóng đá Geir Jordet tại Trường Khoa học Thể thao Na Uy ở Oslo, trả lời phỏng vấn trên CNN Sports rằng thành công thể thao của đất nước ông có thể tóm gọn trong ba từ: "Hợp tác, kết nối và quan tâm."
Một khi các VĐV tiềm năng được xác định, họ sẽ được hỗ trợ để phát triển tối đa năng lực thông qua các chương trình ứng dụng kiến thức khoa học, công nghệ tiên tiến nhất, bao gồm cả tâm lý học thực tiễn.
"Trung tâm Thể thao Olympic hàng đầu chỉ cách Đại học Thể thao nơi tôi đang ngồi có 10 m", ông Jordet nói, nhấn mạnh rằng quy mô nhỏ của Na Uy lại là lợi thế giúp thúc đẩy sự hợp tác trong cộng đồng thể thao đỉnh cao. "Na Uy có văn hóa sẻ chia rất mạnh mẽ giữa các môn thể thao, cũng như từ giới học thuật, khoa học sang thực tiễn thi đấu. Mọi thông tin kiến thức được truyền tải rất trực tiếp và nhanh chóng. Mọi cá nhân từ các bộ môn khác nhau cùng đến trung tâm đó, gặp gỡ, tập luyện, trao đổi và học hỏi lẫn nhau".
Hoàng Thông tổng hợp
Nguồn: https://vnexpress.net/vi-sao-na-uy-thong-tri-tuyet-doi-o-olympic-mua-dong-5047018.html

