Các điểm đến du lịch trên đất Tây Đô không chỉ tận dụng lợi thế của trung tâm vùng, đầu mối tiếp nhận và phân phối khách du lịch hay tài nguyên du lịch sẵn có, mà phải tạo ra hệ sinh thái du lịch cạnh tranh.
Trong nhiều năm, khi nhắc đến Cần Thơ, người ta thường nghĩ ngay đến chợ nổi Cái Răng, bến Ninh Kiều, những miệt vườn trĩu quả, với cồn Sơn, cù lao Tân Lộc với thế mạnh du lịch cộng đồng, hay hình ảnh “gạo trắng nước trong”. Những tài nguyên ấy đã góp phần đưa thành phố trở thành trung tâm du lịch của Đồng bằng sông Cửu Long. Thế nhưng, trong bối cảnh mới, chỉ có tài nguyên thôi là chưa đủ.
Một nghịch lý đang tồn tại là lượng khách đến Đồng bằng sông Cửu Long khá lớn nhưng thời gian lưu trú và mức chi tiêu bình quân vẫn chưa tương xứng với tiềm năng.
Nhiều du khách xem Cần Thơ là điểm dừng chân một hoặc hai ngày trước khi tiếp tục hành trình sang các địa phương khác. Điều đó cho thấy bài toán hiện nay không còn là “làm sao để có thêm điểm du lịch”, mà là “làm sao để mỗi điểm đến trở thành một mắt xích trong hệ sinh thái trải nghiệm”.
Từ góc nhìn của Hiệp hội du lịch Đồng bằng sông Cửu Long (MDTA), việc nhiều điểm đến trong vùng được công nhận là “Điểm du lịch tiêu biểu Đồng bằng sông Cửu Long” không chỉ là một danh hiệu. Đây là bước khởi đầu cho quá trình chuẩn hóa chất lượng, nâng cao thương hiệu và tạo nền tảng để xây dựng mạng lưới liên kết vùng.
Đến năm 2026, chương trình bình chọn này đã vinh danh hơn 70 điểm du lịch tiêu biểu trên toàn khu vực, trong đó Cần Thơ luôn có nhiều đại diện nổi bật.
Tuy nhiên, nếu mỗi địa phương vẫn phát triển theo tư duy “mạnh ai nấy làm”, xây dựng sản phẩm tương tự nhau và cạnh tranh bằng những lợi thế ngắn hạn thì rất khó tạo nên sức hút bền vững. Điều du khách tìm kiếm ngày nay không đơn thuần là một điểm check-in đẹp, mà là một hành trình đa trải nghiệm, nơi văn hóa, ẩm thực, sinh thái, nông nghiệp và đời sống cộng đồng được kết nối thành một câu chuyện xuyên suốt.
Nói cách khác, cạnh tranh của du lịch hiện đại không phải là cạnh tranh giữa từng điểm đến, mà là cạnh tranh giữa các hệ sinh thái điểm đến.
Trong vài năm gần đây, Cần Thơ đã có những bước tiến đáng ghi nhận trong chuyển đổi số du lịch. Nhiều doanh nghiệp triển khai đặt phòng trực tuyến, thanh toán không tiền mặt, quảng bá trên nền tảng số, sử dụng mạng xã hội và các công cụ tiếp thị hiện đại để tiếp cận khách hàng.
Nhưng chuyển đổi số không thể chỉ dừng ở việc có một website hay một ứng dụng trên điện thoại.
Bản chất của chuyển đổi số là sử dụng dữ liệu để thay đổi cách quản trị, kinh doanh và phục vụ du khách. Nếu mỗi doanh nghiệp giữ một kho dữ liệu riêng, mỗi điểm đến hoạt động như một “ốc đảo thông tin” thì rất khó hình thành một hệ sinh thái du lịch thông minh.
Một du khách khi đến Cần Thơ cần có khả năng tìm kiếm thông tin, đặt dịch vụ, thanh toán, nhận gợi ý lịch trình, đánh giá chất lượng và tiếp tục kết nối với các điểm đến khác trong vùng chỉ bằng một nền tảng số thống nhất.
Muốn vậy, dữ liệu phải được liên thông giữa cơ quan quản lý, doanh nghiệp và các chủ thể trong chuỗi cung ứng du lịch. Trí tuệ nhân tạo, dữ liệu lớn hay thực tế ảo chỉ thực sự phát huy hiệu quả khi được đặt trên nền tảng dữ liệu đầy đủ, chuẩn hóa và cập nhật liên tục.
Một vấn đề khác cũng cần được nhìn nhận là khoảng cách chuyển đổi số giữa các doanh nghiệp. Trong khi nhiều khách sạn và đơn vị lữ hành lớn đã đầu tư mạnh cho công nghệ thì không ít hộ kinh doanh, homestay và mô hình du lịch cộng đồng vẫn loay hoay với những thao tác cơ bản như quản lý khách hàng hay quảng bá trực tuyến.
Nếu khoảng cách này không được thu hẹp, chuyển đổi số có nguy cơ tạo ra sự phân hóa thay vì nâng cao năng lực cạnh tranh chung của toàn ngành.
Trong cấu trúc phát triển của Đồng bằng sông Cửu Long, Cần Thơ có vị trí đặc biệt. Đây là trung tâm giao thông, giáo dục, y tế, thương mại và dịch vụ lớn nhất vùng. Với lợi thế đó, thành phố hoàn toàn có thể trở thành trung tâm điều phối du lịch nếu biết phát huy vai trò kết nối.
Liên kết ở đây không chỉ là ký kết hợp tác hay tổ chức các chương trình xúc tiến chung. Quan trọng hơn là liên kết sản phẩm, liên kết thị trường, liên kết hạ tầng và liên kết dữ liệu.
Một hành trình từ Cần Thơ đến An Giang khám phá văn hóa tâm linh, gắn với Hà Tiên, Phú Quốc; sang Đồng Tháp trải nghiệm sen và nông nghiệp xanh, miệt vườn “vương quốc trái cây”, về Vĩnh Long với văn hóa Khmer đặc trưng và một dãy ven Biển Đông, rồi về Cà Mau chinh phục điểm cực Nam sẽ hấp dẫn hơn nhiều so với những sản phẩm đơn lẻ. Khi đó, Cần Thơ đóng vai trò là “hub” – trung tâm phân phối khách, điều phối dòng chảy du lịch và gia tăng giá trị cho cả vùng.
Song song với liên kết không gian là liên kết số. Thành phố cần xây dựng cơ sở dữ liệu du lịch dùng chung, tích hợp thông tin về điểm đến, lưu trú, lữ hành, vận chuyển, sự kiện, phản hồi của du khách và xu hướng thị trường để hỗ trợ công tác quản trị theo thời gian thực. Đây sẽ là nền tảng để phát triển mô hình du lịch thông minh và nâng cao chất lượng hoạch định chính sách.
Một trụ cột khác không thể thiếu là nguồn nhân lực. Chuyển đổi số chỉ thành công khi đội ngũ quản lý, doanh nghiệp và cộng đồng địa phương cùng thay đổi tư duy. Người nông dân làm du lịch, chủ homestay, hướng dẫn viên hay hộ kinh doanh nhỏ đều cần được trang bị kỹ năng số để tham gia bình đẳng vào hệ sinh thái mới.
Cuối cùng, phát triển điểm đến không nên chỉ được nhìn bằng số lượng khách hay doanh thu trước mắt. Một điểm đến thành công phải tạo sinh kế cho người dân, bảo tồn được giá trị văn hóa, gìn giữ môi trường và lan tỏa lợi ích đến nhiều ngành kinh tế khác.
Trong bối cảnh cạnh tranh ngày càng gay gắt, lợi thế của Cần Thơ không chỉ nằm ở vị trí trung tâm hay tài nguyên sông nước, mà còn ở khả năng kết nối các nguồn lực của cả vùng. Khi liên kết trở thành chiến lược và chuyển đổi số trở thành động lực, Cần Thơ sẽ không chỉ là nơi du khách ghé qua, mà sẽ trở thành điểm khởi đầu cho những hành trình khám phá toàn bộ Đồng bằng sông Cửu Long.
Đó cũng là lúc “điểm đến” được hiểu theo đúng nghĩa rộng nhất: không chỉ là nơi để đến, mà là nơi khiến du khách muốn quay trở lại và giới thiệu cho người khác cùng trải nghiệm.
Không gian sân khấu ngoài trời trên cầu Nguyễn Văn Trỗi mang đến trải nghiệm mới lạ khi nghệ thuật trình diễn áo dài hòa quyện cùng cảnh quan sông Hàn về đêm.
Đây cũng là địa điểm mang nhiều giá trị lịch sử, khi cầu được xây dựng từ những năm 1960, là cây cầu đường bộ đầu tiên nối đôi bờ sông Hàn.
Sau khi cầu Trần Thị Lý được khánh thành năm 2013, cầu Nguyễn Văn Trỗi được giữ lại và cải tạo thành cầu đi bộ. Đến nay, nơi đây trở thành điểm tham quan, check-in quen thuộc của du khách, đặc biệt về đêm khi kết nối với công viên bờ đông và tuyến phố đi bộ Bạch Đằng.
Trong đêm bế mạc Lễ hội Áo dài Đà Nẵng 2026 vào tối 26-4, các tiết mục hát múa kết hợp trình diễn áo dài đặc sắc đã tạo nên bức tranh văn hóa đa sắc.
Nhiều bộ áo dài đặc sắc của các nhà thiết kế, được trình diễn bởi dàn người mẫu, hoa hậu, đã tạo nên những khoảnh khắc giàu cảm xúc. Trong đó nổi bật như bộ sưu tập “Những cánh chim hòa bình" của nhà thiết kế Nhật Thực, bộ sưu tập "Sắc son Đà Nẵng" của nhà thiết kế Thịnh Nguyễn...
Chị Lê Thị Thúy Nga (du khách đến từ Quảng Trị) cho biết: “Dịp nghỉ lễ giỗ Tổ Hùng Vương và kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, tôi chọn Đà Nẵng du lịch và rất ấn tượng khi được xem lễ hội áo dài.
Không gian đẹp, chương trình ý nghĩa, tạo thêm trải nghiệm đáng nhớ cho chuyến đi. Tôi hy vọng sẽ được đến Đà Nẵng nhiều hơn nữa để trải nghiệm những sự kiện đặc sắc tại đây”.
Với chủ đề “Tinh hoa áo dài Việt - Sắc lụa sông Hàn”, lễ hội lần đầu tiên được tổ chức tại Đà Nẵng từ ngày 24 đến 26-4 ở nhiều không gian trung tâm Đà Nẵng và kết nối với Hội An.
Không chỉ dừng lại ở hoạt động trình diễn, lễ hội còn mở ra hướng tiếp cận mới khi đưa áo dài từ giá trị biểu trưng trở thành trang phục gần gũi trong đời sống. Qua đó, Đà Nẵng kỳ vọng từng bước xây dựng lễ hội trở thành hoạt động văn hóa thường niên mang bản sắc riêng, góp phần phát triển sản phẩm du lịch đặc trưng, thu hút du khách trong và ngoài nước.
Đồng thời đây cũng là dịp để khơi dậy niềm tự hào về di sản dân tộc, tạo không gian kết nối, sáng tạo giữa các nhà nghiên cứu, nghệ nhân, doanh nghiệp và cộng đồng.
Bài viết "Nghỉ lễ mà mệt hơn ngày đi làm, đi chơi xong cần thêm ngày nghỉ để hồi sức" trên Tuổi Trẻ Online nhận về nhiều ý kiến của bạn đọc.
Nghỉ lễ về bản chất là để cơ thể và tinh thần được hồi phục, nhưng thực tế với không ít người lại đang bị biến thành một cuộc “chạy KPI trải nghiệm”.
“Nhiều người nghỉ lễ xong mới nhận ra: ở nhà ngủ đủ giấc mới là du lịch hạng sang”, bạn đọc Sơn bình luận một câu nghe tưởng đùa mà đúng với không ít người.
Bạn đọc Trần Quang Dinh chọn một cách rất khác: “Còn tôi và gia đình nghỉ ở nhà cho lành. Đi chơi chỗ này chỗ nọ vừa mất thời gian, tốn kém mà có khi không được như ý. Thôi ở nhà đi chợ mua đồ nấu món ngon cùng quây quần”.
Cái nghịch lý của nghỉ lễ hiện đại được bạn đọc Khánh Lê mô tả rất gọn: “Đi chơi thì đông nghẹt, ở nhà thì sợ phí kỳ nghỉ. Kết quả: làm gì cũng mệt”.
Bạn đọc tên Uyên cùng cảnh ngộ khi từng lên lịch đi chơi trong 4 ngày lễ, sau đó mệt mỏi phải tự hỏi: Mình đã làm gì với cuộc đời 4 ngày qua?
Bạn đọc Hòa nói thẳng: “Đi làm mệt kiểu thể xác, còn nghỉ lễ mệt kiểu đau ví, giao thông kèm nắng nóng. Cả hai đều tiêu hao năng lượng, chỉ khác nhau ở cách tiêu hao”.
Thậm chí có người còn chọn cách cực đoan hơn, như một bạn đọc cho rằng: “Không bao giờ đi du lịch dịp lễ dù có nhiều ngày nghỉ, vừa tốn tiền vừa mất sức. Không phải ai cũng tìm thấy niềm vui trong những chuyến đi đông đúc, vội vã trong những dịp này”.
Trong khi đó bạn đọc Hongha nhắc lại một điều quan trọng: “Nghỉ lễ là thời gian quý báu để phục hồi sức khỏe. Cơ thể con người không phải cỗ máy có thể 'reset' bằng việc đổi cảnh. Nếu thiếu ngủ, thiếu thời gian tĩnh lặng, thì dù bạn đang ở resort 5 sao hay nằm trên chính chiếc giường quen thuộc, sự mệt mỏi vẫn bám theo”.
Bạn đọc tran****@gmail.com cũng chốt lại bằng một trải nghiệm rất thật: “Ngủ 1 ngày nghỉ đó còn không đã, đủ nữa là”.
“Nghỉ lễ mà còn phải nghỉ dưỡng sau nghỉ lễ thì chắc mình nghỉ chưa đúng cách rồi”, bạn đọc Giang Trường cho rằng ai cũng biết mình đang tự làm mệt, nhưng vẫn cứ thích đi chơi lễ.
Bạn đọc Việt mô tả rất thật cái cảm giác đó: “Đi chơi mà lịch trình dày đặc như chạy show khiến cơ thể kiệt sức hoàn toàn. Sáng check-in, trưa ăn đặc sản, chiều săn hoàng hôn, tối lại chen chân ở chợ đêm. Lịch trình dày đến mức, nếu thay chữ du lịch bằng công tác, có khi cũng chẳng ai nhận ra khác biệt”.
Nhưng vì sao người ta vẫn chọn cách “tự hành xác” như vậy? Một phần câu trả lời nằm ở chia sẻ của tài khoản nguy****@gmail.com: “Vừa mới có dịp dài ngày để tranh thủ đi chơi đây đó của người lao động, chứ biết khi nào mới có dịp để đi”.
Bạn đọc L.A.T. nhìn vấn đề ở góc độ gia đình: “Đâu ai muốn đi chơi mà mệt đâu. Nhưng ai cũng hiểu thời gian để mọi người trong gia đình có dịp đi chơi cùng nhau trong năm rất ít do vướng bận công việc, lịch học của con... nên ai cũng ráng đưa gia đình đi chơi ngày lễ, Tết”.
Bạn đọc L.A.T. cũng thẳng thắn nhắc đến chuyện “tăng giá vô tội vạ” ở một số nơi, dịch vụ quá tải... khiến kỳ nghỉ của gia đình trở nên mệt mỏi.
“Quan trọng nhất là chính quyền các điểm du lịch phải kiểm tra xử lý nghiêm các địa điểm tăng giá vô tội vạ, tạo điều kiện tốt nhất cho du khách”, bạn đọc L.A.T. đề xuất.
Ở một góc khác, bạn đọc LEQuang lại kéo câu chuyện về những thói quen quen thuộc khi cho rằng không ít người cứ nghỉ là bày ra ăn nhậu không biết mệt mỏi, vô làm lại uể oải… Với cách như vậy làm sao không mệt mỏi cho được, chứ không phải do kỳ nghỉ dài hay ngắn.
Thế nên câu chuyện không đơn giản là đi hay ở, nó nằm ở khía cạnh “nghỉ kiểu gì”. Nếu một kỳ nghỉ khiến bạn kiệt sức, thì về mặt sinh học, nó không còn là nghỉ nữa. Nó chỉ là một dạng hoạt động khác, với bối cảnh đẹp hơn và hóa đơn dài hơn.
Còn theo bạn đọc Sao Xẹt: "Bao nhiêu người muốn đi du hí mà không có tiền để đi chơi lễ. Có điều kiện thì cứ 'rực rỡ' đi".
Ngày 26/5, nhiều dân mạng đăng video cho thấy cây cô đơn nổi tiếng mọc giữa cánh đồng ở làng Đại Lượng, thị trấn Tiền Vệ, huyện Lam Điền, thành phố Tây An (tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc) đã bị chặt gần hết cành lá.
Từ một cây lớn um tùm giữa cánh đồng lúa mì, nay chỉ còn phần thân trơ trụi đứng giữa ruộng khiến nhiều du khách thấy tiếc nuối.
Theo truyền thông địa phương, ngôi làng nằm ở khu vực trung tâm Bạch Lộc Nguyên. Thời gian gần đây, một cây nằm đơn độc giữa cánh đồng lúa mì bỗng nổi tiếng trên mạng xã hội.
Cây nằm giữa biển lúa vàng bát ngát, phía sau là đồi núi cao, được nhiều người gọi là “cây cô đơn đẹp nhất”. Không ít du khách từ nơi khác lái xe tới chỉ để check-in, quay video. Tuy nhiên, lượng khách tăng nhanh cũng kéo theo nhiều hành vi thiếu ý thức.
Nhiều du khách đi thẳng vào ruộng để tạo dáng chụp ảnh, giẫm đổ lúa mì và xả rác bừa bãi. Một số còn sử dụng thiết bị bay không người lái để quay từ trên cao, khiến giữa cánh đồng xuất hiện nhiều lối mòn do bị giẫm đạp.
Hiện tại là thời điểm thu hoạch nên nhiều diện tích lúa mì đã chín bị đổ rạp xuống đất. Một nhiếp ảnh gia địa phương cho biết từ khi cây nổi tiếng, rất đông người đổ về làng Đại Lượng.
“Tôi tận mắt thấy nhiều người đi vào ruộng chụp ảnh, đất bị giẫm thành nhiều con đường nhỏ. Chủ ruộng ban đầu còn nhắc nhở, nhưng sau đó vì không chịu nổi do bị ảnh hưởng nghiêm trọng tới việc thu hoạch nên ông quyết định chặt hết cành cây”, người này nói.
Người này cũng cho biết trong bán kính nhiều cây số chỉ có duy nhất cây này có dáng đẹp như vậy nên rất khó để nó có thể mọc lại như ban đầu.
Một người đam mê nhiếp ảnh khác cho hay, đây là giai đoạn quan trọng với nông dân trong mùa gặt nhưng du khách không chỉ làm hỏng lúa mà còn xả rác, gây ảnh hưởng tới công việc đồng áng của người dân.
Ngày 27/5, đại diện ban quản lý làng Đại Lượng xác nhận, cây được trồng trong ruộng của một hộ dân và vốn không được xem là điểm du lịch. Sau khi cây nổi tiếng trên mạng xã hội, nhiều người kéo tới chụp ảnh khiến lúa mì bị giẫm nát, chủ ruộng quyết định chặt bỏ cành cây.
Dù hiện chỉ còn trơ thân cây, nhiều người vẫn tiếp tục tới quay video, chụp ảnh.
Trên mạng xã hội, không ít cư dân mạng để lại bình luận kêu gọi du khách nâng cao ý thức khi check-in tại các địa điểm nổi tiếng.
Trên thực tế tại Trung Quốc, một số cây cô đơn bỗng trở thành bi kịch sau khi nổi tiếng vì mang lại phiền phức cho chủ nhân.
Trước đó vào năm 2025, chủ nhân của một cây cô đơn ở giữa cánh đồng lúa mì tại Trì Châu (tỉnh An Huy) cũng tính chặt bỏ toàn bộ cây vì những phiền toái không đáng có.
Từ cuối năm 2024, hình ảnh cây cô đơn này xuất hiện nhiều trên các nền tảng mạng xã hội khiến nhiều du khách tìm tới để chụp hình, gây tình trạng ùn tắc giao thông và tàn phá mùa màng.
Ông Dư Hồng Nghĩa, 67 tuổi, một nông dân ở khu Lưu Pha, cho biết nhiều năm trước đã thuê khu đất này để trồng lúa mì và đậu nành. Cây cô đơn được ông trồng vào năm 2015 để tạo bóng mát cho nông dân khi làm đồng.
Sau khi cây nổi tiếng bất đắc dĩ, nhiều du khách tới chụp ảnh đã giẫm nát khoảng 3.300m2 lúa mì, gây thiệt hại 6.000 tệ (23 triệu đồng). Thậm chí không ít người mang theo đạo cụ như ghế, thang vào ruộng lúa để chụp ảnh cho đẹp.
Chứng kiến cảnh tượng này, ông vừa tức giận vừa bất lực đến mức định chặt cây. Tuy nhiên, người xung quanh can ngăn nên ông buộc phải chặt bớt một số cành lớn để giảm sự hấp dẫn.
Ông Vương Vũ - Phó chủ nhiệm Ủy ban Cư dân cộng đồng Lưu Pha - cho biết, khu vực này có hơn 100ha đất nông nghiệp trồng lúa mì. Đây là đất canh tác, không phải khu du lịch, nên đường đi lại nhỏ hẹp.
Việc đột ngột có quá đông người và xe cộ đã gây mất an toàn và cản trở sản xuất nông nghiệp. Hiện nay, chính quyền đã huy động nhân lực phối hợp với ban quản lý đô thị để duy trì trật tự và bảo vệ mùa màng.