Trong thời đại công nghệ hiện đại với sự phát triển của Bluetooth và Wi-Fi băng thông rộng, tia hồng ngoại (IR) dường như đã trở thành một công nghệ lỗi thời. Tuy nhiên, nhiều nhà sản xuất vẫn tiếp tục sử dụng tia hồng ngoại trong các thiết bị như TV và điều khiển từ xa mới.
Điều khiển từ xa hồng ngoại đã xuất hiện từ cuối những năm 1970, thay thế cho các thiết bị điều khiển siêu âm đầu tiên được giới thiệu bởi Zenith Electronics vào năm 1956. Công nghệ này nhanh chóng trở nên phổ biến và được áp dụng cho nhiều thiết bị từ đầu đĩa CD đến máy điều hòa không khí.
Câu hỏi đặt ra là tại sao tia hồng ngoại vẫn được ưa chuộng đến vậy? Một trong những lý do chính là vì chi phí thấp. Bên cạnh đó, tia hồng ngoại còn nổi bật với sự đơn giản, độ tin cậy và hiệu quả năng lượng.
Cụ thể, công nghệ hồng ngoại hoạt động bằng cách truyền mã dưới dạng bức xạ hồng ngoại. Một bộ vi xử lý trong điều khiển từ xa tạo ra mã nhị phân, sau đó mã này được chuyển đổi thành các xung ánh sáng và phát đi. Thiết bị nhận tín hiệu sẽ dịch mã này thành các lệnh như “Giảm kênh” hay “Thay đổi đầu vào”. Việc tích hợp tia hồng ngoại vào điều khiển từ xa rất đơn giản và rẻ, chỉ cần một bộ phát và thu LED. Hơn nữa, công nghệ này không phải trả phí bản quyền như Bluetooth.
Mặc dù tia hồng ngoại có nhiều ưu điểm, nhưng Bluetooth vẫn là công nghệ chiếm ưu thế trong nhiều trường hợp. Bluetooth không yêu cầu tầm nhìn trực tiếp, cho phép người dùng điều khiển thiết bị từ xa mà không cần phải đứng gần. Nó cũng có phạm vi hoạt động xa hơn, lên đến khoảng 100 mét, có khả năng kết nối với nhiều thiết bị cùng lúc.
Hiện nay, nhiều nhà sản xuất TV đang chuyển sang sử dụng Bluetooth, tuy nhiên hồng ngoại vẫn được tích hợp bên trong các dòng điều khiển thông minh. Sóng Bluetooth giúp điều khiển không cần chĩa thẳng vào thiết bị (hoạt động xuyên tường/vật cản) và dùng cho tính năng tìm kiếm giọng nói, trong khi sóng hồng ngoại dùng để bật/tắt thiết bị nhanh. Nhờ tích hợp Bluetooth, người dùng smartphone hoặc tablet có thể điều khiển thiết bị mà không cần bộ phát chuyên dụng.
Tóm lại, mặc dù tia hồng ngoại vẫn giữ một vị trí nhất định trong thị trường điều khiển từ xa, sự phát triển của Bluetooth đang dần thay thế công nghệ này nhờ vào tính tiện lợi và khả năng kết nối đa dạng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Tối 10/4 theo múi giờ EDT (sáng 11/4 giờ Hà Nội), tàu Orion đưa phi hành đoàn Artemis II đáp xuống Thái Bình Dương, kết thúc chuyến bay lịch sử vòng quanh Mặt Trăng. "Tàu Integrity (tên do phi hành đoàn Artemis II đặt cho tàu Orion) và bốn phi hành gia đã hạ cánh thành công mỹ mãn. Về mọi mặt, đây là nhiệm vụ hoàn hảo như sách giáo khoa", Rob Navias, phát ngôn viên của NASA, nhận xét.
Hành trình trở về thực chất được lập trình sẵn ngay từ đầu, tận dụng trọng lực Mặt Trăng để bẻ cong quỹ đạo của Orion, giúp tàu quay lại Trái Đất mà không cần nhiều hỗ trợ từ động cơ tên lửa. Samantha Kenyon, phó giáo sư kỹ thuật hàng không vũ trụ tại Đại học Bách khoa Virginia, cho biết đó chính là phần "tự do" trong quỹ đạo "trở về tự do" của con tàu.
Theo Kenyon, có hai lựa chọn là khai hỏa động cơ khi Orion bay qua phía xa Mặt Trăng (phía luôn khuất khi nhìn từ Trái Đất), gián đoạn liên lạc vô tuyến với Trái Đất, hoặc khai hỏa sớm hơn nhiều, khi vẫn ở gần hành tinh xanh. Phương án thứ hai mang lại ít rủi ro hơn cho phi hành gia nếu động cơ tên lửa gặp trục trặc.
Ngoài ra, quỹ đạo trở về tự do cũng giúp phi hành đoàn Artemis II phá vỡ kỷ lục của Apollo 13 về khoảng cách xa Trái Đất nhất mà con người từng bay, thiết lập năm 1970. Cụ thể, Artemis II đã bay cách Trái Đất khoảng 406.771 km, xa hơn 6.616 km so với Apollo 13.
Ngày 2/4, Orion khai hỏa động cơ tên lửa gần 6 phút, tiêu thụ khoảng 450 kg nhiên liệu, vừa đủ để rời xa Trái Đất và thiết lập lộ trình bay vòng qua Mặt Trăng rồi trở về theo quỹ đạo trở về tự do. Thao tác này diễn ra suôn sẻ đến mức NASA đã bỏ qua vài lần khai hỏa nhỏ hơn để điều chỉnh đường bay theo kế hoạch.
Các kỹ sư hàng không vũ trụ có thể vạch ra quỹ đạo như vậy bằng cách coi Trái Đất và Mặt Trăng như "giếng trọng lực". Hãy hình dung một bản đồ địa hình, trong đó Trái Đất và Mặt Trăng là hai hố lớn, bao quanh là những ngọn đồi uốn lượn. Quỹ đạo trở về tự do giống như đường lăn của viên bi, đưa Orion di chuyển dọc theo những đường cong xung quanh giếng trọng lực Mặt Trăng, sau đó lại bị kéo tới giếng trọng lực Trái Đất. "Một khi đạt đến độ cao nhất định trên bản đồ địa hình và tiến vào con đường đó, tàu sẽ tiếp tục đi mà không tốn năng lượng", Kenyon giải thích với Scientific American.
Việc sử dụng quỹ đạo trở về tự do được nhiệm vụ Luna 3 của Liên Xô tiên phong ứng dụng, lần đầu tiên đưa tàu không người lái đến chụp ảnh phía xa Mặt Trăng. Tuy nhiên, lần sử dụng nổi tiếng nhất có lẽ thuộc về nhiệm vụ Apollo 13 của Mỹ.
Tháng 4/1970, tàu Apollo 13 chở ba phi hành gia NASA James A. Lovell, John "Jack" Swigert, Fred Haise bay đến Mặt Trăng, dự định đổ bộ khu vực Fra Mauro. Tuy nhiên, tàu gặp sự cố vỡ bình oxy trên đường đi khiến cuộc đổ bộ bị hủy. Phi hành đoàn sau đó quyết định xoay xở tiến vào quỹ đạo trở về tự do nhằm "hồi hương" an toàn.
Theo Jay Warren McMahon, phó giáo sư kỹ thuật hàng không vũ trụ tại Đại học Colorado, Boulder, quỹ đạo hình số 8 đặc trưng này được coi là một lời giải cho bài toán "ba vật thể" - gồm Trái Đất, Mặt Trăng và tàu vũ trụ - trong cơ học quỹ đạo. Lực hấp dẫn của Mặt Trời gây nhiễu loạn nhẹ cho đường bay, do đó cũng được đưa vào các phép tính.
Việc giải bài toán thường đòi hỏi vẽ đồ thị chuyển động của tàu vũ trụ từ vùng ảnh hưởng của trọng lực Trái Đất, nơi lực hút của hành tinh xanh chiếm ưu thế, đến vùng ảnh hưởng trọng lực Mặt Trăng. Trong nhiệm vụ Artemis II, sự chuyển đổi này diễn ra khoảng 0h41 ngày 6/4 (11h41 theo giờ Hà Nội), đánh dấu lần đầu tiên con người bước vào không gian Mặt Trăng kể từ nhiệm vụ Apollo 17 năm 1972.
"Chúng ta bay vượt lên trước Mặt Trăng, sau đó nó đuổi kịp, kéo chúng ta trở lại và quăng vòng quanh. Vì vậy, thực chất chúng ta sẽ quay về nhanh hơn và theo một quỹ đạo khác so với trường hợp không có Mặt Trăng", McMahon giải thích về quỹ đạo trở về tự do đưa tàu vũ trụ bay vòng qua Mặt Trăng, trở lại Trái Đất.
Phương pháp tính toán này cũng là cơ sở cho thao tác "ná cao su trọng lực" mà các tàu liên hành tinh như Voyager của NASA thực hiện nhằm tối ưu hóa thời gian di chuyển trong hệ Mặt Trời. Tất cả đều dựa trên sự truyền động lượng thông qua lực kéo hấp dẫn từ vật thể lớn hơn như Mặt Trăng hoặc hành tinh, lên tàu vũ trụ nhỏ để thay đổi quỹ đạo tàu theo hướng mong muốn.
Tàu Orion rời bệ phóng tối 1/4 (5h35 ngày 2/4 giờ Hà Nội) đưa phi hành đoàn Artemis II bay tới Mặt Trăng, thực hiện nhiệm vụ có người lái đầu tiên của NASA vượt ra ngoài quỹ đạo Trái Đất tầm thấp sau 54 năm. Phi hành đoàn được ví "đại diện cho thế giới", khi lần đầu có phụ nữ, người da màu và thành viên không phải người Mỹ bay tới Mặt Trăng.
Phi hành đoàn Artemis II ước tính đã di chuyển quãng đường 1.117.659 km trong toàn bộ hành trình vòng quanh Trái Đất và Mặt Trăng, tổng thời gian bay ước tính là 9 ngày 1 giờ và 31 phút.
Artemis II được thiết kế như một bước đệm cho chương trình Artemis của NASA, hướng tới thiết lập sự hiện diện lâu dài của con người trên Mặt Trăng. Nhiệm vụ không người lái Artemis I diễn ra hồi tháng 11/2022, sau nhiều đợt hoãn và hủy phóng. Sau thành công của Artemis II, NASA sẽ thử nghiệm tàu Orion và các trạm đổ bộ Mặt Trăng trên quỹ đạo Trái Đất trong nhiệm vụ Artemis III năm 2027. Cơ quan này đặt mục tiêu thực hiện chuyến đổ bộ lên bề mặt vào năm 2028 với nhiệm vụ Artemis IV. Đến thập niên 2030, NASA kỳ vọng bắt đầu phát triển các khu định cư, robot tự hành và trạm đổ bộ chở hàng, hướng đến thiết lập sự hiện diện bền vững trên bề mặt Mặt Trăng.
Tin Gốc: Vnexpress
Khoa Học Công Nghệ
Làn sóng cấm trẻ em dùng mạng xã hội - Kỳ 4: Lục địa già thức tỉnh

Từ Paris đến Copenhagen, từ Madrid đến Brussels - những cái tên vốn được nhắc đến như biểu tượng quyền tự do cá nhân, tự do ngôn luận - cũng đang ngồi lại phác thảo các đạo luật hạn chế quyền truy cập mạng xã hội của trẻ em.
Kênh truyền hình France24 tháng 12 năm ngoái đã kể lại câu chuyện đau lòng của một người phụ nữ Pháp có con trai tên Clement. Sau khi đọc tin tức về lệnh cấm mang tính bước ngoặt ở Úc, bà đã chính thức khởi kiện một số nền tảng mạng xã hội như Tiktok và Meta, với cáo buộc thuật toán của họ kích động và đẩy con bà đến cái chết.
Bà nghẹn ngào chia sẻ với Hãng tin AFP rằng phần lớn các video đề xuất cho Clement đều mang thông điệp: sự tồn tại của cậu bé không có ý nghĩa gì trên cuộc đời này.
Không chỉ trường hợp Clement, gia đình các đứa trẻ khác ở Essex, Anh cũng trải qua bi kịch tương tự. Theo trang Business Wire, chỉ trong vòng hơn một tháng thử thách nguy hiểm "Blackout Challenge" lan truyền trên TikTok đã cướp đi sinh mạng bốn đứa trẻ sau khi khuyến nghị chúng thực hiện hành động tự hại bản thân.
Đầu năm 2025, bốn gia đình này đã đồng loạt khởi kiện TikTok, cáo buộc thuật toán của họ cố tình đẩy nội dung nguy hiểm đến trẻ em để đổi thời gian tương tác và lợi nhuận quảng cáo.
Những câu chuyện khác nhau nhưng đều chung quy là những "giọt nước tràn ly", là hồi chuông cảnh tỉnh hàng triệu gia đình châu Âu nói riêng và cả thế giới nói chung về hiểm họa núp bóng công nghệ.
Trên bàn nghị trường ngày 18-11-2025, nhiều nghị sĩ, phần lớn thuộc Đảng Phục hưng của Tổng thống Emmanuel Macron, đã quyết định đề xuất dự luật cấm các nền tảng trực tuyến cung cấp bất kỳ "dịch vụ mạng xã hội nào cho trẻ vị thành niên dưới 15 tuổi" kể từ ngày 1-9-2026.
Đề xuất cũng nhằm mở rộng lệnh cấm sử dụng điện thoại di động hiện hành - vốn áp dụng từ cấp mẫu giáo đến trung học cơ sở (được Pháp ban hành năm 2018) - sang cả cấp trung học phổ thông.
Ngày 27-1-2026, trong một phiên họp kéo dài vào tối muộn, Hạ viện Pháp chính thức thông qua dự luật với tỉ lệ 130 phiếu thuận trên 21 phiếu chống. Trong bài đăng trên X, Tổng thống Macron ca ngợi đây là "bước tiến lớn" để bảo vệ trẻ em và thanh thiếu niên Pháp. Một cuộc khảo sát của Harris Interactive năm 2024, được kênh Al Jazeera dẫn lại, cho thấy 73% người dân Pháp ủng hộ lệnh cấm này.
Tại Anh, tháng 1-2026 Thượng viện cũng bỏ phiếu ủng hộ sửa đổi Dự luật về phúc lợi trẻ em và trường học của chính phủ, với tỉ lệ 261 phiếu thuận trên 150 phiếu chống. Nếu được Hạ viện thông qua, bản sửa đổi này sẽ yêu cầu các nền tảng mạng xã hội phải thực hiện các biện pháp kiểm tra độ tuổi "hiệu quả cao" trong vòng 12 tháng, để đảm bảo không người dùng nào dưới 16 tuổi có thể truy cập.
Bức tranh tương tự đang được phác thảo ở nhiều nơi khắp châu Âu. Theo Euronews, tháng 11-2025 Chính phủ Đan Mạch chính thức công bố thỏa thuận giữa các đảng về việc ban hành lệnh cấm mạng xã hội cho trẻ dưới 15 tuổi.
Cùng lúc, Bồ Đào Nha đã thông qua dự luật trong cuộc bỏ phiếu lần thứ nhất. Tây Ban Nha tuyên bố sẽ tiến tới thực hiện lệnh cấm, đồng thời yêu cầu triển khai các hệ thống xác minh độ tuổi.
Ngoài ra, Slovenia, Phần Lan, Ý và Hy Lạp cho biết họ cũng đang nghiêm túc xem xét lệnh cấm mạng xã hội tương tự Canberra. Đáng chú ý, Đức - quốc gia được nhận xét thận trọng trong lập pháp - cũng đã lập ủy ban nghiên cứu, dự kiến trình bày báo cáo vào mùa thu 2026.
Nhìn từ bề nổi, không ngạc nhiên khi có những câu hỏi đặt ra rằng tại sao Pháp - "cái nôi" của Tuyên ngôn Nhân quyền và dân quyền, hay Đan Mạch - nơi thường xuyên dẫn đầu các bảng xếp hạng chỉ số tự do báo chí và hạnh phúc... lại là những nước đầu tiên ở châu Âu dựng lên các rào cản pháp lý?
Các nhà lập pháp khi soạn thảo luật cũng đã phần nào trả lời được câu hỏi này. Nghị sĩ Laure Miller, người trình dự luật cấm trẻ em dưới 16 tuổi dùng mạng xã hội ở Pháp, phát biểu trước Hạ viện rằng luật này "thiết lập một ranh giới rõ ràng trong xã hội và khẳng định mạng xã hội không phải là vô hại": "Trẻ em của chúng ta đọc ít hơn, ngủ ít hơn và đang so sánh bản thân với người khác nhiều hơn. Đây mới chính là cuộc chiến vì những tư tưởng tự do".
Nghị sĩ Thierry Perez đến từ phe cực hữu cũng ủng hộ dự luật, bởi theo ông, đây là phản ứng trước một "tình trạng khẩn cấp về sức khỏe", đồng thời đặt câu hỏi: liệu tự do trên thế giới ảo có phải tự do thực sự? "Mạng xã hội cho phép mọi người tự do thể hiện bản thân nhưng cái giá phải trả cho con cái chúng ta là gì?", ông nói.
Các nhà lập pháp châu Âu lập luận đây không phải kiểm duyệt ngôn luận mà là bảo vệ đối tượng dễ bị tổn thương trước một sản phẩm được thiết kế có chủ đích gây nghiện. Cuộn vô tận (infinite scroll) hay tự động phát (autoplay) - những tính năng này được các ủy ban Nghị viện châu Âu mô tả là "thực hành gây nghiện có chủ đích" nhắm vào não bộ đang phát triển của trẻ.
Chủ tịch Ủy ban châu Âu Ursula von der Leyen đặt vấn đề rằng cấm trẻ em dưới 15-16 tuổi dùng mạng xã hội không khác gì việc cấm bán rượu hay thuốc lá cho trẻ vị thành niên. "Tất cả chúng ta đều đồng ý rằng thanh thiếu niên nên đạt đến một độ tuổi nhất định trước khi hút thuốc, uống rượu hoặc tiếp cận nội dung dành cho người lớn. Điều tương tự cũng có thể áp dụng cho mạng xã hội" - bà phân tích.
Đồng quan điểm, nghị sĩ Christel Schaldemose của Đan Mạch - người bảo trợ nghị quyết bảo vệ trẻ em trực tuyến tại Nghị viện châu Âu - tuyên bố: "Chúng ta đang vạch ra một ranh giới. Chúng ta đang nói rõ ràng với các nền tảng: dịch vụ của các anh không được thiết kế cho trẻ em. Và thí nghiệm của các anh sẽ kết thúc tại đây".
Theo nhận định của Công ty truyền thông ALM Corp, xu hướng này ở châu Âu là kết quả tất yếu của nhiều yếu tố.
Thứ nhất, đây là cơ hội để nhà nước thực thi quyền lực thực chất trong việc tăng cường kiểm soát Big Tech sau nhiều cam kết mơ hồ của họ. Thứ hai, mô hình mang tính bước ngoặt ở Úc đã trở thành một điểm tham chiếu quan trọng cho các nhà lập pháp trên khắp thế giới.
Thứ ba, châu Âu đang sở hữu nhiều cơ sở hạ tầng pháp lý và kỹ thuật mạnh hơn. Ủy ban châu Âu cũng đang xây dựng một khuôn khổ xác minh độ tuổi bảo vệ quyền riêng tư, hướng đến cơ chế thực thi thống nhất cho các quốc gia thành viên. Thứ tư, và quan trọng nhất, là sự ủng hộ mạnh mẽ của công chúng đối với các biện pháp cứng rắn này.
Mỗi quốc gia châu Âu hiện có một lộ trình riêng, phản ánh đặc thù pháp lý, kỹ thuật và văn hóa, tuy nhiên tất cả đều có một đích đến là đặt trọng tâm vào trách nhiệm của các nền tảng công nghệ trong việc để lọt nội dung độc hại đến tay trẻ em.
Câu hỏi không còn là liệu châu Âu có nên hành động hay không, mà là hành động như thế nào để vừa bảo vệ thế hệ tương lai vừa không đánh mất những giá trị tự do mà họ đã mất hàng thế kỷ để xây dựng.
__________________________________________________
Kỳ tới: Trung Quốc bảo vệ “thế hệ bản địa Internet”
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Dù được đặt ngay ngắn trên bàn làm việc, lọt thỏm trên giá sách hay nằm cạnh kệ TV, chiếc router Wi-Fi vẫn luôn biết cách gây chú ý bằng một dàn đèn liên tục nhấp nháy. Nhiều người dùng thường phớt lờ chúng hoặc đôi khi cảm thấy hoang mang không biết mạng nhà mình có đang gặp sự cố hay không.
Tuy nhiên, theo các chuyên gia công nghệ, những tín hiệu chớp tắt này hoàn toàn không phải ngẫu nhiên. Đó chính là 'ngôn ngữ' riêng mà router sử dụng để báo cáo toàn bộ tình trạng sức khỏe của hệ thống mạng.
Thực tế, mỗi nhà sản xuất đều thiết kế thiết bị của họ với các thông số kỹ thuật và hệ thống lập trình riêng biệt. Do đó, không có một bộ quy chuẩn nhấp nháy nào áp dụng chính xác cho 100% các loại router trên thị trường. Để có thông tin chuẩn xác nhất, tài liệu hướng dẫn sử dụng đi kèm thiết bị luôn là 'kim chỉ nam' đáng tin cậy.
Mặc dù vậy, thế giới thiết bị mạng vẫn chia sẻ một số quy tắc chung ngầm định. Điển hình như khi vừa khởi động, thiết bị thường sẽ có các nhịp nháy chậm và đều đặn, biểu thị cho quá trình bắt tay giao tiếp và thiết lập kết nối internet thông qua modem. Khi kết nối thành công, nhịp nháy mang tính chu kỳ này sẽ dừng lại, nhường chỗ cho các tín hiệu phản ánh lưu lượng thực tế.
Trong thế giới thiết bị điện tử, màu xanh lá cây luôn mang lại cảm giác an tâm và router cũng không ngoại lệ. Một chiếc đèn xanh lá nhấp nháy liên tục cho thấy hệ thống đang hoạt động trơn tru và dữ liệu mạng đang được luân chuyển - chẳng hạn như khi bạn đang tải một tựa game nặng hay cày phim độ phân giải cao.
Tùy thuộc vào từng dòng máy, màu sắc đèn sẽ có những thông điệp khác nhau:
Bên cạnh màu sắc, nhịp độ chớp tắt cũng là một chỉ dấu quan trọng. Nếu nháy chậm hoặc sáng rồi ngắt quãng, router đang bận rộn xử lý các tác vụ ngầm như kết nối mạng. Ngược lại, nếu đèn chớp tắt liên hồi với tốc độ cao, đó là dấu hiệu cho thấy dữ liệu đang được truyền tải (download/upload) ở cường độ lớn.
Bằng cách hiểu rõ những tín hiệu này, bạn không chỉ dễ dàng giám sát xem có ai đang kết nối lén lút vào mạng nhà mình hay không, mà còn có thể nhanh chóng khoanh vùng sự cố mỗi khi mạng chập chờn thay vì vội vã rút phích cắm khởi động lại.
Tin Gốc: Thanh Niên

