Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết hôm nay 29-6, thời tiết khu vực vùng núi và trung du Bắc Bộ mưa vừa, mưa to và dông, có nơi mưa rất to. Khu vực đồng bằng mưa vừa và dông, có nơi mưa to (thời gian mưa tập trung vào chiều tối, đêm và sáng).
Thanh Hóa đến TP Huế ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt.
TP Đà Nẵng và phía đông các tỉnh từ Quảng Ngãi đến Đắk Lắk ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt.
Nam Bộ và các khu vực khác mưa rào và dông, chiều tối có nơi mưa to. Trong mưa dông khả năng có lốc, sét, mưa đá và gió giật mạnh.
TP Hà Nội có mây, mưa vừa, có nơi mưa to (mưa tập trung vào chiều tối, đêm và sáng). Nhiệt độ thấp nhất 25-27 độ C, cao nhất 32-34 độ C.
Tây Bắc Bộ nhiều mây, mưa vừa, mưa to, có nơi mưa rất to (thời gian mưa tập trung vào chiều tối, đêm và sáng). Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 31-34 độ C.
Đông Bắc Bộ có mây, vùng núi và trung du mưa vừa, mưa to, có nơi mưa rất to, khu vực đồng bằng mưa vừa, có nơi mưa to (mưa tập trung vào chiều tối, đêm và sáng). Nhiệt độ thấp nhất 25-28 độ C, cao nhất 31-34 độ C.
Thanh Hóa đến Huế có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 26-29 độ C, cao nhất 34-37 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt, chiều tối có mưa rào. Nhiệt độ thấp nhất 25-28 độ C, cao nhất 35-37 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ có mây, mưa rào và dông, chiều tối có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 20-23 độ C, cao nhất 29-32 độ C.
Nam Bộ có mây, mưa rào, chiều tối có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 31-35 độ C.
TP.HCM có mây, mưa rào, chiều tối có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 25-27 độ C, cao nhất 32-34 độ C.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thời Sự
Những người lính 'ăn nắng, ngủ gió' xây ước mơ cho buôn làng trên dãy Trường Sơn

Con đường dẫn vào các xã vùng cao A Vương, Tây Giang, Đắc Pring, Hùng Sơn, La Dêê và La Êê (thành phố Đà Nẵng) những ngày này như bị nung chảy dưới cái nắng gắt gao của miền Trung. Đường gập ghềnh, quanh co, nhiều đoạn chỉ vừa đủ cho một chiếc xe tải nhỏ len lỏi giữa một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu mây phủ. Tiếng máy trộn bê tông vang rền, hòa lẫn tiếng cuốc xẻng và tiếng gọi nhau của các cán bộ, chiến sĩ thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố Đà Nẵng.
Tại công trường ở xã A Vương, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi đỉnh núi, những người lính đã bắt đầu một ngày làm việc mới. Người trộn vữa, người vận chuyển gạch, người dựng cốt pha... nhịp nhàng như một cỗ máy.
"Ở đây, nắng không giống dưới xuôi. Nắng rát, khô, gió thổi nóng hầm hập. Nhưng nghĩ đến việc sớm có trường cho các em, chúng tôi lại có thêm động lực", một chiến sĩ trẻ vừa quệt mồ hôi vừa cười hiền nói.
Ở vùng biên này, một ngôi trường không chỉ là nơi học chữ, mà còn là nơi giữ chân những đứa trẻ ở lại với bản làng. Nhưng để xây dựng được một trường, thật cam go. Mỗi chuyến xe chở vật liệu là một hành trình đầy thử thách. Có những đoạn đường lầy lội sau cơn mưa rừng, xe phải dừng lại giữa chừng, người và hàng cùng "vật lộn" để vượt qua.
Với những người lính, đây là một "cuộc chiến" không tiếng súng nhưng cũng đầy gian khổ. Từng viên gạch đặt xuống lại là một cách khác để giữ biên cương. Giữa cái nắng như thiêu như đốt, giọt mồ hôi rơi xuống nền đất khô cằn, thấm vào từng lớp móng của 6 ngôi trường nội trú đang dần hình thành, chắt chiu hy vọng cho hàng ngàn trẻ em vùng cao.
Thượng tá Trần Văn Tám, Phó chính ủy Ban Chỉ huy phòng thủ khu vực 3 - Trà My (thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố Đà Nẵng), cho biết ngay sau khi nhận nhiệm vụ, tổ công tác gồm 35 cán bộ, chiến sĩ đã hành quân vượt quãng đường hơn 180 km từ đơn vị đến thôn A Zứt (xã A Vương). Dù điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, đường sá hiểm trở, nhưng anh em xác định đây là nhiệm vụ chính trị quan trọng.
"Không chỉ là xây trường, mà còn là xây niềm tin của người dân. Vì vậy, anh em làm việc với tinh thần khẩn trương, trách nhiệm cao nhất", thượng tá Tám nói.
Để kịp tiến độ cho ngày khai giảng, các tổ công tác tổ chức thi công xuyên ngày đêm. Ban ngày tranh thủ nắng ráo, ban đêm chong đèn để hoàn thiện các hạng mục. Có những hôm, đến 22 - 23 giờ đêm, ánh đèn điện vẫn soi rõ những khuôn mặt đen sạm nhưng ánh lên niềm quyết tâm tại các điểm trường.
Tại công trường La Êê, khi hoàng hôn buông xuống, tiếng máy móc vẫn không ngừng nghỉ. Những tốp người thay nhau làm việc, chia ca hợp lý để giữ nhịp thi công liên tục.
Trung tá Trần Quốc Dũng, Phó chỉ huy trưởng Ban Chỉ huy phòng thủ khu vực 1 - Cẩm Lệ (thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố Đà Nẵng), người trực tiếp phụ trách thi công, kể rằng thời tiết vùng biên khắc nghiệt, mưa nắng thất thường. Nếu không tranh thủ từng giờ, từng ngày thì rất khó đảm bảo tiến độ. Vì vậy, mọi công việc phải tính toán kỹ để vừa đảm bảo sức khỏe cho anh em, vừa đảm bảo tiến độ công việc.
Có những hôm mưa bất chợt, công trường phải tạm dừng. Khi trời tạnh, mọi người lại lao vào làm việc, không để thời gian trôi đi lãng phí. "Ở đây, mỗi ngày công đều rất quý. Chậm một ngày là các em học sinh phải chờ thêm một ngày", trung tá Dũng nói.
Có mặt tại công trường La Êê, chúng tôi chứng kiến các chiến sĩ chia nhau từng ca nước, từng bóng râm hiếm hoi. Mồ hôi ướt đẫm áo, nhưng không ai than vãn. Hình ảnh người lính "ăn nắng, ngủ gió" trên công trường đã trở thành biểu tượng của tinh thần "vì nhân dân phục vụ".
Giữa khung cảnh ngổn ngang và bộn bề gạch đá, vẫn có những khoảnh khắc lặng lẽ khiến những người chứng kiến xúc động. Một nhóm trẻ em đứng bên hàng rào tạm, chăm chú nhìn các chú bộ đội xây trường.
Ánh mắt các em vừa tò mò, vừa háo hức. "Bao giờ trường xong hả chú?", một em nhỏ rụt rè hỏi. Đáp lại câu hỏi đầy hồn nhiên ấy, một người lính mỉm cười: "Sắp rồi con. Ráng chờ nhé!".
Câu trả lời giản dị như một lời hứa. Và để giữ lời hứa ấy, những người lính đang ngày đêm dốc sức. Mỗi công trình trường học do lực lượng vũ trang tham gia xây dựng ở vùng biên lâu nay đều mang một câu chuyện riêng. Ở Đà Nẵng, câu chuyện lần này gắn liền với một quan điểm rõ ràng: xây trường cũng là giữ đất, giữ dân bằng con chữ.
Quả thật, ở vùng cao thành phố Đà Nẵng, một ngôi trường mới có thể làm thay đổi rất nhiều điều. Khi các em học sinh có chỗ ở nội trú, không còn phải đi lại vất vả, việc học sẽ ổn định hơn. Một ngôi trường được dựng lên không chỉ là nơi học chữ, mà còn là nơi giữ chân trẻ em ở lại với bản làng, giữ cho tương lai không bị đứt gãy bởi cái nghèo.
Già làng Alăng Lấp (ở xã A Vương) cho hay trước đây nhiều em học giữa chừng rồi bỏ vì đường xa, khó khăn. "Có trường nội trú, tụi nó ở lại học được, dân mình mừng lắm. Có trường mới, con chữ sẽ dần len lỏi vào khắp các bản làng, để những đứa trẻ vùng cao có cơ hội bước ra khỏi vòng luẩn quẩn của nghèo khó", già làng Alăng Lấp trải lòng.
Đại tá Trần Hữu Ích, Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố Đà Nẵng, cho biết để đẩy nhanh tiến độ các trường học ở vùng biên, Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố đã thành lập 5 tổ công tác, bố trí lực lượng bám trụ tại các công trường. Hàng trăm cán bộ, chiến sĩ không chỉ tham gia thi công, mà còn đảm nhận nhiều phần việc khác nhau, từ vận chuyển vật liệu, san lấp mặt bằng đến hỗ trợ kỹ thuật.
"Chúng tôi xác định, chăm lo đời sống nhân dân, đặc biệt là giáo dục ở vùng biên, chính là góp phần củng cố thế trận lòng dân. Khi người dân yên tâm sinh sống, con em được học hành đầy đủ thì biên cương sẽ được giữ vững từ gốc", đại tá Trần Hữu Ích nhấn mạnh.
Ngay từ khi triển khai nhiệm vụ, đơn vị đã quán triệt tư tưởng cho toàn bộ cán bộ, chiến sĩ: mỗi viên gạch, mỗi ngày công lao động không chỉ mang giá trị vật chất mà còn thể hiện tình cảm, trách nhiệm của lực lượng vũ trang đối với người dân.
"Qua đó góp phần lan tỏa phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, khi vừa lao động sản xuất vừa tham gia làm tuyên truyền viên để góp phần xây dựng địa bàn vững mạnh từ cơ sở", đại tá Trần Hữu Ích nói.
Khi hoàng hôn buông xuống trên dãy Trường Sơn nhưng ánh đèn vẫn còn sáng, tiếng người vẫn còn vang. Những người lính vẫn tiếp tục công việc của mình, âm thầm và bền bỉ...
Tin Gốc: Thanh Niên

Bộ Tài chính vừa đề xuất loại bỏ sản xuất, lắp ráp, nhập khẩu ô tô khỏi danh mục kinh doanh có điều kiện (từ ngày 1.7.2026). Đề xuất này tuy có vẻ mang lại sự thông thoáng, giảm chi phí nhưng sẽ đe dọa sự phát triển của công nghiệp ô tô, hệ sinh thái ô tô, quyền lợi người tiêu dùng và các hệ lụy cho phát triển của đất nước ở kỷ nguyên vươn mình.
Trải qua 30 năm phát triển, Việt Nam là một trong số ít các quốc gia (18 nước) có khả năng tự sản xuất được thương hiệu ô tô nội địa bài bản, sản lượng năm 2025 khoảng 484.500 xe, tăng trưởng 39,1% so với 2024. Theo Tổ chức các nhà sản xuất ô tô quốc tế (OICA), Việt Nam ở vị trí 32 - 34 sản lượng ô tô toàn cầu.
Tổng doanh thu toàn ngành công nghiệp ô tô hơn 1,7 triệu tỉ đồng, đóng góp khoảng 3% tổng sản phẩm nội địa (GDP), nếu tính cả các hệ sinh thái ô tô như sản xuất lắp ráp, công nghiệp hỗ trợ, dịch vụ kỹ thuật và thương mại thì mức đóng góp khoảng 5 - 7%.
Hiện ngành ô tô Việt Nam có khoảng 1 triệu lao động, là nhóm có năng suất lao động cao nhất trong các ngành chế biến, chế tạo, gấp khoảng 3 - 5 lần so với các ngành lao động thấp khác.
Dư địa để phát triển ngành công nghiệp ô tô rất lớn khi tỷ lệ sở hữu xe hiện tại mới đạt khoảng 63 xe/1.000 dân, thấp hơn nhiều so với các nước trong khu vực như Thái Lan 280 xe/1.000 dân, Malaysia 170 xe/1.000 dân. Giai đoạn 2025 - 2030 được xác định là thời kỳ "bùng nổ ô tô hóa" (motorization) khi GDP bình quân đầu người vượt ngưỡng 5.000 USD hướng tới 7.500 USD vào năm 2030, là cơ hội "vàng" để ngành ô tô Việt Nam bứt phá.
Theo dự báo, tốc độ tăng trưởng ngành ô tô bình quân 14 - 16%/năm, đây là mức tăng trưởng rất cao, góp phần tăng trưởng GDP cả nước kỳ vọng 2 con số. Quy mô tiêu thụ dự kiến đạt 1 - 1,1 triệu xe năm 2030 với đóng góp GDP và vai trò ngành công nghiệp lên mức 7% - 9% GDP hoặc cao hơn, đáp ứng khoảng 70% nhu cầu nội địa. Công nghiệp hỗ trợ với mức nội địa hóa 55 - 60%, tạo tiền đề để xuất khẩu linh kiện và phụ tùng đạt giá trị 14 tỉ USD.
Với tiềm năng lớn, ngành ô tô Việt Nam cần một cuộc cách mạng về chính sách và đầu tư nghiên cứu và phát triển (R&D) để có thể tiến vào tốp 10 quốc gia sản xuất ô tô thế giới và làm chủ công nghệ lõi (ICE, PIN, EVCU).
Đầu tiên, Việt Nam cần thay đổi chính sách để tạo điều kiện phát triển, chuyển từ "lắp ráp" sang "nghiên cứu R&D và sản xuất" như duy trì "lá chắn" kỹ thuật giữ ô tô trong danh mục kinh doanh có điều kiện nhưng chuyển sang hậu kiểm minh bạch. Đồng thời, sử dụng rào cản kỹ thuật như khí thải Euro 6, 7, tiêu chuẩn an toàn để ngăn chặn xe công nghệ cũ, giá rẻ tràn vào.
Bên cạnh đó, nhà nước cũng cần ưu đãi đặc thù cho công nghệ lõi. Với xe ô tô truyền thống, nhà nước có thể hỗ trợ trực tiếp cho các dự án sản xuất động cơ, như mô hình Kim Long Motor hợp tác sản xuất, xuất khẩu động cơ. Còn với xe điện, ưu đãi đặc thù có thể tập trung vào sản xuất pin và hệ điều hành EVCU.
Chính sách thuế quan cũng nên áp dụng linh hoạt, trong đó mức thuế nhập khẩu 0% cho linh kiện phục vụ sản xuất trong nước chưa làm được, đồng thời bảo hộ có thời hạn cho linh kiện đã nội địa hóa đạt chuẩn.
Để đạt tốp 10, Việt Nam phải nâng tỷ lệ đầu tư cho R&D lên mức đột phá, từ 0,43% GDP tăng lên mức 2 - 4% doanh thu, tương đương các nước phát triển, thông qua các quỹ hỗ trợ đổi mới công nghệ của nhà nước.
Ngoài ra, nhà nước cũng cần hỗ trợ làm chủ công nghệ thông qua việc giúp doanh nghiệp giảm chi phí thử nghiệm sản phẩm mới và làm chủ các tiêu chuẩn quốc tế, đào tạo nhân lực chuyên sâu về động cơ ô tô, pin EVCU-AI…
Ô tô là "ngành công nghiệp nền tảng", đóng vai trò là ngành trung tâm, dẫn dắt nhiều ngành khác phát triển, kéo theo chuỗi cung ứng của các ngành công nghiệp và chuỗi dịch vụ kỹ thuật - thương mại. Nếu mất đi, Việt Nam sẽ chỉ là thị trường tiêu thụ, phụ thuộc hoàn toàn vào công nghệ và sản phẩm từ bên ngoài, đánh mất cơ hội làm chủ các ngành công nghiệp chế biến, chế tạo cốt lõi.
Thực tế cho thấy các quốc gia có ngành ô tô mạnh đều trải qua và duy trì bảo hộ. Đơn cử như Hàn Quốc từng cấm nhập khẩu xe nguyên chiếc trong nhiều thập niên để Hyundai, Kia có thời gian lớn mạnh và chiếm lĩnh thị trường. Thái Lan duy trì các điều kiện cực kỳ khắt khe về tỷ lệ nội địa hóa và tiêu chuẩn kỹ thuật...
Trung Quốc sử dụng chính sách "đổi thị trường lấy công nghệ", buộc các hãng xe ngoại phải liên doanh với doanh nghiệp nội và đáp ứng các tiêu chuẩn sản xuất nghiêm ngặt để được hoạt động.
Chưa kể, khi không còn hàng rào kỹ thuật, rủi ro "thương mại ngắn hạn" sẽ phát sinh với sự xuất hiện hàng loạt doanh nghiệp nhỏ chỉ làm thương mại, người tiêu dùng bị bỏ rơi. Ô tô là tài sản lớn và cần bảo trì định kỳ 10 - 15 năm, doanh nghiệp thương mại thuần túy thường không đầu tư kho phụ tùng hay trạm dịch vụ chuyên nghiệp, gây khó khăn cho người mua do thiếu linh kiện thay thế chính hãng.
Đối với doanh nghiệp, chính sách này có thể phá vỡ quy hoạch và "phi công nghiệp hóa", gây tác dụng ngược cho công nghiệp hiện đại. Các tập đoàn lớn sẽ cân nhắc việc đóng cửa nhà máy tại Việt Nam để chuyển sang nhập khẩu từ các trung tâm sản xuất lớn trong khu vực. Hậu quả, Việt Nam sẽ mất đi cơ hội tiếp nhận chuyển giao công nghệ và đào tạo nhân lực kỹ thuật cao.
Đối với kinh tế vĩ mô, thay vì giá trị gia tăng được giữ lại trong nước thông qua sản xuất, dòng tiền sẽ chảy ra nước ngoài để chi trả cho xe nguyên chiếc nhập khẩu. Nếu sản xuất đình trệ, làn sóng thất nghiệp ở nhóm lao động kỹ năng là điều khó tránh khỏi.
Chưa kể, việc nhập khẩu ồ ạt các dòng xe giá rẻ, công nghệ cũ (để tối ưu giá) sẽ gây áp lực cực lớn lên hạ tầng giao thông vốn đã quá tải và làm trầm trọng thêm vấn đề ô nhiễm môi trường.
Đặc biệt, Việt Nam có thể sẽ đánh mất cơ hội trong "kỷ nguyên xe điện" khi sản xuất, lắp ráp, nhập khẩu ô tô không còn trong danh mục kinh doanh có điều kiện. Việt Nam đang có cơ hội hiếm hoi để "đi tắt đón đầu" thông qua xe điện.
Nếu "thả cửa", các dòng xe điện giá siêu rẻ, không có hạ tầng trạm sạc tiêu chuẩn, không có cam kết tái chế pin từ các đơn vị nhập khẩu thương mại sẽ tràn vào, không chỉ phá vỡ quy hoạch ngành xe điện nội địa mà còn để lại gánh nặng về môi trường.
Thay vì xóa bỏ, nhà nước nên "nâng cấp" các điều kiện kinh doanh bằng số hóa thủ tục, chuyển toàn bộ việc đăng ký, kiểm định, báo cáo sang môi trường số, giúp loại bỏ cơ chế "xin - cho", giảm chi phí tuân thủ cho doanh nghiệp. Tiêu chuẩn hóa thay vì định tính các điều kiện kinh doanh bằng các bộ tiêu chuẩn kỹ thuật rõ ràng thay vì những quy định chung chung dễ gây hiểu lầm.
Chuyển từ "tiền kiểm" sang "hậu kiểm có kiểm soát" là mấu chốt của cải cách hiện đại. Tiền kiểm thường bắt doanh nghiệp phải chứng minh đủ điều kiện mới được phép kinh doanh. Điều này thường tạo ra rào cản gia nhập thị trường và gây chậm trễ.
Trong khi đó, hậu kiểm có kiểm soát cho phép kinh doanh dựa trên cam kết, doanh nghiệp được phép hoạt động ngay sau khi đăng ký và cam kết đáp ứng đầy đủ các tiêu chuẩn về bảo hành, bảo dưỡng, an toàn. Cách làm này vừa tạo sự thông thoáng cho các doanh nghiệp làm ăn chân chính, vừa loại bỏ được các doanh nghiệp "thương mại chụp giật" không đủ năng lực hậu mãi bài bản.
Tin Gốc: Thanh Niên

Khoảng 17h, mây đen bao phủ nhiều khu vực ở TP Phan Thiết cũ, sau đó xuất hiện gió lốc kèm mưa lớn.
Tại phường Hàm Thắng, mái tôn của hai phòng làm việc thuộc trụ sở UBND phường bị cuốn bay. Một công chức bị thanh sắt rơi trúng, được chuyển đến bệnh viện tỉnh theo dõi sức khỏe. Nhiều nhà dân gần đó cũng bị tốc mái, các tấm tôn văng xuống đường gây cản trở giao thông.
Ông Trần Ngọc Hiền, Chủ tịch UBND phường Hàm Thắng, cho biết lực lượng của phường đang hỗ trợ người dân khắc phục hậu quả.
Ở phường Phan Thiết, gió lốc quật đổ một rạp cưới gần biển Thương Chánh. Thời điểm xảy ra sự cố, khách chưa đến dự tiệc nên không có người bị thương.
Tại phường Phú Thủy, gần 10 nhà dân bị tốc mái, một số hạng mục đổ sập. Một người bị tường nhà đè trúng, được người dân đưa đi cấp cứu. Nhiều cây xanh, trụ đèn đường cũng ngã đổ, gây mất điện cục bộ.
Lực lượng chức năng cùng nhân viên điện lực sau đó dọn cây, mái tôn và khắc phục sự cố. Các tuyến đường đã thông xe trở lại.
Ngoài ba phường trên, mưa lớn kèm sét còn xảy ra tại xã Hàm Liêm, Hồng Sơn và một số khu vực lân cận. Riêng xã Hồng Sơn ghi nhận mưa đá. Đến 20h, mưa vẫn tiếp diễn tại một số nơi.
Cơ quan chức năng tỉnh Lâm Đồng đang thống kê thiệt hại.
Tin Gốc: Vnexpress

