Ngày 31/3, đội tuyển Malaysia đã hứng chịu thất bại với tỷ số 1-3 trước đội tuyển Việt Nam ở vòng loại Asian Cup 2027. Nhiều người cho rằng trình độ của hai đội bóng khá chênh lệch. Tuy nhiên, chuyên gia Zainal Abidin lại cho rằng “Bầy hổ” vẫn rất mạnh.
Phát biểu trên tờ Bharian, ông Zainal Abidin chia sẻ: “Đối với tôi, giải vô địch quốc gia Malaysia (Super League) vẫn rất mạnh. Bản thân giải đấu chính là hình ảnh phản chiếu của đội tuyển quốc gia. Nếu giải Super League mạnh thì đội tuyển Malaysia sẽ rất mạnh”.
Do đó, vị chuyên gia này cho rằng bóng đá Malaysia đủ sức giành vé tham dự Asian Cup 2027. Ông nói thêm: “Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải nhanh chóng đứng dậy. Bóng đá Malaysia đã tham dự các giải đấu quốc tế từ lâu.
Căn cứ vào những gì đội tuyển Malaysia đã làm những năm qua, tôi cho rằng đội bóng đủ trình độ để tham dự Asian Cup. Bóng đá Malaysia không thể bị sụp đổ. Vì vậy, kể từ hôm nay, chúng ta cần phải chuẩn bị kế hoạch tham dự Asian Cup.
Chúng tôi hy vọng tất cả những người quản lý bóng đá Malaysia có thể chấp nhận thử thách và nhanh chóng cải thiện nền bóng đá nước nhà. Điều này không hề dễ dàng”.
Trên bảng xếp hạng FIFA, đội tuyển Malaysia đã tụt 17 bậc xuống vị trí thứ 138 thế giới. Họ đã giảm tới 59,67 điểm chỉ trong tháng 3. Đây là đội bóng tụt giảm mạnh nhất trên bảng xếp hạng FIFA. Ở chiều ngược lại, đội tuyển Việt Nam đã tăng 9 bậc và là đội bóng thăng tiến mạnh nhất thế giới.
Thể Thao
Sứ mệnh đặc biệt của ‘tướng’ Park Hang-seo: Mở đường cho trào lưu HLV Hàn Quốc ở Thái Lan

Khác với giai đoạn thành công cùng đội tuyển Việt Nam trước đây, lần tái xuất này của HLV Park Hang-seo đi kèm khối lượng công việc khổng lồ. Ông không chỉ phụ trách đội một, mà còn tham gia định hướng đào tạo trẻ, xây dựng hệ thống vận hành và bản sắc chuyên môn cho cả Kanchanaburi Power FC.
Chính vì thế, sự đồng hành của ông Lee Jung-soo được xem là lời giải cho "núi việc" đang chờ HLV Park phía trước. Cựu trung vệ từng dự World Cup này vốn là trợ lý thân tín của Kim Sang-sik ở đội tuyển Việt Nam lẫn U.23 Việt Nam. Trong mắt giới chuyên môn, ông Lee là mẫu trợ lý hiện đại: giàu năng lượng, giỏi phân tích chiến thuật và đặc biệt nổi bật ở khả năng xây dựng các phương án cố định.
Dưới thời HLV Kim Sang-sik, đội tuyển Việt Nam và U.23 Việt Nam cho thấy sự cải thiện đáng kể ở những tình huống bóng chết. Các miếng đánh trở nên đa dạng hơn, có nhiều phương án che chắn, chạy chỗ và phối hợp bất ngờ hơn và cực kỳ hiệu quả, nhiều lần giúp phá vỡ thế bế tắc. Ông Lee Jung-soo chính là một trong những người góp công lớn phía sau những thay đổi ấy.
Và trước đây, HLV Park Hang-seo từng có "cánh tay phải" đắc lực là ông Lee Young-jin, thì Lee Jung-soo được kỳ vọng sẽ trở thành "phiên bản 2.0": trẻ hơn, nhiệt huyết hơn và phù hợp hơn với môi trường bóng đá hiện đại. Sự xuất hiện của ông giúp HLV Park có thêm thời gian tập trung vào chiến lược dài hạn thay vì phải "ôm" toàn bộ công việc.
Việc HLV Park Hang-seo chuyển sang Thái Lan làm việc cũng tốn nhiều giấy mực của giới truyền thông xứ kim chi. Nhà báo Cho Sung-ryong của tờ Sports-G cho rằng sự xuất hiện của HLV Park Hang-seo mang ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi một bản hợp đồng thông thường.
"Các HLV Hàn Quốc trước nay chưa từng tạo dấu ấn rõ rệt ở Thai League, vì vậy sự xuất hiện của ông Park chắc chắn sẽ thu hút sự quan tâm lớn từ truyền thông và người hâm mộ Hàn Quốc. Bên cạnh đó, vai trò của HLV Lee Jung-soo cũng sẽ rất quan trọng trong cách vận hành đội bóng", ông Cho nhận định.
Thai League từ lâu được xem là môi trường khó chinh phục với các HLV Hàn Quốc, thậm chí còn là "mảnh đất" mà các nhà cầm quân xứ kim chi chưa khai phá được. Thái Lan là "đối tác" lâu năm với bóng đá Nhật Bản, đào tạo cầu thủ mang hơi hướm của bóng đá xứ mặt trời mọc, chuộng lối chơi kỹ thuật hơn là thể lực kiểu Hàn Quốc. Nếu không dùng HLV từ Nhật Bản, các CLB tại đây sẽ chiêu mộ những chiến lược gia từ Brazil hoặc châu Âu. HLV trưởng đội tuyển Thái Lan cũng được lựa chọn theo yếu tố này. Sau thời HLV Kiatisuk Senamuang, thuyền trưởng của "Voi chiến" lần lượt là: Milovan Rajevac (Serbia), Akira Nishino (Nhật Bản), Alexandre Polking (Brazil gốc Đức), Masatada Ishii (Nhật Bản) và Anthony Hudson (Anh).
Bởi vậy, việc HLV Park Hang-seo lựa chọn Thái Lan làm điểm đến tiếp theo cho thấy ông vẫn còn khát vọng rất lớn sau quãng thời gian nghỉ ngơi hậu chia tay đội tuyển Việt Nam. Nhà cầm quân sinh năm 1957 hiểu rằng nếu thành công tại Thai League, giá trị và vị thế của ông trong làng bóng đá châu Á sẽ còn được nâng lên thêm một nấc nữa.
"Tôi cho rằng mục tiêu của HLV Park Hang-seo không đơn thuần là thành công hay danh hiệu. Ông ấy đến Thái Lan để tìm kiếm thử thách mới và chứng minh năng lực cạnh tranh của mình trong một môi trường khác. Xa hơn, đây có thể là bước đi nhằm mở đường cho các HLV trẻ Hàn Quốc tiến vào thị trường bóng đá Thái Lan", nhà báo Cho Sungryong nhấn mạnh.
Ở góc độ nào đó, đây có thể xem là "sứ mệnh đặc biệt" của HLV Park Hang-seo. Thành công tại Việt Nam từng giúp hình ảnh HLV Hàn Quốc được nâng tầm mạnh mẽ ở Đông Nam Á. Giờ đây, nếu tiếp tục tạo dấu ấn tại Thai League, ông Park có thể tiếp tục mở ra cơ hội cho cả một thế hệ HLV Hàn Quốc phía sau. Và trong hành trình ấy, Lee Jung-soo nhiều khả năng sẽ không chỉ là trợ lý đơn thuần. Ông có thể trở thành nhân tố đại diện cho lớp HLV Hàn Quốc mới: trẻ trung, giàu ý tưởng chiến thuật và sẵn sàng thích nghi với môi trường bóng đá khu vực.
Sự kết hợp giữa kinh nghiệm của Park Hang-seo và sức trẻ của Lee Jung-soo vì thế đang tạo nên rất nhiều kỳ vọng. Không chỉ với CLB mới của họ, mà còn với cả hình ảnh bóng đá Hàn Quốc tại Đông Nam Á.
Tin Gốc: Thanh Niên

Cách đây 3 năm, Liên đoàn Bóng đá VN (VFF) đã có định hướng sử dụng cầu thủ trẻ tại ASIAD 19, diễn ra ở Hàng Châu (Trung Quốc). Khi đó, Khuất Văn Khang, Nguyễn Phi Hoàng, Nguyễn Đình Bắc, Nguyễn Thái Sơn, Nguyễn Thanh Nhàn, Nguyễn Quốc Việt, Bùi Vĩ Hào được trao cơ hội ở độ tuổi 20. Thậm chí Nguyễn Công Phương, người mới 17 tuổi cũng được triệu tập vào danh sách sơ bộ.
Những cầu thủ vừa nhắc đến đều là nhân tố quan trọng trong thành công của đội U.23 VN suốt 1 năm qua với 3 thành tích nổi bật: vô địch U.23 Đông Nam Á 2025, HCV SEA Games 33 và HCĐ U.23 châu Á 2026. Văn Khang và Vĩ Hào còn là thành viên của đội tuyển VN vô địch AFF Cup 2024. Việc được thi đấu ở những đấu trường lớn như ASIAD 19, cộng thêm được ra sân thường xuyên tại V-League giúp các cầu thủ trẻ tiến bộ rõ rệt. Đó cũng là lý do VFF tiếp tục cử lứa U.21 VN thi đấu tại ASIAD 20 diễn ra ở Nagoya (Nhật Bản) vào tháng 9 tới. Ngoài ra, một số cầu thủ vừa tỏa sáng trong màu áo U.23 VN như Nguyễn Xuân Bắc, Nguyễn Minh Phúc… cũng được dự giải để dìu dắt các đàn em. Khi chạm trán những đối thủ mạnh hơn, những nhân tố kinh nghiệm sẽ đóng vai trò là điểm tựa chuyên môn cũng như tinh thần để cầu thủ vượt qua thời điểm khó khăn.
Mới đây, Văn Thuận và các đồng đội đã được cọ xát tại giải giao hữu quốc tế CFA China Team 2026 với những đội bóng mạnh hơn, kinh nghiệm hơn là Thái Lan, Trung Quốc và CHDCND Triều Tiên để chuẩn bị cho Á vận hội. Lứa U.23 VN hiện tại (thực chất là U.21) đang đi đúng lộ trình mà những Văn Khang, Đình Bắc đã trải qua để thống trị bóng đá trẻ trong khu vực và mang đến màn trình diễn bùng nổ ở sân chơi châu lục.
Quan trọng hơn, các cầu thủ U.23 VN hiện tại có nền tảng cực kỳ vững vàng để trở thành ngôi sao. Cao Văn Bình, Lê Nguyên Hoàng, Nguyễn Quang Vinh, Lê Đình Long Vũ được ra sân thường xuyên trong màu áo SLNA. Thái Bá Đạt, Nguyễn Bảo Long nhiều năm chinh chiến cùng PVF-CAND ở giải hạng nhất và giờ là V-League. Đinh Quang Kiệt, Nguyễn Minh Tâm giờ là những nhân tố quan trọng của HAGL. Trần Thành Trung, Lê Văn Thuận, Nguyễn Lê Phát đều đã thể hiện được giá trị trong tập thể toàn ngôi sao của CLB Ninh Bình. Trong khi đó, Nguyễn Công Phương ra sân không quá nhiều do Thể Công Viettel sở hữu hàng loạt cầu thủ tấn công chất lượng nhưng việc được các đàn anh như Văn Khang, Bùi Tiến Dũng… dìu dắt cũng sẽ giúp anh tiến bộ. Và tất cả cầu thủ này đều ít nhiều thi đấu ở các giải trẻ khu vực và châu Á.
Để có được thành công ở đấu trường lớn, bất cứ tập thể nào cũng cần có những ngôi sao biết cách xoay chuyển cục diện trận đấu. Ví dụ điển hình nhất là Đình Bắc trong năm qua: cầu thủ xuất sắc nhất U.23 Đông Nam Á 2025, cầu thủ ghi nhiều bàn nhất cho U.23 VN ở SEA Games 33 và là Vua phá lưới U.23 châu Á 2026. Trong đội hình U.23 VN hiện tại, chúng ta có một số nhân tố đủ sức tạo ra sự khác biệt.
Văn Thuận đang nổi lên như một mũi khoan lợi hại bên hành lang cánh. Cầu thủ quê Thanh Hóa gây ấn tượng mạnh nhờ những pha đi bóng tốc độ, đột phá trực diện và khả năng tạo ra khác biệt trong những tình huống tưởng chừng bế tắc. Cầu thủ này thường xuyên có những pha xử lý táo bạo, dứt điểm bất ngờ, khiến hàng thủ đối phương ngỡ ngàng. HLV Vũ Tiến Thành chia sẻ: "Cậu ấy là tài năng đáng chú ý của bóng đá VN. Những mùa tới, cậu ấy chắc chắn là nhân tố không thể thiếu của CLB Ninh Bình".
Song hành cùng Văn Thuận trong nhiều năm tới sẽ là Lê Phát, phát hiện bất ngờ của HLV Kim Sang-sik ở VCK U.23 châu Á 2026. Sinh năm 2007, nhưng anh lại chơi cực kỳ chững chạc, không biết sợ hãi trong lần đầu vươn mình ra biển lớn. HLV Nguyễn Tuấn Phong, người thầy của Lê Phát trong những năm tháng cầu thủ này còn là học viên của lò đào tạo PVF, nhận xét: "Lê Phát xử lý bóng rất "già", luôn biết cách che chắn, xử lý khôn ngoan. Rất khó để lấy bóng trong chân cậu ấy. Ngay từ khi còn thi đấu các giải trẻ quốc gia, Lê Phát đã so tài với những cầu thủ hơn tuổi mình mà vẫn rất nổi bật. Ngoài kỹ năng, tư duy chơi bóng ấn tượng, Phát còn cực kỳ đa năng, có thể thi đấu ở mọi vị trí trên hàng công và cả tiền vệ trung tâm".
Ở hàng thủ, Cao Văn Bình được xem là "chốt chặn" đáng tin cậy. Với thể hình lý tưởng, khả năng ra vào hợp lý, Văn Bình không chỉ làm tốt nhiệm vụ phòng ngự mà còn có thể tham gia phát động tấn công. Màn trình diễn ấn tượng giúp U.23 VN đánh bại Hàn Quốc trong trận tranh HCĐ U.23 châu Á 2026 đã nói lên tất cả.
Tiềm năng của lứa cầu thủ U.23 VN này là rất cao. Tuy nhiên, nếu muốn tái lập thành tích của các đàn anh, Văn Thuận cùng các đồng đội phải nỗ lực nhiều. HLV Nguyễn Tuấn Phong, chuyên gia đào tạo trẻ của bóng đá VN, chia sẻ với Thanh Niên: "Các cầu thủ hiện tại có nhiều kinh nghiệm thi đấu ở V-League nhưng cần cố gắng hơn nữa. Lứa trước, chúng ta có Đình Bắc, Văn Khang, Thái Sơn… đã sắm vai trụ cột của các CLB từ khá tới mạnh ở V-League, thậm chí khoác áo đội tuyển VN. Tuy nhiên, lứa U.23 VN hiện tại chưa có nhân tố làm được điều tương tự. Các cầu thủ chủ yếu được đá cho các CLB đua trụ hạng, còn nhóm khoác áo đội bóng lớn thường chỉ ra sân từ băng ghế dự bị. Trong vòng 1 năm tới, lứa cầu thủ mới này cần phải được thi đấu nhiều hơn, tạo ra sự cạnh tranh quyết liệt hơn để có thể chiếm suất đá chính tại CLB và góp mặt ở đội tuyển VN".
HLV Tuấn Phong cũng lạc quan về khả năng tiến bộ của dàn cầu thủ trẻ: "Tôi hy vọng qua các giải đấu trẻ sắp tới, chúng ta sẽ phát hiện thêm nhiều gương mặt mới. Nhiều cầu thủ không được thi đấu thường xuyên tại CLB nhưng lại tỏa sáng khi chơi cho các đội tuyển trẻ VN. Từ đó, các em có thêm sự tự tin và khi trở lại CLB, các em chơi cực kỳ nổi bật. Những trường hợp tiêu biểu có thể kể đến là Phan Tuấn Tài (CLB Thể Công Viettel) hay Phạm Minh Phúc (CLB Công an Hà Nội). Đó cũng chính là giá trị, ý nghĩa lớn nhất mà các giải bóng đá trẻ tạo ra. Nhìn chung, lứa U.23 VN hiện tại hội tụ đầy đủ yếu tố để người hâm mộ đặt niềm tin: được đầu tư đúng hướng, có môi trường thi đấu tốt và sở hữu nhiều cá nhân giàu tiềm năng".
Tin Gốc: Thanh Niên

Trong bối cảnh đó, "Quỷ đỏ" châu Âu vẫn được đánh giá nhỉnh hơn phần còn lại tại bảng G. Dù sở hữu nhiều lợi thế về chất lượng đội hình và kinh nghiệm, tuyển Bỉ không còn mang hình ảnh áp đảo như giai đoạn đỉnh cao trước đây. Ai Cập vì thế hoàn toàn đủ khả năng tạo ra cuộc cạnh tranh đáng chú ý cho ngôi đầu bảng.
Tuyển Bỉ bước vào World Cup 2026 với vị thế của đội tuyển mạnh nhất bảng G, nhưng cũng là tập thể đang đứng giữa giai đoạn chuyển giao thế hệ.
Đây nhiều khả năng sẽ là kỳ World Cup cuối cùng của Kevin De Bruyne, Romelu Lukaku cùng nhiều ngôi sao từng giúp bóng đá Bỉ duy trì vị thế hàng đầu thế giới suốt hơn một thập niên.
De Bruyne vẫn là linh hồn lớn nhất nơi tuyến giữa, nhờ khả năng điều tiết và tạo đột biến ở đẳng cấp cao nhất.
Dẫu vậy tiền vệ này không còn duy trì nền tảng thể lực sung mãn như giai đoạn World Cup 2018, khiến tuyển Bỉ cần thêm nhiều sự hỗ trợ từ lớp cầu thủ trẻ xung quanh.
Hy vọng lớn nhất của tuyển Bỉ hiện nằm ở những cái tên trẻ trung như Jeremy Doku, Charles De Ketelaere hay Amadou Onana. Tốc độ và khả năng tạo đột biến của Doku đặc biệt quan trọng trong bối cảnh hàng công Bỉ không còn duy trì sự bùng nổ như trước.
Tuy nhiên vấn đề lớn nhất của “Quỷ đỏ” lại nằm ở hàng phòng ngự, khi họ không còn sở hữu hệ thống chắc chắn như thời Kompany, Alderweireld hay Vertonghen. Đây là điểm mà Ai Cập hoàn toàn có thể khai thác bằng những tình huống phản công tốc độ cao.
Salah tiếp tục là niềm hy vọng lớn nhất của đại diện châu Phi nhờ tốc độ, kỹ thuật và khả năng tạo khác biệt rất khó lường. Không còn chơi quá cảm hứng như trước, Ai Cập hiện thiên về tính tổ chức và sự thực dụng, giúp họ trở thành đối thủ rất khó chịu ở các giải đấu cúp.
Tuyển Iran tiếp tục mang đến hình ảnh quen thuộc của bóng đá châu Á với lối chơi kỷ luật và ý chí kiên cường. Trong nhiều năm qua, đội tuyển này luôn duy trì sự ổn định nhờ khả năng phòng ngự chắc chắn và tinh thần thi đấu lì lợm.
World Cup 2026 cũng diễn ra trong bối cảnh bóng đá Iran chịu nhiều sức ép bởi tình hình chiến sự và căng thẳng chính trị tại khu vực Trung Đông. Điều đó phần nào khiến hành trình của Iran mang nhiều ý nghĩa tinh thần hơn.
Dù không sở hữu nhiều ngôi sao lớn, Iran vẫn thường khiến các đội mạnh gặp khó nhờ khả năng giữ cự ly đội hình và tranh chấp quyết liệt. Đây cũng là kiểu đội bóng rất nguy hiểm nếu đối thủ thiếu kiên nhẫn hoặc chủ quan.
Trong khi đó New Zealand bị đánh giá thấp nhất bảng do khoảng cách trình độ khá lớn so với ba đội còn lại. Tuy nhiên đại diện châu Đại Dương vẫn sở hữu điểm mạnh riêng về thể hình, bóng bổng và khả năng chơi giàu va chạm.
Khác với nhiều đội tuyển nhỏ khác, New Zealand thường không dễ vỡ trận khi gặp đối thủ mạnh hơn. Họ sẵn sàng chơi phòng ngự số đông và kéo trận đấu vào thế giằng co, nhằm chờ cơ hội từ các tình huống cố định.
Nhìn chung, Bỉ vẫn là ứng viên sáng giá nhất cho vị trí đầu bảng G nhờ chất lượng đội hình vượt trội. Tuy nhiên Ai Cập đủ khả năng tạo ra cuộc cạnh tranh thực sự, còn Iran và New Zealand vẫn đủ khả năng tạo ra bất ngờ trước các đội cửa trên.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
