“Người ta hỏi tôi tại sao không ăn mừng, nhưng bóng đá cũng chính là nơi để thể hiện sự tôn trọng. Đúng là chúng tôi vui vì chiến thắng, nhưng khi tiếng còi kết thúc trận, tôi nhìn sang và thấy một đội tuyển Nhật Bản đã cống hiến tất cả những gì họ có. Họ đã chiến đấu với một tinh thần quả cảm phi thường, và tôi hiểu rất rõ nỗi đau mà một thất bại như vậy mang lại”, Carlo Ancelotti, HLV đội tuyển Brazil, nói sau trận thắng Nhật 2-1 tại vòng loại trực tiếp World Cup 2026.
Nhật Bản bước vào giải đấu với hình ảnh quen thuộc: một tập thể gọn gàng, kỷ luật và được tổ chức chặt chẽ. Họ không sở hữu nhiều ngôi sao có thể định đoạt trận đấu theo cách truyền thống, nhưng lại có một hệ thống vận hành đồng bộ, khi mọi cầu thủ đều hiểu rõ vai trò của mình trong cấu trúc chung.
Dưới thời HLV Hajime Moriyasu, Nhật Bản duy trì lối chơi pressing tập thể, di chuyển có tổ chức và chuyển trạng thái nhanh. Họ kiểm soát không gian tốt, giữ cự ly đội hình ổn định và hạn chế tối đa sai lầm cá nhân. Trong nhiều thời điểm, Nhật Bản không hề lép vế trước các đối thủ mạnh hơn về thể hình hay đẳng cấp cá nhân. “Khoảng cách giữa chúng tôi đang thu hẹp lại”, HLV Moriyasu nói với các phóng viên sau trận đấu. “Brazil là một đội bóng hàng đầu, nhưng chúng tôi chắc chắn đang tiến gần đến đẳng cấp đó”.
Điểm đáng chú ý tại World Cup 2026 không chỉ nằm ở cách tuyển Nhật vận hành trong thi đấu, mà còn ở quá trình chuẩn bị kéo dài nhiều năm trước đó. Nhật Bản thường xuyên tổ chức các trận giao hữu với những đội tuyển hàng đầu thế giới, từ châu Âu đến Nam Mỹ. Những trận đấu này không đơn thuần mang tính thử nghiệm, mà là cách họ “đặt hệ thống vào áp lực thật”, kiểm tra khả năng thích ứng trước các phong cách bóng đá đa dạng và cường độ cao. Chính điều đó giúp Nhật Bản duy trì được sự ổn định khi bước vào sân chơi World Cup.
Ở các kỳ World Cup gần đây, Nhật Bản luôn là một đội bóng “khó chịu”. Họ tổ chức tốt, kiểm soát trận đấu ổn định và hạn chế sai lầm. Nhưng khi bước vào các trận đấu loại trực tiếp, họ thường thiếu một khoảnh khắc mang tính bẻ gãy thế trận.
Sự tiến bộ của bóng đá Nhật Bản là kết quả của một quá trình dài, bắt đầu từ hệ thống giáo dục và được mở rộng qua J-League. Từ bóng đá học đường đến đại học, rồi lên chuyên nghiệp, Nhật Bản xây dựng một chuỗi đào tạo khép kín, nơi cầu thủ được rèn luyện trong môi trường cạnh tranh cao và giàu tính kỷ luật.
Ở cấp độ trung học, các giải đấu mang tính tuyển chọn khốc liệt. Lên đại học, cầu thủ được hoàn thiện về thể lực và tư duy chiến thuật. Khi bước vào J-League, họ đã có nền tảng đủ vững để hòa nhập với bóng đá chuyên nghiệp. Kết quả là Nhật Bản tạo ra một thế hệ cầu thủ ổn định, hiểu hệ thống, hơn là những cá nhân chơi bóng dựa trên cảm hứng thuần túy.
Ở bóng đá nữ, Nhật Bản từng đạt đỉnh cao với chức vô địch World Cup 2011. Thành công này phản ánh rõ hơn hiệu quả của mô hình tổ chức, trong bối cảnh yếu tố thể chất và cá nhân không tạo ra chênh lệch quá lớn.
Nhìn tổng thể tại World Cup 2026, Nhật Bản đã khẳng định vị thế của một trong những đội tuyển được tổ chức tốt nhất ngoài nhóm “cường quốc” truyền thống. Họ không còn là hiện tượng gây bất ngờ, mà trở thành đối thủ luôn duy trì kỷ luật và sự ổn định xuyên suốt 90 phút.
Nhưng ở đẳng cấp cao nhất, sự ổn định không đủ để định đoạt kết quả. Các trận đấu thường được quyết định bởi những chi tiết rất nhỏ, nơi một khoảnh khắc cá nhân hoặc sai số bất ngờ có thể làm thay đổi cục diện, dù thế trận trước đó được kiểm soát chặt chẽ đến đâu.
Họ đã tiến rất gần đến sự hoàn hảo. Nhưng chính điều đó lại tạo ra một nghịch lý của bóng đá hiện đại: làm thế nào để một cỗ máy vận hành trơn tru có thể tạo ra khoảnh khắc vượt khỏi chính khuôn khổ mà nó được xây dựng.
Và ở ranh giới ấy, đội tuyển Nhật vẫn dừng lại, và sự kỳ vọng đã bắt đầu chuyển hướng sang World Cup 2030.
Tối 8.4, đội tuyển Việt Nam chạm trán với chủ nhà Thái Lan, ở trận đấu thuộc lượt cuối vòng bảng giải futsal Đông Nam Á 2026. Trước khi bước vào trận đấu này, cả hai đội đã sớm giành vé tiến vào bán kết với thành tích 2 trận toàn thắng. Chính vì vậy, màn so tài này mang tính chất quyết định cho việc đội nào sẽ đi tiếp với ngôi đầu bảng.
Trước sự tiếp lửa của đông đảo CĐV nhà, đội tuyển Thái Lan nhập cuộc đầy hưng phấn. Các chân sút xứ sở chùa vàng, trong đó nổi bật là pivo Muhammad Osamanmusa tạo ra sức ép lớn khi liên tục bắn phá về phía khung thành đội tuyển Việt Nam.
Phía ngược lại, đội tuyển Việt Nam dù bị đối thủ lấn lướt hơn, nhưng vẫn chơi rình rập và tạo ra các cú sút nguy hiểm, khiến thủ môn đội chủ nhà nhiều lần chật vật cản phá.
Đội tuyển Việt Nam đã chống đỡ tốt trong phần lớn thời gian của hiệp 1. Tuy nhiên, trước khi trận đấu bước vào giờ nghỉ, đội tuyển Thái Lan đã đẩy tốc độ trận đấu lên cao và vươn lên dẫn trước 2-0. Phút 16, Iticha mở tỷ số trận đấu, trước khi Sarawut nhân đôi cách biệt cho "voi chiến" ở phút 20.
Hy vọng được thắp lại với đội tuyển Việt Nam từ đầu hiệp 2. Phút 23, Từ Minh Quang rút ngắn tỷ số xuống 1-2. Nhưng chỉ vài giây sau, đội tuyển Thái Lan đã tái lập thế dẫn trước 2 bàn. Cũng phút 23, Mitanda Piromyu tung cú sút búa bổ để nâng tỷ số lên 3-1.
Phút 35, đội tuyển Việt Nam lại lần nữa rút ngắn tỷ số xuống 2-3, sau nỗ lực chơi power-play. Sau đường chuyền của đồng đội, Đa Hải dứt điểm cận thành khiến thủ môn Thái Lan phải bó tay.
Phút 40, khi đoàn quân của HLV Giustozzi đang chơi power-play, cầu thủ Việt Nam chuyền về nhưng đồng đội đỡ bóng hụt và bóng đã đi thẳng vào lưới trống. Chung cuộc, Thái Lan thắng 4-2 trước Việt Nam.
Trước đó ở trận đấu lượt cuối bảng B, đội tuyển Indonesia thắng kịch tính 3-2 trước Úc.
Như vậy, đội tuyển Việt Nam chạm trán với Indonesia bán kết, trong khi Úc đối đầu chủ nhà Thái Lan. Vòng bán kết diễn ra vào ngày 10.4. Phát trên TV360.
Trong bối cảnh đó, "Quỷ đỏ" châu Âu vẫn được đánh giá nhỉnh hơn phần còn lại tại bảng G. Dù sở hữu nhiều lợi thế về chất lượng đội hình và kinh nghiệm, tuyển Bỉ không còn mang hình ảnh áp đảo như giai đoạn đỉnh cao trước đây. Ai Cập vì thế hoàn toàn đủ khả năng tạo ra cuộc cạnh tranh đáng chú ý cho ngôi đầu bảng.
Tuyển Bỉ bước vào World Cup 2026 với vị thế của đội tuyển mạnh nhất bảng G, nhưng cũng là tập thể đang đứng giữa giai đoạn chuyển giao thế hệ.
Đây nhiều khả năng sẽ là kỳ World Cup cuối cùng của Kevin De Bruyne, Romelu Lukaku cùng nhiều ngôi sao từng giúp bóng đá Bỉ duy trì vị thế hàng đầu thế giới suốt hơn một thập niên.
De Bruyne vẫn là linh hồn lớn nhất nơi tuyến giữa, nhờ khả năng điều tiết và tạo đột biến ở đẳng cấp cao nhất.
Dẫu vậy tiền vệ này không còn duy trì nền tảng thể lực sung mãn như giai đoạn World Cup 2018, khiến tuyển Bỉ cần thêm nhiều sự hỗ trợ từ lớp cầu thủ trẻ xung quanh.
Hy vọng lớn nhất của tuyển Bỉ hiện nằm ở những cái tên trẻ trung như Jeremy Doku, Charles De Ketelaere hay Amadou Onana. Tốc độ và khả năng tạo đột biến của Doku đặc biệt quan trọng trong bối cảnh hàng công Bỉ không còn duy trì sự bùng nổ như trước.
Tuy nhiên vấn đề lớn nhất của “Quỷ đỏ” lại nằm ở hàng phòng ngự, khi họ không còn sở hữu hệ thống chắc chắn như thời Kompany, Alderweireld hay Vertonghen. Đây là điểm mà Ai Cập hoàn toàn có thể khai thác bằng những tình huống phản công tốc độ cao.
Salah tiếp tục là niềm hy vọng lớn nhất của đại diện châu Phi nhờ tốc độ, kỹ thuật và khả năng tạo khác biệt rất khó lường. Không còn chơi quá cảm hứng như trước, Ai Cập hiện thiên về tính tổ chức và sự thực dụng, giúp họ trở thành đối thủ rất khó chịu ở các giải đấu cúp.
Tuyển Iran tiếp tục mang đến hình ảnh quen thuộc của bóng đá châu Á với lối chơi kỷ luật và ý chí kiên cường. Trong nhiều năm qua, đội tuyển này luôn duy trì sự ổn định nhờ khả năng phòng ngự chắc chắn và tinh thần thi đấu lì lợm.
World Cup 2026 cũng diễn ra trong bối cảnh bóng đá Iran chịu nhiều sức ép bởi tình hình chiến sự và căng thẳng chính trị tại khu vực Trung Đông. Điều đó phần nào khiến hành trình của Iran mang nhiều ý nghĩa tinh thần hơn.
Dù không sở hữu nhiều ngôi sao lớn, Iran vẫn thường khiến các đội mạnh gặp khó nhờ khả năng giữ cự ly đội hình và tranh chấp quyết liệt. Đây cũng là kiểu đội bóng rất nguy hiểm nếu đối thủ thiếu kiên nhẫn hoặc chủ quan.
Trong khi đó New Zealand bị đánh giá thấp nhất bảng do khoảng cách trình độ khá lớn so với ba đội còn lại. Tuy nhiên đại diện châu Đại Dương vẫn sở hữu điểm mạnh riêng về thể hình, bóng bổng và khả năng chơi giàu va chạm.
Khác với nhiều đội tuyển nhỏ khác, New Zealand thường không dễ vỡ trận khi gặp đối thủ mạnh hơn. Họ sẵn sàng chơi phòng ngự số đông và kéo trận đấu vào thế giằng co, nhằm chờ cơ hội từ các tình huống cố định.
Nhìn chung, Bỉ vẫn là ứng viên sáng giá nhất cho vị trí đầu bảng G nhờ chất lượng đội hình vượt trội. Tuy nhiên Ai Cập đủ khả năng tạo ra cuộc cạnh tranh thực sự, còn Iran và New Zealand vẫn đủ khả năng tạo ra bất ngờ trước các đội cửa trên.
Ronaldo vừa có lần đầu tiên thi đấu tại giải đấu cúp hạng hai châu Á, AFC Champions League Two. Anh ghi bàn mở tỷ số và góp công lớn vào chiến thắng đậm của Al Nassr trước đối thủ Al Wasl của UAE với tỷ số 4-0. Qua đó, giành quyền vào bán kết gặp đối thủ Al Ahli của Qatar vào ngày 22.4 tới đây.
Với bàn thắng vừa ghi, Ronaldo đã nâng tổng số bàn thắng trong sự nghiệp của mình lên con số 969 bàn, và chỉ còn cách kỷ lục 1.000 bàn thắng 31 bàn nữa mà thôi. Trong khi Messi vừa nâng kỷ lục bàn thắng lên 905 bàn, và còn cách đến 95 bàn nữa mới hoàn thành kỷ lục 1.000 bàn thắng của mình.
Thống kê của Ronaldo, kể từ khi anh gia nhập Al Nassr ở tất cả các giải đấu, danh thủ này đã thi đấu 141 trận, ghi 125 bàn thắng và có 23 pha kiến tạo. Mặc dù vậy, những kỷ lục bàn thắng này không được đánh giá cao do Ronaldo chưa giúp Al Nassr giành được chức vô địch nào tính đến nay.
Nhưng cơn hạn này sắp được giải tỏa, khi Ronaldo và Al Nassr đang có mùa giải thăng hoa. Họ đang dẫn đầu tuyệt đối giải Saudi Pro League khi đang hơn kình địch Al Hilal đến 8 điểm, nhưng đấu nhiều hơn 1 trận. Ronaldo và đồng đội chỉ cần giành thêm 4 trận thắng trong 5 vòng đấu còn lại là sớm lên ngôi vô địch.
Trong khi đó, tại giải đấu cúp AFC Champions League Two, Ronaldo và Al Nassr vào bán kết, họ đang có ưu thế lớn khi sẽ đấu trận quan trọng này trên sân nhà gặp Al Ahli của Qatar.
Nếu giành tiếp chiến thắng, họ cũng sẽ được đấu trận chung kết ngay trên sân nhà của mình và sẽ tiếp đối thủ từ Nhật Bản là Gamba Osaka hiện đã có mặt. Trường hợp đội bóng của Qatar chiến thắng, thì trận chung kết sẽ tổ chức trên sân của CLB Al Ahli ở Qatar.
Chắc chắn, Ronaldo và Al Nassr sẽ không bỏ lỡ cơ hội rất lớn mà Liên đoàn Bóng đá châu Á đã tạo điều kiện quá tốt cho họ, khi có thể lập cú đúp vô địch trong mùa giải 2025 - 2026.
Trận chung kết AFC Champions League Two sẽ được tổ chức vào ngày 16.5 tới, ngay trước khi vòng đấu cuối của giải Saudi Pro League diễn ra.