Đứa trẻ được nhận nuôi có tên khai sinh là Nguyễn Lệ Anh, 7 tháng tuổi, sinh ra đã không có tay, đang bị nhiễm trùng tai rất nặng và viêm xoang. Bà Susan đặt cho cô bé tên tiếng Anh là Anna.
“Anna đến với tôi như một sự sắp đặt của số phận”, bà Susan, 74 tuổi, một nhà vật lý trị liệu nghỉ hưu ở bang Washington kể. Từ nhỏ, bà bị cuốn hút bởi cuốn The Family Nobody Wanted, kể về một gia đình nhận nuôi nhiều đứa trẻ bị bỏ lại trong hệ thống bảo trợ. Khi trưởng thành, bà chọn trở thành nhà vật lý trị liệu, sống độc thân và nhận nuôi 5 đứa trẻ có khiếm khuyết.
Một ngày đầu năm 1994, gia đình bà được tặng cuốn sổ giới thiệu những đứa trẻ trên khắp thế giới đang chờ được nhận nuôi. Susan đưa cho các con nuôi và bảo mỗi người kẹp giấy vào trang của em bé mình yêu thích. “Em nào có nhiều kẹp giấy nhất sẽ được nhận nuôi”, bà nói.
Susan gọi cho cơ quan nhận con nuôi để hỏi về cậu bé được chọn nhiều nhất thì được thông báo em đã có gia đình khác. Khi biết bà là nhà vật lý trị liệu, nhân viên hỏi: “Có một bé gái ở Việt Nam, sinh ra không có tay. Bà có quan tâm không?”.
“Đương nhiên là có”, Susan trả lời.
Đứa trẻ khi đó mới 7 tháng tuổi, đang được nuôi dưỡng tại Trung tâm trẻ mồ côi và suy dinh dưỡng Từ Liêm, Hà Nội.
Để hoàn tất thủ tục nhận nuôi Lệ Anh, bà mất 5 tháng hoàn thiện thủ tục với khoảng 80 loại giấy tờ. “Tôi vô cùng hạnh phúc vì cuối cùng cũng được ôm con bé trong vòng tay sau quãng thời gian dài chờ đợi”, bà kể.
Ngay ngày đầu đặt chân đến Mỹ, Susan đưa con đến bác sĩ nhi khoa. Anna lúc đó đang có nhiều bệnh nhưng hầu như không quấy khóc. Đứa trẻ chỉ lặng lẽ quan sát mọi thứ và nhìn anh chị quây quần bên mình.
Với một đứa trẻ không có tay, Susan biết con sẽ gặp nhiều khó khăn trong tương lai nên bà chú trọng dạy con tính tự lập. Mỗi khi Anna nhờ giúp mặc áo khoác hay mang ba lô ra xe, bà đều từ chối và nói: “Con có thể tự làm được” hay “Con hãy thử tự làm trước đi”.
“Từ những việc nhỏ nhất tôi phải tự tìm cách xoay xở”, Anna nhớ lại. Nhờ vậy, cô sớm học cách sử dụng đôi chân để làm mọi việc.
Susan cũng đưa con đến gặp chuyên gia hoạt động trị liệu để rèn luyện những kỹ năng khó mà Anna không thể tự học. Ngày nhỏ, Anna từng khó chịu với mẹ vì nghĩ bà quá nghiêm khắc. Nhưng trưởng thành, cô hiểu đó chính là cách mẹ chuẩn bị cho mình khả năng sống độc lập.
Đến nay, trước mỗi lần ra ngoài, Anna đều chủ động tính trước những trở ngại có thể gặp. Từ việc chọn loại túi phù hợp, sắp xếp thẻ tín dụng ở vị trí dễ lấy đến xác định trước những tòa nhà khó tiếp cận. Mọi kinh nghiệm đều được cô tích lũy qua quá trình tự thích nghi.
Tuy nhiên, sự tự lập không giúp Anna tránh được mặc cảm.
Khi Anna lên 8 tuổi, trong một lần tham gia trại hè, cô mặc áo dài tay để che khuyết tật. Khi bạn hỏi có phải bị gãy tay không, cô gật đầu. Suốt kỳ trại, Anna để người khác giúp mọi việc, không dám dùng chân. “Tôi luôn ước mình là một người khác”, cô kể.
Nhìn con vật lộn với mặc cảm, Susan tìm nhiều cách giúp Anna kết nối với cộng đồng nhưng đều không hiệu quả, cho đến khi biết đến Mạng lưới Quốc tế dành cho Người cụt chi (ICAN). Tại đây, Anna gặp những người cố vấn có hoàn cảnh giống mình. “Đó thực sự là bước ngoặt cuộc đời tôi”, cô nói.
Người cố vấn của Anna cũng không có tay nhưng vẫn tự lái xe, xây dựng sự nghiệp, kết hôn và có cuộc sống hạnh phúc. Khi chứng kiến chị bước vào lễ đường với nụ cười rạng rỡ, Anna lần đầu tin mình cũng có thể có một tương lai như thế.
Năm 16 tuổi, cô khiến mẹ bất ngờ khi thông báo muốn tham gia cuộc thi Hoa hậu quận Clark (Miss Clark County Washington), thuộc hệ thống Hoa hậu Mỹ. “Khoảnh khắc ấy cho tôi thấy con đã thực sự làm chủ cuộc đời mình và chấp nhận bản thân từ sâu bên trong”, Susan nói.
Người mẹ Mỹ cũng luôn giúp con ý thức về nguồn cội. Bà mua áo dài cho Anna mặc, tặng cô sách về Việt Nam và đưa con đến nhà thờ Công giáo của cộng đồng người Việt.
Năm Anna 7 tuổi, Susan đưa con trở lại Việt Nam để nhận nuôi thêm một bé gái. Lần đó Anna được quay về thăm trại trẻ mồ côi nơi mình từng sống.
Là một phụ nữ đơn thân nuôi 6 đứa trẻ khuyết tật, Susan thừa nhận có những khoảnh khắc kiệt sức. Dù có khoản trợ cấp nuôi con, thu nhập của một nhà vật lý trị liệu vẫn không đủ trang trải chi phí chăm sóc những đứa trẻ đều có vấn đề về sức khỏe. Nhiều thứ các con mong muốn, bà không đủ khả năng đáp ứng.
“Tôi luôn nói với các con là chúng ta có cái ăn, có nhà để ở và có quần áo để mặc là đã rất hạnh phúc. Thế giới vẫn còn rất nhiều người không có được một trong ba điều đó”, bà kể.
Susan biết các con không thích nghe câu nói lặp lại ấy, nhưng bà tin nó sẽ giúp chúng biết trân trọng những gì đang có. Người mẹ đơn thân cũng cho rằng chính sự hỗ trợ của người thân, bạn bè và niềm tin vào những giá trị mình lựa chọn đã giúp bà đi qua những khó khăn.
Nỗi đau lớn nhất của bà là ba người con nuôi đã lần lượt qua đời vì biến chứng sức khỏe. Điều an ủi là những người con còn lại, trong đó có Anna, đều trưởng thành. Cô đã tốt nghiệp ngành Tâm lý tại Đại học Washington ở Seattle, yêu bản thân, sống tự lập và muốn truyền cảm hứng sống tích cực cho người xung quanh. “Con bé giờ đã là một người trưởng thành toàn diện. Tôi rất tự hào về con”, bà Sue, 74 tuổi
Anna có thể sống xa nhà để học đại học, sau đó tiếp tục hoàn thành một phần chương trình thạc sĩ ở nước ngoài. Hiện, cô làm việc tại bộ phận kế toán của một công ty công nghệ ở Mỹ.
Ngoài công việc, Anna làm tình nguyện viên cho các trại hè dành cho trẻ em khuyết tật chi. Gần đây, cô xây dựng kênh Annabythefoot, ghi lại cuộc sống thường ngày của một người làm mọi việc bằng chân, truyền cảm hứng cho những người cùng hoàn cảnh.
Nếu có cơ hội gặp lại người sinh ra mình, Anna chỉ muốn biết vì sao bị bỏ lại và nói lời cảm ơn đấng sinh thành. “Nhờ quyết định ấy, tôi mới gặp được mẹ Susan và có cuộc sống như ngày hôm nay”, cô nói.
Từ đường cong như ghi đông xe đạp, vượt quá 110 độ, các bác sĩ đã đưa về khoảng 20 độ, giúp em cải thiện rõ rệt hình thể, khả năng vận động và tự tin bước vào tương lai.
Bé gái 13 tuổi có cột sống cong như ghi đông xe đạp
Ở tuổi 13, khi bạn bè vô tư học tập và vui chơi, bé A. bắt đầu nhận ra những thay đổi bất thường trên cơ thể mình. Ban đầu chỉ là một bên vai thấp hơn bên kia. Rồi quần áo mặc lên người ngày càng mất cân đối. Trong những bức ảnh chụp cùng bạn bè, em thường lặng lẽ đứng nghiêng hoặc khép mình lại để che đi sự khác biệt ngày càng rõ.
Chỉ đến khi sự mất cân đối trở nên rõ rệt hơn, gia đình mới đưa em đến Trung tâm Cột sống, Bệnh viện Đa khoa Vinmec Smart City để thăm khám chuyên sâu.
Tại đây, kết quả chụp X-quang toàn trục cột sống khiến cả gia đình không khỏi bàng hoàng. Đường cong cột sống của em đã vượt quá 110 độ - mức độ biến dạng nặng có thể ảnh hưởng lâu dài đến vóc dáng, khả năng vận động và chất lượng sống.
Điều đáng lo ngại hơn là chỉ khoảng 18 tháng trước, đường cong của em mới ở mức 30–40 độ. Bệnh đã tiến triển với tốc độ đáng báo động, đúng vào giai đoạn dậy thì, khi cơ thể tăng trưởng mạnh nhất và cũng là lúc vẹo cột sống vô căn dễ diễn biến xấu nhất.
PGS.TS.BS Hoàng Gia Du, Giám đốc Bệnh viện Vinmec Smart City, chuyên gia Thần kinh - Cột sống với hơn 20 năm kinh nghiệm, cho biết vẹo cột sống vô căn tuổi thanh thiếu niên là bệnh lý thường gặp ở trẻ trong giai đoạn phát triển, khi đường cong có thể tăng nhanh theo đà tăng chiều cao. Những dấu hiệu tưởng như đơn giản như lệch vai, lệch hông, thân người mất cân đối, đôi khi lại là biểu hiện sớm của một bệnh lý có thể tiến triển nghiêm trọng nếu không được phát hiện kịp thời.
"Điều khiến chúng tôi lo ngại không chỉ là độ cong cột sống đã vượt ngưỡng 110 độ mà còn là tốc độ tiến triển của bệnh. Khi đường cong tiếp tục tăng trong giai đoạn dậy thì, việc điều trị sẽ ngày càng khó khăn hơn và nguy cơ biến dạng cũng trở nên rõ rệt hơn", PGS Du cho biết.
Ở những trường hợp vẹo cột sống nặng, vấn đề không còn dừng lại ở yếu tố thẩm mỹ.
Cột sống không chỉ cong sang bên mà còn xoay vặn theo nhiều mặt phẳng khác nhau. Sự thay đổi kéo dài có thể làm mất cân bằng toàn bộ cơ thể, ảnh hưởng đến tư thế, vận động và chất lượng cuộc sống của người bệnh.
7 giờ căng thẳng nắn chỉnh xương cột sống cong hơn 110 độ
Trước tình trạng cột sống cong hơn 110 độ và tiếp tục tiến triển nhanh, các bác sĩ xác định phẫu thuật chỉnh vẹo đường sau bằng hệ thống nẹp vít là giải pháp cần thiết để cải thiện biến dạng, khôi phục cân bằng cơ thể và hạn chế những ảnh hưởng lâu dài.
Đây là một trong những trường hợp đặc biệt phức tạp. Cột sống của bé A. không chỉ cong sang bên mà còn xoay vặn nghiêm trọng, làm thay đổi toàn bộ cấu trúc giải phẫu và khiến việc can thiệp khó khăn hơn nhiều so với thông thường.
Theo PGS.TS.BS Hoàng Gia Du, thách thức lớn nhất không chỉ là nắn chỉnh đường cong cột sống mà còn phải bảo vệ an toàn tuyệt đối cho tủy sống và hệ thần kinh trong suốt quá trình phẫu thuật.
"Chỉ một sai lệch rất nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến chức năng vận động của người bệnh. Vì vậy mọi thao tác đều phải được tính toán chính xác và kiểm soát chặt chẽ", PGS.TS.BS Hoàng Gia Du chia sẻ.
Trước ca mổ, ekip bác sĩ Vinmec Smart City đã nhiều lần phân tích hình ảnh học, đánh giá nguy cơ, mô phỏng chiến lược can thiệp và xây dựng phương án phẫu thuật chi tiết cho từng giai đoạn. Do cột sống đã biến dạng nặng, các mốc giải phẫu không còn nằm ở vị trí thông thường, làm gia tăng nguy cơ tổn thương thần kinh và mạch máu trong quá trình phẫu thuật.
Sau khi đánh giá kỹ lưỡng từng cấu trúc giải phẫu, các bác sĩ tiến hành đặt hệ thống nắn chỉnh từ đốt sống ngực T6 đến đốt sống thắt lưng L5. Trong suốt gần 7 giờ phẫu thuật, ê-kíp thực hiện từng bước nắn chỉnh cột sống một cách thận trọng nhằm đưa cột sống trở về trục cân bằng tối ưu mà vẫn đảm bảo an toàn cho các cấu trúc thần kinh quan trọng.
Ca phẫu thuật diễn ra thành công, đưa đường cong vẹo từ hơn 110 độ xuống còn khoảng 20 độ. Thân người của bệnh nhi trở nên cân đối hơn, hai vai dần trở lại vị trí hài hòa và trục cơ thể được tái lập gần với trạng thái sinh lý bình thường.
Những ngày đầu sau phẫu thuật, khi nhìn thấy mình với dáng đứng thẳng hơn trong gương, bệnh nhi không giấu được niềm vui. Sau nhiều tháng mặc cảm vì sự khác biệt của cơ thể, em dần tìm lại sự tự tin vốn có của tuổi học trò.
Điều hạnh phúc nhất với em không chỉ là cơ thể cân đối hơn, mà còn là cảm giác được trở lại trường học với tâm thế thoải mái, được hòa mình vào các hoạt động cùng bạn bè mà không còn phải lo lắng hay né tránh ánh nhìn của người khác.
Khi nhận chìa khóa ngôi nhà tại thị trấn Uno, Melanie Ooi và Cristian Paluso-Serrano đã rất kinh ngạc. Bề ngoài, ngôi nhà trông rất ấn tượng với kiến trúc gỗ truyền thống và mái ngói cong như một "tòa lâu đài trên đồi". Nhưng bên trong đó là một khu vườn mọc um tùm và nhà bếp mùi ẩm mốc. Những người chủ mới còn phát hiện ra mối mọt dưới những tấm chiếu tatami.
Đây là điều dễ xảy ra khi mua một ngôi nhà đã bỏ trống 7 năm mà chỉ xem qua các cuộc gọi FaceTime. Nhiều người mua thực hiện quy trình mua bán từ xa. Việc xem nhà được tổ chức trực tuyến và hợp đồng được ký thông qua người đại diện. Ngày người mua nhận chìa khóa có thể là ngày đầu tiên họ thực sự bước chân vào nhà. "Quá trình này không dành cho người yếu tim," ông Ooi, 47 tuổi, nói.
Cặp đôi ở Oregon (Mỹ) này nằm trong số ngày càng nhiều người nước ngoài mua "Akiya" (nhà bỏ hoang) tại Nhật Bản. Hiện quốc gia này có hơn 9 triệu bất động sản như vậy.
Trái ngược với sự thờ ơ của người bản địa vốn ưa chuộng nhà mới ở trung tâm, người nước ngoài xem đây là cơ hội sở hữu nhà ở Nhật Bản. Trong bối cảnh giá bất động sản ở nhiều nước phương Tây ngày càng đắt đỏ, "akiya" trở nên hấp dẫn nhờ giá tương đối phải chăng, miễn là người mua không ngại sửa chữa nhà cũ.
Ooi và Paluso-Serrano chi 91.000 USD tiền mặt để mua căn nhà rộng khoảng 185 m2 này làm nơi ở kết hợp kinh doanh nhà nghỉ. "Chúng tôi rất lo lắng khi nhận nhà", Paluso-Serrano nhớ lại.
Chất lượng của những ngôi nhà này rất khác nhau. Có những công trình gỗ có tuổi đời hàng thế kỷ tại nông thôn đến nhà ở đơn lập vùng ngoại ô. Có những căn bị sập mái, hư hỏng kết cấu, nhưng cũng có những nơi được duy trì nguyên trạng.
Người mua thường phải tiếp nhận và xử lý tài sản của người bán. Tony Gallardo và David Carroll ở Australia việc mua một căn nhà từ xa với giá 7.000 USD khá dễ dàng. Khó khăn là họ phải dọn dẹp đồ đạc của chủ sở hữu trước đã qua đời.
Theo luật Nhật Bản, họ buộc phải thuê công ty chuyên nghiệp được cấp phép để xử lý rác thải, thay vì tự ý vứt bỏ. Vì thế, nhiều chủ mới quyết định giữ nguyên hiện trạng để tránh tốn kém hơn. Nhưng điều đó đồng nghĩa với nguy cơ sâu bọ, mối mọt.
Take Kurosawa và Joey Stockermans chi 40.000 USD mua một căn nhà gỗ tại thị trấn suối nước nóng Beppu, nhưng sau đó phải tốn thêm 40.000 USD nữa để thuê nhà thầu xử lý những mảng tường đổ nát. "Bạn bè ở Tokyo đều hỏi: Tại sao cậu lại mua thứ tồi tệ đó?", Kurosawa kể. Dù vậy, đến nay họ đã mua 6 bất động sản. Năm 2023, hai người đồng sáng lập AkiyaMart, một nền tảng giúp người nước ngoài tìm kiếm và mua bất động sản tại Nhật Bản.
Họ cho biết AkiyaMart đã tăng từ khoảng 8.000 người dùng lên hơn 60.000 người dùng trong năm qua, và họ đã trực tiếp hỗ trợ hơn 150 khách hàng, bao gồm cả Ooi và Paluso-Serrano.
Sở hữu nhà không đồng nghĩa với việc có quyền cư trú. Chủ sở hữu nước ngoài thường chỉ được ở lại theo diện visa du lịch. Việc xin visa quản lý kinh doanh để định cư cũng ngày càng thắt chặt với yêu cầu vốn tối thiểu cao hơn.
Bên cạnh đó là những khác biệt về văn hóa ứng xử. Haruka Oide, chuyên gia tư vấn bất động sản, cho biết người bán thường khó chịu khi bị trả giá. Một số chủ nhà còn e ngại người nước ngoài.
Gia đình Deborah và Jason Brawn (người Australia) phải nộp bản tuyên bố mục đích sử dụng và cam kết ở lại ít nhất 6 tháng mỗi năm mới được chấp thuận mua một xưởng rượu sake cũ 150 tuổi.
Bất chấp khó khăn, nhiều người nước ngoài đang nỗ lực hòa nhập. Gia đình Brawn thường xuyên tham gia dọn dẹp sông ngòi và đọc sách tiếng Anh cho trẻ em tại địa phương.
Nhà nghỉ Sadou Inn của Ooi và Paluso-Serrano đã khai trương tháng 4 năm ngoái nhờ sự giúp đỡ của hàng xóm. "Khi bạn cho họ thấy mình thực lòng muốn đầu tư vào cộng đồng, họ sẽ chào đón bạn rất nồng nhiệt", Ooi nói.
22h, Ngọc Huyền, 23 tuổi, mang vợt đến cụm sân cầu lông tại phường Khương Đình, Hà Nội. Ở đó có một nhóm gần 10 người đang đợi. Hai tháng nay, nữ nhân viên truyền thông duy trì lịch đánh cầu 2-3 buổi mỗi tuần, từ 22h đến 0h30.
Do đặc thù công việc, Huyền thường về nhà vào 20h. Cô chỉ còn khung thời gian từ đó đến nửa đêm cho thể thao. "Từ ngày các cụm sân mở cửa khuya, tôi tham gia để giải tỏa căng thẳng và vận động giúp ngủ sâu hơn", cô nói.
Tại TP HCM, Lê Hoàng, 28 tuổi, dành khoảng hai tiếng, từ 23h đến 1h sáng cho môn pickleball. Anh cho biết do khung 17h-20h thường kín lịch, phải đặt chỗ trước cả tháng mới có sân trống. "Sau giờ làm, tôi ăn uống, nghỉ ngơi rồi mới ra sân. Ban đêm đường thông thoáng, thời tiết dịu mát và có nhiều lựa chọn", Hoàng nói.
Với những người làm việc ca kíp, thể thao đêm là lựa chọn tối ưu. Hàng ngày, Trần Phương, 32 tuổi, quản lý chuỗi đồ uống, làm việc từ 14h đến 22h30. Cô rảnh cả buổi sáng nhưng thời gian đó cơ thể uể oải và không có bạn chơi cùng. "Thể thao lúc 23h phù hợp hơn với nhịp sinh hoạt của người làm dịch vụ như tôi", cô nói.
Khoảng 30 trong số 100 trung tâm thể thao VnExpress đã khảo sát cho biết có hoạt động sau 23h. Các cơ sở này tập trung chủ yếu tại các phường nội thành như Cầu Giấy, Thanh Xuân, Thanh Liệt, Yên Hòa, Hoàn Kiếm, Long Biên (Hà Nội) và Gò Gấp, Bình Thạnh, Sài Gòn ở TP HCM. Chủ các sân tập cho biết đây thói quen chơi thể thao đêm chủ yếu tập trung ở hai môn bóng đá và thể hình (gym) nhưng từ đầu năm 2026 đến nay xuất hiện ở các môn như pickleball, cầu lông, tennis. Người trẻ (22-35 tuổi), dân văn phòng chiếm khoảng 60-70% với khung thời gian hoạt động phổ biến từ 23h đến 1-2h sáng hôm sau.
Nhu cầu này khiến nhiều cơ sở thể thao phải đổi mô hình vận hành. Tại hệ thống 24 sân pickleball ở phường Long Biên, Hà Nội, chị Minh Tú cho biết trước đây chỉ mở cửa đến 22h. Nhưng vài tháng qua, chị phải nới thời gian hoạt động đến 1h sáng để phục vụ khách. "Chúng tôi yêu cầu người chơi kiểm soát âm thanh, tránh ảnh hưởng đến người dân", chị Tú nói.
Tại TP HCM, cụm sân pickleball ở phường An Khánh của anh Thanh Tuấn, 39 tuổi thường hoạt động đến 2h sáng. Anh cho biết từ đầu năm 2026 đến nay, lượng khách đặt chơi khung 21h đến 1h sáng tăng gấp đôi so với năm ngoái. Khách chơi thường là những người tan làm muộn nhưng cũng có nhiều người chọn giờ này vì giá thuê sân giảm 10-20%. "Mùa hè nắng nóng, các khung giờ đêm đặt kín chỗ cả tuần nay", anh nói.
Xu hướng này cũng xuất hiện tại các phòng tập thể hình. Ông Nguyễn Thế Thanh Tùng, Giám đốc hệ thống phòng tập tại TP HCM, cho biết các cơ sở đóng cửa lúc 22h không đáp ứng đủ nhu cầu, buộc hệ thống phải mở cửa 24/7. "Người dân ở đô thị lớn như TP HCM có cuộc sống bận rộn, nhu cầu công việc cao và bị thu hẹp thời gian tập luyện. Chúng tôi mở xuyên đêm để phục vụ tệp khách này", ông nói.
PGS TS Đinh Trọng Thịnh, chuyên gia kinh tế, nhận định xu hướng thể thao đêm minh chứng cho sự phát triển tất yếu của nền kinh tế ban đêm (night economy) tại các đô thị lớn. Diễn biến này xuất phát từ mật độ dân cư đông cùng áp lực công việc kéo dài, khiến nhu cầu giải tỏa căng thẳng dịch chuyển về đêm. Hoạt động này đồng thời giúp tối ưu hóa hiệu suất sử dụng cơ sở hạ tầng vốn bỏ trống sau giờ hành chính. "Sự dịch chuyển này thúc đẩy các chuỗi dịch vụ phụ trợ như giao thông, ẩm thực đêm, tạo không gian kinh tế năng động, phù hợp mô hình đô thị hiện đại", ông Thịnh nói.
Về khía cạnh y khoa, bác sĩ Nguyễn Viết Chung, Trưởng khoa Sức khỏe Tâm thần, Bệnh viện E, Hà Nội, cho biết một số người có nhịp sinh học thức - ngủ muộn hơn cộng đồng. Với nhóm này, việc tập luyện vào buổi tối không ảnh hưởng đến chức năng cơ thể, miễn là họ đảm bảo thời lượng ngủ đủ vào ban ngày.
Tuy nhiên, với những người có nhịp sinh học bình thường, vận động mạnh dưới ánh đèn cường độ cao lúc tối muộn sẽ làm ức chế hormone melatonin (kích hoạt chu trình ngủ), gây khó ngủ, mất ngủ. "Nếu thức đêm chơi thể thao mà không ngủ bù đủ giấc vào ban ngày, lâu dần người tập sẽ bị suy nhược", bác sĩ nói.
Anh Trịnh Kiên, Phó Giám đốc Trung tâm Giáo dục Thể chất và Thể thao (Đại học Quốc gia Hà Nội), cho biết trong trường hợp vướng bận công việc, chỉ có thể chơi thể thao muộn, người tập chỉ nên duy trì 2-3 buổi mỗi tuần, xen kẽ các ngày nghỉ ngơi, tránh những tác động tiêu cực đến sức khỏe.
"Người chơi không nên dừng vận động đột ngột rồi đi tắm hoặc ngủ ngay vì axit lactic tích tụ sẽ gây nhức mỏi. Cần dành 10 phút đi bộ nhẹ, giãn cơ để nhịp tim hạ từ từ", anh Kiên nói.
Sau hai tháng chơi thể thao muộn, Ngọc Huyền nói việc đi ngủ lúc 2h sáng khiến cô mệt mỏi vào những tuần nhiều công việc. "Tôi nhận ra thể thao là tốt nhưng giấc ngủ là điều quan trọng hơn", Huyền nói.