Từ một ca khám răng tưởng chừng đơn giản, cụ ông 63 tuổi ở tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc bất ngờ rơi vào vụ việc gây tranh cãi khi bị nhổ toàn bộ 12 chiếc răng thật còn lại và cấy cùng lúc 10 trụ implant. Gia đình bệnh nhân cho rằng đây là dấu hiệu điều trị quá mức, trong khi phía bệnh viện khẳng định mọi quy trình đều tuân thủ đúng chuyên môn.
Theo truyền thông địa phương, bệnh nhân là ông Lý 63 tuổi, sống tại quận Phượng Tường, thành phố Bảo Kê. Tháng 9/2025, sau khi nhìn thấy quảng cáo về chương trình “kiểm tra răng miễn phí” của Bệnh viện Nha khoa Đại Đoàn Viên, ông được nhân viên liên hệ, mời đến khám và thậm chí còn bố trí xe đưa đón tận nơi.
Trước khi đi khám, ông Lý chỉ gặp vấn đề ở một chiếc răng hàm trên bị đau. Dù tuổi đã cao, ông vẫn còn 12 chiếc răng thật và vẫn có thể ăn uống nhờ sử dụng hàm giả. Thế nhưng sau khi thăm khám, bác sĩ kết luận toàn bộ số răng còn lại đều không còn khả năng giữ lại và khuyến nghị nhổ đồng loạt để tiến hành cấy ghép implant.
Theo lời ông Lý, chi phí điều trị ban đầu được báo khoảng 40.000 Nhân dân tệ. Khi biết ông không đủ khả năng chi trả, bệnh viện giảm xuống còn 25.000 Nhân dân tệ với phương án nhổ 12 chiếc răng và cấy 10 trụ implant ngay trong một lần điều trị.
Điều khiến gia đình bức xúc là cách thanh toán. Ông Lý cho biết nhân viên bệnh viện đã cầm điện thoại của ông để thực hiện các giao dịch bằng hình thức xác thực khuôn mặt. Sau khi hoàn tất, toàn bộ 18.800 Nhân dân tệ trong tài khoản ngân hàng, Alipay và WeChat Pay đều bị trừ sạch. Ngoài ra, ông còn phải ký giấy nợ thêm 6.200 Nhân dân tệ để đủ chi phí điều trị.
Khi rời bệnh viện, người đàn ông 63 tuổi chỉ còn lại vài chục Nhân dân tệ trong túi để bắt xe trở về.
Con trai ông Lý kể rằng tối hôm đó, do không liên lạc được với cha, cả gia đình đã vội vàng đến bệnh viện tìm kiếm. Khi đến nơi, bệnh viện gần như đã đóng cửa, chỉ còn một y tá trực. Ông Lý lúc ấy ngồi lặng lẽ trong phòng truyền dịch, miệng vẫn ngậm gạc cầm máu sau ca phẫu thuật kéo dài.
Gia đình cho biết điều khiến họ khó chấp nhận nhất là ông Lý có tiền sử bệnh rất phức tạp. Ông từng bị nhồi máu cơ tim, đã đặt 4 stent động mạch vành, tình trạng hẹp mạch lên tới hơn 95%, đồng thời mắc đái tháo đường, tăng huyết áp và viêm thận. Theo người nhà, với hàng loạt bệnh nền như vậy, việc nhổ cùng lúc 12 chiếc răng và cấy implant ngay trong một ca điều trị tiềm ẩn nhiều rủi ro, nhưng bệnh viện lại không hề thông báo hay trao đổi với gia đình trước khi tiến hành.
Sau ca phẫu thuật, sức khỏe ông Lý không hồi phục như mong đợi. Khuôn mặt sưng nề trong thời gian dài, đau nhức liên tục và việc ăn nhai trở nên vô cùng khó khăn. Ông cho biết đã phải điều chỉnh khớp cắn tới 13 lần nhưng vẫn không cải thiện đáng kể. Ngoài ra, ông còn thường xuyên bị tê vùng mặt và cánh tay trái sau khi gây mê.
Trong quá trình khiếu nại, gia đình tiếp tục phát hiện nhiều điểm bất thường trong hồ sơ bệnh án. Theo họ, mỗi lần yêu cầu cung cấp tài liệu, bệnh viện lại bổ sung thêm những giấy tờ mới, khiến họ nghi ngờ hồ sơ đã được chỉnh sửa sau khi vụ việc xảy ra.
Một chi tiết gây xôn xao là trên giấy đồng ý gây mê, giới tính của bệnh nhân lại được ghi là “nữ”. Gia đình cho rằng đây là sai sót nghiêm trọng, phản ánh quy trình xác minh thông tin người bệnh trước phẫu thuật không được thực hiện cẩn thận.
Điều đáng nói sau khi xem phim X-quang của bệnh nhân, một số chuyên gia còn cho rằng nhiều chiếc răng vẫn có thể bảo tồn thay vì phải nhổ bỏ hoàn toàn. Ngoài ra, một số trụ implant được đánh giá có dấu hiệu cắm lệch, làm tăng nguy cơ tiêu xương, lỏng trụ và ảnh hưởng đến khả năng ăn nhai trong tương lai.
Gia đình ông Lý chưa chấp nhận bồi thường và yêu cầu làm rõ có hay không dấu hiệu điều trị quá mức.
Văn Nguyên (24 tuổi, TP.HCM) đã ra trường khá lâu, vừa nhận được tin nhắn từ cô bạn học thời THPT lâu nay gần như không liên lạc. Cô mời dự đám cưới.
Nguyên cân nhắc việc tham dự. Sau nhiều năm không gặp và không liên lạc, anh băn khoăn liệu mối quan hệ cũ còn như ngày xưa hay không.
Một phần Nguyên muốn đi. Biết đâu đây là cơ hội để nối lại mối quan hệ, trò chuyện về những năm tháng học trò hay gặp lại bạn bè cũ. Nhưng một phần khác Nguyên lại e ngại bởi khoảng cách thời gian quá dài, đi dự có thể gượng gạo, không thoải mái.
Ánh Mi (27 tuổi, TP.HCM) từng được đồng nghiệp chưa đến mức thân mời đám cưới. Lúc đầu Mi băn khoăn vì chỉ quen biết ở mức xã giao, chưa từng tiếp xúc nhiều ngoài công việc. Tuy nhiên, cô quyết định tới.
Cô cho rằng với đồng nghiệp xã giao, nếu không quá khó khăn kinh tế gì thì đi tới chung vui, chúc phúc cho họ, chứ đừng nghĩ gì nhiều.
“Nhiều khi không thân nhưng đi rồi bạn cũng sẽ có ấn tượng hơn trong mắt họ, giúp tạo kết nối, xây dựng mối quan hệ, nên cứ thoải mái đi đừng giới hạn mình hay đóng cửa không giao du với xã hội”, Mi nói.
Còn Mai Quân (32 tuổi, TP.HCM) kể đồng nghiệp từng gửi thiệp mời cưới nhưng kiểu “cho có”. Họ mua ít đồ ăn lên công ty, mời mọi người vào ăn rồi mới đưa thiệp. Nhưng cô cùng nhóm không chơi cùng, nên không được mời vào luôn.
Ăn xong, mọi người ra ngoài, họ mới đưa thiệp cho nhóm cô. Tất cả đều không đi và cũng không gửi phong bì.
“Đồng nghiệp không thân thì nếu công ty tầm trung trở lên thì từ chối nhận thiệp. Còn không thân nhưng muốn đi hay gửi phong bì bao nhiêu thì tùy tâm”, Quân nói.
Hà Giang (26 tuổi, TP.HCM) kể bố cô đã đi dự rất nhiều đám cưới. Với kinh nghiệm của bố, cô cho rằng tiền mừng cưới là tiền tặng theo mức độ quan hệ, làm sao mình và người ta vẫn làm việc với nhau được.
“Nếu không thân thì với mức giá 500.000 đồng là được, đó là mức mà cả bạn và người ta thấy thoải mái. Chứ nếu tính để cho họ bù lỗ, lãi cưới thì thời nay khó lắm”, Giang nói.
Giang kể thêm, bố cô từng đi ăn đám cưới ở khách sạn có tiếng, sang trọng, nhưng vẫn chỉ mừng tiền vừa phải theo mức độ quan hệ, dù suất ăn tại đó có giá gần chục triệu đồng, nếu đi theo giá đó thì không nổi.
Nguyễn Lê (33 tuổi, TP.HCM) là giáo viên aerobic dạy nhiều học viên và có đồng nghiệp ở nhiều độ tuổi khác nhau. Vì thế cô thường nhận lời mời dự đám cưới của học viên hoặc con của họ.
“Chuyện tiền mừng đám cưới nên tính đến điều kiện kinh tế của từng gia đình và thời điểm khác nhau. Khả năng tài chính mỗi nhà không giống nhau, vì vậy không thể áp đặt một con số chung. Quan trọng vẫn là tấm lòng, còn mức tiền linh hoạt theo khả năng của từng người”, Lê nói.
Lê cho rằng nếu không đi tiệc mà chỉ gửi phong bì thì 500.000 đồng là được. Còn nếu có dự tiệc thì nên gửi 700.000 đồng - 800.000 đồng, vì giá một bàn cưới bây giờ chắc cũng khoảng 7 - 8 triệu đồng.
Nếu thân thì có thể mừng 1 triệu đồng hoặc hơn. Đồng nghiệp thân hay không thân cũng thường giữ một mức, nhiều khi còn không biết mình hay họ có còn gắn bó trong công việc không. Nếu tiệc ở nhà hàng hay tiệc ở nhà thì 500.000 đồng là ổn, còn mức thân thiết thực sự thì tùy tình cảm.
Hòa trong tiếng cồng chiêng vang vọng, lễ cưới truyền thống của đồng bào Chăm Hroi được tái hiện sống động tại làng Canh Tiến, xã Canh Vinh (Gia Lai), thu hút đông đảo du khách.
Đây là điểm nhấn trong chuỗi sự kiện “Điểm hẹn Canh Tiến - Nơi hòa quyện cùng thiên nhiên” diễn ra ngày 25-26/4, nhân kỷ niệm 51 năm Ngày Thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2026) và hưởng ứng Năm Du lịch Quốc gia - Gia Lai 2026.
Không chỉ là hoạt động văn hóa, sự kiện còn mở ra không gian trải nghiệm đậm bản sắc, nơi du khách được “nghe núi rừng kể chuyện” qua những nghi lễ cổ xưa được phục dựng gần như nguyên bản.
Canh Tiến từng là ngôi làng biệt lập giữa đại ngàn. Để vào đây, người dân phải đi đò vượt hồ Núi Một hoặc băng rừng, qua đèo Nha Sam hiểm trở. Giờ đây, khi hạ tầng giao thông được đầu tư, điện lưới quốc gia phủ tới, diện mạo làng đã có nhiều đổi thay.
Theo lãnh đạo xã Canh Vinh, không chỉ chuyển mình về kinh tế - xã hội, Canh Tiến còn là nơi hội tụ văn hóa của đồng bào Ba Na, Chăm, cùng hệ sinh thái suối, rừng còn khá nguyên sơ, giàu tiềm năng phát triển du lịch cộng đồng.
Người Chăm Hroi ở Canh Tiến theo chế độ mẫu hệ nên lễ cưới được tổ chức tại nhà gái. Trước ngày cưới, em gái cô dâu cùng đại diện nhà gái sang nhà trai để thay cô dâu thực hiện nghi thức "bắt chồng".
Sau đó, lễ cúng cưới chính thức được diễn ra trước sự chứng kiến của họ hàng hai bên và bản làng. Nghi thức này được những ông Chơ No (ông mai mối) hai bên đảm nhiệm.
Điểm khiến nhiều du khách thích thú chính là các lễ vật trong lễ cưới. Không cầu kỳ, xa xỉ, tất cả đều gắn với đời sống thường nhật nhưng mang giá trị biểu trưng sâu sắc. Một mâm lễ cơ bản gồm ghè rượu, gà, nồi đồng, vòng tay, kiềng bạc, sáp ong, trầu cau và thau đồng đựng nước. Mỗi vật phẩm không chỉ là sính lễ mà còn thể hiện sự gắn kết, lời chúc về cuộc sống đủ đầy, bền chặt của đôi vợ chồng trẻ.
Theo ông Vũ Trọng Tiến, Phó Chủ tịch UBND xã Canh Vinh, việc phục dựng lễ cưới truyền thống của người Chăm Hroi không chỉ nhằm tạo điểm nhấn cho du lịch mà còn góp phần gìn giữ một nghi lễ độc đáo đang dần mai một.
Mỗi nghi thức, mỗi lễ vật trong lễ cưới đều chứa đựng những giá trị văn hóa, tín ngưỡng và quan niệm sống của cộng đồng, cần được bảo tồn và truyền lại cho thế hệ trẻ.
“Thông qua việc tái hiện, chúng tôi mong muốn giúp người dân, đặc biệt là lớp trẻ hiểu hơn về phong tục của dân tộc mình, từ đó nâng cao ý thức giữ gìn bản sắc văn hóa”, ông Tiến nói.
Ông cũng cho rằng thông qua chuỗi sự kiện "Điểm hẹn Canh Tiến - Nơi hòa quyện cùng thiên nhiên" là cơ hội quảng bá hình ảnh Canh Tiến, một vùng đất giàu bản sắc, thân thiện và giàu tiềm năng; đồng thời từng bước xây dựng sản phẩm du lịch đặc trưng, nâng cao đời sống người dân.
“Quan trọng hơn, đây là dịp khơi dậy niềm tự hào văn hóa, để mỗi người dân trở thành một đại sứ du lịch cho quê hương”, ông Tiến nhấn mạnh.
Kylian Mbappe là cầu thủ đang nắm kỷ lục về số lần ghi bàn cho đội tuyển Pháp với 20 bàn, vượt xa thành tích 13 bàn của huyền thoại Just Fontaine lập ở giải năm 1958.
Trong cuộc sống ngoài sân cỏ, Mbappe cũng khác biệt với hầu hết các cầu thủ chuyên nghiệp. Anh không có người đại diện chính thức (do FIFA cấp phép). Chỉ những người thân thiết nhất trong gia đình mới được hưởng phần trăm từ các hợp đồng anh ký với CLB hoặc đối tác thương mại.
Gia đình anh đã giữ khoảng cách với người ngoài ngay từ những ngày đầu con trai theo nghiệp sân cỏ. Khi Kylian Mbappe 8 tuổi, hàng chục người đại diện đã tìm đến đề nghị quản lý sự nghiệp của cậu bé. Tất cả đều bị từ chối.
Các cố vấn tài chính muốn đứng ra môi giới hợp đồng tài trợ cũng nhận kết quả tương tự. Trong gia đình Mbappe, vai trò được phân chia rõ ràng: cha anh - ông Wilfrid - phụ trách sự nghiệp bóng đá, mẹ anh - bà Fayza Lamari - đảm nhiệm các hoạt động ngoài sân cỏ. Mbappe là người có tiếng nói quyết định cuối cùng trong mọi lựa chọn.
Dù vậy, gia đình vẫn nhận sự hỗ trợ từ bên ngoài. Ông Luis Campos, cố vấn thể thao của các câu lạc bộ thuộc Qatar Sports Investments, là người được gia đình tin cậy từ giai đoạn Mbappe thi đấu tại Monaco. Cựu phóng viên tờ L'Equipe (Pháp) Bilel Ghazi hỗ trợ công tác truyền thông. Tuy nhiên, cả hai không thuộc nhóm điều hành cốt lõi.
Bước ngoặt đến khi Mbappe chuẩn bị ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên với Monaco. Nhận thấy không thể chỉ dựa vào người thân để bảo vệ quyền lợi pháp lý, gia đình tìm kiếm một luật sư và chọn bà Delphine Verheyden.
Năm 2022, bà Verheyden cho biết thời điểm được bà Fayza liên hệ, bà không biết Mbappe là ai và cũng không theo dõi bóng đá. Tuy nhiên, sự thẳng thắn của mẹ Mbappe khiến bà đồng ý hợp tác. Dù tham gia đàm phán các hợp đồng trị giá hàng chục triệu euro, bà Verheyden không nhận hoa hồng theo phần trăm mà chỉ tính phí theo giờ như các khách hàng khác.
Theo thời gian, ông Wilfrid dần lùi về phía sau trong sự nghiệp của con trai. Khi Mbappe trưởng thành, anh không còn phụ thuộc vào các tư vấn chuyên môn từ cha - một cựu cầu thủ và huấn luyện viên có sự nghiệp khiêm tốn. Hiện tại, ông Wilfrid không giữ vai trò chính thức trong các công ty do Mbappe và bà Fayza thành lập để quản lý hình ảnh.
Trái ngược với người cha, ảnh hưởng của mẹ Mbappe ngày càng lớn. Sau khi chia tay ông Wilfrid vào mùa xuân năm 2020, bà Fayza chuyển đến một căn hộ mới và thường xuyên chủ động tổ chức các buổi gặp gỡ với giới truyền thông để định hướng hình ảnh cho con trai.