“Điểm yếu” vùng chậu gây tiểu són và táo bón cùng lúcỞ tuổi 60, bà T. đối mặt với nhiều thay đổi khó chịu trong cơ thể. Bà thường xuyên tiểu lắt nhắt, vừa rời khỏi nhà vệ sinh đã có cảm giác buồn đi tiếp, kèm tình trạng rò rỉ nước tiểu. Các triệu chứng khiến bà luôn trong trạng thái lo lắng, ngại đi xa, ngại vận động và phải dè chừng trong sinh hoạt thường ngày.
Không chỉ vậy, bà còn bị táo bón, khó đại tiện kéo dài. Ban đầu, bà nghĩ đây là hai vấn đề riêng biệt: Một bên thuộc đường tiết niệu, một bên liên quan đến tiêu hóa. Bà tự thay đổi chế độ ăn uống, dùng thuốc hỗ trợ nhưng tình trạng không cải thiện. Cảm giác nặng nề vùng bụng dưới, khó chịu khi đi vệ sinh và tâm lý e ngại cứ âm thầm kéo dài, ảnh hưởng rõ rệt đến chất lượng cuộc sống.
Tại Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Vinmec Đà Nẵng, sau khi thăm khám chuyên sâu, ThS.BSNT Nguyễn Nhật Tín – Bác sĩ Ngoại tiêu hóa nhận định: “Khi rối loạn tiểu tiện và đại tiện cùng xuất hiện ở phụ nữ lớn tuổi, bác sĩ cần nghĩ đến nguyên nhân nằm sâu hơn ở hệ thống nâng đỡ vùng chậu, thay vì chỉ điều trị riêng lẻ từng triệu chứng”.
Để xác định chính xác tổn thương, khách hàng được chỉ định chụp MRI sàn chậu động học. Đây là kỹ thuật hình ảnh giúp bác sĩ quan sát sự thay đổi vị trí của các cơ quan vùng chậu khi khách hàng thực hiện các động tác như rặn hoặc co thắt.
Kết quả cho thấy bà T. không chỉ gặp vấn đề ở một cơ quan đơn lẻ mà bị sa đa tạng chậu, bao gồm sa trực tràng, sa bàng quang và sa âm đạo. Hệ thống cơ, dây chằng nâng đỡ vùng chậu suy yếu khiến các tạng này tụt khỏi vị trí bình thường, chèn ép lẫn nhau và tạo nên chuỗi triệu chứng phức tạp như tiểu són, tiểu không hết, táo bón, khó đại tiện và cảm giác nặng vùng bụng dưới.
BSNT Nguyễn Nhật Tín cho biết: “Điểm khó của bệnh lý sàn chậu là triệu chứng thường không nằm ở một cơ quan duy nhất. Khách hàng có thể đến khám vì tiểu són hoặc táo bón, nhưng nguyên nhân thật sự lại là sự sa xuống đồng thời của nhiều tạng. Nếu chỉ nhìn vào từng cơ quan đơn lẻ, chúng ta dễ chỉ xử lý được phần ngọn, trong khi triệu chứng vẫn có thể kéo dài hoặc tái phát sau điều trị”.
Ca mổ xử lý đồng thời ba tạng bị saTừ kết quả thăm khám và hình ảnh học, BSNT Nguyễn Nhật Tín cùng ê-kíp xác định phương án phù hợp là phẫu thuật nội soi kết hợp, xử lý đồng thời các tạng bị sa trong cùng một cuộc mổ. Mục tiêu không chỉ là cải thiện triệu chứng tiểu són hay táo bón, mà còn đưa các cấu trúc vùng chậu về vị trí ổn định, giải quyết đúng nguyên nhân gây bệnh.
Vùng chậu là khu vực có không gian giải phẫu hẹp, tập trung nhiều mạch máu, thần kinh và cơ quan quan trọng. Vì vậy, ca phẫu thuật đòi hỏi bác sĩ phải đánh giá chính xác tổn thương, lựa chọn đường tiếp cận phù hợp và thao tác cẩn trọng trong từng bước.
Trong ca mổ này, ê-kíp Vinmec Đà Nẵng đã phối hợp hai kỹ thuật chuyên sâu qua đường nội soi ít xâm lấn. Kỹ thuật Pectopexy được thực hiện nhằm nâng đỡ và cố định lại cấu trúc vùng chậu bằng mảnh ghép y khoa, giúp đưa bàng quang và âm đạo về vị trí giải phẫu phù hợp. Đây là bước quan trọng để cải thiện tình trạng rò rỉ nước tiểu, tiểu lắt nhắt và cảm giác tiểu không hết.
Song song đó, bác sĩ thực hiện kỹ thuật khâu treo trực tràng cải biên NTV, giúp đưa trực tràng về vị trí ổn định, giảm túi sa trực tràng và giải phóng đường thoát phân. Nhờ vậy, tình trạng táo bón, khó đại tiện kéo dài được cải thiện từ đúng nguyên nhân.
Việc lựa chọn phẫu thuật nội soi thay vì mổ mở truyền thống giúp ê-kíp tiếp cận tổn thương rõ hơn, giảm kích thước vết mổ, hạn chế tổn thương mô xung quanh và hỗ trợ quá trình hồi phục thuận lợi hơn.
Sau phẫu thuật, các triệu chứng trước đây của khách hàng cải thiện rõ rệt. Bà không còn bị rò rỉ nước tiểu, việc đi đại tiện dễ dàng hơn, cảm giác nặng nề vùng bụng dưới cũng biến mất. Điều quan trọng hơn, bà có thể trút bỏ áp lực tâm lý bấy lâu để trở lại với sinh hoạt thường ngày thoải mái hơn.
Sa tạng chậu là bệnh lý thường gặp ở phụ nữ lớn tuổi, phụ nữ từng sinh nở nhiều lần, người lao động nặng, người bị táo bón lâu ngày hoặc bước vào giai đoạn suy giảm nội tiết. Đây không phải bệnh hiếm gặp, nhưng nhiều phụ nữ thường âm thầm chịu đựng vì tâm lý e ngại hoặc cho rằng đó là dấu hiệu tất yếu của tuổi tác.
Các bác sĩ khuyến cáo, phụ nữ khi có các dấu hiệu như tiểu són, tiểu lắt nhắt, tiểu không hết, táo bón kéo dài, khó đại tiện hoặc cảm giác sa vướng vùng âm đạo nên đến cơ sở y tế uy tín để được thăm khám chuyên sâu. Việc phát hiện đúng nguyên nhân và điều trị kịp thời sẽ giúp ngăn bệnh tiến triển nặng, đồng thời giúp chị em lấy lại sự tự tin, thoải mái trong cuộc sống.
Với định hướng phát triển các chuyên khoa sâu về sàn chậu, hậu môn trực tràng và tiêu hóa, Vinmec Đà Nẵng tiếp tục ứng dụng các kỹ thuật ngoại khoa phối hợp, cá thể hóa theo từng tình trạng bệnh lý, nhằm mang lại hiệu quả điều trị toàn diện và bền vững cho người bệnh.
"Không có gì chắc chắn 100%, nhưng chúng tôi thoải mái với quyết định này", ông Garrett Hughes, sống ở ngoại ô Rochester, bang New York, nói.
Theo khảo sát của Hiệp hội Người hưu trí Mỹ, khoảng 75% người trên 50 tuổi có mong muốn dưỡng lão tại gia như gia đình Hughes. Xu hướng này xuất phát từ hiện tượng "Sóng thần Bạc" (Silver Tsunami). Tuổi thọ trung bình của người Mỹ hiện đạt 79 tuổi, kéo theo nhu cầu được chăm sóc tại nhà thay vì chuyển đến các cơ sở y tế.
Chi phí đắt đỏ của các viện dưỡng lão cũng thúc đẩy xu hướng già đi tại nhà của người Mỹ. Hiện mức phí dao động 50.000-100.000 USD mỗi năm. Tại Rochester, con số này là 84.000 USD một năm.
Tuy hệ thống bảo hiểm y tế chính phủ (Medicaid) chi trả cho viện dưỡng lão, nhưng dịch vụ chăm sóc tại nhà dễ bị cắt giảm. Việc này khiến hơn 600.000 người đủ điều kiện phải chờ đợi để được hỗ trợ.
Dưỡng lão tại nhà đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Khảo sát của Viện Hưu trí Nationwide chỉ ra, dù 73% người được hỏi muốn ở nhà chỉ 37% đã lập kế hoạch tài chính và 22% tiến hành cải tạo nhà cửa. Phần lớn nhà ở tại Mỹ có cầu thang, cửa hẹp và sàn trơn trượt, không phù hợp với người cao tuổi.
Gia đình Hughes quyết định tự cải tạo ngôi nhà để không phải chuyển đi. Ban đầu, họ định lắp ghế nâng và thang máy, nhưng nhận ra trang bị này chỉ giải quyết vấn đề di chuyển. Sau khi con cháu từ chối dọn đến sống cùng, ông Garrett dùng phần mềm 3D thiết kế một phần mở rộng cho căn nhà, gồm phòng ngủ chính ở tầng một và mái dốc hướng nam để gắn pin mặt trời. Để trang trải chi phí, họ sử dụng khoản vay thế chấp 300.000 USD.
Melanie Towle, chủ công ty thiết kế nội thất, cho biết một dự án cải tạo phòng tắm cơ bản tốn ít nhất 45.000 USD. Nhiều khách hàng sẵn sàng chi 150.000-250.000 USD cho các thiết bị cao cấp, đa năng thay vì dùng thanh vịn y tế thông thường để giữ thẩm mỹ cho ngôi nhà.
Nhu cầu của thế hệ người cao tuổi thúc đẩy ngành dịch vụ chăm sóc tại nhà phát triển. Ngày càng nhiều nhà thầu nhận chứng chỉ thiết kế không gian cho người già. Công nghệ nhà thông minh cũng được ứng dụng rộng rãi. Tại Florida, các dịch vụ trả phí từ giao nước đến sắp xếp y tế tận nhà đang phát triển. Ryan Frederick, tác giả sách, cho biết một ngành công nghiệp mới đang hình thành để hỗ trợ người già sống tại nhà.
Dù hài lòng với ngôi nhà 300.000 USD vừa cải tạo, vợ chồng Hughes hiểu những gì phù hợp hiện tại có thể không còn tác dụng trong tương lai. Đó cũng là lý do chuyên gia Frederick luôn khuyến cáo người cao tuổi phải có một "Kế hoạch B". "Vấn đề lớn nhất là mọi người khó hình dung được tình trạng của bản thân trong tương lai", Frederick nói.
Đó cũng là điều bà Anna Marie trăn trở. Dù thường xuyên chơi quần vợt và tập Pilates, khi nghĩ đến tuổi thật, bà tự hỏi liệu hai vợ chồng có sống đủ lâu để tận hưởng trọn vẹn khoản đầu tư này.
Dù vậy, cặp đôi vẫn an tâm với các bước chuẩn bị. Họ đã dọn sẵn một phòng trên lầu cho người chăm sóc trực tiếp nếu sau này cần đến. Phòng ngủ mới đủ rộng để kê thêm giường y tế.
Rory Phillips-Hunter, 37 tuổi, làm quản lý bất động sản kiêm nhân viên chăm sóc trang trại ở Tây Bắc nước Anh. Anh là thành viên của hội cổ động viên đội tuyển Scotland mang tên Tartan Army.
Cuối tháng 11/2025, anh có mặt trên khán đài khi Scotland đánh bại Đan Mạch, giành vé dự World Cup sau 28 năm chờ đợi. "Bằng mọi giá, chúng ta sẽ đến Mỹ", Phillips-Hunter nói với bạn gái lúc tiếng còi mãn cuộc vang lên.
Tuy nhiên, quá trình lên kế hoạch cho chuyến đi gặp nhiều khó khăn. "Đây là giải đấu khó tiếp cận nhất từ trước đến nay bởi mọi chi phí đều đắt đỏ", anh nói.
Hai trận đấu của Scotland diễn ra tại sân vận động Gillette (bang Massachusetts), cách thành phố Boston 35 km. Việc thuê phòng tại Boston tốn 8.000 USD cho 8 ngày lưu trú, buộc anh từ bỏ ý định. Anh từng nghĩ đến việc sang Mỹ nhưng không vào sân mà xem qua màn hình quán bar, nhưng cuối cùng quyết định mua vé do không muốn bỏ lỡ sự kiện.
Cuối cùng, đôi tình nhân chọn điểm dừng chân tại thành phố Providence (bang Rhode Island) để tiết kiệm và tiện di chuyển đến sân vận động.
Trong lúc tìm chỗ ở giá rẻ, Phillips-Hunter tham gia nhóm WhatsApp Providence Tartan Army. Ban đầu nhóm có 25 người thảo luận về phương tiện di chuyển, sau đó tăng lên hơn 1.000 thành viên.
Đối mặt mức giá vé tàu khứ hồi 100 USD, nhóm quyết định thuê xe buýt trường học để giảm chi phí xuống còn 40 USD mỗi người. Phillips-Hunter chủ động liên hệ chính quyền địa phương và các khách sạn để thỏa thuận giá phòng. Nhờ gói ưu đãi, anh trả 288 USD mỗi đêm cho hai người, thay vì 1.000 USD.
Tổng chi phí chuyến đi cho hai người là 6.000 USD, bao gồm vé máy bay, chỗ ở và 1.350 USD tiền vé xem trận Scotland - Morocco (ngày 20/6). Với thu nhập 44.000 USD mỗi năm, nam quản lý quyết định bán chiếc xe bán tải, dùng cạn hạn mức thẻ tín dụng và thắt chặt chi tiêu.
"Nếu không có các khoản ưu đãi phòng ở hay tiền xe buýt, tôi đã mất cơ hội hoàn thành chuyến đi", Phillips-Hunter nói. Dù ước tính mất hai năm để trả hết nợ thẻ tín dụng, anh vẫn chấp nhận. "Đối với người hâm mộ Scotland, chuyến đi tượng trưng cho tình yêu kéo dài 28 năm", anh cho biết.
Không chỉ giá vé máy bay và khách sạn, người hâm mộ dự World Cup 2026 tại Mỹ còn gánh thêm chi phí giao thông công cộng. Vé tàu khứ hồi đến các sân vận động ở New Jersey lên mức 98 USD, trong khi hành trình tương tự ở Massachusetts tốn 80 USD. Mức giá này cao hơn nhiều so với vé đi xem giải bóng bầu dục NFL thông thường (khoảng 13 đến 20 USD).
Giới chức địa phương giải thích mức thu cao nhằm bù đắp ngân sách an ninh, tăng cường chuyến tàu và tránh dùng tiền thuế của người dân. Khác với các nước chủ nhà trước đây, chính quyền nhiều địa phương tại Mỹ từ chối gánh vác chi phí hạ tầng. Họ yêu cầu Liên đoàn Bóng đá Quốc tế (FIFA) tự chi trả cho các dịch vụ phát sinh từ giải đấu.
Mỗi cá nhân có tiêu chuẩn riêng về sự thu hút. Các chuyên gia tâm lý cho biết, nếu băn khoăn về sức hút của bản thân, bạn có thể quan sát phản ứng của những người xung quanh.
Thường xuyên nhận lời khen về phong cách
Chuyên gia khai vấn Grayson Peter Jay (Canada) cho biết dù bạn diện đồ sang trọng dự tiệc hay chỉ mặc trang phục thoải mái thường ngày, việc nhận được lời khen là minh chứng cho sức hút tự nhiên.
"Nếu lời khen đến từ nhiều người khác nhau, điều đó cho thấy bạn có khả năng nổi bật và tạo ấn tượng giữa đám đông", Jay nói.
Thu hút sự chú ý khi xuất hiện
Nếu bạn bước vào một căn phòng và nhận thấy mọi người xung quanh dừng việc đang làm để nhìn về phía mình, đó là dấu hiệu của sự hấp dẫn.
Tuy nhiên, có một thực tế là những người sở hữu vẻ ngoài nổi bật đôi khi nhận được ít lời mời hẹn hò hơn. Theo nghiên cứu của tiến sĩ Aaron Ben (Đại học Haifa, Israel), vẻ đẹp quá ấn tượng có thể tạo ra áp lực tâm lý, khiến người khác e ngại hoặc thiếu tự tin khi tiếp cận. Trong trường hợp này, việc chủ động bắt chuyện trước sẽ chứng minh bạn là người thú vị, có chiều sâu tâm hồn bên cạnh ưu thế ngoại hình.
Người khác ngạc nhiên khi bạn độc thân
Phản ứng này xuất phát từ tâm lý mặc định rằng một người cuốn hút chắc chắn đang trong một mối quan hệ.
Nhà trị liệu hôn nhân Susan Saint-Welch (Mỹ) khuyên bạn không nên hạ thấp tiêu chuẩn chọn bạn đời chỉ vì bản thân đang độc thân.
"Cách bạn cảm nhận về bản thân sẽ quyết định đối tượng mà bạn thu hút. Khi sở hữu nguồn năng lượng tích cực, bạn sẽ kết nối được với những người phù hợp và biết trân trọng giá trị của bạn", chuyên gia cho biết.
Sức hút tự nhiên không chỉ nằm ở đường nét gương mặt mà còn ở phong thái tự tin, khiến những người xung quanh cảm thấy thoải mái khi ở cạnh bạn.