Mùa hè đến, nhu cầu sử dụng các thiết bị làm mát trong các gia đình tăng cao. Cũng bởi vậy mà hoá đơn tiền điện cũng đạt con số lớn hơn hẳn so với các thời điểm khác trong năm. Để tiết kiệm điện hơn, rất nhiều phương pháp đã được chỉ ra. Và có lẽ nhiều người chưa biết, bên cạnh thao tác với các thiết bị làm mát như quạt hay điều hoà, người dùng có thể thực hiện cả những thay đổi nhỏ trên các thiết bị điện khác nữa.
Theo hướng dẫn của EVN, chỉ cần điều chỉnh đúng nút Temp.Control, người dùng có thể giảm lượng điện tiêu thụ của tủ lạnh mà vẫn bảo đảm khả năng làm lạnh. Đây là núm vặn hoặc nút điều chỉnh nhiệt độ tổng của tủ lạnh, thường được đặt ở ngăn mát, giúp người dùng điều chỉnh mức làm lạnh của cả ngăn mát lẫn ngăn đông.
Khi vặn nút Temp.Control về phía MAX hoặc chọn mức số cao hơn, tủ sẽ làm lạnh sâu hơn. Để duy trì nhiệt độ này, máy nén phải hoạt động với công suất lớn hơn và trong thời gian dài hơn, khiến lượng điện tiêu thụ tăng lên.
Ngược lại, khi điều chỉnh về mức thấp hơn (MIN), tủ sẽ làm lạnh ít hơn nên tiêu thụ ít điện hơn. Tuy nhiên, nếu để mức quá thấp trong khi tủ chứa nhiều thực phẩm hoặc thời tiết nắng nóng, nhiệt độ bên trong có thể không đủ để bảo quản thực phẩm, làm tăng nguy cơ thực phẩm nhanh hư hỏng.
Vì vậy, để vừa tiết kiệm điện vừa đảm bảo khả năng làm lạnh, người dùng nên điều chỉnh Temp.Control theo lượng thực phẩm và điều kiện thời tiết, thay vì luôn để ở mức lạnh cao nhất.
Với nhu cầu sử dụng hàng ngày, người dùng nên ưu tiên để nút ở mức trung bình (MED) hoặc mức tương đương theo hướng dẫn của nhà sản xuất. Nếu tủ chỉ chứa ít thực phẩm hoặc thời tiết mát mẻ, bạn có thể giảm xuống mức thấp hơn để tiết kiệm điện.
Tương tự, khi tủ chứa nhiều thực phẩm hoặc thời tiết nắng nóng, người dùng nên điều chỉnh Temp.Control lên mức cao hơn trong vài giờ để tủ nhanh đạt nhiệt độ ổn định, sau đó đưa nút điều chỉnh trở lại mức trung bình nhằm tránh lãng phí điện năng.
Ngoài Temp.Control, nhiều mẫu tủ lạnh còn được trang bị nút Freezer Temp Control hoặc thanh trượt điều chỉnh lượng gió giữa ngăn đông và ngăn mát.
Khác với Temp.Control, Freezer Temp Control chỉ có nhiệm vụ điều chỉnh lượng hơi lạnh giữa ngăn đông và ngăn mát. Khi người dùng kéo về phía mức MAX, luồng khí lạnh sẽ được ưu tiên cho ngăn đông để cấp đông thực phẩm hoặc làm đá nhanh hơn. Ngược lại, khi kéo về phía mức MIN hoặc mức giữa, hơi lạnh sẽ được chuyển nhiều hơn xuống ngăn mát, phù hợp với nhu cầu bảo quản thực phẩm hàng ngày.
Vì vậy, người dùng nên điều chỉnh Freezer Temp Control theo nhu cầu bảo quản thực phẩm, thay vì coi đây là nút giúp tiết kiệm điện.
Ngoài việc điều chỉnh đúng các nút trên tủ lạnh, một số thói quen sử dụng cũng giúp giảm lượng điện tiêu thụ đáng kể.
Tủ lạnh nên được đặt ở nơi thông thoáng, tránh kê sát tường. Mặt sau và hai bên hông tủ nên cách tường khoảng 10cm để tản nhiệt tốt hơn, giúp máy nén không phải hoạt động quá tải.
Người dùng cũng nên hạn chế mở cửa tủ lạnh quá nhiều lần hoặc để cửa mở quá lâu. Việc thất thoát hơi lạnh sẽ khiến máy nén phải hoạt động lâu hơn để bù lại lượng nhiệt đã mất, từ đó làm tăng điện năng tiêu thụ.
Không nên xếp thực phẩm quá kín hoặc che các khe gió bên trong tủ lạnh vì sẽ cản trở luồng khí lạnh lưu thông. Khi đó, tủ phải hoạt động lâu hơn để duy trì nhiệt độ ổn định, dẫn đến lượng điện tiêu thụ tăng lên.
Bên cạnh đó, nên để thức ăn nguội bớt trước khi cho vào tủ lạnh. Việc cho thực phẩm còn nóng vào tủ sẽ làm nhiệt độ bên trong tăng lên, buộc máy nén phải hoạt động mạnh hơn để làm lạnh trở lại.
Bạn có thể để tủ lạnh ở số 2 hoặc 3. Bạn có thể tăng lên mức số 4 khi thời tiết hanh nóng.
Nên vệ sinh tủ lạnh thường xuyên, vệ sinh tủ lạnh bằng giấm cũng rất an toàn và sạch sẽ.
Nên điều chỉnh nhiệt độ theo thời tiết, không nên để ở một mức nhiệt độ quá lâu.
Không nên bật tắt tủ lạnh liên tục khi không sử dụng
Chỉ với việc điều chỉnh đúng nhiệt độ và thay đổi một vài thói quen sử dụng, người dùng có thể giảm đáng kể lượng điện tiêu thụ của tủ lạnh mà vẫn bảo đảm thực phẩm được bảo quản hiệu quả.
Theo Cục Hàng không Việt Nam, việc xây dựng Thông tư nhằm thể chế hóa kịp thời các chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước, đồng thời bảo đảm phù hợp với quy định của luật Hàng không dân dụng Việt Nam và luật Giá.
Dự thảo cũng hướng tới tháo gỡ các vướng mắc phát sinh trong thực tiễn, vì thế có bổ sung một số nội dung mới, trong đó có chính sách ưu đãi giá tại các cảng hàng không mới.
Cụ thể, đối với các hãng hàng không khai thác chuyến bay quốc tế thường lệ đi và đến Cảng hàng không quốc tế Long Thành và duy trì hoạt động tối thiểu 12 tháng liên tục (không bao gồm các hãng đã khai thác tại Cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất trong ít nhất 12 tháng trước thời điểm Long Thành đi vào hoạt động), Bộ Xây dựng đề xuất áp dụng mức giá bằng 50% giá dịch vụ cất cánh, hạ cánh theo quy định. Thời gian ưu đãi kéo dài trong 24 tháng kể từ khi bắt đầu khai thác.
Đối với các hãng hàng không khai thác chuyến bay thường lệ tại các cảng hàng không mới khác của Việt Nam (ngoại trừ Long Thành) và duy trì hoạt động tối thiểu 12 tháng liên tục, cũng sẽ được hưởng mức giá bằng 50% giá dịch vụ cất, hạ cánh trong thời hạn 24 tháng kể từ khi cảng hàng không được đưa vào khai thác.
Trong quá trình xây dựng dự thảo, các doanh nghiệp cơ bản đồng thuận về sự cần thiết ban hành chính sách ưu đãi giá đối với các cảng hàng không mới nói chung và Cảng hàng không quốc tế Long Thành nói riêng, nhằm thu hút các hãng hàng không tham gia khai thác.
Bên cạnh các chính sách ưu đãi tại các cảng hàng không mới, dự thảo cũng đề xuất loại bỏ một số dịch vụ khỏi danh mục do Nhà nước định giá như: Dịch vụ bảo đảm an ninh hàng không (chuyển sang cơ chế phí); dịch vụ cho thuê mặt bằng tại cảng hàng không, sân bay; dịch vụ cơ bản, thiết yếu tại cảng hàng không; nhượng quyền khai thác dịch vụ kỹ thuật hàng không.
Ở chiều ngược lại, dự thảo bổ sung vào danh mục do Nhà nước định giá đối với hoạt động nhượng quyền khai thác dịch vụ bảo dưỡng tàu bay, động cơ, cánh quạt và các trang thiết bị tàu bay tại Việt Nam.
Ngoài ra, Bộ Xây dựng cũng đã làm rõ thêm các nội dung nhằm tháo gỡ vướng mắc phát sinh trong thực tiễn, như quy định giá dịch vụ đối với các chuyến bay đào tạo, huấn luyện; hoặc trường hợp tàu bay phải hạ cánh tại địa điểm khác so với kế hoạch ban đầu do các yếu tố bất khả kháng.
Ngân hàng Nhà nước tăng tỷ giá trung tâm 2 đồng, lên 25.145 đồng/USD. Giá USD tại các ngân hàng thương mại tăng giá USD, Vietcombank mua vào với giá 26.094 - 26.124 đồng, bán ra 26.404 đồng. ACB mua vào giảm 10 đồng, còn 26.120 - 26.150 đồng, bán ra 26.404 đồng. Vietinbank mua vào 26.135 đồng, bán ra 26.404 đồng… Giá bán USD của các ngân hàng tăng lên mức cao kịch trần. Các ngoại tệ khác trong ngân hàng tăng giảm trái chiều. Tại Vietcombank, giá EURO tăng 7 đồng, mua vào còn 29.793 - 30.094 đồng, bán ra 31.364 đồng; bảng Anh giảm 20 đồng, mua vào 34.453 - 34.783 đồng, bán ra 35.897 đồng…
Giá đồng bạc xanh trên thị trường thế giới giảm nhẹ, chỉ số USD-Index mất 0,1 điểm, xuống 99,43 điểm. Đồng USD rời khỏi mức cao nhất trong hai tháng khi sự lạc quan gia tăng về khả năng đạt được lệnh ngừng bắn tại Lebanon, dù vậy thị trường vẫn cảnh giác trước nguy cơ can thiệp của giới chức Nhật Bản sau khi đồng yen chạm ngưỡng quan trọng 160 yen/USD. Thống đốc Ngân hàng Nhật Bản Kazuo Ueda tiếp tục củng cố kỳ vọng về một đợt tăng lãi suất trong tháng 6 khi chuyển trọng tâm sang cuộc chiến chống lạm phát. Cú sốc năng lượng do xung đột với Iran gây ra đang làm gia tăng rủi ro giá cả và mở đường cho việc tăng chi phí vay vốn trong tương lai.
Các ngoại tệ khác tăng so với USD. Đồng EUR tăng 0,15%, lên mức 1,1616 USD/EUR. Khảo sát của Reuters dự báo Ngân hàng Trung ương châu Âu sẽ nâng lãi suất tiền gửi lên 2,25% vào ngày 11.6 nhằm kiềm chế lạm phát. Bảng Anh tăng 0,05%, lên mức 1,345 USD. Đồng đô la Úc, vốn nhạy cảm với tâm lý rủi ro của thị trường, giảm 0,13%, xuống 0,714 USD.
Góp ý về mức thu nhập làm căn cứ xác định người phụ thuộc có mức thu nhập bình quân tháng trong năm không vượt qua 3 triệu đồng nêu trong dự thảo thông tư hướng dẫn thi hành luật Thuế thu nhập cá nhân (sửa đổi) của Bộ Tài chính, Thuế tỉnh Thanh Hóa đánh giá đây là bước tiến so với mức 1 triệu đồng hiện nay. Tuy nhiên, quy định này chưa có cơ chế điều chỉnh linh hoạt. Trong bối cảnh kinh tế biến động, nếu chỉ ấn định một con số tuyệt đối trong thông tư sẽ dễ dẫn đến tình trạng lạc hậu sau một thời gian, tương tự vướng mắc của luật cũ. Do đó, Thuế tỉnh Thanh Hóa đề xuất sửa đổi, bổ sung trường hợp chỉ số giá tiêu dùng (CPI) biến động trên 20% so với thời điểm thông tư có hiệu lực, Bộ Tài chính báo cáo chính phủ trình Ủy ban thường vụ Quốc hội điều chỉnh mức thu nhập cho phù hợp với tình hình thực tế.
Trả lời kiến nghị trên, Bộ Tài chính cho biết sẽ căn cứ các chỉ số về mức sống dân cư, thu nhập bình quân xã hội, chỉ số giá và các chỉ số có liên quan, tình hình thực tế để quy định mức này cho phù hợp với bối cảnh kinh tế - xã hội trong từng thời kỳ. Trường hợp trong tương lai các chỉ số có liên quan có biến động lớn, Bộ trưởng Bộ Tài chính sẽ ban hành văn bản để thực hiện điều chỉnh theo thẩm quyền, không nhất thiết quy định nguyên tắc điều chỉnh tại dự thảo.
Kiến nghị của Thuế tỉnh Thanh Hóa làm dấy lên vấn đề mức 3 triệu đồng/tháng để xác định người phụ thuộc có hợp lý hay chưa. Liên quan đến con số này, Ban soạn thảo dự thảo đưa ra một lý giải. Thứ nhất, giá cả, mức chi tiêu, thu nhập đã thay đổi nên cần thiết điều chỉnh mức này cho phù hợp với thực tế. Thứ 2, tiêu chí đo lường chuẩn nghèo đa chiều quốc gia giai đoạn 2027 - 2030 là có thu nhập từ 2,2 - 2,8 triệu đồng/người/tháng ở khu vực nông thôn và đô thị. Ngoài ra, việc điều chỉnh mức thu nhập để xác định người phụ thuộc có thể tham chiếu mức chi tiêu bình quân, thu nhập bình quân thực tế. Chi tiêu bình quân đầu người năm 2024 là 2,977 triệu đồng/người/tháng, tăng khoảng 1,6 lần so với năm 2014 là 1,888 triệu đồng/người/tháng. Thu nhập bình quân đầu người năm 2024 là 5,415 triệu đồng/người/tháng, tăng khoảng 2 lần so với năm 2014, là 2,637 triệu đồng/người/tháng. Chính vì vậy, ban soạn thảo đưa ra mức thu nhập để xác định người phụ thuộc là 3 triệu đồng/tháng.
Ông Lê Văn Tuấn, Giám đốc Công ty TNHH Kế toán Thuế Keytas, nhận định việc Bộ Tài chính thay đổi tiêu chí ngưỡng thu nhập xác định người phụ thuộc, từ tiêu chí hộ nghèo sang tiêu chí chi tiêu bình quân đầu người, là hợp lý và phù hợp với thực tế chi tiêu của người dân. Tuy nhiên, lấy dữ liệu "chi tiêu bình quân đầu người" giai đoạn 2014 - 2024 làm cơ sở để tham chiếu cho năm 2026 là không phù hợp khi mức chi tiêu bình quân đầu người thực tế năm 2026 đã tăng hơn hẳn năm 2024. Ngoài ra, chi tiêu bình quân đầu người được hiểu là mức chi tiêu bình quân đầu người cả nước, bao gồm vùng kinh tế khó khăn, vùng sâu, vùng xa và cả đô thị lớn. Trong khi đó, người lao động có thu nhập và phải đăng ký người phụ thuộc lại tập trung ở các đô thị lớn. Điều này cũng đồng nghĩa mức chi tiêu cho người phụ thuộc ở các đô thị này cao hơn mức chi tiêu bình quân cả nước.
Nhìn từ góc độ đó, ông Lê Văn Tuấn cho rằng ngưỡng thu nhập làm căn cứ xác định người phụ thuộc phải phù hợp với mức sống thực tế, với các nhu cầu cơ bản của người phụ thuộc theo từng giai đoạn và theo khu vực sống. Chuyên gia này đề xuất có thể sử dụng mức lương tối thiểu vùng làm cơ sở xem xét. Hiện tại, bình quân lương tối thiểu vùng áp dụng từ 2026, tương ứng mức 4,5 triệu đồng/người/tháng, thay đổi theo từng năm và ngưỡng thu nhập xác định người phụ thuộc sẽ tự động thay đổi tương ứng. Điều này giúp ngưỡng thu nhập người phụ thuộc dễ dàng được xác định và phù hợp với thực tế từng năm.
Chuyên gia thuế Nguyễn Ngọc Tú (Trường ĐH Kinh doanh và công nghệ Hà Nội) cũng đánh giá đề xuất nâng ngưỡng thu nhập của người phụ thuộc từ 1 triệu đồng lên 3 triệu đồng/tháng là bước điều chỉnh tích cực bởi mức 1 triệu đồng đã duy trì 13 năm qua, thời gian áp dụng quá lâu nên bộc lộ nhiều bất cập. Song mức 3 triệu đồng vẫn quá thấp và chưa giải quyết được những bất cập của chính sách thuế hiện hành.
Ông Tú phân tích quy định này sẽ tạo ra sự bất bình đẳng giữa các nhóm người phụ thuộc. Cùng là người phụ thuộc nhưng người không có thu nhập được tính giảm trừ gia cảnh 6,2 triệu đồng/tháng, trong khi người có thu nhập chỉ cần vượt ngưỡng 3 triệu đồng/tháng đã không còn đủ điều kiện được tính là người phụ thuộc. Điều này khiến chính sách thiếu thống nhất và chưa đảm bảo nguyên tắc công bằng. Trên thực tế, số người phụ thuộc có thu nhập không nhiều, phần lớn là người cao tuổi được hưởng các khoản trợ cấp an sinh xã hội như trợ cấp tuất, trợ cấp xã hội... hoặc sinh viên đang độ tuổi đi học muốn đi làm thêm để có kinh nghiệm Nếu các đối tượng này có mức thu nhập quá 3 triệu đồng/tháng mà không được xem là người phụ thuộc thì không được trừ mức giảm trừ gia cảnh cũng như học phí khi xác định thu nhập chịu thuế. Trong khi đó, đối với sinh viên đi làm thêm, việc quy định ngưỡng thu nhập quá thấp còn vô hình trung không khuyến khích lao động và tạo thêm rào cản cho người nộp thuế.
"Đã điều chỉnh thì cần xây dựng chính sách theo hướng đơn giản, thống nhất và công bằng. Nếu tiếp tục quy định một mức riêng là 3 triệu đồng thì sau này khi thu nhập xã hội tăng lên lại phải tiếp tục sửa đổi", ông Tú lưu ý và đề xuất không nên quy định ngưỡng thu nhập 3 triệu đồng đối với người phụ thuộc mà nên thống nhất theo mức giảm trừ gia cảnh cho người phụ thuộc (hiện hành là 6,2 triệu đồng/tháng). Theo phương án này, người phụ thuộc có thu nhập dưới 6,2 triệu đồng/tháng vẫn được tính là người phụ thuộc để giảm trừ gia cảnh.
"Việc áp dụng một ngưỡng chung sẽ giúp chính sách thuế dễ hiểu, dễ thực hiện, đảm bảo công bằng giữa các nhóm người phụ thuộc, đồng thời hạn chế việc phải điều chỉnh ngưỡng thu nhập nhiều lần khi điều kiện kinh tế - xã hội thay đổi", ông Nguyễn Ngọc Tú phân tích.