Hành trình của tuyển Mỹ tại World Cup 2026 trở thành tâm điểm chú ý sau khi FIFA ngày 5/7 đình chỉ án treo giò với tiền đạo Folarin Balogun. Tiền đạo này trước đó nhận thẻ đỏ vì đạp vào cổ chân đối thủ trong trận thắng Bosnia & Herzegovina ở vòng 1/16 hôm 1/7, đồng nghĩa phải nghỉ một trận theo quy định.
Tuy nhiên, Ủy ban kỷ luật FIFA sau đó đình chỉ án phạt một năm, giúp Balogun đủ điều kiện ra sân trong trận đấu với Bỉ ngày 6/7. Quyết định được đưa ra sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump gọi điện cho Chủ tịch FIFA Gianni Infantino, đề nghị xem xét lại chiếc thẻ đỏ. Một số nguồn tin cho biết ông Infantino không đưa vấn đề ra Hội đồng FIFA gồm 37 thành viên mà tự ra quyết định.
Động thái nhanh chóng vấp phải phản ứng từ Liên đoàn Bóng đá Bỉ (RBFA) và Liên đoàn Bóng đá châu Âu (UEFA). Hai tổ chức này cho rằng việc FIFA thay đổi án phạt sau khi có ý kiến từ một nguyên thủ quốc gia có thể ảnh hưởng đến tính nhất quán trong công tác điều hành của tổ chức và tạo ra tiền lệ đáng lo ngại.
Đây không phải lần đầu World Cup đối mặt với những tranh cãi có yếu tố chính trị. Trong lịch sử gần một thế kỷ, giải đấu này từng nhiều lần dậy sóng vì những tranh cãi chính trị.
Thành viên hoàng gia Kuwait xuống sân phản đối trọng tài
World Cup 1982 tại Tây Ban Nha chứng kiến một trong những sự cố hy hữu nhất lịch sử giải đấu. Trong trận vòng bảng giữa Pháp và Kuwait, cầu thủ Alain Giresse ghi bàn nâng tỷ số lên 4-1 cho Pháp. Các cầu thủ Kuwait lập tức dừng thi đấu vì cho rằng họ nghe thấy tiếng còi từ khán đài và yêu cầu hủy bàn thắng.
Bất ngờ hơn, Chủ tịch Ủy ban Olympic Kuwait Fahad Al-Ahmed Al-Jaber Al-Sabah, cũng là thành viên hoàng gia quốc gia vùng Vịnh, bước thẳng xuống sân để phản đối quyết định của trọng tài.
Sau cuộc tranh cãi trên sân, trọng tài chấp nhận không công nhận bàn thắng của Pháp. Chung cuộc, Pháp vẫn thắng 4-1 nhờ ghi thêm một bàn khác. Sự việc trở thành một trong những biểu tượng về sự can thiệp của quyền lực ngoài sân cỏ vào World Cup.
Argentina và chiến thắng 6-0 gây tranh cãi
World Cup 1978 diễn ra khi Argentina nằm dưới sự lãnh đạo của chính quyền quân sự do tướng Jorge Rafael Videla đứng đầu. Bất chấp những chỉ trích từ cộng đồng quốc tế về việc Argentina không phù hợp để đăng cai sự kiện thể thao lớn nhất hành tinh, FIFA vẫn giữ nguyên kế hoạch tổ chức giải đấu.
Giải có 16 đội tham gia, chia làm 4 bảng. Sau vòng đầu tiên, mỗi bảng chọn ra hai đội dẫn đầu vào vòng trong và chia thành hai bảng A và B. Hai đội đầu bảng sẽ bước vào trận chung kết.
Trên sân cỏ, Argentina chịu áp lực rất lớn phải giành chức vô địch. Ở lượt trận cuối bảng B, sau khi Brazil đã hoàn thành trận đấu, Argentina bước vào cuộc đối đầu với Peru với mục tiêu phải thắng cách biệt ít nhất 4 bàn mới đủ điều kiện vào chung kết.
FIFA khi đó chưa áp dụng quy định các trận đấu cuối diễn ra cùng giờ, nên Argentina biết chính xác họ cần đạt kết quả thế nào trước khi bóng lăn.
Trước trận đấu, tướng Videla đã đến phòng thay đồ của đội tuyển Peru để gặp các cầu thủ. Sau đó, Argentina giành chiến thắng 6-0, tỷ số vượt xa dự đoán của nhiều người và lập tức làm dấy lên nghi vấn dàn xếp giữa chính quyền quân sự hai nước. Argentina sau đó đánh bại Hà Lan 3-1 để lần đầu tiên vô địch World Cup.
Trong nhiều năm sau, các đồn đoán cho rằng tỷ số này có thể liên quan đến những thỏa thuận chính trị hoặc kinh tế giữa Buenos Aires và Lima, song chưa có bằng chứng xác thực chứng minh trận đấu bị dàn xếp. Các cầu thủ Argentina lẫn Peru đều nhiều lần phủ nhận những cáo buộc này.
Một trong những quyết định gây tranh cãi nhất của FIFA diễn ra ở vòng loại World Cup 1974. Sau cuộc đảo chính năm 1973 ở Chile, chính quyền quân sự của tướng Augusto Pinochet bị cáo buộc dùng sân vận động quốc gia ở Santiago làm nơi giam giữ hàng nghìn tù nhân chính trị.
FIFA cử đoàn thanh tra đến kiểm tra và kết luận sân đủ điều kiện tổ chức trận đấu, trong khi đội tuyển Liên Xô từ chối đến Chile vì cho rằng địa điểm này không còn phù hợp cho một sự kiện thể thao.
Ngày 21/11/1973, khi Liên Xô không có mặt, các cầu thủ Chile giao bóng, đưa bóng vào khung thành bỏ trống rồi trận đấu kết thúc với chiến thắng 2-0 được FIFA công nhận. Chile sau đó giành quyền tham dự World Cup 1974.
Tiền lệ miễn án gây tranh cãi
Trong trận bán kết gặp đội chủ nhà tại World Cup 1962 ở Chile, Garrincha, ngôi sao trụ cột của tuyển Brazil khi Pele chấn thương, đã bị truất quyền thi đấu sau một pha trả đũa đối phương.
Thời điểm đó, thẻ đỏ chưa đồng nghĩa với án treo giò tự động. Việc cầu thủ có bị cấm thi đấu hay không do Ủy ban Kỷ luật FIFA quyết định.
Trong khi cầu thủ Chile cùng nhận thẻ đỏ bị đình chỉ thi đấu, Garrincha chỉ bị cảnh cáo. Theo nhiều tài liệu, tổng thống Chile Jorge Alessandri đã ủng hộ đơn xin giảm án, còn tổng thống Peru Manuel Prado được cho là tác động tới lời khai của trọng tài.
Nhờ đó, Garrincha được góp mặt trong trận chung kết và Brazil thắng Tiệp Khắc 3-1 để bảo vệ thành công ngôi vô địch. Trước Balogun, đây được xem là trường hợp nổi tiếng nhất về một cầu thủ vẫn được ra sân ở trận kế tiếp sau khi nhận thẻ đỏ tại World Cup.
Hai kỳ World Cup dưới bóng chủ nghĩa phát xít
World Cup 1934 là một trong những ví dụ điển hình về sự can dự của chính trị vào bóng đá. Với việc Italy lần đầu đăng cai World Cup, thủ tướng Benito Mussolini, lãnh đạo phong trào phát xít đầu tiên ở châu Âu, coi giải đấu là cơ hội quảng bá hình ảnh. Mussolini thường xuyên xuất hiện tại các trận đấu của đội nhà và được cho là nhiều lần vào phòng trọng tài thay đồ trước giờ thi đấu.
Italy sau đó giành chức vô địch đầu tiên trong lịch sử, nhưng hành trình này luôn đi kèm những nghi vấn về công tác điều hành.
“Giải đấu này được tổ chức bởi Mussolini chứ không phải FIFA”, Jules Rimet, chủ tịch FIFA khi đó, nói.
4 năm sau, tại World Cup 1938 ở Pháp, Mussolini tiếp tục gây chú ý khi gửi thông điệp “chiến thắng hoặc chết” tới đội tuyển Italy trước trận chung kết với Hungary. Italy thắng 4-2 và bảo vệ thành công chức vô địch.
Thủ môn Hungary Antal Szabo sau này mỉa mai rằng ông có thể để lọt lưới 4 bàn, “nhưng ít nhất tôi đã cứu mạng họ”.
Nhóm vũ trang Hezbollah ngày 28/5 công bố video cho thấy thiết bị bay không người lái góc nhìn thứ nhất (drone FPV) tiếp cận tiền đồn Israel trên cao điểm gần biên giới ở miền nam Lebanon trước đó 5 ngày. Nhiều khu vực được chăng lưới, dường như nhằm ngăn drone FPV tập kích.
Sau khi quần thảo trên tiền đồn, người điều khiển không tấn công phương tiện cơ giới Israel, mà cho drone FPV lao vào radar chiến thuật RPS-42.
Tổ hợp RPS-42 do công ty Công nghiệp Điện tử RADA của Israel chế tạo, có khả năng phát hiện, phân loại và theo dõi vật thể bay như tiêm kích, trực thăng, vận tải cơ, cũng như máy bay không người lái (UAV) và drone cỡ nhỏ từ khoảng cách 3,5 km. Mỗi đài RPS-42 có giá ước tính 950.000 đến 1 triệu USD.
Trong video thứ hai, loạt drone FPV của Hezbollah đã tấn công bệ phóng của tổ hợp phòng không Iron Dome (Vòm Sắt) vào ngày 19/5 và 23/5. Trong các video, không có dấu hiệu nào cho thấy hệ thống Vòm Sắt khai hỏa đánh chặn mục tiêu.
AMK Mapping, tài khoản X chuyên theo dõi dữ liệu tình báo nguồn mở về chiến sự, cho biết các hình ảnh được công bố cho thấy ít nhất 6 bệ phóng Vòm Sắt của Israel đã hứng đòn của drone Hezbollah trong những tuần qua.
Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) chưa bình luận về thông tin.
Hezbollah gần đây liên tục sử dụng drone FPV điều khiển bằng cáp quang để tấn công vị trí của Israel. Loại phương tiện này không bị gây nhiễu như drone dùng sóng vô tuyến. Chúng có thể truyền hình ảnh rõ nét kể cả khi bay thấp, giúp người vận hành nhắm mục tiêu chính xác hơn.
Một quan chức cấp cao của IDF cho biết Hezbollah đã bắt đầu dùng drone mang cảm biến ảnh nhiệt, khiến lực lượng Israel bị hạn chế khả năng cơ động cả ngày lẫn đêm.
Để bảo vệ binh sĩ và khí tài, IDF đã chuyển khoảng 158.000 m2 lưới bảo vệ cho các đơn vị trên chiến trường, theo kênh i24NEWS của Israel. Tuy nhiên, lượng lưới này dường như không đủ đáp ứng quy mô chiến dịch của Israel ở miền nam Lebanon, khiến nhiều binh sĩ phải mua lưới đánh cá để sử dụng.
Xung đột giữa Israel và Hezbollah bùng phát ngày 2/3, sau khi nhóm vũ trang tại Lebanon tấn công nước láng giềng để trả đũa cho cái chết của cố lãnh tụ tối cao Iran Ali Khamenei. IDF sau đó phát động chiến dịch tấn công trên bộ vào Lebanon, khiến hơn một triệu người tại miền nam nước này phải di tản.
Giao tranh tới nay đã hơn 3.100 người thiệt mạng, hơn 9.600 người bị thương tại Lebanon. Văn phòng Thủ tướng Israel cho biết 23 binh sĩ, một nhà thầu quân sự và hai thường dân nước này thiệt mạng.
Cuộc diễn tập Imminent Field 26 diễn ra ngày 18-22/5 trên Cao tốc số 2, đoạn chạy qua khu vực phía tây bắc thị trấn Forssa ở miền nam Phần Lan, với sự tham gia của tiêm kích tàng hình F-35B Italy, cùng chiến đấu cơ F/A-18D MLU2, máy bay huấn luyện Hawk và vận tải cơ Learjet 35A/S thuộc biên chế không quân Phần Lan.
Diễn tập thường niên Imminent Field, trước đây mang tên Baana, là hoạt động huấn luyện của không quân Phần Lan nhằm duy trì khả năng sẵn sàng chiến đấu bằng cách phân tán máy bay đến các địa điểm ngoài căn cứ cố định. Đây là một phần trong quá trình huấn luyện của toàn bộ phi công Phần Lan.
Đây là lần đầu phiên bản F-35B tham gia sự kiện, sau những lần tham gia của tiêm kích F-35A Na Uy và Mỹ trong giai đoạn 2023-2024. Ban tổ chức lựa chọn tiêm kích F-35B Italy do biến thể này có khả năng cánh trên đường băng ngắn và hạ cánh thẳng đứng (STOVL), đồng thời số máy bay này đang đồn trú tại căn cứ Pirkkala của không quân Phần Lan.
Cất hạ cánh trên đường cao tốc là kỹ năng rất có lợi trong xung đột, khi các sân bay quân sự dễ trở thành mục tiêu bị đối phương phá hủy đầu tiên. Lực lượng phòng thủ có thể phân tán máy bay tới những địa điểm bí mật rồi cất cánh từ đường cao tốc để phản công, gây bất ngờ cho đối phương.
Trong thời Chiến tranh Lạnh, các nước thành viên NATO và khối Hiệp ước Warsaw thường xuyên thực hành nội dung này.
F-35B là phiên bản được phát triển cho thủy quân lục chiến Mỹ, nổi bật nhờ khả năng STOVL, cho phép nó hoạt động trên các tàu đổ bộ có sàn đáp nhỏ hơn tàu sân bay thông thường. Tuy nhiên, hệ thống STOVL cồng kềnh khiến F-35B có tầm hoạt động và khả năng cơ động thua kém biến thể F-35A không quân và F-35C hải quân.
Sở Cảnh sát thành phố Park City, hạt Summit, bang Utah, Mỹ hôm 28/5 nhận được tin báo về một người đàn ông dùng kéo đe dọa các thành viên trong gia đình và có hành vi bạo lực. Khi cảnh sát đến nơi, nghi phạm bỏ chạy và đột nhập vào nhà John Santy để lẩn trốn.
Phát hiện nghi phạm cởi trần, người đầy hình xăm xuất hiện trong bếp, Santy lập tức rút súng. "Nằm xuống sàn ngay. Tôi sẽ bắn đấy", Santy hét lớn với kẻ đột nhập trong video ghi lại sự việc. Nghi phạm ban đầu định tiến lên, nhưng nghe tiếng Santy lên đạn nên đã lùi lại và nằm xuống sàn.
Santy không bắn, mà tiếp tục chĩa súng khống chế kẻ đột nhập cho tới khi cảnh sát băng qua sân hiên và bắt người này. "Tôi không muốn bắn anh ta, tôi không muốn làm thế", Santy nói với truyền thông địa phương sau sự việc.
Câu chuyện nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội và làm dấy lên nhiều tranh luận tại Mỹ về hành động chủ nhà nên làm khi có kẻ đột nhập. Nhiều người khen ngợi Santy vì đã giữ bình tĩnh và kiềm chế trong tình huống này.
"Anh ấy rõ ràng từng được huấn luyện sử dụng súng, biết cách khống chế nghi phạm trước mũi súng cho đến khi cảnh sát tới và không cần bóp cò. Đây mới là kiểu người sở hữu súng có trách nhiệm", một người dùng mạng xã hội bình luận.
Một số khác nói họ sẽ hành động quyết liệt hơn nếu ở trong hoàn cảnh của Santy. "Nếu ai đó đột nhập nhà tôi, khi gia đình tôi ở bên trong, người đó đã chọn từ bỏ mạng sống", một người cho hay.
Một tài khoản khác cho rằng xét về pháp lý, tài chính lẫn an toàn thân thể, chủ nhà có thể "an toàn hơn" nếu nổ súng vào người đột nhập.
Tuy nhiên, luật sư Clayton Simms cho biết cách hiểu này không hoàn toàn chính xác. Người dân có quyền bảo vệ bản thân và người khác trong nhà, nhưng việc nổ súng phải được xem xét dựa trên tính chất và mức độ cấp bách của mối đe dọa.
"Trong trường hợp này, việc dùng súng răn đe đã tỏ ra hiệu quả", Simms nói. "Khẩu súng khiến kẻ đột nhập sợ và làm theo yêu cầu. Anh ta nghe thấy tiếng lên đạn, và tôi nghĩ đó là một phần lý do khiến anh ta ngừng manh động".
Ông Simms cho biết nếu chủ nhà nổ súng trong trường hợp này, cảnh sát và công tố viên sau đó có thể xem xét liệu anh ta có lựa chọn khống chế kẻ đột nhập mà không cần bắn hay không. Nếu kẻ đột nhập tỏ ra tuân thủ yêu cầu, việc tiếp tục dùng vũ lực không còn cần thiết.
"Bạn không thể bắn vào lưng một người chỉ vì họ đang ở trong nhà mình", luật sư nói, cho biết việc sử dụng vũ lực luôn đi kèm rủi ro. Ngay cả khi không bị truy tố, chủ nhà vẫn có thể đối mặt nguy cơ bị kiện dân sự trong trường hợp như vậy.
Tuy nhiên, công tố viên cũng sẽ cân nhắc các yếu tố khác, như chênh lệch về vóc dáng và năng lực thể chất. "Anh ta vạm vỡ, to con hơn tôi rất nhiều", Santy mô tả người đột nhập nhà mình tuần trước.