Messi và Mbappe có một sự trùng hợp kỳ lạ ở trận đấu gần nhất, khi đều sút hỏng quả phạt đền, nhưng sau đó ghi bàn tuyệt phẩm và có thêm kiến tạo để giúp đội nhà đi tiếp. Cụ thể là Messi ở trận Argentina – Ai Cập vòng 16 đội, còn Mbappe là trận Pháp – Ma Rốc tại vòng tứ kết.
Cuộc đua của Messi và Mbappe trở thành điểm sáng nhất tại World Cup 2026 cho đến nay, khi cả hai cùng có 8 bàn để dẫn đầu danh sách vua phá lưới. Mbappe tạm xếp trên vì có 3 kiến tạo, trong khi Messi có 1 kiến tạo.
Điểm đáng lưu ý, là mỗi khi Messi ghi bàn trận trước, thì ngay trận sau lập tức Mbappe cũng ghi bàn, và ngược lại. Cả hai chạy đua lần lượt như vậy suốt từ đầu giải đấu, bên cạnh còn có Haaland (Na Uy, 7 bàn) và Harry Kane (Anh, 6 bàn) cũng đua tranh.
Messi hiện ghi tổng cộng 21 bàn và đứng đầu danh sách cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất mọi thời đại World Cup, phía sau là Mbappe (20 bàn). Người giữ kỷ lục này trước World Cup 2026 và nắm giữ khá lâu, Miroslav Klose (Đức) ghi 16 bàn hiện xếp thứ ba. Cuộc đua bàn thắng World Cup giữa Messi và Mbappe vẫn chưa dừng lại, khi họ vẫn còn góp mặt ở giải đấu.
Tuy nhiên, thử thách sẽ đến với Messi ở trận tiếp theo đây khi đội tuyển Argentina gặp Thụy Sĩ ở trận tứ kết cuối trên sân Arrowhead ở Kansas City, trong khi Mbappe và đội tuyển Pháp đã có mặt ở bán kết (gặp Tây Ban Nha) sau khi đánh bại đội Ma Rốc với tỷ số 2-0 ngày 10.7.
Trước đó, Messi và Argentina đã trải qua trận đấu “sống đi chết lại” trước Ai Cập ở vòng 16 đội. Trong đó, màn trình diễn siêu hạng của danh thủ 39 tuổi này trong khoảng hơn 12 phút cuối trận đã giúp Albiceleste ngược dòng không tưởng thắng lại tỷ số 3-2 từ chỗ bị dẫn 0-2 cho đến phút 79.
Đối thủ của Argentina trong trận tứ kết là Thụy Sĩ, một đội bóng được xây dựng trên nền tảng chắc chắn ở hàng thủ và lối chơi rất khoa học. Đại diện châu Âu này đã cầm chân đối thủ mạnh Colombia ở trận vòng 16 đội, hòa 0-0 trong giờ thi đấu chính, trước khi giành vé đi tiếp nhờ thắng ở loạt sút luân lưu với tỷ số 4-3.
Đây chắc chắn sẽ là thử thách lớn để Messi có tiếp tục ghi bàn phá tiếp các kỷ lục World Cup, và trên hết là để giúp đội tuyển Argentina vẫn duy trì cơ hội đi tiếp vào bán kết, hướng đến mục tiêu bảo vệ ngôi vô địch. Đây mới chính là mục tiêu lớn nhất của danh thủ 39 tuổi.
Cuộc gặp giữa Argentina – Thụy Sĩ, cũng là cuộc tái đấu sau 12 năm kể từ khi hai đội gặp nhau ở trận đấu tại vòng 16 đội World Cup 2014 ở Brazil. Khi đó, Messi và đồng đội phải cần đến hiệp phụ mới phá vỡ được sự kháng cự của Thụy Sĩ, nhờ bàn thắng ghi phút 118 của Di Maria mới giành chiến thắng tỷ số 1-0 để đi tiếp.
Giờ đây, tình thế hứa hẹn sẽ khó khăn như vậy, sau khi Messi và Argentina cũng đã trải qua các trận đấu không dễ dàng trước đó. Lịch sử đối đầu, Argentina đang vượt trội Thụy Sĩ, với 5 trận thắng, 2 hòa. Nhưng điều này không có gì bảo đảm để họ sẽ có một trận đấu dễ dàng trước Thụy Sĩ có lối chơi lì lợm và biến hóa.
Messi cùng tiền vệ Granit Xhaka, và hậu vệ Ricardo Rodriguez (Thụy Sĩ), là 3 cầu thủ còn sót lại từ trận đấu ở World Cup 2014. Cuộc tái ngộ của họ hứa hẹn cũng sẽ có nhiều cảm xúc.
“Thật vinh dự khi được ở trong thời đại này cùng anh ấy. Chúng tôi đã từng đối đầu với anh ấy khi thua ở Brazil năm 2014. Chúng tôi biết phẩm chất của anh ấy, những gì anh ấy có, cũng như toàn đội”, Xhaka, hiện 33 tuổi, nói về Messi (nay cũng đã 39 tuổi).
Trong khi, Ricardo Rodriguez (cũng 33 tuổi), dành sự tôn trọng cho Messi và Argentina: “Argentina là một đội bóng tuyệt vời. Có những cầu thủ rất mạnh, một HLV giỏi. Và họ cũng có cầu thủ xuất sắc nhất (Messi). Nhưng chúng tôi biết cách họ chơi”.
Khi “cơn sóng thần” dư luận đang tập trung chỉ trích Cristiano Ronaldo, Nhật Bản vẫn khiến tất cả phải nhắc tới mình bằng màn trình diễn hủy diệt Tunisia ở trận đấu thứ 1.000 trong lịch sử World Cup. “Samurai xanh” đã tạo nên chiến thắng cách biệt nhất của đội bóng trong lịch sử ở giải đấu bóng đá số một hành tinh.
Sau trận đấu, HLV Herve Renard, người trước trận đấu đã tự tin có thể thay đổi Tunisia chỉ trong vài ngày, buộc phải thừa nhận: “Chúng tôi đã hy vọng vào phép màu nhưng thật không may, Tunisia đã thất bại quá đậm. Điều này phản ánh sự chênh lệch rất lớn về trình độ của hai đội bóng”.
Ở Monterrey (Mexico), dường như chỉ có một đội chơi bóng, đó là Nhật Bản. Tunisia gần như chỉ biết phòng ngự và chịu trận. Đội bóng Bắc Phi chỉ có 8 lần chạm bóng trong vòng cấm của Nhật Bản và không tung ra nổi cú dứt điểm trúng đích nào. Hệ số bàn thắng kỳ vọng của Tunisia chỉ là 0,1 (tức gần như không thể ghi bàn).
Nhật Bản đã làm được điều mà hiếm có đội bóng châu Á nào có thể làm ở World Cup, đó là kiểm soát bóng và bóp nghẹt đối thủ. Đây chính là minh chứng cho thấy sự tiến bộ vượt bậc của đội bóng xứ mặt trời mọc. Trước nay, ngay cả khi chiến thắng, Nhật Bản hay hầu hết các đội bóng châu Á đều mang tâm lý kẻ chiếu dưới. Không dễ dàng chơi bóng theo kiểu “ông lớn” như vậy.
Tuy nhiên, ngay cả khi thiếu vắng ba ngôi sao lớn nhất là Kaoru Mitoma, Takumi Minamino (không dự World Cup) hay Takefusa Kubo (chấn thương), Nhật Bản vẫn trình diễn thứ bóng đá hủy diệt. Điều đó cho thấy HLV Hajime Moriyasu đã xây dựng một hệ thống để giành chiến thắng, chứ không phụ thuộc vào cá nhân nào.
Minh chứng rõ nhất cho lối chơi của Nhật Bản chính là bàn thắng thứ ba. Ayase Ueda chỉ mất một nhịp chạm bóng đã loại bỏ hàng thủ Tunisia để cho Junya Ito thoát xuống ghi bàn. Đó là pha phối hợp chỉ xuất hiện ở những nền bóng đá ở trình độ cao ở châu Âu.
Trong quá khứ, bóng đá Nhật Bản chỉ thành công trong… truyện tranh. Họ đã tạo ra nhiều bộ truyện vẽ nên viễn cảnh như mơ khi “Samurai xanh” vô địch World Cup như Tsubasa. Thế nhưng, giờ đây, họ đang thực sự bước ra từ truyện tranh, với giấc mơ “hoàn toàn có thể thành sự thật”.
Biết bao thế hệ cầu thủ Nhật Bản đã lớn lên với những giấc mơ vô địch World Cup. Ý chí, khát khao của họ cùng những chiến lược đúng đắn của những người làm bóng đá Nhật Bản đã góp phần tạo nên thành công của hôm nay. Ở thế hệ đầu tiên tham dự World Cup 1998, HLV Takeshi Okada đã triệu tập toàn bộ cầu thủ Nhật Bản thi đấu ở trong nước.
Sau đó, HLV Troussier xuất hiện với những kế hoạch cải tổ điên rồ. Chiến lược gia người Pháp dẫn dắt Nhật Bản ở World Cup 2002 với đội hình bắt đầu cuộc “viễn chinh” xuất ngoại. Thời điểm ấy, có 4 cầu thủ “Samurai xanh” chơi bóng ở nước ngoài. Nhưng chỉ có duy nhất Hidetoshi Nakata là đặt dấu ấn.
Hơn 20 năm sau những ngày ấy, Nhật Bản đã biến thành “đội bóng châu Âu” thực thụ. Chỉ có hai gương mặt trong đội hình tham dự World Cup 2026 thi đấu ở trong nước. Thậm chí, nếu Mitoma hay Minamino không vắng mặt, đội bóng xứ mặt trời mọc hoàn toàn có thể triệu tập đội hình gồm 100% cầu thủ thi đấu ở châu Âu.
Việc xuất ngoại không chỉ giúp các cầu thủ phát triển sự nghiệp mà vô hình chung, nó còn giúp các cầu thủ Nhật Bản “ngấm” tư duy chơi bóng hiện đại của châu Âu. Vì lẽ đó, đội tuyển Nhật Bản mang hình hài đội bóng châu Á nhưng lại có tư duy chơi bóng ở châu Âu hiện đại.
Gần đây, cuốn truyện tranh Blue Lock đã trở thành hiện tượng ở Nhật Bản. Nội dung cuốn truyện ấy kể về câu chuyện “siêu tưởng” khi tập hợp đội bóng gồm 11 tiền đạo trên sân, để tạo nên đội hình “quái vật”. Dù mang tính hư cấu nhưng Blue Lock phản ánh khát vọng xây dựng một đội tuyển có tư duy tấn công mạnh mẽ.
Màn trình diễn của Nhật Bản ở World Cup 2026 đang mang dáng dấp đó. Trong số 6 bàn thắng của Nhật Bản, có 1 bàn được ghi bởi hậu vệ, 2 bàn từ tiền vệ, 2 bàn từ trung phong, 1 bàn từ cầu thủ chạy cánh. Trong đó, người ghi nhiều bàn nhất của Nhật Bản là Daichi Kamada (2 bàn) vốn là tiền vệ trung tâm.
Vào tháng trước, tác giả cuốn truyện tranh Blue Lock, Muneyuki Kaneshiro, chia sẻ: “Chúng tôi đang chờ đợi màn trình diễn đầy tham vọng, với những con người sẵn sàng đặt mục tiêu vô địch World Cup”. Trước giải đấu, HLV Hajime Moriyasu cũng không ngần ngại đặt mục tiêu lên ngôi ở đấu trường số một hành tinh.
Điều đó cho thấy Nhật Bản không còn hài lòng với cái mác “ngựa ô”. Họ sẵn sàng đóng vai “kẻ chinh phục”. Ngay cả khi không thể lên ngôi ở World Cup 2026 nhưng đó hoàn toàn có thể là nền móng cho thành công của “Samurai xanh” trong tương lai.
U17 World Cup 2026 đánh dấu sân chơi thế giới tiếp theo bóng đá Việt Nam góp mặt. 10 năm qua, các đội tuyển Việt Nam đã dự VCK World Cup ở các nội dung futsal nam (2016, 2021), U20 nam 2017 và ĐTQG nữ 2023.
Xét về số lần dự các VCK World Cup, Việt Nam xếp thứ hai Đông Nam Á, chỉ sau Thái Lan với 12 lần, trong đó phần lớn đến từ futsal. Nếu chỉ tính cùng giai đoạn từ 2016 đến nay, Thái Lan bằng Việt Nam về số lần dự World Cup, gồm futsal nam (2016, 2021, 2024), futsal nữ 2025 và nữ 2019. Nhưng xét riêng bóng đá 11 người từ năm 2015, Việt Nam dẫn đầu với 3 lần dự World Cup. Xếp sau là Indonesia, Thái Lan (2), Myanmar (1).
Sau khi đội U17 giành vé dự World Cup, FIFA và LĐBĐ châu Á (AFC) một lần nữa ngợi khen bóng đá Việt Nam về nỗ lực trong đào tạo trẻ và phát triển cả bóng đá nam và nữ. "Cơn mưa lời khen" cũng bay đến Arab Saudi, nơi U17 Việt Nam đang dự giải, nhưng nhanh chóng bị chặn đứng bởi HLV Roland và Chủ tịch LĐBĐ Việt Nam (VFF) Trần Quốc Tuấn.
HLV Roland chỉ cho học trò ăn mừng một đêm sau khi hạ UAE 3-2 ở lượt cuối bảng C, rồi yêu cầu cả đội gác lại niềm vui giành vé dự World Cup để tập trung tối đa cho tứ kết. Chủ tịch VFF thì nhắn nhủ các cầu thủ về sự cân bằng. "Mạng xã hội có hai mặt. Đội nhận được nhiều lời khen khi chiến thắng, nhưng khi thất bại, các bạn cũng chịu áp lực lớn. Điều quan trọng nhất là giữ tập trung trong công việc, sống bằng nghề bóng đá và thi đấu chuyên nghiệp", ông Tuấn nhấn mạnh.
Đối thủ tại tứ kết của Việt Nam là Australia - đội nhì đứng bảng D sau khi lần lượt thắng Ấn Độ 4-0 và thua Uzbekistan 0-2. So với Uzbekistan, Australia được đánh giá dễ thở hơn cho thầy trò Roland, và cho thấy giá trị của việc dẫn đầu bảng C.
Australia là đối thủ quen thuộc của Việt Nam ở cấp độ U16, U17 vài năm qua. Việt Nam lần lượt hòa 1-1 tại vòng bảng U17 châu Á 2025 và thắng 2-1 tại bán kết U17 Đông Nam Á 2026. Tính riêng tại vòng chung kết châu lục, Việt Nam từng thua 1-3 tại vòng bảng 2010, nhưng thắng Australia 3-2 ở vòng bảng 6 năm sau.
"Australia có thể hình, thể lực, tốc độ và kỹ chiến thuật rất tốt", tiền vệ Nguyễn Minh Thủy cho biết. "Chiến thắng ở giải Đông Nam Á đã là quá khứ. Toàn đội phải sẽ cố gắng làm theo chiến lược của ban huấn luyện, để tiến sâu nhất có thể".
Việc chạm trán liên tục cũng dẫn đến đối thủ hiểu rất rõ Việt Nam. Các học trò của HLV Carl Veart chắc chắn sẽ tập trung hơn mỗi khi Việt Nam chuyển đổi trạng thái nhanh, hay phối hợp từ tình huống cố định để ghi bàn như cách Chu Ngọc Nguyễn Lực ấn định chiến thắng 2-1 tại giải Đông Nam Á hồi tháng 4.
Đội hình của Australia tại giải lần này cũng được bổ sung nhóm cầu thủ đang ăn tập tại châu Âu. Thủ môn Charlie Wilson-Papps thuộc biên chế Brighton, hậu vệ Harrison Bond của Red Bull Salzburg hay tiền đạo Gabriel Lombardi từ Parma là những gương mặt mới được chú ý. Họ hứa hẹn giúp Australia mạnh hơn khi kết hợp với dàn cầu thủ vừa dự giải Đông Nam Á như Georgio Hassarati, Luke Becvinovski, Corey Da Cruz hay Aston Reid.
Thể lực cũng là yếu tố Australia đang nhỉnh hơn, khi chỉ đá hai trận ở bảng D do Triều Tiên rút lui. Trong khi đó, Việt Nam chơi nhiều hơn một trận dùng cùng một đội hình xuất phát suốt vòng bảng. HLV Roland cũng phải tính toán để cân bằng tấn công cánh và trung lộ. Tại vòng bảng, hơn 65% các pha tấn công của Việt Nam đến từ cánh phải, với Lê Sỹ Bách và Nguyễn Ngọc Anh Hào.
Nếu thắng Australia, Việt Nam sẽ lần thứ hai vào bán kết U17 châu Á. Lần đầu tiên là năm 2000, với thế hệ của Phạm Văn Quyến, nhưng giải khi ấy không có vòng tứ kết. Việt Nam sau đó thua Iran 0-4, rồi bị Nhật Bản hạ 4-2 và mất vé dự World Cup.
Trong khi đó, thành tích tốt nhất của Australia là ba lần vào bán kết, các năm 2010, 2014 và 2019.
Ngay khi cầu thủ 2 đội Atletico Madrid và Arsenal bước ra sân để chuẩn bị đá trận bán kết lượt đi Champions League 2025-2026, "một cơn mưa giấy vệ sinh" được tạo ra từ chính các cổ động viên Atletico Madrid.
Sự chuẩn bị cho màn cổ vũ này không hề ngẫu hứng, mà đã được tính toán từ trước. Phóng viên Jules Breach của kênh TNT Sports có mặt tại hiện trường đã phát hiện khoảng 20 bao tải lớn màu vàng chứa đầy giấy vệ sinh được cất giữ cẩn thận trong các đường hầm sâu bên dưới sân vận động từ trước giờ bóng lăn.
Phong cách cổ vũ độc lạ này xuất phát từ Frente Atletico - nhóm cổ động viên cuồng nhiệt nhất của đội bóng.
Thông qua mạng xã hội, hàng vạn người hâm mộ đã cùng nhau đến sân từ sớm, sẵn sàng biến số đạo cụ khổng lồ này thành một vũ khí tinh thần lợi hại cho đoàn quân HLV Diego Simeone cùng các cầu thủ đội chủ nhà Atletico.
Ngay khi hai đội bước ra sân, hàng nghìn cuộn giấy đồng loạt được ném xuống, tạo nên những dải ruy băng trắng bay phấp phới bao phủ khắp mặt cỏ Metropolitano. Hình ảnh này vốn là đặc sản của bóng đá Argentina những năm 1980 - 1990, nay được tái hiện ngay tại sân vận động Metropolitano như một lời tri ân sâu sắc dành cho vị thuyền trưởng mang dòng máu của bóng đá xứ Tango - ông Diego Simeone.
Sự cổ vũ cuồng nhiệt đến từ cổ động viên nhà ít nhiều đã gây ra khó khăn nhất định cho đội khách Arsenal, khiến đội bóng nước Anh chỉ có thể rời khỏi Tây Ban Nha với kết quả hòa 1-1 tại bán kết lượt đi Champions League.