Ngay khi cầu thủ 2 đội Atletico Madrid và Arsenal bước ra sân để chuẩn bị đá trận bán kết lượt đi Champions League 2025-2026, “một cơn mưa giấy vệ sinh” được tạo ra từ chính các cổ động viên Atletico Madrid.
Sự chuẩn bị cho màn cổ vũ này không hề ngẫu hứng, mà đã được tính toán từ trước. Phóng viên Jules Breach của kênh TNT Sports có mặt tại hiện trường đã phát hiện khoảng 20 bao tải lớn màu vàng chứa đầy giấy vệ sinh được cất giữ cẩn thận trong các đường hầm sâu bên dưới sân vận động từ trước giờ bóng lăn.
Phong cách cổ vũ độc lạ này xuất phát từ Frente Atletico – nhóm cổ động viên cuồng nhiệt nhất của đội bóng.
Thông qua mạng xã hội, hàng vạn người hâm mộ đã cùng nhau đến sân từ sớm, sẵn sàng biến số đạo cụ khổng lồ này thành một vũ khí tinh thần lợi hại cho đoàn quân HLV Diego Simeone cùng các cầu thủ đội chủ nhà Atletico.
Ngay khi hai đội bước ra sân, hàng nghìn cuộn giấy đồng loạt được ném xuống, tạo nên những dải ruy băng trắng bay phấp phới bao phủ khắp mặt cỏ Metropolitano. Hình ảnh này vốn là đặc sản của bóng đá Argentina những năm 1980 – 1990, nay được tái hiện ngay tại sân vận động Metropolitano như một lời tri ân sâu sắc dành cho vị thuyền trưởng mang dòng máu của bóng đá xứ Tango – ông Diego Simeone.
Sự cổ vũ cuồng nhiệt đến từ cổ động viên nhà ít nhiều đã gây ra khó khăn nhất định cho đội khách Arsenal, khiến đội bóng nước Anh chỉ có thể rời khỏi Tây Ban Nha với kết quả hòa 1-1 tại bán kết lượt đi Champions League.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Dù bị đánh giá thấp hơn hẳn so với Man City, song Chelsea đã chứng minh khi bước vào trận chung kết, cơ hội luôn là 50-50 cho mỗi đội.
Ở cuộc so tài chung kết FA Cup trên sân Wembley, Cole Palmer cùng đồng đội chọn cách đá rất chủ động: đẩy cao đội hình pressing và tranh chấp rát, luân chuyển bóng nhanh nhờ óc sáng tạo cùng khả năng giữ bóng tốt của Palmer, Enzo Fernandez.
Việc đẩy cao đội hình để chia cắt khả năng cầm bóng của Man City đã giúp Chelsea có thế trận cân bằng trong suốt hiệp 1. Đội bóng thành London khiến Man City chỉ có 19% thời lượng cầm bóng ở trung lộ, còn lại, học trò Pep Guardiola phải đẩy bóng ra biên cho Jeremy Doku hay Antoine Semenyo tạo đột biến.
Cũng nhờ tuyến phòng ngự đá chắc chắn, Chelsea đẩy Man City vào thế cầm bóng nhiều, nhưng chủ yếu chuyền qua lại và chờ đợi cơ hội đột phá từ cánh. Khoảnh khắc Semenyo rê cắt vào trung lộ rồi sút bóng... sang biên bên kia cho thấy sự bất lực hiếm gặp của Man City, trước đội hình mà Chelsea đã tổ chức kín kẽ.
Tuy nhiên, Chelsea chỉ có thể cầm chân đối thủ chứ không đủ sức tấn công áp đặt thế trận, trong bối cảnh Joao Pedro xuống phong độ, Palmer bị vây kín, còn Enzo đơn độc khi cầm bóng mà không có đồng đội để chuyền.
Trong suốt 4 năm tái thiết Chelsea, BlueCo (quỹ đầu tư Mỹ đang sở hữu Chelsea) đã lấy Man City làm hình mẫu, từ tái thiết con người đến định hướng lối chơi.
Chelsea muốn đá đẹp, kiểm soát bóng và tạo dựng ADN trên những nhân tố trẻ. Thế nhưng, trong cuộc đối đầu trực diện, một Chelsea đang mai một bản sắc chẳng thể thắng được chính đội bóng họ coi là hình mẫu.
Nỗ lực của Chelsea chỉ dừng ở mức làm khó đối thủ. Với lực lượng đẳng cấp cùng lối chơi tấn công đã quá nhuần nhuyễn sau một thập kỷ gắn bó với Pep Guardiola, Man City luôn biết cách giải quyết các trận chung kết. Cũng giống chiến thắng 2-0 trước Arsenal ở chung kết cúp Liên đoàn Anh, nửa xanh thành Manchester chỉ cần 1, 2 khoảnh khắc để định đoạt trận đấu.
Khoảnh khắc ấy đã đến ở phút 72, khi Man City phản công ấn tượng. Erling Haaland chuyền bóng như đặt để Semenyo đánh gót ngẫu hứng, ghi bàn thắng duy nhất trong trận chung kết. Chelsea đã chơi phòng ngự ổn ở trận chung kết tại Wembley, nhưng một giây lơ là khi đẩy cao đội hình là đủ để thầy trò McFarlane sụp đổ. Man City vẫn như con sói săn mồi lão luyện ở trận chung kết. Chẳng phải ngẫu nhiên khi đã lọt vào trận tranh danh hiệu, hiếm khi Man City để lỡ.
Man City đủ bản lĩnh và kinh nghiệm để bảo toàn chiến thắng 1-0 trước Chelsea, qua đó giúp HLV Pep Guardiola có danh hiệu thứ 17 tại Anh. Đội bóng thành Manchester cũng chính thức có danh hiệu thứ hai mùa này, sau Cúp liên đoàn Anh. Điểm chung của hai trận chung kết, là Man City đều thắng và sạch lưới trước các đội bóng London.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thể Thao
Báo Indonesia bất ngờ khen ngợi bóng đá trẻ Việt Nam: ‘Pha trộn nét châu Âu và Nam Mỹ’

Tờ Bola Sport của Indonesia trong 1 bài đăng mới đây có kết luận bất ngờ: "Lối chơi của các đội trẻ Việt Nam hiện nay có sự kết hợp của chất kỹ thuật của người Nam Mỹ, với tính kỷ luật của giới cầu thủ châu Âu. Điều này giúp cho các đội tuyển trẻ Việt Nam vừa thi đấu rất chặt chẽ, vừa không mất đi sự sáng tạo".
Những dòng này được tờ báo của Indonesia đúc kết, sau khi họ chứng kiến đội tuyển U.17 Việt Nam thi đấu thành công, dựa trên lối chơi rất khó đoán của đội bóng đang được dẫn dắt bởi HLV Cristiano Roland (người Brazil), tại giải U.17 Đông Nam Á và giải U.17 châu Á 2026.
Tại 2 giải đấu nói trên, trong khi những đội được kỳ vọng, trong nhóm các nền bóng đá hàng đầu khu vực như U.17 Indonesia và U.17 Thái Lan đồng loạt bị loại ngay từ vòng bảng, thì U.17 Việt Nam liên tiếp đạt thành tích rất cao. Đội bóng trẻ của chúng ta vô địch giải U.17 Đông Nam Á, vào tứ kết giải U.17 châu Á, qua đó có suất tham dự vòng chung kết (VCK) World Cup U.17 năm 2026 (từ 19.11 – 13.12, tại Qatar).
Ở cấp độ rất trẻ như lứa tuổi 17 mà các cầu thủ Việt Nam đã thi đấu được như vậy, thì ở các cấp độ cao hơn, như đội tuyển U.23 và đội tuyển quốc gia Việt Nam, tính kỷ luật của các cầu thủ Việt Nam càng cao. Ngoài ra, tính sáng tạo của các đội tuyển U.23 Việt Nam và đội tuyển quốc gia của chúng ta cũng được đánh giá cao. Kết quả là U.23 Việt Nam vô địch U.23 Đông Nam Á 2025, vô địch SEA Games 33 năm 2025, giành hạng 3 giải U.23 châu Á 2026. Đội tuyển Việt Nam vô địch AFF Cup 2024, lọt vào VCK Asian Cup 2027.
Khác với nhiều năm trước, giữa đội tuyển quốc gia và đội tuyển trẻ Việt Nam vào lúc này đã có sự đồng nhất, xuyên suốt về mặt lối chơi. Chứng kiến các đội tuyển của chúng ta thi đấu từ AFF Cup, SEA Games, giải U.23 châu Á, cho đến các giải U.17 Đông Nam Á và châu Á, có thể thấy lối đá chủ đạo của các cầu thủ Việt Nam từ chuyên nghiệp cho đến cầu thủ trẻ là kiểm soát bóng, cố gắng phối hợp nhóm nhỏ khi có bóng trong chân.
Báo chí Indonesia cũng nhận định, trước đây, mỗi đội tuyển của bóng đá Việt Nam thường chơi theo 1 kiểu, tùy thuộc vào HLV dẫn dắt từng đội, phụ thuộc vào từng sân chơi mà họ tham dự. Cũng trước đây, các cầu thủ Việt Nam khi đá phòng ngự, thường khá thụ động, chủ yếu chỉ biết chống trả trong thế bị vây hãm, cố gắng phá bóng càng xa khung thành càng tốt.
Còn hiện tại, cầu thủ Việt Nam dù cho có chơi tấn công trực diện hay buộc phải phòng ngự phản công (nếu đối thủ quá mạnh), đều cố gắng kiểm soát bóng ngay khi có thể, ngay khi giành được bóng. Chúng ta cố gắng phối hợp nhóm ngay từ bên phần sân nhà, rồi dần chuyển trạng thái, dần dồn quân sang phần sân đối phương. Giờ đây, cầu thủ Việt Nam khi tìm kiếm cơ hội ghi bàn, chúng ta dùng kỹ thuật và chiến thuật để khoan thủng hệ thống phòng ngự của đối thủ, chứ không còn trông chờ vào yếu tố may mắn như trước.
Khác biệt lớn này đến từ chất lượng đào tạo được cải thiện rõ rệt của bóng đá trong nước. Kỹ thuật được cải thiện, tư duy chơi bóng được cải thiện, giới cầu thủ Việt Nam ngày một tự tin hơn vào năng lực của mình. Sự tự tin này và năng lực chuyên môn này giúp cho các cầu thủ Việt Nam giữ được bản sắc trong lối chơi, đồng thời đấy là yếu tố tiên quyết giúp cho các đội tuyển, từ đội tuyển quốc gia cho đến các đội tuyển trẻ, có được sự đồng nhất về phong cách thi đấu.
Vài chục năm trước, bóng đá Việt Nam từng nhìn bóng đá Nhật Bản, Hàn Quốc, hay Uzbekistan, khao khát về tính bản sắc mà những nền bóng đá này sở hữu. Giờ đây, sau khoảng 2 thập kỷ miệt mài cải thiện khâu đào tạo trẻ, chúng ta hiện đã có yếu tố bản sắc này trong phong cách thi đấu!
Tin Gốc: Thanh Niên

V-League suốt hơn 2 thập niên qua (kể từ thời điểm chuyển mình sang chuyên nghiệp mùa 2000-2001) luôn là "vùng đất khó sống" với các chân sút nội. Ngoại binh thường chiếm vai trò ghi bàn chủ lực, còn cầu thủ Việt Nam chủ yếu đá dạt biên, làm bóng hoặc hỗ trợ chiến thuật. Bởi vậy, việc một nội binh cán mốc trên 10 bàn đã là thành tích đáng kể, còn cuộc đua Vua phá lưới gần như mặc định thuộc về các tiền đạo nước ngoài.
Trong lịch sử V-League chuyên nghiệp, chỉ có Nguyễn Anh Đức từng giành danh hiệu Vua phá lưới với tư cách cầu thủ nội. Mùa trước, Tiến Linh suýt trở thành người thứ 2, nhưng do BTC điều chỉnh phút cuối (bàn thắng ghi vào lưới CLB Hải Phòng chuyển thành pha phản lưới của Bùi Tiến Dụng), chân sút sinh năm 1997 chỉ còn 13 bàn, kém Alan của CLB Công an Hà Nội 1 bàn. Nếu không có "sự cố" này, Tiến Linh thậm chí trở thành cầu thủ Việt Nam duy nhất có 2 mùa ghi từ 14 bàn trở lên.
Những con số ấy phần nào cho thấy chuỗi phong độ hiện tại của Đình Bắc là rất đặc biệt. Nếu tiếp tục hiệu suất ghi bàn đáng sợ như hiện tại (1,67 bàn/trận), tiền đạo quê Nghệ An có thể đi vào lịch sử với tư cách một trong những chân sút nội xuất sắc nhất V-League.
Điều đáng chú ý hơn nằm ở cách Đình Bắc ghi bàn. Anh không phải mẫu tiền đạo "đóng đinh" trong vòng cấm để chờ cơ hội. Cầu thủ của CLB CAHN được phép di chuyển rộng, dám rê bóng, dám đối đầu và đặc biệt rất lạnh lùng trong các pha xử lý cuối cùng. Từ những cú dứt điểm một chạm, đánh đầu cho đến các tình huống phản công tốc độ cao, Đình Bắc đều cho thấy sự hoàn thiện đáng kể.
Dĩ nhiên, hành trình phía trước không hề dễ dàng. CLB vẫn còn gặp Thanh Hóa, Hà Tĩnh, Becamex TP.HCM và Thể Công Viettel. Đây đều là những đối thủ từ tốp giữa trở lên nên mọi chuyện sẽ rất khó khăn. Đồng thời, khi đạt phong độ cao, Đình Bắc sẽ lập tức trở thành mục tiêu bị "chăm sóc đặc biệt". Các hàng thủ chắc chắn sẽ nghiên cứu kỹ hơn cách di chuyển của Đình Bắc, đồng thời hạn chế khoảng trống phía sau lưng hàng phòng ngự, nơi anh đặc biệt nguy hiểm với khả năng bứt tốc, càn lướt mạnh mẽ.
Dù vậy, cả 4 CLB này đều không chơi kiểm soát bóng nhiều, thiên về phòng ngự phản công. Vì thế, CLB CAHN sẽ tiếp tục duy trì lối đá tấn công áp đảo, từ đó mở ra nhiều cơ hội cho Đình Bắc. Quan trọng hơn, anh đang sở hữu thứ mà mọi tiền đạo đều cần khi bước vào giai đoạn bùng nổ: sự tự tin. Một tiền đạo đạt "điểm rơi" phong độ thường có khả năng biến những cơ hội rất nhỏ thành bàn thắng. Đình Bắc hiện mang lại cảm giác ấy mỗi khi chạm bóng trong khu vực 16m50.
Bóng đá Việt Nam từng mất rất nhiều năm để chờ đợi một chân sút đẳng cấp xuất hiện. Sau thời Công Vinh, Anh Đức rồi Tiến Linh, người ta kỳ vọng các chân sút như Trần Danh Trung, Nhâm Mạnh Dũng... bùng nổ nhưng điều đó đã không xảy ra.
Sự xuất hiện của Đình Bắc vì thế không đơn thuần là hiện tượng phong độ. Nó còn đem đến hy vọng rằng V-League có thể lại sản sinh một trung phong nội đủ sức cạnh tranh sòng phẳng với ngoại binh, một điều cực khó xảy ra. Và 4 vòng cuối sẽ là phép thử với Đình Bắc. Nhưng ngay cả khi chưa thể chạm tay vào mọi cột mốc lịch sử, Đình Bắc vẫn đang chứng minh anh không còn là "sao mai" nữa mà dần chuyển mình thành một ngôi sao thực thụ.
Tin Gốc: Thanh Niên

