Khi “cơn sóng thần” dư luận đang tập trung chỉ trích Cristiano Ronaldo, Nhật Bản vẫn khiến tất cả phải nhắc tới mình bằng màn trình diễn hủy diệt Tunisia ở trận đấu thứ 1.000 trong lịch sử World Cup. “Samurai xanh” đã tạo nên chiến thắng cách biệt nhất của đội bóng trong lịch sử ở giải đấu bóng đá số một hành tinh.
Sau trận đấu, HLV Herve Renard, người trước trận đấu đã tự tin có thể thay đổi Tunisia chỉ trong vài ngày, buộc phải thừa nhận: “Chúng tôi đã hy vọng vào phép màu nhưng thật không may, Tunisia đã thất bại quá đậm. Điều này phản ánh sự chênh lệch rất lớn về trình độ của hai đội bóng”.
Ở Monterrey (Mexico), dường như chỉ có một đội chơi bóng, đó là Nhật Bản. Tunisia gần như chỉ biết phòng ngự và chịu trận. Đội bóng Bắc Phi chỉ có 8 lần chạm bóng trong vòng cấm của Nhật Bản và không tung ra nổi cú dứt điểm trúng đích nào. Hệ số bàn thắng kỳ vọng của Tunisia chỉ là 0,1 (tức gần như không thể ghi bàn).
Nhật Bản đã làm được điều mà hiếm có đội bóng châu Á nào có thể làm ở World Cup, đó là kiểm soát bóng và bóp nghẹt đối thủ. Đây chính là minh chứng cho thấy sự tiến bộ vượt bậc của đội bóng xứ mặt trời mọc. Trước nay, ngay cả khi chiến thắng, Nhật Bản hay hầu hết các đội bóng châu Á đều mang tâm lý kẻ chiếu dưới. Không dễ dàng chơi bóng theo kiểu “ông lớn” như vậy.
Tuy nhiên, ngay cả khi thiếu vắng ba ngôi sao lớn nhất là Kaoru Mitoma, Takumi Minamino (không dự World Cup) hay Takefusa Kubo (chấn thương), Nhật Bản vẫn trình diễn thứ bóng đá hủy diệt. Điều đó cho thấy HLV Hajime Moriyasu đã xây dựng một hệ thống để giành chiến thắng, chứ không phụ thuộc vào cá nhân nào.
Minh chứng rõ nhất cho lối chơi của Nhật Bản chính là bàn thắng thứ ba. Ayase Ueda chỉ mất một nhịp chạm bóng đã loại bỏ hàng thủ Tunisia để cho Junya Ito thoát xuống ghi bàn. Đó là pha phối hợp chỉ xuất hiện ở những nền bóng đá ở trình độ cao ở châu Âu.
Trong quá khứ, bóng đá Nhật Bản chỉ thành công trong… truyện tranh. Họ đã tạo ra nhiều bộ truyện vẽ nên viễn cảnh như mơ khi “Samurai xanh” vô địch World Cup như Tsubasa. Thế nhưng, giờ đây, họ đang thực sự bước ra từ truyện tranh, với giấc mơ “hoàn toàn có thể thành sự thật”.
Biết bao thế hệ cầu thủ Nhật Bản đã lớn lên với những giấc mơ vô địch World Cup. Ý chí, khát khao của họ cùng những chiến lược đúng đắn của những người làm bóng đá Nhật Bản đã góp phần tạo nên thành công của hôm nay. Ở thế hệ đầu tiên tham dự World Cup 1998, HLV Takeshi Okada đã triệu tập toàn bộ cầu thủ Nhật Bản thi đấu ở trong nước.
Sau đó, HLV Troussier xuất hiện với những kế hoạch cải tổ điên rồ. Chiến lược gia người Pháp dẫn dắt Nhật Bản ở World Cup 2002 với đội hình bắt đầu cuộc “viễn chinh” xuất ngoại. Thời điểm ấy, có 4 cầu thủ “Samurai xanh” chơi bóng ở nước ngoài. Nhưng chỉ có duy nhất Hidetoshi Nakata là đặt dấu ấn.
Hơn 20 năm sau những ngày ấy, Nhật Bản đã biến thành “đội bóng châu Âu” thực thụ. Chỉ có hai gương mặt trong đội hình tham dự World Cup 2026 thi đấu ở trong nước. Thậm chí, nếu Mitoma hay Minamino không vắng mặt, đội bóng xứ mặt trời mọc hoàn toàn có thể triệu tập đội hình gồm 100% cầu thủ thi đấu ở châu Âu.
Việc xuất ngoại không chỉ giúp các cầu thủ phát triển sự nghiệp mà vô hình chung, nó còn giúp các cầu thủ Nhật Bản “ngấm” tư duy chơi bóng hiện đại của châu Âu. Vì lẽ đó, đội tuyển Nhật Bản mang hình hài đội bóng châu Á nhưng lại có tư duy chơi bóng ở châu Âu hiện đại.
Gần đây, cuốn truyện tranh Blue Lock đã trở thành hiện tượng ở Nhật Bản. Nội dung cuốn truyện ấy kể về câu chuyện “siêu tưởng” khi tập hợp đội bóng gồm 11 tiền đạo trên sân, để tạo nên đội hình “quái vật”. Dù mang tính hư cấu nhưng Blue Lock phản ánh khát vọng xây dựng một đội tuyển có tư duy tấn công mạnh mẽ.
Màn trình diễn của Nhật Bản ở World Cup 2026 đang mang dáng dấp đó. Trong số 6 bàn thắng của Nhật Bản, có 1 bàn được ghi bởi hậu vệ, 2 bàn từ tiền vệ, 2 bàn từ trung phong, 1 bàn từ cầu thủ chạy cánh. Trong đó, người ghi nhiều bàn nhất của Nhật Bản là Daichi Kamada (2 bàn) vốn là tiền vệ trung tâm.
Vào tháng trước, tác giả cuốn truyện tranh Blue Lock, Muneyuki Kaneshiro, chia sẻ: “Chúng tôi đang chờ đợi màn trình diễn đầy tham vọng, với những con người sẵn sàng đặt mục tiêu vô địch World Cup”. Trước giải đấu, HLV Hajime Moriyasu cũng không ngần ngại đặt mục tiêu lên ngôi ở đấu trường số một hành tinh.
Điều đó cho thấy Nhật Bản không còn hài lòng với cái mác “ngựa ô”. Họ sẵn sàng đóng vai “kẻ chinh phục”. Ngay cả khi không thể lên ngôi ở World Cup 2026 nhưng đó hoàn toàn có thể là nền móng cho thành công của “Samurai xanh” trong tương lai.
Chuyến bay chở Julien Mouillon từ Pháp kéo dài gần 16 tiếng, có mặt tại Hà Nội vào khoảng 14h. Đi cùng Julien là gia đình của cầu thủ này.
Gặp Cao Pendant Quang Vinh ở sân bay, Julien Mouillon bày tỏ niềm hạnh phúc. Quang Vinh và Julien là bạn thân từ lúc cả hai cầu thủ còn thi đấu ở Pháp.
Cũng giống Cao Pendant Quang Vinh, Julien Mouillon sinh năm 1997 tại Pháp. Anh có mẹ người Pháp, bố người Việt và từng nhiều năm thi đấu ở châu Âu.
Julien Mouillon sở trường ở vị trí trung vệ, có chiều cao 1,85m. Anh là cầu thủ Việt kiều đang được một số đội bóng lớn ở V-League như Công An Hà Nội và Ninh Bình quan tâm.
Quyết định trở về Việt Nam của Julien Mouillon có tác động nhất định từ Cao Pendant Quang Vinh. Hậu vệ CLB Công An Hà Nội đã về trước và ổn định cuộc sống ở Việt Nam. Anh thi đấu với phong độ cao ở V-League và đang là trụ cột hàng thủ của đội tuyển Việt Nam.
Cao Pendant Quang Vinh chia sẻ với truyền thông: "Julien Mouillon có khả năng đánh đầu, chọn vị trí phòng ngự và ghi bàn rất tốt".
Trước mắt, Julien Mouillon sẽ dành thời gian tìm hiểu về bóng đá Việt Nam, trước khi đưa ra quyết định đàm phán với một số CLB và xa hơn là ở lại thi đấu lâu dài. Trước Julien, hậu vệ Adou Minh cũng là cầu thủ Việt kiều từng đá các giải hạng dưới của Pháp, có khả năng đáp ứng chuyên môn và độ khó của V-League.
Cao Pendant Quang Vinh sẽ đưa Julien Mouillon đi xem buổi tập của CLB Công An Hà Nội và trận quyết định ngôi vô địch V-League 2025 - 2026 của đội bóng này vào cuối tuần.
Sự hiện diện của Neymar là một trong những chủ đề được tranh luận nhiều nhất khi làng bóng đá hướng đến World Cup 2026.
Dưới thời HLV Carlo Ancelotti, Neymar chưa từng ra sân cho tuyển Brazil. Anh thật ra đã vắng bóng trong màu áo tuyển quốc gia suốt 3 năm qua, hậu quả đến từ những chấn thương liên miên cùng với lối sống tùy tiện của siêu sao 34 tuổi.
Từ đầu năm 2025, Neymar quyết tâm cứu vãn sự nghiệp khi hồi hương khoác áo CLB Santos. Anh ra sân khá đều đặn, với 43 trận đấu và ghi 17 bàn thắng trong 1 năm rưỡi qua.
Sự ổn định của Neymar đã khiến HLV Ancelotti phải suy nghĩ lại. Hồi đầu năm nay, chiến lược gia người Ý tiết lộ trước truyền thông rằng ông rất khó xử với tương lai của cầu thủ này, đến mức phải hỏi ý kiến Tổng thống Brazil - ông Lula da Silva về việc có nên triệu tập Neymar hay không.
Neymar có tên trong danh sách sơ bộ 55 cầu thủ được công bố hơn 1 tuần trước. Truyền thông dự đoán HLV Ancelotti sẽ loại anh ở danh sách cuối cùng.
Nhưng rồi chiến lược gia người Ý đã gây bất ngờ vào phút chót khi giữ lại Neymar, thay vào đó, ông gạch tên Joao Pedro.
Sự trở lại của Neymar khiến người hâm mộ Brazil hào hứng, nhưng việc ông Ancelotti loại Pedro thực sự gây khó hiểu.
Pedro năm nay 24 tuổi, là siêu sao hàng đầu của Chelsea. Anh có phong độ rất ổn định với 20 bàn thắng sau 49 lần ra sân cho Chelsea ở mùa giải năm nay.
Dù vậy, Pedro lại chưa cho thấy cái duyên ghi bàn trong màu áo tuyển quốc gia, khi vẫn tịt ngòi sau 8 lần khoác áo Selecao.
Ngoài Pedro, ông Ancelotti còn loại 2 ngôi sao khác của Chelsea là Andrey Santos và Estevao. Với trường hợp của Estevao, anh thật ra không kịp bình phục chấn thương, tương tự Rodrygo của tuyển Brazil.
Brazil sẽ sớm hội quân sau 1 tuần nữa, trước khi đá trận giao hữu với Panama và Ai Cập vào ngày 31-5, 6-6. Ở World Cup 2026, họ nằm cùng bảng với Morocco, Haiti và Scotland.
Hiệu ứng từ sự thành công của Nguyễn Filip, Lê Giang Patrik, Pendant Quang Vinh… đã khiến thị trường chuyển nhượng cầu thủ Việt kiều ở V-League mùa này nhộn nhịp hơn hẳn. Tuy nhiên, giải đi càng sâu, bức tranh cầu thủ Việt kiều lại cho thấy một thực tế khắc nghiệt khác.
Tiền vệ trẻ Trần Thành Trung (21 tuổi, Việt kiều Bulgaria) đầu mùa giải được kỳ vọng sẽ là nhân tố nổi trội, giúp CLB Ninh Bình tỏa sáng. Chơi ở vị trí tiền vệ đánh chặn, anh được cho sẽ chơi cặp cùng Hoàng Đức ở tuyến giữa, tạo thành bộ đôi công - thủ lý tưởng cho CLB Ninh Bình. Tuy nhiên, ngay ở những trận đấu giao hữu khởi động mùa giải, Thành Trung đã cho thấy sự hụt hơi khi không thể đáp ứng về thể lực, yếu tố quan trọng cho vai trò tiền vệ đánh chặn. Đây cũng là lý do anh thường xuyên ngồi dự bị và chỉ được tung vào sân từ giữa hiệp 2. Sau 17 vòng đấu anh chỉ ra sân 10 trận và ghi 1 bàn thắng. Ít cơ hội ra sân ở V-League nên dù từng được HLV Kim Sang-sik triệu tập lên U.23 VN, nhưng anh đều bị loại khi đội gút danh sách dự SEA Games 33 và VCK U.23 châu Á.
Một cầu thủ Việt kiều trẻ khác là Brandon Ly từng được kỳ vọng nhiều, nhưng số phận cũng khá hẩm hiu khi chỉ có vỏn vẹn 2 lần ra sân tại V-League trước khi biến mất khỏi danh sách thi đấu. Anh từng được đào tạo tại CLB Burnley của Anh. Hậu vệ này từng được xem là "bom tấn" của CLB Công an Hà Nội (CAHN). Tuy nhiên, thực tế lại hoàn toàn trái ngược khi anh không được HLV Mano Polking tin tưởng. Điều này cho thấy anh không đáp ứng được yêu cầu chuyên môn và không thể cạnh tranh trong đội hình quá nhiều ngôi sao ở CLB CAHN. Nhiều cầu thủ Việt kiều khác cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự Brandon Ly. Damian Vũ Thanh, Vadim Nguyễn hay Evan Abram đều không để lại dấu ấn đáng kể và dần bị đào thải. Những cái tên này từng được kỳ vọng sẽ tạo khác biệt, nhưng lại nhanh chóng bị lãng quên trong guồng quay khắc nghiệt của giải đấu.
Mặc dù vậy, vẫn có những cầu thủ Việt kiều thi đấu xuất sắc và khẳng định vị trí của mình ở V-League, thậm chí ngay mùa giải đầu tiên gia nhập. Trung vệ Kyle Colonna (Việt kiều Mỹ) là một điển hình. Mùa giải 2024 - 2025, Colonna lần đầu đến VN và ký hợp đồng với CLB Hà Nội. Dù thi đấu khá tốt nhưng do trong đội hình đội bóng thủ đô có quá nhiều trung vệ thuộc đội tuyển quốc gia như Thành Chung, Duy Mạnh, Xuân Mạnh…, nên anh không thể cạnh tranh vị trí chính thức và chỉ ra sân 17 trận trên tất cả mặt trận. Sang mùa giải mới, anh chuyển sang CLB Thể Công Viettel và dưới bàn tay nhào nặn của HLV Popov, Colonna "lột xác" hoàn toàn. Anh đã có 12 lần ra sân trên mọi mặt trận (thi đấu tổng cộng 1.080 phút) và ghi được 1 bàn thắng. Ở trận gặp SLNA diễn ra tối 5.4 ở vòng 17, Colonna thi đấu khá ấn tượng và thực hiện pha kiến tạo cho Pedro Henrique lập công ở phút 78, gỡ hòa 1-1 cho Thể Công Viettel.
Ngoài Colonna, trung vệ Adou Minh (Việt kiều Pháp) cũng chơi khá thành công ở CLB CAHN. Nhưng khác với Colonna, Adou Minh đã chơi xuất sắc trong màu áo CLB Hà Tĩnh ở mùa giải trước và được bầu là cầu thủ Việt kiều xuất sắc nhất giải. Mùa này, dù phải cạnh tranh quyết liệt với các trung vệ như Việt Anh, Đình Trọng, Văn Hậu… nhưng Adou Minh vẫn khẳng định vị trí của mình. Một cầu thủ trẻ khác là Ngô Đăng Khoa (20 tuổi, Việt kiều Úc) cũng đang dần chứng tỏ chỗ đứng trong màu áo CLB Công an TP.HCM. Dù mới gia nhập V-League ở giai đoạn 2 nhưng anh đã ghi đến 4 bàn thắng sau 7 trận. Anh hiện là gương mặt đáng xem nhất của CLB Công an TP.HCM thời điểm này.
Có thể thấy, đa phần cầu thủ Việt kiều chưa thể thích nghi với môi trường bóng đá VN ngay lập tức, từ ngôn ngữ, thời tiết, cho đến kỹ chiến thuật của từng đội bóng. Nếu không thể vượt qua các rào cản này, họ khó lòng chiếm được một suất ở CLB tại V-League, dù từng được đào tạo bài bản và thi đấu tại châu Âu, châu Mỹ.