Đội tuyển Pháp và đội tuyển Tây Ban Nha sẽ tái ngộ ở bán kết World Cup 2026 trong một trong những cặp đấu được chờ đợi nhất giải. Cả hai đều là những thế lực hàng đầu của bóng đá châu Âu, nhưng lịch sử đối đầu giữa họ lại không nghiêng hẳn về bất kỳ bên nào.
Nếu nhìn vào thống kê tổng thể, đội tuyển Tây Ban Nha là đội chiếm ưu thế. Nhưng nếu chỉ xét các giải đấu lớn, đội tuyển Pháp lại thường là cái tên mỉm cười sau cùng.
Theo thống kê được báo thể thao AS của Tây Ban Nha dẫn lại, hai đội đã gặp nhau 38 lần. Đội tuyển Tây Ban Nha thắng 18 trận, đội tuyển Pháp thắng 13 trận và 7 trận kết thúc với tỷ số hòa. La Roja cũng ghi nhiều hơn đối thủ với 71 bàn, trong khi Les Bleus có 44 bàn.
Tuy nhiên, phần lớn lợi thế này được xây dựng từ những cuộc đối đầu trong nhiều thập kỷ trước và các trận giao hữu. Vì thế, nếu chỉ nhìn vào thành tích đối đầu để dự đoán kết quả bán kết World Cup 2026, những con số ấy có thể chưa phản ánh đầy đủ tương quan hiện tại.
Những năm gần đây, cán cân giữa hai đội liên tục thay đổi. Đội tuyển Tây Ban Nha thắng bán kết EURO 2024 với tỷ số 2-1, rồi tiếp tục vượt qua đội tuyển Pháp 5-4 ở bán kết UEFA Nations League 2025. Trong thế kỷ 21, La Roja thắng 8 trong 12 lần chạm trán đối thủ. Điều đó cho thấy đội tuyển Tây Ban Nha đã dần lấy lại ưu thế sau giai đoạn lép vế trước đối thủ ở các giải đấu lớn.
Nếu đội tuyển Tây Ban Nha nhỉnh hơn về lịch sử đối đầu, thì đội tuyển Pháp lại có thành tích tốt hơn ở sân chơi World Cup. Hai đội mới chỉ gặp nhau 1 lần tại giải đấu lớn nhất hành tinh, ở vòng 16 đội World Cup 2006. Khi đó, Les Bleus giành chiến thắng 3-1 để tiến vào tứ kết, trước khi lọt đến trận chung kết.
Đó cũng là lý do đội tuyển Pháp bước vào trận bán kết năm nay với sự tự tin nhất định. Họ không có lợi thế về số lần đối đầu, nhưng lại sở hữu kinh nghiệm vượt qua chính Tây Ban Nha ở sân khấu World Cup.
Trong nhiều năm, Les Bleus cũng duy trì chuỗi bất bại trước La Roja ở các giải đấu chính thức, trước khi đội tuyển Tây Ban Nha chấm dứt chuỗi này tại EURO 2012.
Dẫu vậy, những con số trong quá khứ chỉ mang giá trị tham khảo. Đội hình hiện tại của hai đội đã thay đổi gần như hoàn toàn so với lần gặp nhau cách đây 20 năm.
Đội tuyển Tây Ban Nha bước vào bán kết với thế hệ mới với Lamine Yamal là hy vọng lớn nhất, bên cạnh những trụ cột như Rodri hay Fabian Ruiz. Trong khi đó, đội tuyển Pháp tiếp tục đặt niềm tin vào Kylian Mbappe cùng chiều sâu đội hình và kinh nghiệm thi đấu ở các vòng knock-out.
Đội tuyển Tây Ban Nha có lợi thế về thống kê. Đội tuyển Pháp lại có ký ức đẹp ở World Cup. Một bên đại diện cho phong độ và xu hướng gần đây, bên kia mang theo bản lĩnh của đội bóng luôn biết cách vượt qua áp lực ở các trận đấu lớn.
Có lẽ cũng vì vậy mà bán kết World Cup 2026 được xem là một trong những cuộc đối đầu cân bằng nhất giải. Lịch sử đối đầu đủ để tăng thêm sức nóng, nhưng sẽ không quyết định kết quả.
Theo kế hoạch sẽ được thảo luận và thông qua tại cuộc họp Hội đồng FIFA ở Vancouver, luật treo giò vì tích lũy thẻ vàng tại World Cup 2026 có thể thay đổi đáng kể so với các kỳ trước. Điểm đáng chú ý nhất là bổ sung một mốc xóa thẻ ngay sau vòng bảng, thay vì chỉ áp dụng sau tứ kết như trước đây.
Ở các kỳ World Cup trước, cầu thủ phải mang số thẻ vàng tích lũy từ vòng bảng tới hết tứ kết. Điều này khiến nguy cơ bị treo giò ở những trận đấu lớn luôn hiện hữu, đặc biệt với các cầu thủ thi đấu ở vị trí dễ phạm lỗi như tiền vệ phòng ngự hoặc hậu vệ. Chỉ cần nhận hai thẻ vàng trong năm trận, họ có thể bị cấm thi đấu ở một trận knock-out quan trọng như vòng 1/8 hoặc tứ kết.
Tuy nhiên, World Cup 2026 sẽ đánh dấu bước ngoặt khi giải đấu được mở rộng từ 32 lên 48 đội. Số trận vì thế cũng tăng từ 64 lên 104 trận, gồm việc bổ sung vòng 1/16. Điều này khiến hành trình vào sâu trở nên dài hơn, đồng nghĩa nguy cơ tích lũy thẻ vàng cũng lớn hơn nếu vẫn giữ nguyên quy định cũ.
Do đó, FIFA muốn điều chỉnh để giảm bớt tính rủi ro dây chuyền của thẻ phạt. Cụ thể, toàn bộ thẻ vàng sẽ được xóa sau vòng bảng, và tiếp tục được xóa một lần nữa sau vòng tứ kết. Như vậy, hành trình của một cầu thủ sẽ được chia thành hai giai đoạn tách biệt về mặt kỷ luật.
Cách tiếp cận mới giúp hạn chế việc một cầu thủ bị treo giò chỉ vì những thẻ vàng nhận từ rất sớm. Ví dụ, nếu một cầu thủ nhận một thẻ ở vòng bảng và một thẻ ở vòng 1/16, theo luật cũ sẽ bị treo giò ở vòng 1/8. Nhưng với luật mới, cầu thủ này không bị treo giò.
Để bị treo giò, cầu thủ giờ đây phải nhận hai thẻ vàng trong cùng một cụm trận. Cụ thể, hoặc là hai thẻ trong ba trận vòng bảng, hoặc là hai thẻ trong các vòng knock-out từ 1/16 đến tứ kết. Điều này khiến việc bị cấm thi đấu trở nên khó xảy ra hơn, tạo điều kiện để các ngôi sao góp mặt ở những trận cầu then chốt.
FIFA cho rằng thay đổi này sẽ giúp giải đấu công bằng hơn. Khi số trận tăng lên, việc giữ nguyên quy định cũ có thể dẫn đến nhiều án treo giò không đáng có, ảnh hưởng tới chất lượng chuyên môn cũng như sức hút của các trận đấu lớn. Việc các cầu thủ quan trọng vắng mặt ở tứ kết hay bán kết vì tích lũy thẻ từ vòng bảng từ lâu đã là vấn đề gây tranh cãi.
Ngoài yếu tố chuyên môn, quyết định này còn mang ý nghĩa thương mại và hình ảnh. World Cup là sân khấu lớn nhất của bóng đá thế giới, nơi người hâm mộ kỳ vọng được chứng kiến những cầu thủ hay nhất thi đấu ở các thời khắc quan trọng. Giảm thiểu án treo giò đồng nghĩa với việc tăng khả năng những ngôi sao hàng đầu xuất hiện ở các trận đấu quyết định, như các nhà tài trợ mong muốn.
Ngay từ những phút đầu, Rakmit Assada nhanh chóng tung ra những cú đấm toàn lực cực nặng vào vùng sườn của Hoàng Huy. Sau thời gian bền bỉ chịu đòn và phòng thủ, Hoàng Huy phản công mạnh mẽ ở 20 giây cuối hiệp 1. Đầu hiệp 2, Rakmit Assada áp sát với ý định tiếp tục tung đòn nặng, nhưng lần này võ sĩ Việt Nam đã "đọc vị" đối thủ, phản công bằng một đòn móc tay trái hiểm hóc khiến Rakmit Assada ngã xuống sàn.
Mặc dù Rakmit Assada có thể đứng dậy, nhưng thế trận lúc này hoàn toàn thuộc về Hoàng Huy. Võ sĩ của Việt Nam tấn công dồn dập với rất nhiều đòn nặng. Tay đấm Thái Lan thêm 2 lần nữa ngã xuống sàn, không còn khả năng thi đấu. Trọng tài cho ngừng trận đấu khi hiệp 2 vẫn còn hơn 1 phút. Thái Hoàng Huy giành chiến thắng knock-out trước võ sĩ Thái Lan.
Trong khi đó, võ sĩ của lò Cocky Buffalo Phạm Hữu Thương có chiến thắng bằng điểm số sau 6 hiệp đấu trước Jimo Yipo (Trung Quốc) ở hạng cân dưới 52 kg. Đây là trận đấu mà Hữu Thương cho thấy khả năng di chuyển, giữ cự ly tốt. Dù võ sĩ Trung Quốc chủ động tấn công nhưng Hữu Thương thi đấu rất bình tĩnh, kiểm soát thế trận bằng những sê-ri đòn chính xác để áp đảo đối thủ về số lượng đòn đánh trúng đích.
Đại diện còn lại của Việt Nam là Nguyễn Hưng Giao có kết quả hòa trước Sim Yong-ho (Hàn Quốc) ở hạng cân 61,23 kg sau 4 hiệp đấu. Hưng Giao tỏ ra nhanh nhẹn, có nhiều đòn thế đa dạng, trong Sim Yong-ho cũng cho thấy khả năng chịu đòn đáng nể. Thậm chí võ sĩ Hàn Quốc còn khiến mắt trái của Hưng Giang bị thương, ảnh hưởng khả năng thi đấu. Một kết quả hòa ghi nhận xứng đáng cho nỗ lực cống hiến của cả hai võ sĩ.
Xứng đáng là tâm điểm của sự kiện, trận tranh đai WBO super lightweight youth title châu Á - Thái Bình Dương ở hạng cân 63,5 kg giữa Balihenbieke (Trung Quốc) và Romer Pinili (Philippines) đã diễn ra cực kỳ hấp dẫn.
Romer Pinili dù có thể hình nhỏ và sải tay ngắn hơn đối thủ nhưng đã thi đấu chủ động, áp sát ngay từ đầu. Balihenbieke nắm được lợi thế khi có một đòn đấm nặng khiến đối thủ ngã ra sàn ngay ở hiệp 2. Dù vậy sau đó, Romer Pinili cho thấy khả năng hồi phục đáng nể và phản công hiệu quả khiến mặt Balihenbieke bị sưng.
Xuyên suốt trận đấu, hai võ sĩ liên tục đổi đòn khiến diễn biến luôn căng thẳng. Với lợi thế về sải tay, Balihenbieke vẫn tỏ ra nhỉnh hơn đôi chút nhờ những tình huống khép góc, tung đòn hiệu quả hơn. Trải qua 10 hiệp đấu, Balihenbieke thắng điểm, qua đó giành đai vô địch và nối dài chuỗi toàn thắng của mình lên con số 8.
Trận đấu mở màn, Sim Hyochan (Hàn Quốc) thắng điểm Zheng Tao (Trung Quốc) tại hạng cân 69,85 kg. Với đòn đấm móc tay phải cực nặng, Xu Zhoufeng (Trung Quốc) hạ đo ván Song Sang-hyeon (Hàn Quốc) ở hạng cân 61,23 kg tại hiệp đấu thứ 5. Nhà cựu vô địch WBO Global Kang Jong-seon (Hàn Quốc) chứng tỏ đẳng cấp khi thắng điểm trước Li Jiaming (Trung Quốc).
World Cup 2026 đã diễn ra hơn 20 trận, với ưu thế vượt trội dành cho các đội bóng mạnh ở lượt mở màn. Trong số các tân binh, chỉ có Cabo Verde để lại ấn tượng khi cầm hòa Tây Ban Nha không bàn thắng trong trận ra quân. Jordan dù gây ra nhiều khó khăn cho Áo, nhưng vẫn thua 1-3 ở trận đầu khi chưa quen với áp lực World Cup. Thua đậm nhất phải kể đến Curacao, đội bóng nhận tới bảy bàn thua trước Đức. Có lẽ bởi vậy, áp lực và hoài nghi đặt lên Uzbekistan càng lớn.
Dù chơi cực hay ở giải trẻ châu Á trong 10 năm qua, nhưng Uzbekistan vẫn là cái tên xa lạ ở cấp độ đội tuyển quốc gia. Đội bóng Trung Á thường xuyên dừng bước ở tứ kết hoặc vòng 16 đội Asian Cup. Đây mới là lần đầu, Uzbekistan bước tới World Cup. Abdukodir Khusanov cùng đồng đội vượt qua vòng loại thứ ba, một phần nhờ bước vào bảng đấu dễ thở với chỉ Iran là đối trọng đáng gờm (Qatar, UAE, Kyrgyzstan hay CHDCND Triều Tiên đều không bằng).
Xét trên bình diện châu Á, Uzbekistan vẫn chỉ ở tầm trung. Vị thế khiêm tốn ấy mang tới thách thức lớn, khi đội bóng của cựu trung vệ Fabio Cannavaro bước ra sân chơi thế giới.
Với kỳ vọng gây tiếng vang ở World Cup, Liên đoàn Bóng đá Uzbekistan đã bổ nhiệm Cannavaro ngồi ghế nóng. Chưa tạo được dấu ấn từ khi bắt đầu nghiệp huấn luyện, nhưng Cannavaro có thứ mà Uzbekistan đang thiếu: sự thấu hiểu áp lực ở World Cup để đối phó, ít nhất trên khía cạnh tâm lý. Cannavaro là trung vệ gần nhất đoạt Quả bóng vàng, nhờ chiến tích vô địch World Cup 2006 cùng Ý. Để đi sâu ở World Cup, hay ít nhất là tạo được "gợn sóng" trong lần đầu ra biển, Uzbekistan phải đá với tinh thần lì lợm như Cannavaro đã từng.
Bởi ở màn ra mắt lúc 9 giờ ngày 18.6, Uzbekistan phải đối đầu Colombia. Đại diện Nam Mỹ có sáu lần dự World Cup, bốn trong số đó vượt qua vòng bảng. Sau nỗi thất vọng ở World Cup 2022 (không vượt qua vòng loại), Colombia đã trở lại để thách thức.
Trên đường chạy đà cho World Cup 2026, Colombia thể hiện phong độ bùng nổ khi thắng Úc (3-0), New Zealand (2-1), Costa Rica (3-1) và Jordan (2-0). Đội bóng của HLV Nestor Lorenzo không còn phụ thuộc vào James Rodriguez như trước đây, mà trở thành tập thể đa dạng và uyển chuyển hơn. Luis Diaz là niềm hy vọng số một với 22 bàn sau 74 trận. Anh sẽ cùng James Rodriguez, Jefferson Lerma hay Juan Fernando Quintero tạo ra hàng công cực mạnh cho đại diện Nam Mỹ.
Ở hàng thủ, Colombia cũng có nhiều hảo thủ như David Ospina, cựu thủ thành Arsenal, hay Yerry Mina (Cagliari), Davinson Sanchez (Galatasaray). Trong tay ông Lorenzo là đội hình dẫu lớn tuổi, nhưng dạn dày kinh nghiệm và đủ lì lợm để không vấp chân với những sai sót đáng tiếc.
Đá đúng sức, Colombia sẽ thắng Uzbekistan để khởi đầu thuận lợi tại bảng K World Cup 2026.