Cuối thập niên 1980, thành phố cảng New Bedford ở bang Massachusetts đối mặt với nhiều vấn đề xã hội như nghèo đói, ma túy và hoạt động mại dâm trên đường phố.
Trong khu vực này có một nhóm phụ nữ sống trong hoàn cảnh đặc biệt dễ tổn thương. Nhiều người vật lộn với nghiện ma túy, một số hành nghề mại dâm để có tiền duy trì cuộc sống. Hoàn cảnh sống của họ khiến một số vụ mất tích ban đầu không được nhìn nhận như dấu hiệu của một chuỗi án mạng.
Năm 1988, chuỗi mất tích bất thường bắt đầu.
Trong khoảng thời gian từ tháng 3/1988 đến tháng 4/1989, 11 phụ nữ mất tích tại New Bedford. Chín người trong số họ sau đó được phát hiện đã chết, thi thể nằm rải rác tại các khu vực hẻo lánh gần đường cao tốc và vùng ngoại ô quanh thành phố. Hai người còn lại đến nay vẫn chưa được tìm thấy.
Ban đầu, những vụ việc này được điều tra riêng lẻ do các nạn nhân biến mất trong những hoàn cảnh khác nhau. Chỉ đến khi số lượng thi thể tăng lên, cảnh sát mới nhận ra những điểm tương đồng và đặt câu hỏi: Liệu họ có đang đối mặt với một kẻ giết người hàng loạt?
Những thi thể bên xa lộ
Một trong những nạn nhân khiến cảnh sát bắt đầu kết nối các vụ án là Nancy Paiva, bà mẹ 36 tuổi từng vật lộn với vấn đề nghiện ngập. Cô được nhìn thấy lần cuối khi rời một quán bar địa phương.
Ba tuần sau, thi thể Nancy được tìm thấy gần xa lộ Interstate 195 ở Dartmouth, Massachusetts.
Cảnh sát New Bedford nhận thấy vụ việc có những điểm tương đồng với các trường hợp phụ nữ mất tích khác trong khu vực. Những nạn nhân này có hoàn cảnh sống tương tự, thường xuất hiện tại cùng khu vực trên đường phố và biến mất trong khoảng thời gian gần nhau.
Sau Nancy, thêm nhiều thi thể khác lần lượt được phát hiện tại những nơi nhiều cây cối dọc các tuyến đường ở Freetown, Dartmouth, Westport và vùng phụ cận New Bedford, một số trong tình trạng khỏa thân.
Vì nhiều thi thể nằm gần các tuyến giao thông, truyền thông gọi hung thủ chưa xác định là “New Bedford Highway Killer” – “Sát nhân xa lộ New Bedford”.
Các nạn nhân có độ tuổi từ 19 đến 36, gặp vấn đề về nghiện ngập, bạo lực gia đình và hầu hết tham gia hoạt động mại dâm. Điều này khiến họ trở thành những mục tiêu không dễ gây chú ý. Một số gia đình chỉ nhận ra người thân mất tích sau nhiều ngày hoặc nhiều tuần.
Cuộc truy tìm hung thủ
Các điều tra viên phải đối mặt với một vụ án gần như không có nhân chứng trực tiếp, không ai biết chính xác cách hung thủ tiếp cận các nạn nhân, hắn quen biết họ hay chỉ lựa chọn ngẫu nhiên và có bao nhiêu vụ giết người thực sự liên quan đến cùng một kẻ.
Các thi thể được phát hiện ở nhiều địa điểm khác nhau, khiến việc tìm kiếm mô hình phạm tội khó khăn hơn. Một số nạn nhân bị phân hủy nghiêm trọng cũng khiến việc xác định nguyên nhân tử vong gặp nhiều hạn chế.
Suốt nhiều thập kỷ, cảnh sát đã xem xét nhiều hướng điều tra nhằm tìm ra hung thủ đứng sau chuỗi án mạng ở New Bedford.
Trong số các nghi phạm, người được nhắc đến nhiều nhất là Kenneth Ponte, luật sư địa phương có mối liên hệ với một số phụ nữ trong nhóm nạn nhân. Ông ta từng đại diện pháp lý cho một số người và có quan hệ cá nhân với một nạn nhân.
Ponte từng bị đại bồi thẩm đoàn truy tố liên quan đến cái chết của một nạn nhân, nhưng cáo buộc sau đó bị hủy bỏ vì các công tố viên không có đủ bằng chứng để tiếp tục đưa vụ án ra xét xử. Ông ta chưa từng bị kết tội liên quan đến chuỗi án mạng này.
Ponte qua đời tại nhà riêng vào năm 2010, ở tuổi 60.
Nghi phạm nổi bật thứ hai là Anthony DeGrazia, 29 tuổi, từng bị cáo buộc liên quan đến các vụ tấn công nhằm vào một số phụ nữ hành nghề mại dâm ở New Bedford. Anh ta bị điều tra trong chuỗi án mạng trên xa lộ nhưng chưa bao giờ bị buộc tội.
DeGrazia tự tử vào tháng 7/1991 trước khi bị đưa ra xét xử trong vụ án khác.
Với việc cả hai nghi phạm chính đều đã chết và không có bằng chứng mới nào, công tố viên Paul V. Buckley tuyên bố vụ sát hại 9 phụ nữ “có thể sẽ không bao giờ được giải quyết”.
Nhiều năm qua, các điều tra viên từng nhiều lần xem xét lại bằng chứng vật chất còn lưu giữ để tìm kiếm manh mối nhờ công nghệ ADN hiện đại. Tuy nhiên đến nay, chưa có bằng chứng đủ mạnh để xác định danh tính hung thủ.
Hồ sơ điều tra còn bỏ ngỏ, nỗi đau của các gia đình nạn nhân vẫn kéo dài. Đối với họ, điều đau đớn nhất không chỉ là mất đi người thân, mà là không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra.
Trong lịch sử tội phạm Mỹ, nhiều vụ án giết người hàng loạt cuối cùng được phá nhờ tiến bộ của khoa học pháp y hoặc sai lầm của hung thủ. Nhưng với vụ án “Sát nhân xa lộ New Bedford”, hơn 30 năm trôi qua, danh tính kẻ đứng sau 9 cái chết vẫn chưa được xác định. Không ai biết hắn đã chết, đang thụ án vì một tội danh khác, hay vẫn sống ở đâu đó.
Hôm 13/7, ông Valery Skorodumov, cựu CEO của Torpedo Moscow FC bị Tòa án quận Simonovsky, Moscow tuyên án 2 năm tù trong vụ án hối lộ trọng tài.
Ông ta cũng bị cấm giữ các chức vụ lãnh đạo trong bóng đá trong 3 năm. Luật sư cho biết thân chủ có thể xin được phóng thích có điều kiện sau khi bản án có hiệu lực. "Nhưng chúng tôi sẽ kháng cáo" luật sư cho hay.
Valery Skorodumov bị quy kết 7 tội Can thiệp kết quả một cuộc thi thể thao chính thức. Cựu CEO đã nhận tội và vụ án được xét xử theo thủ tục rút gọn.
Theo hồ sơ ban lãnh đạo câu lạc bộ Torpedo Moscow đã trả cho các trọng tài bóng đá từ 1 đến 3 triệu rúp (340-1,1 tỷ đồng) để đảm bảo kết quả 20 trận đấu thuộc Giải bóng đá quốc gia Nga có lợi cho họ.
Các trọng tài cũng được trả từ 250.000 đến 500.000 rúp để cho hưởng phạt đền hoặc đuổi cầu thủ đối phương.
Trong mùa giải 2024/2025, Torpedo đã kết thúc ở vị trí thứ hai và được thăng hạng trực tiếp lên RPL- giải đấu cao nhất của Nga.
Ngày 10/7/2025, Torpedo bị loại khỏi mùa giải RPL 2025/26 và bị phạt 5 triệu rúp.
Ngay hôm say, Ủy ban Điều hành Liên đoàn Bóng đá Nga quyết định "giáng" Torpedo xuống giải hạng hai của Giải Ngoại hạng Nga. Họ đã kết thúc mùa giải ở vị trí thứ chín.
Cũng liên quan đến vụ án này, cựu chủ tịch câu lạc bộ Torpedo, Leonid Sobolev, cũng bị cáo buộc hối lộ trọng tài. Ông ta cũng đã nhận tội. Hành vi của ông ta đã được tách thành vụ án riêng.
Torpedo Moscow FC thành lập năm 1924, dành riêng áo số 1 để tri ân người hâm mộ.
Thời kỳ Xô Viết, CLB thường xuyên thi đấu ở Giải hạng nhất và 6 lần vô địch Cúp Liên Xô (1949, 1952, 1960, 1968, 1972 và 1986).
Trong lịch sử bóng đá Nga hiện đại, câu lạc bộ đã giành Cúp Nga năm 1993. Từ tháng 8 năm 2024, câu lạc bộ thuộc sở hữu của doanh nhân Leonid Sobolev.
Ngày 18 /7/ 2025, các cuộc khám xét đã được tiến hành tại văn phòng của CLB. Các vụ án hối lộ trọng tài đã được khởi tố. Nhiều cổ đông đã bị bắt giữ và tạm giam.
Ngày 15-5, Công an tỉnh Đồng Tháp cho biết Công an xã Vĩnh Kim (tỉnh Đồng Tháp) đã triển khai quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với P.H.K. (17 tuổi, ngụ xã Châu Thành) về hành vi "cố ý báo thông tin giả đến cơ quan có thẩm quyền".
Theo thông tin từ cơ quan công an, chiều 9-5, K. đến trình báo bị 5 thanh niên đi trên 2 xe máy dùng hung khí đe dọa, cướp 1,5 triệu đồng tại khu vực ấp Vĩnh Thạnh, xã Vĩnh Kim.
K. còn khai bị nhóm này đạp làm ngã xe, gây hư hỏng phương tiện và ném đá vào người. Sau khi tiếp nhận tin báo, Công an xã Vĩnh Kim tổ chức xác minh. Qua làm việc, lực lượng chức năng xác định nội dung trình báo không đúng sự thật.
Tại cơ quan công an, K. thừa nhận khoảng 14h ngày 9-5 có mượn xe của bạn để đi công việc tại xã Ngũ Hiệp. Khi chạy trên quốc lộ 1, đoạn qua xã Long Hưng, K. tự té ngã dẫn đến bị thương và xe hư hỏng. Do lo sợ không có tiền sửa xe để trả bạn, K. đã dựng chuyện bị cướp rồi đến cơ quan công an trình báo.
Công an xã Vĩnh Kim xác định hành vi của K. vi phạm quy định tại Nghị định 282/2025/NĐ-CP của Chính phủ về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh, trật tự, an toàn xã hội và ra quyết định xử phạt số tiền 1,75 triệu đồng.
Li Yanlin, 46 tuổi, một nhân viên tiệm spa, vừa bị kết án 4 năm 4 tháng tù giam hồi cuối tháng 5 vì tiết lộ thông tin cá nhân và tống tiền bạn trai, sau khi có quan hệ tình ái ngắn ngủi với ông này.
Thẩm phán lên án hành vi công khai chuyện ngoại tình lên mạng và đòi khoản tiền lớn đến vậy là "đáng khinh bỉ", khiến nạn nhân sống trong sợ hãi.
"Rõ ràng là bị cáo chỉ nhắm đến tiền của nạn nhân", tòa nói. Bị cáo chối tội suốt phiên tòa.
Theo hồ sơ vụ án, hai người quen nhau và có quan hệ tình cảm ngắn ngủi trong năm 2021, chấm dứt đầu năm 2022. Trong thời gian hẹn hò, người đàn ông nhiều lần hỗ trợ tài chính cho Li, gồm 800.000 HKD để trả nợ và chu cấp hàng tháng 40.000 HKD.
Sau đó, Li tiếp tục yêu cầu mua một chiếc Porsche nhưng bị người tình chặn liên lạc và chấm dứt quan hệ. Người đàn ông khai bắt đầu cảm thấy mình bị xem như "máy rút tiền".
Trước khi chia tay, Li nhắn: "Mọi hậu quả đều do anh tự chịu".
Tháng 5/2022, một video dài 10 giây chứa ảnh thân mật của hai người bị đăng lên YouTube, kèm họ tên đầy đủ của nạn nhân bằng tiếng Trung và tiếng Anh.
Khi người đàn ông gặp Li để yêu cầu gỡ video, cô ta nói đang giữ nhiều thông tin cá nhân, gồm cả địa chỉ nhà, và đòi 600.000 HKD.
Nạn nhân đồng ý trả tiền theo từng đợt, đồng thời lập thỏa thuận bảo mật nhằm ngăn việc tiếp tục phát tán thông tin.
Tuy nhiên, chỉ một tháng sau, Li tiếp tục đăng video thứ hai với nội dung tương tự và nâng số tiền yêu cầu lên 2 triệu HKD.
Dù nạn nhân tiếp tục chuyển tiền, thêm hai video khác vẫn được đăng tải.
Theo thẩm phán, ngay cả khi đã nhận được khoảng một triệu HKD, bị cáo vẫn tiếp tục dùng dữ liệu cá nhân để thao túng và gây áp lực với nạn nhân.
"Hành vi này cho thấy bị cáo không hành động bộc phát mà đã có tính toán và kế hoạch trả thù", tòa nhận định.