Anh Phước Danh, chủ đại lý vé số Phước Danh ở phường Trà Vinh, Vĩnh Long cho biết đã bán và đổi thưởng cọc vé gồm 160 tờ trúng số. Cụ thể, 160 tờ có 2 số cuối là 23 thuộc đài Bình Thuận mở thưởng xổ số miền Nam ngày 16 tháng 7 trúng giải tám. Đại lý cho biết chủ nhân của 160 tờ vé số này là khách quen của đại lý, đã nhận thưởng qua hình thức chuyển khoản.
Trong khi đó, đại lý vé số 79 ở Đồng Tháp cũng thông báo đã bán 2 cọc lẻ, mỗi cọc gồm 16 tờ trúng số. Theo đó, 16 tờ có 2 số cuối là 23 thuộc xổ số Bình Thuận trúng giải tám và 16 tờ có 3 số cuối là 445 cũng thuộc đài này trúng giải bảy. Đại lý tiết lộ khách đã liên hệ đổi thưởng và nhận tiền trúng số bằng tiền mặt.
Xổ số ngày 16 tháng 7 mở thưởng 3 đài gồm đài Tây Ninh với dãy số trúng độc đắc là 085113, đài An Giang với dãy số trúng độc đắc là 830834 và đài Bình Thuận với dãy số trúng độc đắc là 623836.
Kết quả xổ số miền Nam thứ năm cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số lộ diện sớm được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng có cơ hội trúng số.
Theo kết quả xổ số miền Nam ngày 15 tháng 7 chiều qua, chị Thùy Dương, kinh doanh vé số ở Đồng Tháp (Tiền Giang cũ) thông báo đã bán trúng 16 vé giải khuyến khích đài Đồng Nai cho khách quen ở địa phương.
Cụ thể, những vé trên có dãy số may mắn là 004402 trúng xổ số Đồng Nai ngày 15 tháng 7. Đại lý cho biết người trúng là khách quen, thường xuyên tới mua vé. “Anh khách này thường mua lúc tan tầm hoặc sáng sớm, nên giờ mình cũng đang đợi khách tới đổi thưởng”, chị chia sẻ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Hành trình hơn 100 năm của Tắc Sậy: Từ nhà nguyện vách lá đến trung tâm hành hương

Mỗi ngày, dòng xe vẫn xuôi ngược trên Quốc lộ 1, trong đó rất nhiều người thường chọn dừng lại ở nhà thờ Tắc Sậy (xã Phong Thạnh, tỉnh Cà Mau) để viếng mộ linh mục Phanxicô Trương Bửu Diệp trước khi tiếp tục hành trình. Vào ngày 2.7 tới đây, Trung tâm hành hương Tắc Sậy sẽ đón khoảng 70.000 người dự lễ tuyên phong Chân phước cha Trương Bửu Diệp.
Theo tư liệu của Trung tâm hành hương Tắc Sậy, tên gọi "Tắc Sậy" bắt nguồn từ một con đường tắt nhỏ đi ngang khu vực nhà thờ, nằm giữa những đám lau sậy. Qua cách phát âm của người Nam bộ, tên gọi ấy dần trở thành địa danh được sử dụng cho đến hôm nay.
Chính từ vùng đất bình dị ấy, một hành trình kéo dài hơn 100 năm đã hình thành. Hành trình ấy không chỉ phản ánh lịch sử của một họ đạo mà còn cho thấy sức sống của một cộng đồng nhiều lần đối diện chiến tranh, gián đoạn và mất mát trước khi từng bước hồi sinh.
Những tư liệu về giai đoạn đầu của họ đạo hiện không còn đầy đủ. Nhưng theo sổ rửa tội và lời truyền khẩu được Trung tâm hành hương Tắc Sậy lưu giữ, linh mục Jules Duquet thuộc Hội Thừa sai Paris cùng linh mục Jean Chrysostome Chế Thanh Trí là những người đầu tiên đặt nền móng cho cộng đoàn Công giáo tại đây.
Ngày 10.6.1925, chữ ký đầu tiên trong sổ rửa tội được ghi nhận. Đây được xem là cột mốc đánh dấu sự hình thành họ đạo Tắc Sậy.
Khi ấy, cộng đoàn chỉ gồm một số ít giáo dân sinh sống rải rác giữa rừng đước, mắm và lau sậy. Điều kiện đi lại khó khăn, an ninh chưa bảo đảm nên các linh mục chỉ có thể thỉnh thoảng ghé qua để cử hành các nghi thức tôn giáo, rửa tội và động viên giáo dân.
Tháng 8.1926, họ đạo chính thức được thành lập. Cha sở đầu tiên là linh mục Phaolô Trần Minh Kính. Nhà nguyện đầu tiên chỉ là công trình tạm dựng bằng cây rừng, vách lá bên bờ sông, thuộc ấp Thành Thưởng, xã An Trạch, huyện Giá Rai cũ, trên phần đất của ông Ba Thái.
Đó là điểm khởi đầu của một cộng đồng tôn giáo nhỏ, chưa ai có thể hình dung nhiều thập niên sau sẽ trở thành điểm đến của đông đảo người hành hương.
Tháng 3.1930 là dấu mốc tạo nên bước chuyển lớn trong lịch sử họ đạo khi linh mục Phanxicô Trương Bửu Diệp được bổ nhiệm làm cha sở Tắc Sậy.
Theo hồ sơ của Trung tâm hành hương, sau khi nhận nhiệm sở, ông dời nhà nguyện ra gần tuyến giao thông, lợp ngói, làm vách ván, tạo điều kiện thuận lợi hơn cho sinh hoạt của giáo dân. Không chỉ chăm lo Tắc Sậy, ông còn phụ trách thêm tám họ đạo lẻ gồm Bà Đốc, Cam Bô, An Hải, Đầu Sấu, Chủ Chí, Khúc Tréo, Đồng Gò và Rạch Rắn.
Điều được nhiều tư liệu nhắc đến không chỉ là những thay đổi về cơ sở vật chất mà còn là cách vị linh mục này gắn bó với cộng đồng. Theo tư liệu của Trung tâm hành hương, ông có đời sống giản dị, thường xuyên giúp đỡ cả người Công giáo và người ngoài Công giáo, đồng thời góp phần hình thành thêm nhiều họ đạo trong khu vực.
Những chuyển biến ấy diễn ra trong bối cảnh vùng đất Nam bộ vẫn còn nhiều khó khăn. Tuy nhiên, sự phát triển của họ đạo chưa kéo dài được bao lâu thì chiến tranh lan rộng, mở đầu giai đoạn biến động nhất kể từ ngày cộng đoàn được thành lập.
Khi họ đạo đang từng bước ổn định thì chiến tranh bùng nổ, kéo theo những biến động lớn đối với cộng đồng giáo dân vùng Tắc Sậy.
Theo tư liệu của Trung tâm hành hương, trong giai đoạn 1945 - 1946, nhiều địa phương ở miền Tây rơi vào cảnh ly tán, giáo dân phải rời bỏ nơi cư trú để lánh nạn. Tắc Sậy cũng không nằm ngoài vòng xoáy ấy.
Dù được khuyên rời nhiệm sở để bảo đảm an toàn, linh mục Phanxicô Trương Bửu Diệp vẫn quyết định ở lại cùng giáo dân. Ngày 12.3.1946, ông bị bắt cùng một số giáo dân tại Tắc Sậy và sau đó qua đời trong bối cảnh chiến tranh. Sự kiện này trở thành bước ngoặt lớn trong lịch sử họ đạo.
Theo hồ sơ, sau biến cố năm 1946, cộng đoàn gần như tan rã. Nhà thờ, nhà chung và nhiều cơ sở bị tàn phá, tài sản thất lạc, chỉ còn lại một số ít gia đình ở lại. Hoạt động mục vụ bị gián đoạn trong nhiều năm khi tình hình an ninh vẫn còn nhiều bất ổn.
Tắc Sậy khi ấy không còn hình ảnh của một cộng đoàn đang trên đà phát triển như trước. Những công trình được gây dựng qua nhiều năm gần như phải bắt đầu lại từ đầu.
Từ năm 1946 - 1956, nhiều linh mục từ Bạc Liêu, Cà Mau và Vĩnh Mỹ lần lượt đến hỗ trợ mục vụ. Theo tư liệu của Trung tâm hành hương, sự hiện diện của các linh mục trong giai đoạn này góp phần duy trì đời sống đức tin cho số giáo dân còn bám trụ tại địa phương.
Năm 1952 đánh dấu bước chuyển mới khi Đức cha Gioan Baotixita Cassaigne, Giám mục giáo phận Phnom Penh (Nam Vang, Campuchia), cùng một số giáo dân địa phương kêu gọi dựng lại nhà thờ. Ngôi nhà nguyện mới được dựng bằng cây tràm, lợp lá, rộng khoảng 8 m. Dù còn đơn sơ, công trình này mở đầu cho quá trình khôi phục họ đạo sau nhiều năm chiến tranh.
Đến năm 1956, linh mục Louis Marcello Đặng Tuấn Anh (Albeza) được cử về chăm sóc cộng đoàn. Nhà nguyện tiếp tục được mở rộng, nhà xứ và nơi ở của các nữ tu được xây dựng, đồng thời tạo điều kiện cho con em trong vùng học tập.
Những năm sau đó, nhiều linh mục tiếp tục kế nhiệm, vừa duy trì sinh hoạt tôn giáo, vừa từng bước khôi phục cơ sở vật chất. Năm 1969, hài cốt linh mục Phanxicô Trương Bửu Diệp được cải táng từ Khúc Tréo và đưa về khuôn viên nhà thờ Tắc Sậy.
Theo tư liệu của Trung tâm hành hương, từ thời điểm này, ngày càng nhiều người tìm đến viếng mộ, cầu nguyện và tưởng nhớ vị linh mục đã gắn bó với vùng đất Tắc Sậy. Danh tiếng về cha Diệp cũng dần lan rộng từ Đồng bằng sông Cửu Long đến nhiều tỉnh, thành trong cả nước.
Không ai có thể hình dung rằng, từ dấu mốc tưởng như chỉ mang ý nghĩa đối với riêng họ đạo ấy, nhà thờ Tắc Sậy sẽ bước vào một giai đoạn hoàn toàn khác. Những dòng người tìm về ngày một đông hơn, những công trình mới lần lượt hình thành và vùng đất từng nhiều lần bị chiến tranh tàn phá bắt đầu chuyển mình.
Đó cũng là khởi đầu cho hành trình đưa nhà thờ Tắc Sậy trở thành một trong những trung tâm hành hương được nhiều người biết đến của cả nước.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Tối nay 2.5 người Việt đừng bỏ lỡ trăng hoa huyền ảo: Vì sao hiếm gặp?

Theo chuyên trang Space.com, ngày 2.5 tối nay, đúng vào kỳ nghỉ lễ 30.4 - 1.5 ở Việt Nam, trăng tròn đầu tiên trong số 2 trăng tròn hiếm gặp khi cùng xuất hiện trong tháng 5.2026, sẽ tỏa sáng trên bầu trời Việt Nam.
Thời điểm này, mặt trăng sẽ nằm ở vị trí xung đối. Lúc này bề mặt của mặt trăng sẽ phản xạ tối đa ánh sáng mặt trời về phía trái đất. Mặt trăng trong giai đoạn này mọc vào lúc hoàng hôn, đạt đỉnh cao nhất vào nửa đêm và lặn vào lúc bình minh.
Vì vậy, trăng tròn hiện diện trọn vẹn suốt cả đêm, từ khi trời vừa tối cho đến khi mặt trời mọc. Do được mặt trời chiếu sáng trực tiếp ở phía đối diện, trăng tròn rất sáng và dễ quan sát bằng mắt thường, kể cả trong điều kiện có một chút mây mù.
Một ngày trước và sau thời điểm trăng hoa tròn nhất, tức hôm qua 1.5 và ngày mai 3.5, người yêu thiên văn vẫn có thể quan sát được mặt trăng tròn đầy, nếu điều kiện thời tiết cho phép.
Lần trăng tròn này được các bộ lạc bản địa đầu tiên ở Mỹ gọi là trăng hoa, vì đây là thời điểm trong năm mà các loài hoa mùa xuân nở rộ. Tuy nhiên, cũng chính vì ánh sáng quá rực rỡ này, trăng tròn thường làm lu mờ các thiên thể mờ như tinh vân hay thiên hà, khiến thời điểm này không lý tưởng cho việc quan sát chúng.
Sở dĩ lần trăng hoa này trở nên đặc biệt vì đây là trăng tròn hiếm hoi trong 1 tháng có 2 trăng tròn. Sau trăng hoa, trăng tròn xuất hiện trong ngày cuối cùng của tháng 5 (31.5) được gọi là trăng xanh.
Đây là thuật ngữ dùng để chỉ trăng tròn xuất hiện trong lần thứ hai cùng 1 tháng dương lịch. Thông thường chỉ có 1 lần trăng tròn trong mỗi tháng dương lịch. Nhưng vì trăng tròn xảy ra sau mỗi 29,53 ngày nên đôi khi một tháng dương lịch sẽ có 2 lần trăng tròn. Dù được gọi là trăng xanh nhưng mặt trăng không thực sự có màu xanh vào thời điểm này.
Chuyên gia cho biết mặt trăng có thể quan sát bằng mắt thường, song một chiếc kính thiên văn có thể giúp cho việc quan sát trở nên thú vị hơn. Bạn cũng có thể tận dụng hiện tượng ảo ảnh mặt trăng - quan sát khi mặt trăng xuất hiện ở đường chân trời để thấy nó to hơn so với lúc mọc cao lên bầu trời.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Quán cao lầu Hội An lạ nhất TP.HCM: Chủ quán bán một mình, hết vài chục tô là nghỉ

Quán cao lầu Hội An @Vũ mang nằm ngay trung tâm TP.HCM và phong cách buôn bán độc lạ có "1-0-2" của ông Trần Lê Anh Vũ, chủ quán người xứ Quảng khiến nhiều thực khách bất ngờ.
Nằm ở mặt tiền đường Đỗ Thị Lời, phường Nhiêu Lộc (Q.3 cũ), quán cao lầu Hội An của anh Vũ một ngày giữa tuần, như thường lệ, đều đặn khách quen ra vào. Quán ăn tối giản, nhỏ xinh với vài cái bàn, ghế gỗ cho khách ngồi ăn tại chỗ.
Ở quầy bếp mở có thể dễ dàng giao tiếp với khách, một mình ông chủ tất bật chuẩn bị món không để ai phải chờ đợi lâu. Mọi thao tác của chủ quán để làm nên một tô cao lầu thuần thục tới mức tôi có cảm giác ông đã quá quen với công việc này.
Ông Vũ gây ấn tượng với nhiều thực khách với ngoại hình trẻ hơn so với tuổi. Lần đầu tới quán, chúng tôi cảm thấy chút thú vị khi ngoại hình của ông hao hao với cầu thủ bóng đá Công Vinh.
"Có ai nói anh có nét giống với cầu thủ Công Vinh không?", nghe tôi hỏi vui, ông chủ cũng cười hiền, đáp lại: "Cũng có vài khách nói mình giống Công Vinh!", rồi tiếp tục tất bật để làm cho tôi tô cao lầu đặc trưng của quán.
Ông Vũ cho biết 6 năm trước, ông quyết định mở quán ăn này, bán món ăn trứ danh của quê hương mình. Phần, vì ông nhận thấy món ăn này dù nổi tiếng, nhưng chưa quá phổ biến ở TP.HCM, phần vì ông muốn quảng bá món ăn quê nhà đến với thực khách tứ xứ đang sống và làm việc ở thành phố này, với cách chế biến, điều chỉnh hương vị sao cho phù hợp khẩu vị với số đông.
Ông Vũ nói rằng món cao lầu ở quán ăn của mình được chế biến theo cách riêng với hương vị không giống với bất kỳ đâu, có sự thay đổi để phù hợp với khẩu vị của người tứ xứ. Trong đó, sợi cao lầu ở quán được ông chủ lấy trực tiếp từ Hội An.
"Sợi mì cao lầu ở Hội An chính gốc xưa được làm thủ công bằng tay, do được ngâm với tro nên có màu sậm, khi nhai sẽ cảm nhận được vị nhẫn nhẫn hơi đắng nhẹ, mộc mạc và giòn dai sựt sựt. Tuy nhiên, không phải ai cũng hợp khẩu vị với sợi cao lầu mộc mạc này.
Tôi chọn sợi cao lầu ở quán là sợi làm bằng máy, là sợi cao lầu khô, với cách làm này sợi cao lầu sẽ đều bột hơn, dai hơn, mềm hơn nhưng vẫn có độ giòn, khi vận chuyển vào cũng không bị gãy vụn mà giữ nguyên sợi mì. Với sợi mì khô này, việc trụng mì phải có kỹ thuật để đảm bảo được hương vị mà tôi mong muốn. Tuy nhiên, khẩu vị mỗi người là khác nhau, có người thích sợi mì làm thủ công với vị nhẫn nhẫn đặc trưng, cũng có người hợp với sợi mì làm bằng máy hơn", chủ quán đặc sản Hội An chia sẻ.
Phần đồ chiên giòn, quán dùng tép cao lầu, là những miếng bột cao lầu được cắt hạt lựu và chiên giòn, góp phần tạo điểm nhấn giòn rụm cho món ăn. Có chút biến tấu so với cao lầu Hội An, ông Vũ sử dụng rau ăn kèm trong tô cao lầu ở quán chỉ là rau cải con và giá đỗ.
Thay vì dùng ớt bột như một số hàng quán, ông dùng ớt sa tế tự làm, tạo độ cay dễ chịu. Phần thịt xíu trong tô cao lầu ở đây cũng được ông nêm nếm theo cách riêng, vừa phải, không quá đậm đà ngũ vị hương.
Tôi khá ấn tượng với cách chủ quán cho khách dùng chanh tươi để rưới vào tô cao lầu trước khi ăn, sau đó bỏ luôn vỏ chanh vào trong tô. Điều này khiến tinh dầu vỏ chanh tỏa ra thoang thoảng, khi ăn tạo cảm giác dễ chịu. Tất nhiên, điều khiến món ăn của ông Vũ có "1-0-2" chính là phần nước sốt cân bằng giữa vị ngọt, mặn và chua thanh nhẹ, tạo nên tổng thể hoàn chỉnh cho tô cao lầu @Vũ.
Ông Vũ có hơn 26 năm sống và làm việc ở TP.HCM, khi rời quê Quảng Nam cũ (nay là Đà Nẵng) vào thành phố này lập thân lập nghiệp. Ông làm công việc đào tạo vệ sĩ trước khi mở quán ăn này và sau 6 năm làm chủ quán, ông Vũ vẫn song hành giữa 2 công việc.
"Vậy, với anh, đâu là nghề tay phải và đâu là nghề tay trái?". Nghe tôi hỏi, ông lập tức đáp lại, không nghề nào là "tay phải" hay "tay trái", bởi tất cả đều là đam mê. Chính tính cách quyết liệt, thậm chí có phần "khó tính" trong công việc đào tạo vệ sĩ đã hỗ trợ rất nhiều cho ông chủ trong việc mở quán.
"Tôi nghiêm khắc, khó tính với chính mình, nhất là trong việc nấu nướng để tạo ra một tô cao lầu với chất lượng đúng với mong muốn của mình. Dù là tay ngang, tôi không cho phép mình dễ dãi khi nấu ăn, luôn đề cao hai chữ "đạo đức" khi làm công việc này", ông Vũ tâm sự.
Đó cũng chính là lý do suốt 6 năm qua, ông không thuê thêm bất kỳ ai bán phụ mình. Không phải về vấn đề kinh tế, nguyên nhân chính là vì ông muốn mang tới tô cao lầu hoàn hảo nhất theo đúng ý của mình đến từng thực khách ghé ủng hộ.
Nhớ lại thời điểm đầu mở quán, chưa nhiều người biết tới, ông Vũ chỉ "cầu cho mỗi ngày bán được 10 tô". Qua nhiều năm gồng lỗ, ông vẫn không bỏ cuộc bởi tin rằng không điều gì làm khó được mình. Chính sự kiên trì đó đã giúp ông chủ có được quả ngọt, khi thời điểm hiện tại, quán đều đặn khách ủng hộ.
Mở bán từ sáng đến 13 giờ chiều, ông Vũ quy định mỗi ngày chỉ bán "đúng vài chục phần", không hơn. Nhiều khách đến sau 13 giờ đành ngậm ngùi quay về vì quán không còn phần ăn nào để phục vụ.
Chị Linh, một thực khách quen của quán suốt gần 4 năm nay cho biết lần đầu tiên chị biết tới quán thông qua giới thiệu của một người bạn. Là người miền Trung, dù không phải người gốc Hội An, nhưng chị rất thích hương vị của cao lầu.
"Sau khi ăn cao lầu ở đây, mình thích luôn, dính luôn với quán tới giờ. Anh chủ làm rất ngon, rất hợp khẩu vị. Nhà gần nên mỗi lần thèm là mình ghé. Ở Sài Gòn cũng có một số quán cao lầu Hội An, nhưng không ở đâu có được hương vị này, hương vị mà mình rất thích", nữ thực khách chia sẻ.
Quán của ông Vũ chỉ bán duy nhất 2 món, cao lầu Hội An và mì Quảng. 6 năm qua, quán không thay đổi giá, chỉ bán đúng 40.000 đồng/tô. Ông chấp nhận lời ít để giữ chân khách ở lại với quán ăn, với món ăn truyền thống quê nhà.
Tin Gốc: Thanh Niên

