Lionel Scaloni và Luis de la Fuente đều không phải những HLV tạo ra nhiều tranh cãi hay gây chú ý bằng phát ngôn. Thay vào đó, họ xây dựng thành công bằng sự ổn định, khả năng phát triển tập thể và những điều chỉnh chiến thuật chính xác ở các trận đấu lớn.
Cuộc chạm trán giữa Argentina và đội tuyển Tây Ban Nha vì thế cũng là màn đấu trí giữa 2 HLV thành công nhất của bóng đá cấp đội tuyển trong những năm gần đây.
Khi tiếp quản Argentina sau World Cup 2018, Scaloni từng bị hoài nghi vì thiếu kinh nghiệm. Thế nhưng chỉ trong vài năm, ông đã biến một đội tuyển phụ thuộc quá nhiều vào Messi thành tập thể giàu tính tổ chức và luôn biết cách vượt qua áp lực.
Argentina lần lượt vô địch Copa America 2021, World Cup 2022 và Copa America 2024. Đến World Cup 2026, họ tiếp tục góp mặt ở trận chung kết và đứng trước cơ hội bảo vệ thành công ngôi vô địch.
Điểm mạnh nhất của Scaloni là khả năng đọc trận đấu. Ở bán kết gặp đội tuyển Anh, Argentina bị dẫn trước nhưng không hề rơi vào hỗn loạn. Nhà cầm quân 48 tuổi vẫn kiên định với cách chơi, tin tưởng các phương án thay người và chứng kiến Enzo Fernandez cùng Lautaro Martinez ghi 2 bàn ở cuối trận để hoàn tất màn ngược dòng.
Đó không phải lần đầu Argentina chiến thắng theo cách ấy. Trong nhiều năm qua, đội bóng của Scaloni luôn biết cách giữ bình tĩnh ở những thời điểm khó khăn nhất trước khi tung ra đòn quyết định.
Nếu Scaloni xây dựng một đội bóng giàu bản lĩnh, de la Fuente lại đưa đội tuyển Tây Ban Nha trở về với bản sắc kiểm soát từng làm nên thành công trong quá khứ. Sau chức vô địch EURO 2024, ông tiếp tục đưa đội tuyển Tây Ban Nha vào chung kết World Cup bằng lối chơi đề cao sự gắn kết hơn là phụ thuộc vào các ngôi sao.
Ở bán kết, dù đối đầu đội tuyển Pháp với hàng loạt cầu thủ tấn công đẳng cấp như Kylian Mbappe, Ousmane Dembele hay Michael Olise, Tây Ban Nha vẫn kiểm soát hoàn toàn thế trận và thắng 2-0.
Theo phân tích của The Guardian, đội tuyển Pháp chỉ có cú sút trúng đích đầu tiên ở giai đoạn cuối trận, minh chứng cho khả năng tổ chức và kiểm soát gần như hoàn hảo của đội tuyển Tây Ban Nha.
Điều đáng chú ý là ngay cả Lamine Yamal cũng sẵn sàng hy sinh những pha xử lý ngẫu hứng để phục vụ hệ thống chiến thuật chung.
Lionel Scaloni và Luis de la Fuente thành công theo 2 cách khác nhau. Argentina sẵn sàng nhường thế trận, chịu sức ép và chờ thời điểm kết liễu đối thủ. Tây Ban Nha lại chủ động kiểm soát bóng, duy trì nhịp độ và bóp nghẹt đối phương bằng khả năng luân chuyển bóng.
Một bên tin vào bản lĩnh của nhà vô địch. Bên kia đặt niềm tin vào tính kỷ luật của cả tập thể. Điểm chung lớn nhất giữa 2 HLV là họ đều không xây dựng đội bóng xoay quanh một cá nhân. Messi vẫn là linh hồn của Argentina, còn Lamine Yamal là gương mặt nổi bật nhất của Tây Ban Nha, nhưng cả 2 đội đều vận hành như một hệ thống, nơi mọi cầu thủ đều có vai trò rõ ràng.
Những trận đấu lớn thường được định đoạt bởi một khoảnh khắc của cầu thủ. Nhưng cũng có không ít trận được quyết định bởi một điều chỉnh chiến thuật, một sự thay đổi nhân sự hay một quyết định đúng thời điểm của HLV.
World Cup 2026 đã nhiều lần chứng minh điều đó. Scaloni nhiều lần xoay chuyển cục diện bằng các phương án thay người và khả năng thích ứng trong trận đấu. Luis de la Fuente lại xây dựng được một hệ thống có thể vô hiệu hóa những hàng công mạnh nhất giải.
Trên sân MetLife, Brazil có cơ hội để tạo lợi thế ở phút 13, khi được hưởng phạt đền do Matheus Cunha bị phạm lỗi trong vòng cấm Na Uy. Tuy nhiên, tiền vệ Bruno Guimaraes đã không thể đánh bại thủ thành Orjan Nyland. Và đội tuyển từng 5 lần vô địch World Cup phải trả giá.
Guimaraes sút hỏng phạt đền của Brazil.
Phút 79, nhận đường chuyền từ cầu thủ vào sân thay người Andreas Schjelderup, Haaland có pha cắt mặt dũng mãnh giữa hai trung vệ Brazil, đánh đầu hiểm hóc mở tỷ số 1-0 cho Na Uy.
Haaland mở tỷ số cho Na Uy.
Phút 90, khi Brazil dâng cao toàn bộ đội hình, Na Uy phản công sắc bén. Haaland nhận bóng ở rìa vòng cấm và tung cú sút căng găm thẳng vào góc thấp hạ gục Alisson Becker, nâng tỷ số lên 2-0.
Haaland nâng tỷ số lên 2-0 cho Na Uy.
Ở những giây cuối cùng của thời gian bù giờ, Brazil được hưởng quả phạt đền thứ hai. Neymar thực hiện thành công rút ngắn tỷ số xuống 1-2, nhưng ngay sau đó tiếng còi mãn cuộc vang lên.
Chiến thắng này giúp Na Uy có lần đầu tiên trong lịch sử giành vé vào tứ kết World Cup. Trái lại, Brazil tiếp tục nối dài mạch trận không thắng trước Na Uy trong lịch sử tham dự giải vô địch bóng đá thế giới. Đây cũng World Cup thứ 7 liên tiếp họ bị loại bởi một đại diện châu Âu.
Hành trình của U.17 VN ở VCK U.17 châu Á 2026 bắt đầu lúc 0 giờ ngày 7.5, khi các học trò của HLV Cristiano Roland đối đầu U.17 Yemen ở trận ra quân bảng C. Mục tiêu của U.17 VN là vượt qua vòng bảng để có vé dự U.17 World Cup 2026. Muốn vậy, đánh bại Yemen (đội được xem là yếu nhất bảng C) là nhiệm vụ bắt buộc.
Cả thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều đang đứng về phía U.17 VN trước trận ra quân. So với VCK năm ngoái, bảng đấu của thầy trò ông Roland năm nay nhẹ nhàng hơn. Chỉ có U.17 Hàn Quốc mạnh vượt trội, còn lại U.17 Yemen và U.17 UAE đều là những đội vừa tầm để Chu Ngọc Nguyễn Lực cùng đồng đội hướng tới chiến thắng. Tuy nhiên, điểm tựa giá trị hơn cả để củng cố niềm tin chính là thực lực của U.17 VN. Chức vô địch Đông Nam Á không thuần túy là một danh hiệu, mà còn trở thành màn chạy đà hoàn hảo để học trò HLV Roland tích lũy kinh nghiệm, hoàn thiện lối chơi và điều chỉnh điểm rơi phong độ trước ngày giong buồm ra biển.
2 năm huấn luyện U.17 VN, HLV Roland đã tạo nên một tập thể gần như hoàn hảo với 16 trận bất bại. Triết lý xây dựng đội hình dựa trên cấu trúc tấn công - phòng ngự cân bằng, ưu tiên pressing tầm cao, triển khai bóng từ thủ môn và ban bật, đập nhả nhờ vào các khối đội hình di chuyển thông minh… mà ông Roland dày công gây dựng đã bắt đầu "đóng khuôn". U.17 VN là một trong số ít đội trẻ châu Á thực sự có lối chơi mang bản sắc rõ ràng, vận hành mạch lạc và khoa học. 5 trận toàn thắng ở vòng loại U.17 châu Á 2026, ghi 30 bàn, hay 5 trận bất bại tại giải U.17 Đông Nam Á với 19 bàn là minh chứng cho sức mạnh tập thể đáng gờm.
Dù vậy, vẫn còn một miếng ghép khuyết trên bức tranh U.17 VN của HLV Roland, đó là một chiến thắng ở sân chơi châu Á. Lần gần nhất U.17 VN thắng ở một vòng chung kết châu Á đã từ khoảng 10 năm trước, khi đội trẻ của HLV Đinh Thế Nam vượt qua Kyrgyzstan với tỷ số 3-1 để vào tứ kết (giải đấu lúc ấy còn mang tên U.16 châu Á, trước khi chuyển hẳn sang U.17 để đồng bộ với U.17 World Cup được tổ chức cùng năm). Ở VCK U.17 châu Á 2025, U.17 VN của HLV Roland đã xuất sắc cầm hòa 3 trận trước Nhật Bản, Úc và UAE. Trả lời PV Thanh Niên, HLV Roland tự hào nói rằng học trò của ông đã chiến đấu kiên cường, nhưng không quên khẳng định: sân chơi U.17 châu Á rất khắc nghiệt, mà U.17 VN vẫn còn thiếu một điều gì đó để thắng.
Bài học ấy là động lực để U.17 VN hoàn thiện mình trong 1 năm qua. Trận đấu với U.17 Yemen ngày 7.5 chính là thước đo hợp lý cho sự tiến bộ, mà Nguyễn Lực, Sỹ Bách hay Văn Dương phải thắng để chứng tỏ giấc mơ World Cup nằm trong tầm tay.
U.17 VN đủ sức đá tấn công khi gặp U.17 Yemen, như đã chơi trước U.17 Úc ở bán kết Đông Nam Á, hay U.17 UAE ở vòng loại châu Á. Nhờ giáo án huấn luyện đa dạng cùng không gian sáng tạo mà HLV Roland trao cho, cầu thủ U.17 VN tấn công đa dạng, khoa học hơn, với nhiều mảng miếng sắc bén, từ đánh trung lộ, phản công đến tình huống cố định.
Khả năng hoán đổi vị trí của các tiền đạo cánh, hậu vệ biên, hay xâm nhập bất ngờ của tiền vệ tấn công… là nét đặc sắc trong cách vận hành của U.17 VN. Rất lâu rồi, bóng đá VN mới có một lứa U.17 dám triển khai bóng, chơi kỷ luật nhưng cũng biến hóa mềm mại. HLV Roland cùng trợ lý đã nghiên cứu kỹ đối thủ và có phương án đối phó, được cụ thể hóa trong buổi tập ngày 5.5 tại Jeddah, Ả Rập Xê Út.
U.17 Yemen có lối chơi giàu thể lực, trực diện, ưu tiên tốc độ và kỹ thuật để đột phá, nhưng giống như hầu hết các đội Tây Á, kỷ luật phòng ngự và sự tập trung vẫn là vấn đề cần khắc phục. Nếu khai thác tốt điểm yếu này, U.17 VN sẽ lấy trọn 3 điểm để có bước tiến quan trọng đến đấu trường thế giới.
Theo PSSI thông báo, đội tuyển Indonesia sẽ tập trung tại Jakarta từ ngày 26 đến 30.5 tới, nhằm chuẩn bị cho kế hoạch tham dự giải AFF Cup (ASEAN Championship) và hướng tới mục tiêu chinh phục ngôi vô địch lần đầu tiên trong lịch sử, soán ngôi vương của đội tuyển Việt Nam.
AFF Cup 2026 diễn ra ngay sau kỳ World Cup sắp diễn ra ở Mỹ, Canada và Mexico, từ ngày 24.7 đến ngày 26.8. Đội tuyển Việt Nam hiện là nhà đương kim vô địch, với tổng cộng 3 lần đăng quang các năm 2008, 2018 và 2024. Thái Lan vẫn là đội vô địch nhiều nhất, với 7 chức vô địch. Trong khi, Singapore có 4 lần lên ngôi, Malaysia 1 lần năm 2010.
Với bóng đá Indonesia, đội tuyển xứ vạn đảo lập kỷ lục với 6 lần vào chung kết AFF Cup, nhưng chưa lần nào đăng quang. Mục tiêu vô địch, vì vậy lần này được đặt lên vai HLV John Herdman.
Mặc dù vậy, do AFF Cup không diễn ra trong lịch FIFA Days và kéo dài hơn 1 tháng ngay trong thời điểm các CLB, đặc biệt ở châu Âu, chuẩn bị cho mùa giải mới. Vì vậy, HLV John Herdman phải triệu tập hầu hết các cầu thủ Indonesia đang thi đấu trong nước, chỉ có duy nhất cầu thủ Marselino Ferdinan từ CLB AS Trencin ở Slovakia.
Theo đó, phần lớn các ngôi sao nhập tịch hàng đầu của đội tuyển Indonesia đang khoác áo các CLB tại châu Âu đều vắng mặt, đáng chú ý như các thủ môn Maarten Paes, Emil Audero, hậu vệ đội trưởng Jay Idzes và Calvin Verdonk, hay tiền vệ Kevin Diks, Nathan Tjoe-A-On, Tim Geypens và cả chân sút số 1 Ole Romeny.
Tuy nhiên, trong thành phần 23 cầu thủ được HLV John Herdman vừa triệu tập vào đội hình Indonesia chuẩn bị cho AFF Cup, vẫn có nhiều cầu thủ nhập tịch đáng chú ý, như Shayne Pattynama, Marc Klok, Thom Haye hay Jens Raven, những cầu thủ hiện đã trở về nước thi đấu. Bên cạnh đó là các cầu thủ bản địa Indonesia quen mặt lâu nay như Muhammad Ferarri, Witan Sulaeman, Saddil Ramdani, Egy Maulana Vikri, Hokky Caraka...
Tại AFF Cup 2026, đội tuyển Indonesia nằm cùng bảng A với đội tuyển Việt Nam, còn có Singapore, Campuchia và đội thắng trong trận đấu vòng loại giữa Brunei và Timor Leste.
Theo lịch thi đấu AFF Cup, đội tuyển Indonesia sẽ tiếp đội tuyển Việt Nam trên sân nhà vào ngày 3.8. Đây có thể là trận đấu quyết định ngôi nhất nhì bảng, để vào bán kết gặp Thái Lan, hoặc Malaysia, Philippines, Myanmar hay Lào, những đội nằm ở bảng B.