Phi đội tiêm kích đặc biệt và ván cược táo bạo của Không quân Ukraine

Phi đội tiêm kích đặc biệt và ván cược táo bạo của Không quân Ukraine

Việc Pháp cam kết chuyển giao những tiêm kích Rafale đầu tiên cho Ukraine sẽ khiến Kiev vận hành một trong những hạm đội máy bay chiến đấu đa dạng nhất thế giới, gồm 8 loại máy bay được sản xuất tại 4 quốc gia khác nhau.

Các nhà phân tích cho rằng Ukraine chấp nhận sự phức tạp này một cách có chủ đích, coi đó là giải pháp tạm thời trong thời chiến trước khi thay thế hoàn toàn các máy bay thời Liên Xô.

Ukraine bước vào cuộc chiến với một lực lượng không quân được xây dựng từ thời Liên Xô và đã dành nhiều năm để cải tổ lực lượng này ngay trong lúc chiến sự diễn ra, tận dụng bất kỳ khí tài nào mà các đồng minh sẵn sàng chuyển giao.

Thách thức từ phi đội “chắp vá” chưa từng có

Ngày 14/7, Paris thông báo Ukraine sẽ nhận lô đầu tiên gồm 4 tiêm kích Rafale trong tổng số 16 chiếc, sau khi các phi công và nhân viên kỹ thuật Ukraine hoàn tất quá trình huấn luyện.

Theo tuyên bố chung của Pháp và Ukraine, chương trình huấn luyện có thể bắt đầu từ năm 2026 và các máy bay dự kiến được bàn giao vào giai đoạn 2028-2029.

Khi đó, Ukraine sẽ vận hành 8 loại máy bay chiến đấu từ 4 quốc gia gồm, MiG-29 và Su-27 do Liên Xô sản xuất mà Ukraine thừa hưởng sau khi độc lập; các máy bay tấn công Su-24 và Su-25 đời cũ và 4 loại tiêm kích phương Tây như F-16 của Mỹ, Mirage 2000 của Pháp, Rafale của Pháp, Gripen của Thụy Điển.

Rất ít lực lượng không quân trên thế giới sử dụng số lượng chủng loại máy bay lớn đến như vậy. Các quân đội thường chỉ duy trì 1-2 dòng tiêm kích do lý do kinh tế và hậu cần, vì mỗi máy bay đòi hỏi chuỗi cung ứng riêng, đội ngũ kỹ thuật viên được đào tạo riêng, hệ thống phụ tùng riêng, cũng như chương trình huấn luyện phi công riêng.

Ngay cả Đức và Pháp, những quốc gia có ngân sách quốc phòng lớn, cũng chỉ vận hành 2 loại tiêm kích chủ lực. Một số thành viên NATO thậm chí chỉ sử dụng 1 loại duy nhất.

Christoph Bergs, chuyên gia về không quân tại Viện Nghiên cứu Quốc phòng Hoàng gia Anh (RUSI) nói rằng tình trạng phân mảnh hiện nay chỉ là chi phí tạm thời chứ không phải mô hình lâu dài.

Theo ông, Kiev muốn thay thế hoàn toàn phi đội thời Liên Xô. Các lô Gripen và Rafale với số lượng nhỏ được bàn giao trong thập niên này chủ yếu phục vụ một “giai đoạn chuyển tiếp, có khả năng được đẩy nhanh, nhằm huấn luyện và tích hợp chiến thuật”.

Đặt cược khi không còn lựa chọn

Những máy bay Liên Xô vẫn đang là nòng cốt của không quân Ukraine, nhưng đã trở thành gánh nặng kể từ khi quan hệ với Nga xấu đi năm 2014, khiến chuỗi cung ứng khó khăn hơn.

Mỗi năm trôi qua, việc bảo dưỡng các máy bay này trở nên thách thức với nguy cơ tai nạn kỹ thuật tăng lên và khả năng sẵn sàng chiến đấu suy giảm.

Trong khi đó, Ukraine không thể chờ một loại tiêm kích phương Tây duy nhất được bàn giao với số lượng lớn khi Nga vẫn đang tiếp tục đà tiến. Vì vậy, Kiev buộc phải chấp nhận ván cược rủi ro và đồng ý nhận bất cứ loại máy bay nào mà đồng minh sẵn sàng cung cấp, vào bất cứ thời điểm nào.

Đó là lý do hạm đội máy bay của Ukraine trở nên chắp vá. Đây là ván cược rủi ro nhưng chỉ tạm thời chứ không phải một kế hoạch dài hạn.

F-16 đến trước vì Mỹ và các nước châu Âu có số lượng lớn cùng hệ thống phụ tùng sẵn có. Mirage 2000 được chuyển giao vì Pháp còn một số chiếc có thể nhượng lại. Gripen xuất hiện vì Thụy Điển cam kết cung cấp tới 150 chiếc trong tương lai. Rafale được đưa vào kế hoạch vì Kiev mong muốn sở hữu khoảng 100 chiếc trong tương lai.

  Tàu hàng hư hại vì trúng 'vật thể chưa xác định' ở eo biển Hormuz

Mỗi thương vụ riêng lẻ đều có lý, nhưng khi kết hợp lại, chúng tạo ra gánh nặng huấn luyện và bảo dưỡng mà không một nhà hoạch định quân sự thời bình nào muốn gánh chịu.

Mặt khác, theo các chuyên gia, việc vận hành nhiều loại máy bay khác nhau cũng có lợi ích.

Thứ nhất, điều này giúp xây dựng sức mạnh không quân nhanh hơn, bởi Kiev có thể tiếp nhận bất kỳ loại máy bay nào sẵn có thay vì phải chờ một dòng tiêm kích tiêu chuẩn duy nhất.

Thứ hai, Ukraine cũng giảm rủi ro phụ thuộc vào một nguồn cung duy nhất. Nếu một chương trình viện trợ bị đình trệ hoặc thay đổi về chính trị, toàn bộ lực lượng không quân sẽ không bị tê liệt.

Mặc dù vậy, về lâu dài, Ukraine sẽ buộc phải đưa ra lựa chọn, vì vận hành quá nhiều tiêm kích với chuỗi cung ứng khác nhau sẽ trở thành gánh nặng mà họ khó duy trì sau này.

Tin Gốc: Dân Trí