Công an thành phố Hải Phòng vừa xử phạt vi phạm hành chính đối với bà T.T.L. (SN 1970, trú tại xã An Phú, Hải Phòng) do đăng bình luận có nội dung sai sự thật, xúc phạm uy tín, danh dự lãnh đạo thành phố trên tài khoản Facebook cá nhân.
Trước đó, qua công tác nghiệp vụ, Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao phối hợp Công an xã An Phú phát hiện tài khoản Facebook của bà T.T.L. đăng tải nội dung vi phạm.
Làm việc với cơ quan công an, bà T.T.L. thừa nhận hành vi sai phạm và cam kết không tiếp tục đăng tải thông tin sai sự thật, thông tin chưa được kiểm chứng hoặc nội dung xúc phạm danh dự, uy tín của tổ chức, cá nhân trên mạng xã hội, gây ảnh hưởng đến an ninh trật tự.
Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao đã ban hành Quyết định xử phạt vi phạm hành chính số 23/QĐ-XPHC, phạt bà T.T.L. 12,5 triệu đồng.
Theo cơ quan công an, bà T.T.L. bị xử phạt về hành vi cung cấp, chia sẻ thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín, danh dự của lãnh đạo thành phố Hải Phòng theo điểm a, khoản 1, Điều 95 Nghị định 174/2026/NĐ-CP ngày 15/5/2026 của Chính phủ.
Tin Gốc: Dân Trí
Pháp Luật
4 cựu cán bộ xã bị khởi tố vì gây thất thoát hơn 1,4 tỷ đồng ngân sách

Theo Cổng thông tin điện tử Công an tỉnh Ninh Bình, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh này vừa ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố đối với 4 bị can gồm: Lê Ngọc Hanh (SN 1977), Phạm Anh Tuấn (SN 1970), Nguyễn Văn Quang (SN 1974), Trần Thị Thu Thảo (SN 1970, cùng trú ở xã Bình Mỹ, tỉnh Ninh Bình) để điều tra về hành vi lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Các bị can nguyên là Chủ tịch UBND xã, kế toán và thủ quỹ UBND xã La Sơn, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam (nay là xã Bình Mỹ, tỉnh Ninh Bình).
Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Ninh Bình cũng thi hành lệnh bắt bị can để tạm giam đối với Lê Ngọc Hanh, Phạm Anh Tuấn và Nguyễn Văn Quang; áp dụng biện pháp ngăn chặn cấm đi khỏi nơi cư trú đối với Trần Thị Thu Thảo; thi hành lệnh khám xét chỗ ở, nơi làm việc của các bị can theo quy định của pháp luật.
Kết quả điều tra ban đầu xác định: Từ năm 2012 đến năm 2024, các bị can đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong quản lý tài chính, ngân sách xã, không nộp đầy đủ các khoản tiền thu từ xử lý vi phạm đất đai, đấu giá quyền sử dụng đất và đấu thầu quỹ đất công ích vào ngân sách Nhà nước; để ngoài sổ sách kế toán, quản lý, sử dụng và chi tiêu trái quy định, gây thiệt hại cho ngân sách Nhà nước hơn 1,4 tỷ đồng.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Đây là câu chuyện về cô bé xấu số đã tử vong vì bị mẹ kế làm bỏng bằng nước sôi trong bồn tắm, theo tờ Mirror.
Andrea Bernard mới 5 tuổi khi Janice Nix trừng phạt cô bé tại nhà riêng ở Thornton Heath, phía nam London, Anh, vào năm 1978. Người phụ nữ 67 tuổi đã bật khóc vào chiều ngày 26/5 khi bà bị kết tội ngộ sát, gần 50 năm sau tội ác kinh hoàng đó.
Bé gái đáng thương đã van xin "Nóng quá mẹ ơi" khi bị bỏng nặng ở nửa người. Andrea qua đời tại bệnh viện vào ngày 13/7/1978, năm tuần sau vụ việc.
Cái chết của Andrea được coi là một tai nạn cho đến khi anh trai của cô bé đến trình báo cảnh sát vào năm 2022 với lời khai mới về những gì đã xảy ra, Tòa án Isleworth Crown Court cho biết.
Nix cũng bị kết tội hành hung và ngược đãi anh trai của Andrea, Desmond Bernard, trong khoảng thời gian từ năm 1975 đến năm 1978. Trong cuộc thẩm vấn tự nguyện với cảnh sát, Nix đã đưa ra một lời khai "hoàn toàn khác" so với lời khai bà ta cung cấp cho điều tra viên vào năm 1978, công tố viên Kerry Broome cho biết.
Bernard đã liên hệ với lực lượng cảnh sát sau khi cái chết của em gái "trở thành gánh nặng mà ông không thể chịu đựng được nữa", bà nói thêm. Người đàn ông, hiện 56 tuổi, cho biết bà Nix thường xuyên đánh đập bọn trẻ vì những chuyện nhỏ nhặt như không gấp quần áo "theo tiêu chuẩn của bà ta".
Theo lời kể với bồi thẩm đoàn, Nix, khi đó tên là Janice Thomas và đang ở độ tuổi thiếu niên, là người chịu trách nhiệm chính trong việc chăm sóc các con vì cha của chúng thường xuyên đi làm tài xế.
Trong phiên tòa, ông Bernard đã nghẹn ngào kể với tòa án rằng ban đầu ông mô tả cái chết của em gái mình là một tai nạn vì ông muốn Nix ngừng đánh đập mình.
Bernard cho biết bà Nix đã đánh mình bằng thắt lưng, đốt ông bằng thuốc lá, cắn và bắt ông ăn thức ăn cho mèo. Người đàn ông này mô tả bà Nix là người có thể chất "khỏe mạnh" và "thân hình vạm vỡ".
Các bồi thẩm đoàn được nghe rằng vào ngày 6/6/1978, Nix đã "vô cùng tức giận" sau khi Andrea phớt lờ lời dặn dò không được rời khỏi nhà và thay vào đó phải giúp dọn dẹp. Nix đã hét vào mặt Andrea bằng giọng "cực kỳ lớn" trước khi đánh cô. Bernard cho biết sau đó ông nghe thấy tiếng nước chảy trong bồn tắm.
Bernard kể tiếp: "Tôi nghe thấy Janice hét lên "vào tắm đi" và nghe thấy Andrea nói "nước tắm nóng quá mẹ ơi". Tôi nghe thấy Janice hét lên "vào tắm đi, vào tắm đi" rồi tôi lại nghe thấy tiếng la hét và tiếng nước bắn tung tóe. Sau đó tiếng la hét dừng lại và tôi nghe thấy Janice gọi Andrea "dậy đi, dậy đi'".
Trong cuộc điều tra năm 1978, Nix ban đầu khai rằng Andrea đã tự tắm một mình và sau đó phàn nàn về việc bị ngứa chân trước khi ngất xỉu.
Nhưng trong phiên tòa mới đây, bà ta thừa nhận đã khai man với điều tra viên về các sự kiện vì "hoảng loạn" do không trông chừng Andrea khi cô bé tắm.
"Tôi nhận ra mình đã làm điều không nên làm, lẽ ra tôi nên ở bên Andrea", người phụ nữ nói với bồi thẩm đoàn. "Lúc đó tôi còn trẻ và rõ ràng là tôi không suy nghĩ thấu đáo. Giờ nhìn lại, tôi thấy sự thiếu cẩn trọng của mình chỉ là do tuổi thiếu niên".
Người phụ nữ này bị bắt tại sân bay Heathrow vào ngày 18/2/2025 và bị buộc tội vào cuối ngày hôm đó. Nix đã phủ nhận cả hai cáo buộc ngộ sát và ngược đãi trẻ em.
Aisling Hosein thuộc Cơ quan Công tố Hoàng gia cho biết: "Đây là một vụ án kinh hoàng, trong đó Janice Nix đã hành hạ Andrea và anh trai của cô bé trong một thời gian dài, đỉnh điểm là cái chết bi thảm của một bé gái 5 tuổi sau khi bị ép vào bồn tắm nước nóng.
Vụ truy tố này chỉ diễn ra sau khi anh trai của Andrea báo cáo hành vi của mẹ kế cho cảnh sát vào tháng 9/2022, dẫn đến việc xem xét lại các tình tiết xảy ra vào năm 1978. Tôi chỉ có thể tưởng tượng được lòng dũng cảm phi thường mà người này đã cần để đứng ra tố cáo sau khi bị dạy dỗ từ nhỏ rằng đó chỉ là một tai nạn. Chính nhờ anh ấy mà chúng ta đã có thể đòi lại công lý cho Andrea sau gần năm thập kỷ".
Nix đã bị tạm giam để chờ tuyên án vào một ngày khác.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Sáng 13/7, TAND TP.Hà Nội tiếp tục xét xử 19 bị cáo trong vụ án sản xuất, buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm xảy ra tại Công ty TNHH Công nghệ Herbitech.
Trong số 67 sản phẩm bảo vệ sức khỏe bị xác định là hàng giả có nhiều sản phẩm như Ăn ngon Baby Shark, Bổ phổi vương đan Xuyên Tâm Liên, Kha tử An phế đơn, Dạ dày Mộc Khôi, SunBee ăn ngon...
Tại phiên tòa, đại diện VKSND Tp.Hà Nội đã luận tội và đề nghị mức án đối với các bị cáo. Theo VKS, từ năm 2018 đến tháng 4/2022, Phạm Vũ Khiêm - Giám đốc Công ty Herbitech vì mục đích vụ lợi đã chỉ đạo thay đổi thành phần, hàm lượng nguyên liệu so với hồ sơ công bố để sản xuất, buôn bán 67 sản phẩm giả, tổng trị giá hơn 11 tỷ đồng, thu lợi bất chính hơn 1,3 tỷ đồng.
Bị cáo còn chỉ đạo sử dụng hai hệ thống sổ sách kế toán, bán hàng không xuất đầy đủ hóa đơn nhằm che giấu doanh thu, gây thiệt hại cho ngân sách Nhà nước hơn 51,7 tỷ đồng. Ngoài ra, Khiêm bị cáo buộc sử dụng hơn 12,3 tỷ đồng có nguồn gốc từ hành vi phạm tội để đầu tư bất động sản, xây dựng nhà máy nhằm hợp thức hóa dòng tiền.
VKS xác định Phạm Vũ Khiêm là người chủ mưu, cầm đầu, điều hành toàn bộ hoạt động phạm tội nên phải chịu trách nhiệm cao nhất trong vụ án. Đại diện VKS đề nghị phạt bị cáo 23-26 năm tù, gồm: 10-11 năm tù về tội Sản xuất, buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm, phụ gia thực phẩm; 8-9 năm tù về tội Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng; 5-6 năm tù về tội Rửa tiền.
Đối với Trần Thị Huệ, quản lý Công ty Herbitech (là vợ của bị cáo Khiêm), VKS xác định bị cáo đã cùng tham gia điều hành hoạt động sản xuất, thay đổi thành phần nguyên liệu, ký hồ sơ để che giấu sai phạm, giúp sức sản xuất, buôn bán 67 sản phẩm giả có tổng trị giá hơn 11 tỷ đồng, thu lợi bất chính hơn 1,3 tỷ đồng.
Trong lĩnh vực kế toán, Huệ bị cáo buộc trực tiếp quản lý hoạt động kinh doanh, quỹ tiền mặt, thực hiện thu chi theo hai hệ thống sổ sách, thống nhất với khách hàng việc không xuất đầy đủ hóa đơn và chỉ đạo mua nguyên liệu không có hóa đơn, góp phần gây thiệt hại cho ngân sách Nhà nước hơn 51,7 tỷ đồng.
Theo VKS, Trần Thị Huệ là người thực hành tích cực, giữ vai trò giúp sức cho Phạm Vũ Khiêm trong hai tội danh trên và phải chịu trách nhiệm hình sự sau bị cáo Khiêm. VKS đề nghị xử phạt bị cáo 11-13 năm tù, gồm: 6-7 năm tù về tội Sản xuất, buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm, phụ gia thực phẩm và 5-6 năm tù về tội Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng.
Đối với các bị cáo còn lại là nhân viên làm công ăn lương, giữ vai trò thứ yếu, không được hưởng lợi và phạm tội theo sự chỉ đạo của chủ doanh nghiệp, VKS đề nghị HĐXX xem xét phân hóa trách nhiệm, áp dụng các tình tiết giảm nhẹ và cho hưởng án treo đối với những trường hợp đủ điều kiện.
Trước phần luận tội, nhiều câu hỏi của bị cáo Khiêm và luật sư tham gia bào chữa tập trung vào kết luận giám định đối với các sản phẩm có kết quả "không phát hiện" hoạt chất và căn cứ để xác định đây là hàng giả.
Trả lời nội dung này, đại diện cơ quan giám định khẳng định kết luận được đưa ra dựa trên kết quả giám định đối với chính các mẫu vật được cơ quan điều tra trưng cầu. Việc vì sao giữa các mẫu cùng một lô sản phẩm lại cho kết quả khác nhau không thuộc phạm vi đánh giá của cơ quan giám định. Theo giám định viên, có nhiều nguyên nhân có thể dẫn đến hiện tượng này, như quá trình phối trộn không đồng đều hoặc chất lượng nguyên liệu đầu vào không bảo đảm.
Làm rõ hơn căn cứ xác định hàng giả, giám định viên cho biết cơ quan giám định đối chiếu kết quả phân tích với quy định của pháp luật và hồ sơ công bố sản phẩm. Trường hợp mẫu không phát hiện hoạt chất chính hoặc hàm lượng hoạt chất chính thấp hơn 70% so với mức công bố thì được xác định là hàng giả theo quy định.
Theo giám định viên, khi kết quả ghi nhận là "không phát hiện", điều đó đồng nghĩa hoạt chất chính hầu như không có hoặc có ở mức quá thấp. Nếu hàm lượng đạt khoảng 70%, 80% hoặc ở mức có thể định lượng được thì cơ quan giám định sẽ phát hiện và ghi nhận bằng số liệu cụ thể, thay vì kết luận "không phát hiện". Vì vậy, trong các trường hợp này, cơ quan giám định căn cứ quy định hiện hành để kết luận sản phẩm là hàng giả.
Luật sư cũng đặt vấn đề về việc cơ quan giám định căn cứ vào chỉ tiêu nào để xác định hàng giả, đặc biệt đối với những sản phẩm có nhiều thành phần nhưng chỉ một số hoạt chất tạo nên công dụng chính.
Giải đáp nội dung này, giám định viên cho biết việc giám định được thực hiện theo đúng nội dung trưng cầu của cơ quan điều tra. Đối với sản phẩm đã có hồ sơ công bố chất lượng hoặc xác định rõ hoạt chất chính, cơ quan giám định sẽ đánh giá theo các chỉ tiêu chất lượng chủ yếu hoặc hoạt chất chính được yêu cầu trong quyết định trưng cầu.
Trong trường hợp sản phẩm không có bản công bố chất lượng hoặc không xác định được chỉ tiêu chất lượng chủ yếu, cơ quan giám định sẽ căn cứ vào các thành phần ghi trên nhãn sản phẩm để thực hiện giám định. Theo giám định viên, đây là cách thức vẫn được áp dụng đối với nhiều sản phẩm không có hồ sơ công bố đầy đủ.
Tại phiên tòa, bị cáo và giám định viên đã có cuộc đối chất căng thẳng về việc xác định các chỉ tiêu kỹ thuật để kết luận hàng giả theo Nghị định 98.
Bị cáo cho rằng cơ quan giám định đang nhầm lẫn giữa 'thành phần' và 'chỉ tiêu chất lượng', dẫn đến việc kết luận không chính xác về tính chất hàng giả của sản phẩm, trong khi phía giám định viên khẳng định họ thực hiện theo hồ sơ công bố và yêu cầu của cơ quan điều tra.
Bị cáo viện dẫn Nghị định 98 để lập luận rằng hàng giả phải dựa trên các chỉ tiêu chất lượng hoặc định lượng chất chính đạt dưới 70% so với mức tối thiểu đã công bố.
Bị cáo tranh luận rằng mục 'thành phần' trong hồ sơ sản phẩm chỉ là công thức và không có mức giới hạn tối thiểu, do đó không thể dùng làm căn cứ xác định hàng giả như 'chỉ tiêu chất lượng'.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

