Tin từ Phòng CSĐT tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu và môi trường (PC03) Công an tỉnh Tây Ninh ngày 6.5 cho biết, đơn vị vừa phối hợp các lực lượng chức năng triệt phá đường dây khai thác, vận chuyển và tiêu thụ đất mặt ruộng trái phép với quy mô lớn tại khu vực biên giới thuộc xã Phước Chỉ.
Theo hồ sơ điều tra, qua công tác nắm tình hình, lực lượng trinh sát Công an tỉnh Tây Ninh phát hiện một nhóm người có dấu hiệu câu kết “xẻ thịt” đất ruộng tại các xã vùng biên. Sau thời gian dài theo dõi, ngày 28.4, Phòng CSĐT tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu và môi trường chủ trì, phối hợp Công an xã Phước Chỉ và Công an xã Mỹ Quý đồng loạt ra quân, chốt chặn các tuyến đường vận chuyển và kiểm tra 5 điểm khai thác, tập kết đất.
Tại hiện trường, cơ quan chức năng lập biên bản tạm giữ 1 máy đào bánh xích, 4 xe tải cùng nhiều phương tiện, tài liệu liên quan.
Làm việc với cơ quan công an, nhóm này khai nhận đã lợi dụng địa hình biên giới hẻo lánh và thời điểm nông dân vừa thu hoạch lúa để tiếp cận, thỏa thuận mua lại lớp đất mặt. Sau đó, nhóm huy động máy móc công suất lớn để khai thác rầm rộ rồi vận chuyển đi tiêu thụ.
Thống kê sơ bộ cho thấy, từ đầu tháng 4.2026 đến nay, nhóm này đã tổ chức vận chuyển khoảng 300 chuyến xe, tương đương hơn 3.000 m3 đất. Với giá bán dao động từ 1,2 đến 1,8 triệu đồng/xe, các đối tượng đã thu lợi bất chính hàng trăm triệu đồng.
Hành vi khai thác đất mặt ruộng trái phép không chỉ vi phạm pháp luật về khoáng sản mà còn làm biến dạng địa hình, hủy hoại tầng đất canh tác nông nghiệp. Hiện vụ việc được Phòng CSĐT tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu và môi trường Công an tỉnh Tây Ninh tiếp tục điều tra mở rộng để xử lý.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Con muốn sống: Bé gái 8 tuổi sống nhờ truyền thuốc, khẩn cầu 'cha ơi cứu con'

Trong hành trình tìm ra căn bệnh hiếm, có lần, khi chịu cơn đau từ thủ thuật lấy tủy, bé Lâm Mỹ Ngọc hoảng sợ bật khóc: "Ba ơi cứu con". Câu nói ấy khiến anh Lâm Văn Thành (43 tuổi, ở xã Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh) ám ảnh đến tận bây giờ.
Mỗi lần nhắc đến con gái, anh Thành lại quay mặt đi, đưa tay quệt vội nước mắt trên gương mặt khắc khoải. Với người cha ấy, nỗi sợ lớn nhất không phải những tháng ngày chạy chữa nhọc nhằn, mà là một ngày nào đó không còn giữ được con ở bên mình nữa.
Trong phòng bệnh ở Bệnh viện Nhi đồng 1, bé Ngọc nằm ngoan trên giường, chờ đến lượt truyền thuốc rồi thiếp đi lúc nào không hay. Thân hình nhỏ thó của em chỉ nặng vỏn vẹn 21 kg, còn cánh tay gầy guộc thì đã sớm quen với những mũi kim tiêm. Mỗi lần truyền thuốc, em không khóc, chỉ lặng lẽ nằm im.
Cuối năm 2018, khi bé Ngọc mới hơn 1 tuổi, vợ chồng anh Thành thấy bụng con to bất thường. Nghĩ con chỉ bị đầy bụng nhưng gần một tháng không bớt, người cha sốt ruột đưa con đi khám ở một phòng khám trong tỉnh.
Sau khi thăm khám, bác sĩ nói gan và lách của bé đều to bất thường, dặn gia đình phải đưa con lên Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM) càng sớm càng tốt. Nghe tin ấy, hai vợ chồng ôm con lên xe máy, rời nhà từ lúc 2 giờ sáng. Gần 100 km đường tối hun hút phía trước, người cha vừa cầm lái, vừa nặng trĩu lòng vì trong túi chỉ còn vỏn vẹn hơn 1 triệu đồng.
Đến bệnh viện, vợ chồng anh Thành nhận tin dữ: bé Ngọc mắc Thalassemia (bệnh tan máu bẩm sinh). Theo bác sĩ, bé có thể phải truyền máu định kỳ, đối mặt nguy cơ thiếu máu nặng và các biến chứng tim, gan nếu không được điều trị và theo dõi chặt chẽ.
“Lúc đầu, vợ chồng tôi không biết Thalassemia là bệnh gì. Đến khi được bác sĩ giải thích, hai vợ chồng đi xuống dưới trệt, ôm nhau mà khóc. Khi đó chỉ biết ráng lo cho con chứ thật lòng cũng không biết phải xoay xở ra sao”, anh Thành nghẹn ngào.
Vào phòng bệnh, anh lại nghe một phụ huynh khác đang chăm con mắc cùng bệnh nói: “Bệnh này là bệnh nhà giàu, có trúng hai tờ vé số độc đắc cũng không nuôi nổi”. Nghe câu đó, người cha nghèo chỉ biết lặng đi.
Từ ngày con đổ bệnh, tháng nào anh Thành cũng đèo con vượt gần 100 km lên TP.HCM chữa trị. Ở quê, anh làm trong lực lượng bảo vệ an ninh trật tự cơ sở xã Dương Minh Châu (tỉnh Tây Ninh), thu nhập hơn 2 triệu đồng mỗi tháng. Để có thêm thu nhập, anh xin đi làm bảo vệ ở núi Bà Đen. Anh còn đi rải diêm mì, gánh phân bò, bưng bê đám cưới để có tiền chữa bệnh cho con.
Vợ anh thì đi nhổ cỏ, lặt lá, thu hoạch, búng bông, lặt trái mãng cầu… mỗi ngày được 70.000 đồng. Từ ngày con bệnh nặng, chị nghỉ ở nhà chăm con, rồi mua thêm cái thùng mút, ướp ít nước giải khát đem bán trước nhà.
May mắn, suốt mấy năm sau đó, tình trạng của bé Ngọc tương đối ổn định nên chưa phải truyền máu. Vợ chồng anh cứ ngỡ con tạm ổn, có thể bớt đi phần nào nỗi lo nhưng một biến cố khác lại ập đến.
Năm 2025, các bác sĩ thấy bé có biểu hiện không hoàn toàn giống bệnh Thalassemia nên chỉ định làm thêm các xét nghiệm chuyên sâu để tìm nguyên nhân, mẫu bệnh phẩm của bé được gửi ra nước ngoài.
Lần xét nghiệm gien đầu tiên tốn 8,5 triệu đồng nhưng vẫn chưa tìm ra bệnh. Bé phải làm tiếp xét nghiệm gien chuyên sâu hơn, chi phí lên tới 14 triệu đồng. Phòng Công tác xã hội của bệnh viện hỗ trợ 9 triệu đồng, gia đình tạm ứng thêm 1 triệu nhưng vẫn còn thiếu 4 triệu đồng.
“Lúc đó tôi quay sang hỏi vợ, vợ tôi bật khóc vì móc túi ra chẳng còn bao nhiêu. Thấy cảnh ấy, bác sĩ nói cứ để bệnh viện lo”, anh kể.
Kết quả cuối cùng trả về: bé mắc bệnh Gaucher (một loại bệnh hiếm). Theo các bác sĩ, bệnh gây gan lách to, thiếu máu, xuất huyết, tổn thương xương và ở một số thể bệnh có thể kèm tổn thương thần kinh nghiêm trọng. Nếu không được điều trị, bệnh có thể gây tàn phế, đe dọa tính mạng.
“Vợ chồng tôi sụp đổ khi con mắc căn bệnh phải truyền thuốc suốt đời…”, anh Thành nói.
Từ đó, cứ cách nửa tháng, cha con anh lại từ quê lặn lội lên TP.HCM để truyền thuốc định kỳ. Nguồn thuốc được các bác sĩ làm đơn xin tài trợ từ nước ngoài.
Từ ngày con út lâm bệnh, cuộc sống của gia đình anh Thành chỉ còn quẩn quanh giữa nhà và bệnh viện. Mỗi chuyến đưa con vào viện lại kéo theo đủ khoản phải lo. Hiện công ty nơi anh làm bảo vệ ở núi Bà Đen có hỗ trợ tiền xe đi lại nhưng mỗi lần đưa con vào viện, anh vẫn phải chắt chiu, tính toán từng đồng.
Ngồi bên giường bệnh của con, người cha cúi mặt rất lâu rồi mới nghẹn giọng: “Vợ chồng tôi ráng bao nhiêu cũng được, chúng tôi chỉ sợ mất con…”.
Hai vợ chồng anh luôn tự nhắc nhau một điều: không được khóc trước mặt con. Họ sợ con nhìn thấy rồi thêm buồn, thêm lo. Đêm về, vợ chồng anh lại thủ thỉ với nhau, tự nhủ phải ráng làm để có tiền đưa con đi viện.
Anh Thành bảo bé Ngọc ít khi than đau. Chỉ một lần duy nhất, khi bé làm thủ thuật lấy tủy, cơn đau ập tới khiến con hoảng sợ bật kêu: “Ba ơi cứu con”. Đó là âm thanh ám ảnh nhất mà đến nay anh vẫn không thể quên.
Ở cuối giường bệnh, chiếc balo cũ đựng vài bộ quần áo và ít bánh trái mang theo từ nhà nằm lặng lẽ một góc. Đó là tất cả những gì hai cha con mang lên cho một lần vào viện truyền thuốc. Mỗi chuyến đi như vậy là một lần anh phải tính toán từng khoản chi.
Nằm trên giường bệnh, có lần bé Ngọc quay sang nhìn ba rồi hỏi nhỏ: “Ba ơi, mai con có đi học được không?”. Câu hỏi khiến anh Thành nghẹn lại. Anh nhẹ nhàng xoa đầu con: “Ráng khỏe rồi ba cho đi học”. Bé im lặng gật đầu, quay mặt đi một lúc rồi nói rất khẽ: “Con không sợ kim tiêm đâu. Con chỉ sợ ba mẹ buồn, sợ không được đi học thôi…”.
Giờ đây, mong mỏi lớn nhất của người cha là con đáp ứng thuốc tốt hơn: “Tôi chỉ mong bệnh của bé nhẹ lại thôi. Chứ mong hết thì chắc không dám mong. Chỉ mong con sống lâu với mình thêm chút nào hay chút đó…”.

Chúng tôi gặp em Phạm Nguyễn Bảo Hân (18 tuổi) vào một buổi sáng tại trại hòm Phước Bảo (phường Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM). Hân có dáng người mảnh khảnh, gương mặt thanh tú, ánh mắt trong trẻo, vẫn còn nét ngây thơ của một nữ sinh cấp 3.
Gặp Hân, khó ai hình dung được cô gái này đã có nhiều năm theo gia đình hỗ trợ lo hậu sự cho những phận người có hoàn cảnh khó khăn.
Cha em là ông Phạm Minh Châu (58 tuổi) có hơn 30 năm gắn bó với nghề mai táng và hỗ trợ lo hậu sự cho người nghèo. Tùy hoàn cảnh từng gia đình, ông Châu sẽ có cách hỗ trợ khác nhau, có trường hợp ông giúp một phần, có trường hợp gần như đứng ra lo trọn.
Hân bắt đầu theo cha và hai anh trai phụ việc từ năm 13 tuổi. “Hồi đó khi thấy cha và hai anh tắm rửa, thay y phục cho người mất, tôi sợ lắm, chỉ đứng nhìn chứ không dám lại gần”, Hân kể.
Càng đi, em dần thấm thía nỗi đau của những gia đình túng quẫn khi có người thân qua đời, cũng như sự cô quạnh của phận người ra đi mà không còn ai thân thích.
“Nhìn ba và các anh làm, tôi ngưỡng mộ rồi muốn làm theo. Xung quanh chúng ta vẫn còn những phận đời khổ cực, đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn không có được một đám tang trọn vẹn. Giờ đây, tôi cảm thấy thương nhiều hơn sợ”, Hân ngậm ngùi nói.
Từ đó, hễ có người qua đời trong cảnh đơn chiếc, khó khăn, Hân lại theo cha và hai anh đến phụ lo hậu sự. Em thường hỗ trợ làm cáo phó, chuẩn bị ảnh thờ, cắm hoa, chỉnh trang cho người đã khuất…
Hân nhớ nhất một trường hợp ở khu vực quận 9 cũ. Đó là trường hợp của bốn anh em lớn tuổi sống nương tựa trong căn nhà trọ nhỏ. Hai người đi bán vé số; hai người còn lại bệnh tật, trong đó bà cụ bị liệt, ông cụ bệnh nặng nằm trên gác xép.
Cụ ông qua đời trên gác nhưng không ai hay biết. Nghe tin, anh em Hân cùng đến hỗ trợ áo quan, tắm rửa, thay y phục, khâm liệm, nhập quan rồi đưa linh cữu đi hỏa táng theo mong muốn của gia đình.
Trong ký ức của em, khi xe chuẩn bị rời căn trọ, các ông bà ngồi lặng, đôi mắt buồn dõi theo linh cữu người anh em vừa mất rời khỏi căn nhà trọ chật hẹp. “Lúc đó anh em tôi rất xúc động. Có cụ bà cứ nắm tay tôi thật chặt, cảm ơn liên tục”, Hân nói.
Khoảng năm ngoái, Hân lo hậu sự cho một bệnh nhân 15 tuổi ở quận Tân Phú cũ qua đời vì ung thư máu. Gia đình kiệt quệ, không còn khả năng lo chi phí hậu sự. Hân trực tiếp trang điểm, chỉnh trang gương mặt cho em.
“Tay nghề của tôi chỉ ở mức cơ bản nhưng tôi muốn em ấy được tươm tất hơn để gia đình nhìn mặt lần cuối. Thấy em còn nhỏ mà mất vì bệnh, tôi thương lắm”, Hân xót xa.
Hân tâm niệm, nghề mai táng là công việc không cho phép sự qua loa: “Quan trọng nhất là chữ tâm, có cái tâm trước thì mới tạo được chữ tín”.
Cha thường dặn Hân, đã nhận lo hậu sự cho ai thì phải làm đến nơi đến chốn. Với những gia đình nghèo, càng phải thương và đỡ đần nhiều hơn, bởi có người cả đời lam lũ, đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn không đủ điều kiện cho một tang lễ tươm tất.
Đi nhiều, Hân cũng gặp những tình huống bất ngờ khiến em nhớ mãi. Em kể, trong thời điểm dịch Covid - 19, gia đình nhận hỗ trợ hậu sự cho một cháu bé khoảng 3 tuổi tại Bệnh viện Nhi đồng 1.
Sau khi đưa linh cữu của cháu bé lên xe thì bất ngờ từ gầm xe vang lên một tiếng động lớn, rồi hư ngay tại chỗ. Nhắc lại, Hân vẫn thấy may mắn vì sự cố xảy ra khi xe đang chạy ra đường, nhất là đoạn đông phương tiện, những người đi cùng có thể đã gặp nguy hiểm.
“Tôi tin khi mình làm thiện nguyện bằng cái tâm, rồi cũng sẽ gặp điều may mắn”, Hân bộc bạch.
Để theo nghề, cô gái sinh năm 2008 học cách quen với những đêm đi phụ việc đến khuya, rồi hôm sau vẫn đến lớp. Bạn bè biết chuyện, nhiều người ngạc nhiên hỏi có sợ không, Hân chỉ cười. Em từng sợ nhưng nỗi sợ ấy dần nhường chỗ cho sự cảm thông sau mỗi lần chứng kiến một gia đình nghèo chật vật tiễn biệt người thân.
Cha chính là nguồn động lực để Hân làm nghề. Khi biết con gái muốn theo nghề, đặc biệt là hỗ trợ hậu sự cho người nghèo, ông Châu không ngăn con gái.
“Cha nói không có gì nhiều để cho, nhưng nếu tôi muốn thì cha sẽ luôn đứng sau hỗ trợ”, Hân kể.
Càng lớn, Hân càng mong sau này có thể giúp thêm nhiều người nghèo, nhất là những cụ già neo đơn, không nơi nương tựa.
“Mình lo được bao nhiêu thì lo, giúp được bao nhiêu thì giúp”, Hân nói chân thành.
Tin Gốc: Thanh Niên

Chiều tối 14-4, tiếp tục các hoạt động trong ngày đầu tiên thăm cấp Nhà nước đến Trung Quốc, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Phu nhân Ngô Phương Ly cùng đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam đã đến thăm Đại sứ quán Việt Nam tại Trung Quốc, gặp gỡ cán bộ các cơ quan đại diện và đại diện cộng đồng người Việt Nam tại Trung Quốc.
Tại cuộc gặp, Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc Phạm Thanh Bình báo cáo cộng đồng người Việt Nam tại Trung Quốc có hơn 100.000 người, trong đó số lưu học sinh hơn 23.000 người. Cộng đồng có truyền thống đoàn kết, gắn bó, có tinh thần yêu nước và luôn hướng về quê hương, Tổ quốc; có tinh thần gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc, quảng bá đất nước, con người Việt Nam ở sở tại.
Cộng đồng và lưu học sinh Việt Nam tại Trung Quốc luôn dõi theo những thông tin mới về tình hình đất nước. Bà con tự hào về những thành tựu phát triển mọi mặt của đất nước, luôn tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, cũng như vào những định hướng lớn cho phát triển.
Những tiến triển tốt đẹp, thực chất của quan hệ Việt Nam - Trung Quốc giai đoạn hiện nay khiến bà con vui mừng và phấn khởi.
Trò chuyện thân mật với bà con kiều bào, cán bộ, nhân viên Đại sứ quán và các cơ quan đại diện, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm chia sẻ sau khi đến sân bay quốc tế Bắc Kinh sáng 14-4, đoàn đã đi thăm Khu mới Hùng An ở tỉnh Hà Bắc bằng phương tiện tàu cao tốc.
Qua đó, ông ấn tượng với hệ thống hạ tầng giao thông hiện đại của Trung Quốc, nhất là đường sắt được đầu tư đồng bộ, kết nối rộng khắp các tỉnh, thành phố, khu đô thị lớn, tạo điều kiện cho người dân đi lại thuận tiện, nhanh chóng, an toàn.
Hạ tầng giao thông hiện đại đã giúp tiết kiệm đáng kể thời gian, công sức đi lại, tăng năng suất lao động, phát triển các ngành nghề, lĩnh vực. Ông cũng chia sẻ hai bên sẽ tăng cường hợp tác trong lĩnh vực hạ tầng giao thông, nhất là trong phát triển hệ thống giao thông đường sắt.
Vui mừng thông báo với bà con những thành tựu nổi bật về kinh tế - xã hội, cũng như việc triển khai nhiều chủ trương chiến lược của đất nước trong thời gian qua, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nhấn mạnh ý nghĩa đặc biệt quan trọng của chuyến thăm Trung Quốc lần này.
Bên cạnh những cuộc hội đàm, hội kiến của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước với lãnh đạo cấp cao Trung Quốc, còn có những cuộc làm việc quan trọng giữa hai Bộ Chính trị, giữa các bộ, ngành và địa phương của hai nước nhằm thúc đẩy hợp tác toàn diện, hiệu quả và bao phủ khắp các lĩnh vực.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đánh giá cao cán bộ, nhân viên sứ quán, các cơ quan đại diện Việt Nam đã nỗ lực hoàn thành khối lượng công việc lớn trên địa bàn rộng. Hướng đến cộng đồng người Việt Nam tại Trung Quốc, ông mong bà con tiếp tục đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau, hội nhập tích cực, tuân thủ pháp luật và đóng góp cho sự phát triển của nước sở tại.
Bên cạnh đó, mong kiều bào luôn hướng về quê hương, đất nước, chủ động có những đóng góp mới thiết thực, hiệu quả cho sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước cũng như quan hệ hợp tác giữa hai nước, nhất là trong bối cảnh cả hai nước đều đang bước vào giai đoạn phát triển mới.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

