Thói quen của HLV Kim Sang-sik từ khi ông dẫn dắt các đội tuyển Việt Nam, đó là khởi đầu rất chậm và rất chắc ở đầu mỗi trận đấu, sau đó mới từ từ tăng tốc và tìm cách chọc thủng lưới đối thủ. Tại AFF Cup 2024 và SEA Games 33 năm 2025, đội tuyển Việt Nam và đội tuyển U.23 Việt Nam, chơi theo phong cách này.
Trong 8 trận đấu ở AFF Cup 2024, có đến 6 trận đội tuyển Việt Nam ghi bàn thắng đầu tiên của mình ở hiệp 2, chỉ 2 trận chúng ta ghi bàn thắng đầu tiên trong hiệp 1. Còn ở SEA Games 33, trong 2 trận đấu quyết định là trận bán kết và trận chung kết, đội tuyển U.23 Việt Nam đều ghi được những bàn thắng rất muộn: chúng ta ghi bàn mở tỷ số trước U.23 Philippines tại bán kết ở phút… 89 (thắng 2-0 chung cuộc), ghi bàn đầu tiên vào lưới U.23 Thái Lan trong trận chung kết ở phút 49, sau khi đã bị dẫn 2-0 trong hiệp 1 (chung cuộc thắng 3-2).
Dù vậy, ở trận đấu với Malaysia tối 31.3 trên sân Thiên Trường (Ninh Bình), trong khuôn khổ vòng loại thứ 3 Asian Cup 2027, đội tuyển Việt Nam của HLV Kim Sang-sik lại có phong cách tiếp cận trận đấu rất lạ, chúng ta đánh phủ đầu đối phương ở đầu mỗi hiệp, ghi bàn mở tỷ số ở phút thứ 5 của hiệp 1 và ghi bàn nâng tỷ số lên 2-0 ở phút thứ 5 của hiệp 2 (phút 51).
Phong cách này của đội tuyển Việt Nam khiến Malaysia bất ngờ, và đây cũng có thể là những gì mà HLV Kim Sang-sik dùng để chuẩn bị cho AFF Cup 2026 (diễn ra từ ngày 24.7 – 26.8) và FIFA ASEAN Cup 2026 (dự kiến diễn ra khoảng tháng 9 – 10). Thông điệp của HLV Kim Sang-sik gửi đến mọi đối thủ ở Đông Nam Á, đó là chúng ta hiện giờ không chỉ dẻo dai, có thể ghi bàn ở cuối trận, mà còn rất tốc độ, đủ khả năng tăng tốc ngay từ đầu mỗi trận, từ đầu mỗi hiệp, để chọc thủng lưới đối thủ ngay từ khi họ còn chưa kịp “nóng máy”.
Nếu đội tuyển Việt Nam đa dạng như thế, đối thủ sẽ rất khó đoán. Họ sẽ không biết HLV Kim Sang-sik sẽ dành cho họ những gì, không biết rằng chúng ta sẽ tăng tốc vào lúc nào? Các đối thủ sẽ không tài nào đoán được rằng chúng ta sẽ chủ trương chơi tấn công hay chơi phòng ngự trước họ, càng không thể biết nguy hiểm sẽ ập đến với họ ở thời điểm nào?
Đây cũng là cách để HLV Kim Sang-sik và đội tuyển Việt Nam áp chế tinh thần đối phương. Trong trường hợp những đội mạnh hàng đầu Đông Nam Á như Indonesia hay Thái Lan càng khó đoán về đội tuyển Việt Nam, họ càng dễ rơi vào tình trạng mất bình tĩnh, trước khi họ bị chúng ta làm cho rối loạn đội hình, buộc phải lộ ra những khoảng trống, giúp chúng ta có thêm điều kiện để khai thác.
Về phía đội tuyển Việt Nam, việc chúng ta có thêm khả năng ghi bàn sớm ở từng trận đấu và từng hiệp đấu, giúp cho toàn đội rộng đường tính toán hơn cho khoảng thời gian còn lại của giờ bóng lăn. Ví dụ như ở trận gặp Malaysia vừa rồi, sau khi mở tỷ số từ rất sớm, tinh thần của đội tuyển Việt Nam tốt hơn hẳn, các pha phối hợp thanh thoát hơn. Đồng thời, sau khi ghi bàn sớm và đạt đến khoảng cách an toàn, HLV Kim Sang-sik có thêm điều kiện để rút bớt các trụ cột ra khỏi sân (Quang Hải, Duy Mạnh), cho họ dưỡng sức, nhường sân chơi cho các cầu thủ trẻ hơn (Việt Cường, Nhật Minh), tạo điều kiện để thử nghiệm các cầu thủ trẻ này.
Còn nhớ ở trận ra quân khởi tranh lúc 0 giờ ngày 18.6, Bồ Đào Nha đã thất vọng sau khi bị CHDC Congo cầm hòa 1-1, lại còn buồn và bực hơn khi nhận rất nhiều lời chỉ chích. Nổi tiếng nhất là lời nhận xét "chí mạng" của Henry trên sóng truyền hình.
Trước máy quay, Thierry Henry thẳng thắn cứa vào nỗi đau của người Bồ Đào Nha và Ronaldo với phát biểu: ""Một điều quan trọng mà mọi người cần lưu ý: đội bóng cần ghi bàn, chứ không phải cá nhân bạn cần ghi bàn".
Khi đó, fan của CR7 và đội bóng Bồ Đào Nha chỉ biết "ngậm bồ hòn làm ngọt" vì thực ra đúng… quá. Đó là trận đấu dù muốn hay không phải thừa nhận bóng đã được dồn quá mức cho Ronaldo sau màn ra quân quá ấn tượng của Messi với cú hat-trick lịch sử.
Nhưng kẻ mạnh là kẻ biết thay đổi và làm mới bản thân. Trong trận đấu thứ 2 trước một trong những niềm hy vọng châu Á, HLV Roberto Martinez đã không sĩ diện, cứng nhắc mà có những sự thay đổi quan trọng.
Ông đã thực hiện 2 sự thay đổi trong đội hình xuất phát so với trận hòa 1-1 với CHDC Congo. Ruben Dias và Joao Felix ra sân từ đầu, thay cho Tomas Araujo và Bernardo Silva ngồi dự bị.
Kèm theo đó là những điều chỉnh hợp lý về lối chơi, khi bóng được đẩy lên phía trước rất khoáng đạt, với tốc độ và sự liền mạch nhịp nhàng ở 2 biên. Ngay phút thứ 4, Ronaldo đón bóng hụt từ đường căng hơi mạnh của Mendes ở biên trái.
Nhưng chỉ 3 phút sau, Ronaldo đã như từ dưới đất chui lên, bất ngờ lướt lên vượt mặt hậu vệ Uzbekistan để vô lê một chạm sát vòng 5 m 50 mở tỷ số. Một bàn thắng lịch sử khi giúp anh trở thành cầu thủ đầu tiên và duy nhất đến lúc này ghi bàn ở cả 6 kỳ World Cup liên tiếp.
Bàn thắng giải tỏa hàng tấn áp lực sau khi CR7 không ghi bàn trong cả 10 lần ra sân gần nhất tại các giải đấu lớn (World Cup và EURO), dù đã thực hiện 33 cú sút và đạt chỉ số bàn thắng kỳ vọng lên đến 4.5 trong các trận đấu đó.
Nhưng vẻ đẹp phải nằm ở bàn thắng thứ 2 của Bồ Đào Nha, sau khi nỗ lực của Cancelo đã buộc Khamrobekov nhận thẻ vàng đầu tiên ngay sát rìa ngoài vòng cấm. Ai sẽ đá phạt khi Ronaldo lập tức vào tư thế chuẩn bị.
Khi đó, hãy nghe bình luận viên Laura Hunter nhấn mạnh trên trang trực tiếp của Sky Sports: "Hãy tưởng tượng việc phải tranh giành 1 quả đá phạt với Ronaldo ngay sát vòng cấm. Chắc chắn người thực hiện quả đá phạt đã được định đoạt từ trước rồi...".
Và quả thật vậy, sau khi máy quay đã dành hàng phút đồng hồ chỉ để quay mọi không gian quanh Ronaldo, khi các đồng đội tranh cãi ỏm tỏi về cách bố trí hàng rào, thì chàng hậu vệ trái Mendes đã bước lên và sút rất căng vào góc xa.
Không chỉ toàn bộ hàng thủ Uzbekistan sững sờ về bàn thua bất ngờ, mà còn rất nhiều CĐV và chuyên gia khắp thế giới đã lỡ nghi ngờ... "Anh Bảy". Mendes không những giúp Bồ Bào Nha dẫn 2-0 chỉ sau 18 phút, mà còn đưa ra khẳng định một tập thể mạnh và vì nhau.
Khi bài này đang được viết, thì ở tuổi 41 Ronaldo đã lập cú đúp cho mình ở phút 39, sau khi anh khép lại hoàn hảo pha chuyển trạng thái cực nhanh từ Joao Felix, đến đường tỉa miễn chê của Bruno Fernandes.
Hiệp 1 khép lại và tỷ số đã là 3-0 cho Rolando và Bồ Đào Nha. Ở 41 tuổi 138 ngày, Ronaldo đã hơn Bekhruz Karimov của Uzbekistan (18 tuổi 320 ngày) là 22 năm và 183 ngày - đây là khoảng cách lớn nhất giữa 2 cầu thủ đá chính trong một trận đấu trong lịch sử World Cup!
Cũng trong ngày này, Cristiano Ronaldo đã san bằng số 24 trận tại World Cup của Miroslav Klose, vượt qua Paolo Maldini (23 lần) để lọt vào tốp 3 số trận thi đấu tại World Cup, chỉ sau Lionel Messi (28 trận)…
Còn hàng loạt cột mốc khác sẽ còn được các hãng thống kê dữ liệu nhắc đến, nhưng quan trọng nữa, khi Bồ Đào Nha trả lời đanh thép Henry: Ronaldo ghi bàn, đội bóng ghi bàn để tìm lại mạch chiến thắng, thổi bùng khát vọng để chinh phục World Cup 2026.
Khi bộ khung tham dự AFF Cup 2026 của đội tuyển Việt Nam đang dần được định hình qua 8 trận đấu kéo dài từ đầu năm 2025 đến nay (6 trận vòng loại Asian Cup 2027, 2 trận giao hữu), vị trí đáng ra cần sự ổn định cao nhất, lại đang khó đoán nhất. Đó là thủ môn.
HLV Kim Sang-sik đã luân phiên sử dụng 4 thủ môn từ khi tiếp quản đội tuyển Việt Nam vào tháng 5.2024 cho đến nay. Đó là Đặng Văn Lâm, Nguyễn Filip, Nguyễn Đình Triệu và Trần Trung Kiên. Tuy nhiên, nếu các vị trí khác được chọn lựa theo logic phong độ, việc tính toán người gác đền của ông Kim và HLV thủ môn Lee Woon-jae lại... khó lường hơn nhiều.
Ban đầu, suất bắt chính là cuộc cạnh tranh giữa Văn Lâm và Nguyễn Filip, thì mỗi thủ môn ra sân 2 trận (trong 4 trận đầu của ông Kim). Sau đó, sai lầm ở trận giao hữu với Nga khiến cánh cửa bắt chính của Văn Lâm đóng sập lại. Cộng với chấn thương, thủ môn sinh năm 1993 không còn được ông Kim ưu tiên.
Đến AFF Cup 2026, nhà cầm quân người Hàn Quốc ban đầu ưu tiên Nguyễn Filip, khi thủ môn Việt kiều ra sân 2 trong 3 trận đầu tiên. Song, Nguyễn Filip phải ngồi dự bị cho Đình Triệu ở phần còn lại của giải đấu. Đình Triệu tuy không bắt nổi trội với nhiều pha cứu thua, nhưng anh chơi đủ an toàn, chắc chắn, giúp Việt Nam thắng một mạch 5 trận liên tục để bước lên ngai vàng. Cùng với tiền vệ Ngọc Tân, thủ môn Đình Triệu là phát hiện thú vị nhất của ông Kim ở sân chơi Đông Nam Á.
Thế nhưng, dấu ấn của "hoa nở muộn" Đình Triệu cũng... chỉ dừng lại ở giải này. Sau AFF Cup, Đình Triệu chỉ bắt thêm 2 trận, lần lượt trước Campuchia (giao hữu) và Lào (vòng loại Asian Cup). Anh lùi lại phía sau, nhường chỗ cho cuộc cạnh tranh vốn dĩ quay trở lại từ đầu với Văn Lâm và Nguyễn Filip. Hai thủ môn này chia nhau bắt chính ở phần còn lại của vòng loại Asian Cup. Thủ môn trẻ Trung Kiên chỉ chen chân được 1 trận duy nhất.
HLV Kim Sang-sik đứng trước cơn đau đầu dễ chịu, khi có rất nhiều thủ môn giỏi. Lứa trụ cột dạn dày có Nguyễn Filip, Văn Lâm.
Lớp trẻ có Trung Kiên (2003), Nguyễn Văn Việt (2002) và Cao Văn Bình (2005) đều là những thủ môn rất giỏi, đã có suất đá chính ở V-League và chứng tỏ năng lực tại cấp độ trẻ.
Cuộc đua vào khung gỗ càng khốc liệt hơn, khi Lê Giang Patrik đã có quốc tịch Việt Nam. Nếu Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) làm xong thủ tục chuyển đổi đội tuyển (do Lê Giang từng khoác áo trẻ Slovakia) trước AFF Cup 2026, Lê Giang có cơ hội khoác áo tuyển.
Các thủ môn trong tay ông Kim đều có những ưu thế riêng. Văn Lâm là thủ môn cổ điển đẳng cấp bậc nhất bóng đá Việt Nam, với 10 năm "ăn cơm tuyển", từng cùng Việt Nam vô địch AFF Cup 2018, vào tứ kết Asian Cup 2019 và vòng loại thứ ba World Cup 2022. Văn Lâm có sự vững chãi, chắc chắn, đặc biệt ở các pha đối mặt. Anh giúp đội tuyển Việt Nam sạch lưới 8 trận vòng bảng tại AFF Cup 2018 và 2022, giữ kỷ lục sạch lưới 6 trận liền tại AFF Cup 2022, cùng hàng loạt pha cứu thua ngoạn mục từng có trước Nhật Bản, Jordan hay Iran.
Nguyễn Filip lại là người gác đền toàn năng với 8 năm chơi bóng tại hạng đấu cao nhất CH Czech cho Slovacko và Slovan Liberec, từng bắt chính tại Europa League. Anh có kỹ thuật bắt bóng toàn diện, đôi chân điều phối bóng ấn tượng, cùng tâm lý tốt khi đã hòa nhập hoàn toàn với cuộc sống tại Việt Nam.
Cuộc đua bắt chính chủ yếu diễn ra giữa Nguyễn Filip và Văn Lâm (Trung Kiên là lựa chọn cơ cấu cho tương lai), nhưng khi Lê Giang Patrik đã nhập cuộc, khung gỗ có thể lại đổi chủ. Lê Giang cũng được đào tạo bài bản và thi đấu ở châu Âu, có thể hình tuyệt hảo và kỹ năng bắt bóng ấn tượng. Lê Giang có khả năng phản xạ, phán đoán của Văn Lâm, cùng đôi chân kiểm soát và chuyền bóng hiện đại như Nguyễn Filip.
Bất lợi của Lê Giang Patrik là anh chưa từng làm việc cùng HLV Kim Sang-sik. Tuy nhiên, Đình Triệu cũng chẳng cần quá nhiều thời gian để trở thành số một trong khung gỗ. Dù nhập cuộc muộn, nhưng nếu thể hiện tốt, Lê Giang Patrik có thể khiến cuộc đua bắt chính thêm khó đoán.
Tại Giải vô địch U17 Đông Nam Á 2026, tuyển Việt Nam hứa hẹn sẽ gặp nhiều thách thức khi rơi vào bảng A với chủ nhà Indonesia, Malaysia và Timor-Leste.
Bảng B gồm có Thái Lan, Myanmar, Lào và Philippines. Bảng C góp mặt của Úc, Campuchia, Singapore và Brunei.
U17 Việt Nam sẽ có trận đấu ra quân gặp U17 Malaysia vào ngày 13-4. Tiếp đó lần lượt đụng độ U17 Timor-Leste (ngày 16-4) và U17 Indonesia (ngày 19-4). Ba đội đứng đầu và một đội nhì bảng có thành tích tốt nhất sẽ giành quyền vào bán kết.
Việc nằm chung bảng đấu với cả Indonesia và Malaysia sẽ khiến đoàn quân của HLV Cristiano Roland gặp nhiều bất lợi trong việc tìm kiếm tấm vé đi tiếp.
Đội bóng xứ vạn đảo chắc chắn không muốn để tuyển Việt Nam giành vé ngay trên sân nhà của mình. Trong khi đó, Malaysia chưa bao giờ là đối thủ dễ dàng với bóng đá nước ta dù ở mọi cấp độ.
Tuyển U17 Việt Nam đã bay sang Indonesia hồi tối 10-4 và đang rất quyết tâm thi đấu ở giải khu vực để tạo đà cho vòng chung kết U17 châu Á 2026 vào tháng 5 trên đất Saudi Arabia.