Em vừa học xong lóp 10, việc học tập trở nên nặng nề hơn vì kiến thức cũng như cách học quá khác so với cấp hai, khiến nhiều lúc em rất căng thẳng. Trong lớp em có khá nhiều con gái, em không hiểu tại sao mình lại khó gần với các bạn như vậy. Thực sự không phải em không muốn gần gũi với các bạn, chỉ là cảm thấy giữa em với họ có một khoảng cách nào đấy. Tính em hay nghĩ xa xôi, cấp ba kiến thức rất nặng khiến em mệt mỏi và muốn tập trung hơn vào việc học, có lẽ thế nên em ít khi nói chuyện với mọi người. Thậm chí gần hết kỳ hai mà có vài bạn trong lớp em chưa nói chuyện lần nào.
Điều quan trọng là em cảm thấy một vài bạn có vẻ rất coi thường em, trong khi đó là những bạn em rất ít khi hoặc chưa từng nói chuyện qua. Bởi lẽ em nhìn mấy bạn đó rất ăn chơi, kiểu như nhà rất điều kiện nữa. Cảm giác đấy vô cùng tồi tệ và khiến em rất ngại. Nhiều khi em cảm thấy mình thật kỳ lạ, như người ngoài hành tinh vậy. Nhiều người nhận xét em chậm chạp, không lanh lợi, biết vậy em đã rất cố gắng để thoát khỏi cái suy nghĩ đó, nhưng có vẻ càng làm thì càng gặp nhiều phản ứng của mọi người, khiến em thêm sợ sệt và tự ti.
Em có nên cố hòa đồng với mọi người hay mặc kệ họ, cứ sống theo cách của mình, chỉ chơi với những bạn mình cảm thấy an toàn? Mong mọi người cho em một lời khuyên, giờ em cảm thấy vô cùng bế tắc.
Nhà tôi ở gần ông bà ngoại. Ông bà thực sự rất quý các cháu. Tuy nhiên tôi thấy ông bà quá chiều cháu. Tối thứ 7 hoặc chủ nhật tôi đều cho các cháu sang chơi và ăn cơm với ông bà. Ngày thường, tối nào ông bà cũng sang chơi với các cháu. Tuy nhiên, ông bà vẫn muốn các cháu nghỉ hè phải sang nhà ở và ngủ bên đó mấy ngày.
Ông bà rất quý nhưng đôi khi chiều quá, chúng đòi hỏi gì cũng đều được đáp ứng. Cháu sang là cho xem điện thoại từ lúc đến cho tới lúc về, không bảo các cháu xem ít. Thực sự các cháu đã lớn, một cháu lớp 3 và một cháu lớp 5. Nghe ông bà đề nghị cho cháu sang ở mấy ngày, tôi đã từ chối, bảo các cháu ở nhà còn học. Tôi làm vậy có được không. Xin ý kiến mọi người. Tôi có khắt khe quá không?
Tôi là nữ, sinh năm 1989, ở TP HCM, người gốc ở đây luôn, làm công việc văn phòng, thu nhập ổn định, gia đình nề nếp, gia giáo. Từ nhỏ, tôi chỉ đi học rồi về nhà, sau này lớn cũng vậy: đi làm, về nhà, thỉnh thoảng lại đi chơi, đi du lịch với hội bạn thân hoặc đồng nghiệp. Trước 30 tuổi, tôi thấy cuộc sống như vậy là đủ, sống vui vẻ, hạnh phúc, chẳng thiếu thứ gì. Nhưng khi bước qua cột mốc 30 tuổi, thấy bạn bè lần lượt lập gia đình, ổn định cuộc sống, tôi bắt đầu hoang mang, cô đơn và buồn thật sự. Lúc này tôi mới bắt đầu tìm hiểu và yêu đương.
Tôi có mối tình đầu vào năm 32 tuổi, từng nghĩ đây là bạn đời của mình nhưng tiếc là mọi dự định đổ vỡ sau hai năm vì tôi bị phản bội. Sau đó bạn bè giới thiệu cho tôi vài người nhưng tôi không quen được ai nữa hết vì cái bóng của mối tình đầu quá lớn và tôi không còn niềm tin vào đàn ông nữa. Nhiều lúc tôi nhận thấy ở tuổi này, điều gì mình cũng dám làm nhưng việc tin tưởng một người đàn ông đối với tôi sao khó quá. Liệu có còn người đàn ông nào chân thành, tử tế không?
Tôi 30 tuổi, lấy chồng được gần ba năm, có bé trai hơn một tuổi. Nhà chồng và nhà đẻ chỉ cách nhau vài cây số. Chồng tôi hiền, chịu khó làm ăn nhưng rất để ý chuyện nội ngoại. Năm ngoái, vợ chồng tôi xây nhà. Đúng lúc ấy tôi mới sinh con, con quấy khóc suốt, ngày nào cũng chỉ quanh quẩn bỉm sữa. Chồng đi xuất khẩu lao động một thời gian để kiếm thêm tiền hoàn thiện căn nhà, mọi việc ở nhà chủ yếu nhờ bố mẹ chồng quán xuyến.
Bố tôi ngoài 60 tuổi, bị đau lưng nhiều năm, mẹ thì đang chăm bà ngoại bệnh. Dù vậy, hai ông bà vẫn thỉnh thoảng sang xem thợ làm, có hôm còn mang nước, hoa quả cho mọi người. Mẹ còn bảo khi nào tôi bận thì cứ đưa cháu về, ông bà trông giúp để tôi đỡ vất vả.
Nhưng từ ngày đi làm xa, mỗi lần gọi điện cho tôi, chồng đều trách bố mẹ tôi vô tâm. Anh nói bố mẹ vợ chưa từng góp công sức gì cho căn nhà, chỉ biết đứng ngoài nhìn. Tôi giải thích bố mẹ lớn tuổi, sức khỏe yếu, lại ngại va chạm vì nhà đông người nên không tiện qua lại nhiều. Hơn nữa, đây là nhà của vợ chồng tôi nhưng sau này cũng sẽ đón bố mẹ chồng về ở cùng, không thể bắt bố mẹ đẻ phải có trách nhiệm như bên nội.
Chồng vẫn không đồng ý. Anh cho rằng nếu không giúp được tiền thì ít nhất cũng phải có mặt thường xuyên để thể hiện sự quan tâm. Mỗi lần nghe anh nói bố mẹ tôi "không biết nghĩ", tôi lại thấy chạnh lòng. Tôi không biết phải nói thế nào để chồng hiểu và không nói kiểu đó nữa.