Nhà tôi ở gần ông bà ngoại. Ông bà thực sự rất quý các cháu. Tuy nhiên tôi thấy ông bà quá chiều cháu. Tối thứ 7 hoặc chủ nhật tôi đều cho các cháu sang chơi và ăn cơm với ông bà. Ngày thường, tối nào ông bà cũng sang chơi với các cháu. Tuy nhiên, ông bà vẫn muốn các cháu nghỉ hè phải sang nhà ở và ngủ bên đó mấy ngày.
Ông bà rất quý nhưng đôi khi chiều quá, chúng đòi hỏi gì cũng đều được đáp ứng. Cháu sang là cho xem điện thoại từ lúc đến cho tới lúc về, không bảo các cháu xem ít. Thực sự các cháu đã lớn, một cháu lớp 3 và một cháu lớp 5. Nghe ông bà đề nghị cho cháu sang ở mấy ngày, tôi đã từ chối, bảo các cháu ở nhà còn học. Tôi làm vậy có được không. Xin ý kiến mọi người. Tôi có khắt khe quá không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và anh quen nhau qua VnExpress. Từ những cuộc trò chuyện đầu tiên, chúng tôi đã cảm thấy rất hợp nhau. Sau khoảng hai tháng nói chuyện, chúng tôi bắt đầu yêu. Đó là mối quan hệ yêu xa, tôi sống và làm việc ở Hà Nội, còn anh ở miền Trung. Vì khoảng cách địa lý nên hai đứa chỉ có thể gặp nhau khoảng 2-3 tháng một lần. Ít gặp, ít được ở cạnh nhau nhưng tôi từng nghĩ chỉ cần còn thương, mọi thứ rồi sẽ vượt qua được.
Anh đến với tôi không lâu sau khi vừa kết thúc mối tình đầu kéo dài bốn năm. Tôi từng biết điều đó, từng lo lắng về điều đó nhưng vẫn chọn yêu bằng tất cả sự chân thành mình có. Tôi đã cố gắng để trở thành một nơi bình yên cho anh và cũng dần xem anh là chỗ dựa tinh thần của chính mình.
Nhưng hôm nay, chúng tôi chia tay rồi. Điều khiến tôi thấy trống rỗng nhất không chỉ là việc mất đi một người mình yêu, mà là cảm giác bản thân đang phải một mình đi qua mọi chuyện cùng lúc. Tôi có bạn thân nhưng ai cũng đã lập gia đình, ai cũng có cuộc sống riêng và đều ở rất xa. Đến lúc này tôi mới nhận ra hóa ra cảm giác cô đơn không phải là không có ai bên cạnh, mà là không biết phải gọi cho ai khi lòng mình vỡ vụn.
Tôi thật sự không biết phải diễn tả cảm xúc hiện tại thế nào, chỉ biết nó rất tệ. Một kiểu nghẹn ở trong lòng, nặng đến mức đôi lúc tôi cảm thấy khó thở. Tôi cứ ước giá như có thể mất trí nhớ một chút, để không phải nhớ những thói quen, những đoạn tin nhắn, những dự định còn dang dở, hay cảm giác từng được yêu thương rồi lại mất đi.
Nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Tôi vẫn phải đi làm mỗi ngày. Vẫn phải kiếm tiền để lo cho ba mẹ, cho sức khỏe của bản thân. Vẫn phải tiếp tục những kế hoạch còn chưa hoàn thành. Trớ trêu là đúng lúc công việc của tôi đang gặp rất nhiều áp lực và tôi cần anh nhất, anh lại chọn buông tay.
Có lẽ điều tôi mong lúc này không phải là ai đó nói rằng "rồi sẽ ổn thôi", vì chính tôi cũng biết sau này nhìn lại, chuyện chia tay rồi sẽ trở thành một điều rất bình thường trong cuộc đời. Ngoài kia còn biết bao người đang chịu những nỗi đau lớn hơn thế. Nhưng hiện tại, nỗi đau của tôi vẫn là thật. Nó vẫn ở đây, rõ ràng và nặng nề trong từng ngày tôi thức dậy.
Tôi chỉ ước có một chiếc nút tua nhanh để đi qua giai đoạn này. Đi qua những đêm mất ngủ, những buổi sáng tỉnh dậy với cảm giác hụt hẫng, đi qua cảm giác nhớ một người mà biết rằng từ nay không còn có thể quay lại như trước nữa. Và có lẽ điều khó nhất của trưởng thành chính là dù lòng tôi đang vỡ, tôi vẫn phải tiếp tục sống như thể mọi thứ vẫn bình thường.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Chồng gửi 5 triệu đồng mỗi tháng cho ba mẹ dù chúng tôi không có tích lũy

Vợ chồng tôi đã làm nhà trên đất ba mẹ tôi cho, gần nhà ba mẹ. Hiện tại chúng tôi còn nợ 100 triệu đồng. Chồng tôi lương 40-45 triệu đồng/tháng, hàng tháng chồng giữ lại 15-18 triệu đồng chi tiêu bản thân. Chồng không nói nhưng vô tình nghe mẹ chồng nói với con gái bà, hàng tháng chồng tôi gửi về 3 triệu đồng trong khoản tiền của anh giữ. Tôi biết nhưng không nói vì số tiền đó anh không gửi về cho ba mẹ thì cũng chi tiêu và ăn chơi hết, thà anh gửi như thế còn ý nghĩa hơn.
Hiện tại chồng giữ lại 20 triệu đồng chi tiêu bản thân. Tôi coi zalo của anh, biết số tiền gửi cho ba mẹ là 5 triệu đồng/tháng. Tôi đã trao đổi với chồng và không đồng ý vì hiện tại còn nợ, không có đồng nào tích lũy. Tôi còn bảo vợ chồng có con nhỏ, tuổi cả hai đã lớn, tiền tích lũy không có, cần tích kiệm để lo cho tương lai của con, có thể chỉ phụ ba má tiền sữa thôi. Anh im lặng và tôi cũng thế, ai cũng có lý do cho rằng đối phương quá đáng. Với chồng tôi, những chuyện khác thì anh giận rồi làm hòa liền. Riêng đụng đến nhà chồng thì anh "bạo lực lạnh" luôn. Tôi cũng thấy mệt mỏi, dần chán chồng.
Gia đình chồng giàu có. Sau khi về làm dâu khoảng 5-6 năm, tôi nghe họ hàng và bạn của chồng kể, ba mẹ chồng có hai ngôi nhà, trong đó một cái đang ở và một cái ông bà để lại. Cái ông bà để lại bán 3 tỷ đồng năm 2007-2008 gì đó. Nhà đang ở tại đường chính thành phố, rất rộng lớn, xây kiểu hai cái riêng biệt. Cái phía trước cho thuê, cái phía sau ở, có nguồn thu cố định. Ba mẹ chồng hay than nghèo kể khổ, những chuyện lặt vặt như cảm, ho, sốt, xước chân tay... đều thành chuyện lớn, con trai cần biết và xử lý. Trong mắt chồng, ba mẹ anh cực khổ cả đời, yêu con yêu cháu, cả đời vì con cháu. Còn trong mắt ba mẹ chồng, chồng tôi là niềm tự hào, không một điểm khuyết. Chính vì vậy tôi làm dâu được 20 năm, với phương châm không bao giờ tham gia, không ý kiến, tuyệt đối không nhòm ngó tài sản nhà chồng.
Về nhà chồng, tôi luôn im lặng, ai hỏi gì thì nói, chuyện khó nói thì cười cho qua. Chính vì vậy, tôi và nhà chồng không có bất cứ mâu thuẫn nào. Cho đến hiện tại, tôi chưa từng nợ ân tình hay tiền bạc nhà chồng, dù trải qua nhiều giai đoạn khó khăn con nhỏ ốm đau, lúc dịch bệnh không đi làm được. Những lúc đó tôi đều tự xoay xở, chưa từng nhờ vả nhà chồng. Chồng trước kia lương cũng như tôi, 15-20 triệu đồng/tháng. Vợ chồng tổng thu nhập 35-40 triệu đồng đủ tiền thuê chung cư và trang trải cuộc sống, có chút tích lũy. Từ ngày chồng đồng ý về đất ba mẹ tôi cho làm nhà, tôi rất biết ơn anh vì mình có cơ hội gần ba mẹ hơn. Tôi luôn tôn trọng, yêu thương chồng thì không một ai xung quanh dám nói chồng tôi. Vì vậy trong mắt gia đình vợ, anh là người đàn ông giỏi giang, yêu thương vợ con. Từ ngày có nhà riêng, lương chồng tôi cũng tăng từ đó.
Đặc thù công việc chồng hay đi công tác thường xuyên và khi xỉn là gọi điện giảng đạo lý với tôi. Tôi có tranh luận, tâm sự, ức phát khóc cũng khoảng 5-6 lần, chồng thay đổi, ít nói lại, thế nhưng vẫn kiểu không hài lòng về vợ. Tính anh nói xong lại biện minh là muốn tốt cho vợ rồi dỗ ngọt nên tôi cũng chọn im lặng luôn. Dần dần tất cả cuộc gọi là anh gọi và con tôi gọi, tôi nói chuyện trêu ghẹo tí cho con vui, rất lâu rồi tôi không chủ động gọi điện hay nhắn tin cho anh. Khi không đi công tác, chồng đi làm về rất trễ, việc nhà và con cái học hành anh không biết đến. Cuối tuần cả nhà đi ăn uống bên ngoài rồi cà phê; tối anh nấu đồ rủ rê anh em tập trung ăn uống, nhậu. Còn tôi rất ít nói, trầm, xinh đẹp, không quản chồng, ngoài giờ làm chỉ ở nhà chăm con và trồng hoa, ít khi ra ngoài đi chơi vì không thích. Tôi dạy con theo kiểu vui vẻ, nhẹ nhàng nên con là một đứa trẻ tinh tế, nhẹ nhàng, rất yêu ba mẹ.
Những lúc tôi giận, không muốn nói chuyện hay nhìn mặt chồng, đều nói trước với con: "Hôm nay mẹ giận chồng mẹ, giống như con giận bạn vậy, nên con cho mẹ thời gian một tuần hoặc 10 ngày mới hết giận được". Con lại nói: "Con giận bạn chỉ một tiếng hoặc một ngày chứ sao một tuần, 10 ngày luôn", rồi lại tìm cách để ba mẹ nói chuyện. Chúng tôi yêu và cưới được 20 năm, đến nay cả hai rất khác biệt. Chồng tôi thích tự do, ra ngoài tụ tập bạn bè, thích náo nhiệt. Tôi thích yên tĩnh, ở nhà. Tôi cảm thấy mình khác biệt nên không quản chồng, cũng không yêu cầu chồng theo ý mình.
Lý do chính mà chồng không còn yêu thương tôi là do tôi không chăm lo, không quan tâm đến ba mẹ chồng và anh chị em nhà chồng, lại nói đụng đến ba mẹ anh. Tôi bị bệnh mãn tính nên cần giữ sức khỏe và sống vui vẻ để lo cho con mình. Tôi không đủ sức khỏe để lo cho ba mẹ chồng. Mỗi lần về là chồng chăm sóc ba mẹ như chăm trẻ sơ sinh, anh mong muốn tôi làm được như anh. Chính vì vậy tình cảm tôi dành cho anh dần dần phai nhạt và tôi càng sợ về nhà chồng. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Ở rể từng được xem là giải pháp hợp lý cho các cặp vợ chồng trẻ chưa đủ điều kiện kinh tế để ở riêng. Tuy nhiên, việc sống chung với gia đình vợ có thể kéo theo nhiều áp lực vô hình về vai trò, ranh giới riêng tư và mối quan hệ giữa hai bên nội ngoại. Không ít người chồng rơi vào cảm giác lạc lõng, khó giữ tiếng nói trong chính gia đình mình, nhất là khi mâu thuẫn vợ chồng dần trở thành chuyện của cả hai bên. Từ câu chuyện của một người đàn ông sống cùng nhà vợ, nhiều độc giả đã chia sẻ câu chuyện, suy nghĩ của mình.
Kinh nghiệm 15 năm ở rể của tôi
Xin chia sẻ kinh nghiệm 15 năm ở rể của tôi để mong tác giả cân nhắc, điều chỉnh phù hợp:
- Gặp vợ tôi là duyên, được sống cùng bố mẹ vợ là phận (bổn phận). Do đó tôi đi đâu, đến đâu có món gì ngon, vật gì hay thì nhớ luôn mua mang về biếu tặng hai cụ, luôn gắng hoàn thành tốt các phân công gánh vác việc nhà vợ.
- Bên cạnh chuyện ở rể cảm giác mình hơi hèn và đương nhiên phụ thuộc chút, gia đình vợ cũng là nơi hỗ trợ ban đầu rất nhiều cho tôi tại thành phố: nơi ở miễn phí cho vợ chồng, bà chăm cháu, ông đón đưa cháu học...
- Tôi không bao giờ tham gia những việc riêng của nhà vợ nếu không được yêu cầu. Yêu thương và chăm lo cho vợ cũng là một việc làm hai cụ vui.
- Chú trọng nâng cấp mình liên tục, giờ hay gọi phát triển bản thân đó, thì nhà vợ dần nể phục mình: xây dựng mối mang làm ăn riêng; thăng tiến dần trong công việc, đoàn thể; học hành thêm; dành dụm mua dần tài sản riêng nhỏ...
- Phải nhiệt tình, xốc vác trong những việc chung gia đình bên vợ như giỗ chạp, ma chay, ốm đau, thăm nom, chăm sóc bệnh...
- Khi đã hòa nhập và được gia đình vợ tin yêu, tin tưởng rồi dường không còn chuyện "rể là khách" nữa đâu. (binhnguyen63vt)
Quá tốt cho tôi khi được nhà vợ kêu về ở cùng
Tôi cũng ở nhà ngoại đây, công việc ở gần ngoại thì nhà ngoại kêu về ở cho đỡ mất tiền thuê nhà đã là quá tốt cho bản thân rồi. Ở nhà vợ hay bất cứ ở đâu, siêng làm hơn siêng nói thì đâu cũng ở được). Đi làm giấy khai sinh cho con mà bên nhà vợ tác giả cũng đi làm thì tác giả quá tệ, có lẽ lúc làm giấy tờ xuất viện, nhà vợ tác giả đi làm quá.
Lúc vợ tôi sinh, tôi tự làm thủ tục hết, bên nhà tôi và nhà vợ nhờ phụ ở đó chơi với vợ tôi thôi. Cơm nước lúc nằm viện, chủ yếu đặt luôn phần ăn dinh dưỡng của bệnh viện. Anh chị em bên nhà tôi và nhà vợ rảnh thì nấu đồ ăn sáng và đồ bổ đem vào ăn thêm. Nói chung tự thân vận động trước, làm siêng một chút là ở đâu sống cũng được. Cháu thì tranh thủ đưa về thăm ông bà nếu có dịp vì đi làm mà. (buicuong3110fb1)
Chồng xin ở rể vì lo vợ không chịu nổi nhà chồng coi trọng lễ nghĩa
Cùng khu phố tôi ở có một anh nghe nói du học ở nước ngoài về, cưới ngay được cô vợ chân dài, đẹp, vừa là bác sĩ mổ vừa có bằng dược sĩ. Sau này chị ấy tâm sự với tôi là chị ấy từ nhỏ cho đến khi cưới chồng chưa bao giờ nấu ăn vì có mẹ nội trợ giỏi. Chồng chị ấy nghe vợ kể, thương vợ nên anh ấy xin ở rể. Anh ấy là con trai trưởng của một gia đình truyền thống, coi trọng lễ nghĩa nên sợ vợ không chịu nổi, vì thế ở nhà cha mẹ vợ.
Anh này "siêu keo", mọi sinh hoạt tổ dân phố nếu kêu đóng góp 10 nghìn đồng, anh ta đều rất khó chi ra, bán đồ cho anh ta mà cần thối lại 1.600 đồng, anh ta sẽ xin thành đưa anh 2000 đồng. Tôi không biết anh ta làm gì và cũng không hỏi chị ấy vì có thời gian ban ngày chị ấy làm việc ở bệnh viện, tối về bán thuốc tại nhà.
Rồi một ngày, tôi thấy dải tang màu đen trên áo chị. Chị tâm sự chồng đã mất nhưng làm đám tang bên nhà chồng vì vậy tôi không biết. Khi đó tôi mới biết anh chồng là ông chủ của doanh nghiệp có hàng nghìn công nhân. Khi anh ấy đang đi công tác nước ngoài bị bệnh nặng, chị ấy yêu cầu về ngay. Khi phát hiện ra máu của chồng thuộc loại hiếm, bệnh viện không đủ, chị ấy tổ chức cho thử máu của toàn bộ công nhân, họ hàng để tìm ra những người có nhóm máu cùng với anh ấy và tiến hành ca mổ. Anh ấy sống được một thời gian rồi ra đi trong tình yêu thương của gia đình, bạn bè, công nhân. Dù với tôi anh ấy "siêu keo" nhưng anh ấy đã đem lại hạnh phúc cho những người thân của mình, trách nhiệm với công nhân của anh ấy. (Anh Kim Anh)
Tin Gốc: Vnexpress

