Tôi kết hôn đã được 19 năm, một năm đầu hôn nhân rất hạnh phúc. Sau đó tôi mang thai và sinh con, những tưởng hạnh phúc đã trọn vẹn thì tôi phát hiện chồng ngoại tình khi con được 10 tháng. Tôi đã tha thứ rất dễ dàng vì cô gái đó không biết anh có vợ. Cuộc sống vợ chồng trở lại bình thường. Một năm sau, tôi lại phát hiện anh “bóc bánh trả tiền” rất nhiều cô trong một năm. Một lần nữa tôi lại chọn bỏ qua vì tình yêu tôi dành cho anh rất nhiều và hàn gắn. Những tưởng sau những gì đã trải qua, anh sẽ thay đổi để chăm lo cho gia đình, vợ con, nào ngờ cách đây một năm, tôi lại phát hiện anh ngoại tình. Lần này khủng khiếp hơn là anh ngoại tình tận bốn năm với một người, khi đó tôi sinh bé thứ hai chưa được một tuổi.
Thời gian đó là thời điểm anh khởi nghiệp. Anh làm rất nhiều, tôi tưởng anh tập trung cho công việc nhưng đâu ngờ, tiền của tôi bỏ ra, anh đi nuôi bồ và tiêu xài hoang phí. Nào là những chuyến du lịch, anh dẫn nhân tình đi khắp cả nước trong khi không một lần dẫn gia đình đi đâu; Những bữa tiệc ở nhà hàng xa xỉ liên quan đến sinh nhật con của nhân tình, lễ Tết,… Trong khi ở nhà, mẹ con tôi tiết kiệm, ăn uống kham khổ để trả khoản nợ anh đầu tư trước đó. Anh đi sớm về khuya, bỏ mặc con cái hoàn toàn cho tôi. Anh chăm lo, đưa rước con riêng của nhân tình, chăm lo quà cáp cho gia đình nhân tình. Anh tặng quà đắt tiền, mua sắm đồ đạc cho nhân tình trong khi với vợ con, anh không bỏ ra đồng nào. Mọi chi tiêu, ăn uống, sinh hoạt, học phí của con, toàn bộ tôi bỏ ra hết.
Tôi làm hết công suất, kiếm thật nhiều tiền một phần trả nợ, một phần lo cho gia đình và còn cho thêm anh để rồi anh đi chơi với nhân tình. Tôi cũng không hiểu sao mình lại không nghi ngờ và tin tưởng anh tuyệt đối nữa. Thời gian đó, anh tự cắt đứt kết nối với gia đình, chỉ khi nào cần tiền, anh mới nhắn tin hoặc gọi điện thoại cho tôi. Anh thường xuyên nói dối tôi đi công tác để ở qua đêm với nhân tình, tần suất rất nhiều. Khi tôi phát hiện, anh cắt đứt hoàn toàn với nhân tình, xóa ảnh, xóa tin nhắn, chặn kết bạn trong khi đêm trước còn nhắn những lời yêu thương, kêu nhân tình là vợ, ba của nhân tình là ba.
Suốt mấy năm qua, anh bỏ mặt gia đình hai bên không quan tâm, không về thăm, chỉ tập trung bên kia. Bây giờ anh quay về lo cho hai con rất nhiều, dành thời gian cho gia đình và cầu mong tôi tha thứ. Mọi người ạ, nếu không thấy những hình ảnh và tin nhắn yêu thương của hai người đó, có lẽ tôi dễ dàng tha thứ như những năm trước nhưng tôi đã thấy tất cả. Giờ con tôi rất quấn lấy ba, đứa lớn học lớp 12 và rất tôn trọng ba, cái gì cũng ba. Trước mặt con, tôi tỏ vẻ bình thường. Vợ chồng tôi trước nay quan hệ vẫn bình thường nhưng giờ tôi thấy kinh tởm, tuy nhiên tôi không thể hiện. Công việc của tôi dư sức lo cho hai con nhưng còn khoản nợ rất lớn cần phải trả, nếu giờ dứt khoát, tôi sợ con sẽ khổ. Đứa lớn cần tài chính để vào đại học.
Tôi đang giả vờ ổn để tập trung lo cho con nhưng khi đi tập thể dục hay uống cà phê một mình, những hình ảnh đó lại hiện lên, tôi không xóa được. Nói thêm là sau khi cưới, vợ chồng tôi chưa từng chụp chung một tấm hình nào. Khi phát hiện trong điện thoại của chồng toàn là hình ảnh của hai người và con riêng của nhân tình. Mấy năm nay, thấy chồng thay đổi tôi biết, từng chi tiết nhỏ về anh tôi đều thấy hết. Anh chưng diện, mua đồ cho bản thân, về nhà rất ít chia sẻ với tôi. Tôi nghĩ anh vì công việc, tin hoàn toàn vào nhân cách của anh.
Tôi cũng nghi ngờ anh có tán gái bên ngoài nhưng chắc chỉ đi cà phê, tán gẫu để xả stress thôi. Mỗi lần stress, anh như biến thành người khác nên nhiều khi tôi ngại không nói, chỉ ngồi bên. Tôi thường thấy anh ngồi một mình nhắn tin điện thoại rất muộn nhưng không kiểm soát, mỗi lần hỏi là vợ chồng cãi nhau, tôi chán không thèm hỏi nữa. Tôi cũng đã bỏ qua không quan tâm đến chồng hai năm nay rồi, muốn làm gì thì làm, tôi tập trung cho công việc và con cái. Tôi nghĩ đang nợ nhiều quá, chắc chồng không bồ bịch, để lo làm kiếm tiền trả nợ.
Sau khi kết thúc cuộc tình đó, tôi phát hiện thêm chồng nợ riêng hơn 200 triệu từ vay mượn, chắc tiền đó là ăn chơi với cô nhân tình. Tôi và anh cãi nhau rất lớn. Anh ích kỷ, nói tự giải quyết. Biết là vậy nhưng rất bất công với hai đứa con của tôi. Theo những gì thu thập được, tôi biết chắc chắn anh yêu cô bồ, nhưng cô bồ thì một lúc cặp với nhiều anh. Tôi biết vì khi kết thúc với anh, cô ta tay trong tay với người đàn ông khác. Tôi rối lắm, không biết nên giữ gia đình này hay quyết định dừng lại nữa. Rất mong nhận được sự chia sẻ của mọi người để tôi có cách nhìn đúng đắn hơn. Cảm ơn mọi người đã đọc bài của tôi.
Tôi và bạn trai quen nhau gần hai năm, tình cảm khá nghiêm túc và cũng tính tới chuyện cưới xin. Anh chăm chỉ, sống có trách nhiệm, đối xử tốt với tôi và gia đình hai bên. Bố mẹ anh cũng rất thoải mái, chưa từng khó dễ gì tôi.
Tuy nhiên, sau một thời gian quen nhau, bố mẹ tôi bắt đầu phản đối vì thấy anh có tính gia trưởng. Có lần tôi đi ăn với bạn về muộn, anh gọi liên tục rồi giận dỗi cả ngày. Anh cũng hay góp ý chuyện ăn mặc, bảo con gái có người yêu rồi thì nên biết giữ ý hơn. Hoặc sang nhà anh chơi, tôi là con gái, phải biết năng nổ làm mọi việc cùng mọi người. Nhiều chuyện nhỏ lúc yêu tôi thấy bình thường nhưng khi kể lại, bố mẹ tôi lại cho rằng đó là dấu hiệu kiểm soát và ích kỷ.
Bản thân tôi vẫn còn rất thương anh nên đứng giữa gia đình và tình cảm hiện tại thật sự rất mệt mỏi. Mong mọi người chia sẻ cùng tôi.
Bốn năm trước, khi vừa ly hôn chồng cũng là lúc tôi rơi vào khủng hoảng tài chính vì thua lỗ trong đầu tư chứng khoán, mất toàn bộ số tiền tích góp suốt nhiều năm. Gánh nặng trách nhiệm với ba đứa con nhỏ khiến tôi chìm vào trạng thái trầm cảm kéo dài. Trong những ngày cô đơn nhất, tôi tìm đến một ứng dụng hẹn hò và gặp anh, người đàn ông Thụy Điển hơn tôi một tuổi, đang làm y tá tại một bệnh viện ở Stockholm. Khi đó, anh trong một cuộc hôn nhân bế tắc với người vợ đã phản bội mình. Cuộc đời anh cũng nhiều mất mát: mẹ mất vì bệnh hiểm nghèo khi anh vừa chào đời, bố qua đời khi anh chưa tròn 18 tuổi, không có anh chị em ruột, anh cũng điều trị trầm cảm.
Chúng tôi đến với nhau như hai con người đồng cảnh ngộ. Những cuộc trò chuyện kéo dài đến 3-4 giờ sáng mỗi đêm khiến chúng tôi cảm thấy như thấu hiểu và đồng điệu với nhau một cách kỳ lạ. Chỉ sau 8 ngày, cả hai đã có cảm giác như đọc được suy nghĩ của nhau, rồi chúng tôi nói lời yêu. Sau hơn một tháng, anh xin nghỉ phép bay sang Việt Nam gặp tôi. Tôi đã đếm từng ngày chờ đợi nhưng cuộc gặp ấy đã không thể diễn ra như kế hoạch cách đây 3 năm. Anh không vượt qua được rào cản tâm lý khi vẫn chưa chính thức ly hôn, còn tôi có ba con nhỏ ở Việt Nam.
Áp lực khiến anh rơi vào trầm cảm lần nữa và cắt đứt mọi liên lạc với tôi. Suốt hơn một năm sau đó, chúng tôi không liên lạc. Tôi không mở lòng với ai, chỉ tập trung làm việc và chăm sóc con cái. Cho đến một ngày, anh nhắn tin trở lại, báo rằng đã chính thức ly hôn. Trái tim tôi như được hồi sinh. Chúng tôi kết nối lại, trò chuyện mỗi ngày như chưa từng có khoảng cách. Khi đó, anh bận vừa làm y tá, vừa theo học ngành IT, đồng thời một mình nuôi con trai nhỏ. Tôi quyết định xin visa sang Thụy Điển gặp anh, dù biết đó là một hành trình vô cùng khó khăn. Chúng tôi chưa từng gặp nhau trước đó, tôi chưa từng đi châu Âu, cũng không có nhiều ràng buộc tài chính để chứng minh với đại sứ quán.
Bằng tình yêu và sự đồng hành của anh trong việc chuẩn bị giấy tờ bảo lãnh, điều kỳ diệu đã xảy ra, tôi được cấp visa. Tôi vỡ òa trong hạnh phúc và háo hức chuẩn bị cho chuyến đi. Cuối cùng chúng tôi cũng gặp và có vài tuần sống bên nhau tại Thụy Điển. Dù có những khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa và ẩm thực, đặc biệt là con trai anh chưa quen với món ăn Việt và không thể giao tiếp với tôi bằng tiếng Anh, chúng tôi vẫn cố gắng thích nghi. Tôi nấu ăn mỗi ngày, còn anh phụ giúp và học cách làm các món Việt như nem rán, phồng tôm, các món cuốn, thậm chí cả phở. Anh rất thích và dần "nghiện" đồ ăn Việt. Anh là người hiền lành, thông minh nhưng cũng rất nhạy cảm. Anh hay khóc khi cảm thấy tủi thân.
Đã nhiều lần tôi lau nước mắt cho anh, đặc biệt là đêm trước khi tôi trở về Việt Nam. Anh không ngủ, nằm suốt đêm khóc vì không muốn xa tôi. Anh sợ phải quay lại cuộc sống cô đơn và mong tôi ở lại, nhưng visa của tôi đã hết hạn, tôi buộc phải rời đi. Khoảnh khắc chia tay ở sân bay, chúng tôi ôm nhau suốt 30 phút trong nước mắt, hứa với nhau sẽ sớm gặp lại. Anh quay lưng rời đi, một tay lau nước mắt mà không dám ngoảnh lại, còn tôi đứng đó nhìn theo bóng anh xa dần. Sau khi tôi về nước, chúng tôi vẫn liên lạc mỗi ngày. Dù bận học, bận làm và chăm con, anh vẫn luôn dành thời gian nhắn cho tôi những tin nhắn dài kể về ngày của mình. Tôi tin rằng anh chính là người tôi tìm kiếm.
Chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch cho lần gặp tiếp theo sau khi anh tốt nghiệp, mơ về một tương lai và mái ấm chung. Rồi biến cố xảy ra, một ngày, tôi nhận tin anh bị đột quỵ khi đang làm việc và phải cấp cứu trong bệnh viện. Anh nằm viện một tuần, sau đó về nhà theo dõi thêm cả tháng, không ai bên cạnh chăm sóc. Sức khỏe suy yếu, tài chính khó khăn với chi phí sống đắt đỏ ở Stockholm khiến anh rơi vào trầm cảm nặng hơn. Tin nhắn của anh thưa dần. Từ thói quen trò chuyện mỗi ngày, giờ đây 2-3 ngày anh mới trả lời. Tôi buồn và trách anh thiếu quan tâm.
Sau vài ngày im lặng, anh nói rằng cuộc sống hiện tại quá tải, vừa bệnh tật vừa lo công việc, học hành và con cái khiến anh gần như không còn thời gian để thở. Anh mong tôi hiểu và thông cảm. Tôi im lặng, chỉ đăng một dòng trạng thái buồn: "Nhớ anh đến quặn lòng". Anh đã xem, ngay đêm đó anh nói cần thời gian để tự giải quyết vấn đề của mình. Anh không muốn làm tôi buồn hay kéo tôi vào cuộc sống hỗn loạn của anh, tin rằng dừng lại là cách tốt nhất để tôi có thể tìm được người khác mang lại hạnh phúc cho tôi. Rồi anh lại chặn mọi liên lạc.
Đã 6 tháng trôi qua, tôi vẫn không thể quên được anh, mối tình xuyên biên giới kéo dài hơn 3 năm. Tôi biết chúng tôi rời xa không phải vì sự phản bội hay không còn yêu mà vì hoàn cảnh. Tháng này anh sẽ tốt nghiệp đại học. Tôi vẫn tự hỏi: liệu mình có nên tiếp tục chờ đợi anh?
Tôi ngoài 30 tuổi, đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ và đến giờ vẫn còn nhiều day dứt, đặc biệt là chuyện liên quan đến con gái. Tôi và vợ cũ có một con chung. Trong nhiều năm chung sống, cô ấy không đi làm. Ban đầu tôi và gia đình vẫn cố gắng lo liệu mọi chi phí sinh hoạt, với suy nghĩ miễn sao gia đình yên ổn, con cái được chăm sóc đầy đủ là được. Tuy nhiên, theo thời gian, những áp lực tài chính ngày càng lớn. Mỗi lần tôi đề cập đến chuyện vợ nên đi làm để cùng chia sẻ gánh nặng, cô ấy thường đưa ra những lý do như phải chăm con, ngại đi xa, sợ tự đi xe đến chỗ làm. Tôi hiểu việc chăm con là vất vả nhưng khi mọi áp lực dồn lên một phía trong thời gian dài, tôi dần cảm thấy mệt mỏi và bất mãn.
Những xung đột về tiền bạc, trách nhiệm và cách nhìn nhận cuộc sống khiến mối quan hệ của chúng tôi ngày càng căng thẳng. Điều khiến tôi buồn nhất là trong mọi mâu thuẫn, cô ấy gần như không bao giờ chấp nhận bản thân có phần trách nhiệm nào. Tôi không phủ nhận mình cũng có lỗi, bởi hôn nhân đổ vỡ chưa bao giờ là lỗi của riêng một người. Nhưng thay vì cùng nhau ngồi lại để tìm giải pháp, cô ấy thường quy kết rằng mọi sai lầm đều xuất phát từ tôi.
Đỉnh điểm là khoảng năm năm trước, gia đình bên vợ bất ngờ đến dọn hết đồ đạc của cô ấy và con gái về quê mà không hề thông báo trước với gia đình tôi. Lý do họ đưa ra là tôi khó tính, khó ở. Trước đó, tôi đã nhiều lần năn nỉ cô ấy cho con đi học lại và cố gắng hàn gắn nhưng cô ấy nhất quyết muốn ly hôn. Thực tế phải đến một năm sau chúng tôi mới hoàn tất thủ tục. Trong khoảng một năm đó, tôi vẫn nhiều lần cố gắng níu kéo, mong cô ấy quay về vì con. Nhưng đổi lại, cô ấy luôn yêu cầu tôi phải xuống xin lỗi ba mẹ cô ấy, dù tôi cảm thấy mình không có lỗi gì với họ.
Mối quan hệ cứ dây dưa thêm gần hai năm trong trạng thái không rõ ràng, không thể tiến cũng chẳng thể dứt. Sau đó, tôi phát hiện cô ấy nhắn tin rất nhiều với một người đàn ông khác, thậm chí còn nhiều hơn cả với tôi. Khi tôi thắc mắc, cô ấy nói đó chỉ là tri kỷ, còn cho rằng tôi ghen tuông quá mức. Tôi từng đề nghị cả ba người gặp nhau để nói chuyện cho rõ ràng nhưng cô ấy từ chối, rồi chặn liên lạc với tôi suốt ba tháng. Sau biến cố đó, tôi quyết định buông bỏ hoàn toàn để bước tiếp với một mối quan hệ mới.
Gần đây, tôi kết hôn lần nữa. Tôi không chủ động thông báo chuyện này cho vợ cũ. Khi biết được, cô ấy nhắn rất nhiều lời xúc phạm, cho rằng tôi sống theo bản năng, là người tồi tệ, thậm chí còn dọa sau này sẽ kể cho con gái nghe tôi đã xấu xa thế nào. Điều khiến tôi đau lòng nhất là từ đó, cô ấy chỉ cho tôi gọi điện thăm con hai ngày mỗi tháng. Là một người cha, tôi thấy mình dần trở nên xa lạ với chính con gái ruột của mình. Tôi không biết sau này con sẽ nhìn nhận tôi ra sao khi chỉ được nghe câu chuyện từ một phía.
Tôi không viết những dòng này để đổ lỗi cho ai. Tôi biết bản thân cũng có những thiếu sót trong cuộc hôn nhân cũ. Điều tôi day dứt nhất là người lớn không thể tìm được tiếng nói chung và người chịu thiệt thòi cuối cùng lại là con trẻ. Tôi chỉ mong một ngày nào đó, con gái đủ lớn để hiểu rằng dù chuyện giữa bố mẹ có thế nào, tình yêu tôi dành cho con chưa từng thay đổi.