Tôi 30 tuổi, làm việc ở Sài Gòn và chưa lập gia đình. Nhà tôi ở Tây Nguyên. Tôi có người mẹ 60 tuổi đang làm nông (cà phê) gần nhà, người chị cả đã lấy chồng gần nhà và ổn định. Câu chuyện tôi nhắc đến là người chị thứ hai hơn tôi 8 tuổi. Bố tôi mất cách đây 10 năm. Kể từ đó, kinh tế gia đình đi xuống và nợ khá nhiều. Cũng may từ khi ra trường, tôi cố gắng làm việc trả hết nợ cho gia đình và cuộc sống ổn thỏa hơn nhiều.
Ngày bố còn sống, ông và gia đình đã nhắc chị thứ hai lấy chồng nhưng chị mặc kệ. Đến khoảng năm 2022, chị thứ hai của tôi dính vào cờ bạc. Lần đầu tiên, tôi giấu gia đình và gửi cho chị 50 triệu đồng để trả nợ. Bẵng đi một thời gian, Tết 2024, chị mang bụng bầu về và không nói là của ai, chỉ nhất quyết sinh ra và nói “tự nuôi được” rồi bỏ nhà đi. Đến lúc sinh cháu, gia đình tôi mới biết, ra bệnh viện để đón thì không may cháu bị chẩn đoán mắc hội chứng Down. Tôi nghĩ với một người kỹ tính như chị mà không đi xét nghiệm hay làm các phương pháp trước khi sinh, nhưng mọi chuyện đã đến thì gia đình cũng phải chấp nhận.
Ngay sau khi sinh cháu, gia đình lại biết chị thứ hai tiếp tục vỡ nợ vì cờ bạc. Tôi và mẹ lại bỏ ra 150 triệu để trả cho xong. Nhưng sau đó, năm 2025, chị lại giấu gia đình bán mảnh vườn cà phê 200 cây mẹ cho chị để làm ăn. Đến lúc này, tôi không còn lời nào để nói. Chị vừa ích kỷ, cố chấp, vừa không nghe lời ai. Đến mức cuối tuần chị về là hai đứa cháu con nhà chị cả sẽ về nhà vì không muốn chơi với dì do toàn bị dì chửi, theo lời hai đứa nói.
Cuối năm 2025, chị nói không chơi nữa và đã bỏ được cờ bạc. Nhưng đêm 30 Tết bước sang năm mới 2026 vừa rồi, chị và mẹ cãi nhau chỉ vì một bình cắm hoa. Ý mẹ tôi là muốn mượn để ra đồng thắp hương, chị đập vỡ bình hoa và khiến mẹ dẫm phải. Tôi tức điên người nhưng vì là Tết nên bỏ qua. Sau Tết, tôi vô tình thấy chị vẫn tiếp tục chơi. Tôi bắt mở điện thoại ra mới vỡ lở là vẫn không bỏ được.
Mọi chuyện sẽ đỡ hơn nếu đứa cháu bị Down, nay đã 2 tuổi, có thể tự đi lại. Nhưng suốt hai năm nay, bà ngoại vừa phải đi làm nông vừa chăm cháu ở nhà, còn mẹ của cháu thì cờ bạc, khi nào bà ngoại nhắc mới đi mua được hộp sữa mang về cho con. Chị làm cách nhà 50 km, cuối tuần sẽ về nghỉ thứ bảy, chủ nhật nhưng chỉ ở nhà xem tivi và ôm con. Tôi nói cuối tuần ở lại đi làm thêm nhưng vẫn đâu vào đấy.
Thật sự tôi hết cách với người chị thứ hai này. Mẹ nói sau này tôi lấy vợ sẽ xây nhà khác để về ở cùng tôi, nhường lại căn nhà đang ở cho chị và cháu vì chị nói sẽ không lấy chồng. Với tính cách của chị như vậy, tôi cũng không thể ở chung được.
Tôi muốn xin ý kiến từ mọi người về trách nhiệm của tôi với người chị này, với người cháu bị Down và với mẹ. Tôi thương mẹ vì phải gánh một người con như chị, rồi bây giờ đến người cháu như vậy. Trong khi bản thân tôi sau này còn có gia đình riêng nữa. Cảm ơn độc giả.
Tôi, người phụ nữ 42 tuổi, có gia đình nhỏ với hai đứa con trai gái đủ cả. Con lớn học lớp 11, con nhỏ học lớp 8. Tôi có công việc ổn định, lương trung bình tháng 70 triệu đồng. Chồng thu nhập gần 20 triệu đồng mỗi tháng. Mỗi tháng anh đưa 10 triệu đồng để chi tiêu gia đình. Việc nhà cửa, đối nội đối ngoại chủ yếu do tôi gánh vác. Mỗi tháng gia đình tôi chi tiêu khoảng 20-25 triệu đồng.
Gia đình tôi ở một thị trấn nhỏ nên mức chi tiêu như vậy là khá thoải mái. Vì tôi không muốn chồng tự ti hay mặc cảm nên chỉ nói chung chung mức lương của mình là hơn 10 triệu đồng. Chồng không hề biết tôi có thu nhập cao như vậy. Vợ chồng tôi có nhà, xe, không nợ nần. Vì chênh lệch thu nhập như vậy nên hiện tại tôi có 5,5 tỷ đồng, bao gồm: vàng, chứng khoán, tiền tiết kiệm mà chồng không hề biết. Nay tôi nghe một người bạn nói vợ chồng phải tin tưởng nhau và công khai tài chính. Tôi làm như thế đúng hay sai. Xin cách nhìn khách quan của mọi người. Chân thành cảm ơn.
Tôi và anh quen nhau gần 3 năm. Anh 23 tuổi, còn tôi 21 tuổi. Mọi thứ diễn ra tốt đẹp cho đến ngày anh ra trường, phải đi tìm việc làm. Anh là người giỏi giang, nhạy bén và điều đó được chứng tỏ từ khi anh còn ngồi trên ghế nhà trường. Những thành tích nổi trội của anh là lý do khiến tôi ấn tượng về anh. Thế nhưng tôi chẳng hiểu sự xui xẻo sao cứ xuất hiện quanh anh lúc này. Em trai anh mắc bệnh, gia đình phải chạy tiền để lo cho em.
Hoàn cảnh nhà cũng không tốt, anh phải kiếm việc thêm để trang trải cho gia đình. Anh chỉ còn mẹ và em, bố lấy vợ khác từ khi anh mới lớp một. Đợt đó, mẹ anh ở trong bệnh viện lo em trai, anh đi làm suốt nên bị trộm vào lấy hết tiền để dành lo cho em anh, những vật dụng trong nhà có thể bán được cũng bị lấy sạch. Khi hàng xóm phát hiện tri hô thì không đuổi kịp, công an vào cuộc tới nay cũng không tìm được người lấy. Gia đình anh đã khổ lại càng khổ hơn.
Mức lương kỹ sư của sinh viên mới tốt nghiệp không đủ để anh trang trải cho cả nhà trong hoàn cảnh này. Nhiều lần anh có ý định đi xuất khẩu lao động nhưng vì tôi buồn, không muốn xa anh nên anh nán lại, kiếm việc làm thêm sau khi rời công ty. Anh có một ưu điểm, cũng là yếu điểm, đó là quá tình cảm. Tôi chỉ hơi rưng rưng nước mắt, anh sẽ ôm chặt lấy và hứa ở đây cố gắng đi làm, không xa tôi.
Giờ áp lực công việc, tiền bạc nên anh dễ nổi nóng, anh cũng không còn nhường nhịn tôi như trước. Thay vì năn nỉ, dỗ ngọt, nay anh sẽ im lặng, mặc kệ, tới khi tôi tự động nói chuyện với anh. Chúng tôi thường xuyên cãi nhau vì anh đã thay đổi quá nhiều. Anh giờ chỉ nghĩ phải làm gì để kiếm được thật nhiều tiền. Tôi muốn anh như trước kia. Thậm chí khi tôi nói chán, muốn chia tay, anh cũng không níu kéo, chỉ nhẹ nhàng nói tôi đi đi. Anh khóa hết tất cả mạng xã hội. Tôi biết anh còn yêu tôi nên mới làm vậy. Anh sợ sẽ nhìn thấy tôi và nhớ.
Vậy là gần hai tháng chúng tôi không liên lạc với nhau. Tôi đã nghĩ với người sống tình cảm như anh sẽ không bao giờ rời tôi được, anh sẽ nhớ và đi tìm tôi, năn nỉ quay lại, thực tế không có chuyện đó. Tới khi tôi không thể chịu nổi, bấm số gọi anh. Tôi muốn quay lại. Anh không đồng ý vì đã đậu phỏng vấn đi Nhật xuất khẩu lao động. Với tiếng Nhật có sẵn, anh đã hoàn tất mọi thủ tục, chỉ đang chờ ngày bay sang đó, tầm hơn tháng nữa thôi. Anh quyết bỏ tôi ở lại dẫu còn yêu tôi sao? Tôi thật không tin anh có thể làm được điều đó. Hình như là anh đang lừa tôi, muốn trừng phạt vì tôi ngang bướng, đòi chia tay anh, phải không các bạn? Tôi phải làm sao đây?
Tôi là nam, 25 tuổi, tốt nghiệp hạng trung bình khá tại một trường cao đẳng chẳng mấy tiếng tăm, chuyên ngành tài chính ngân hàng. Tôi đang học liên thông lên đại học, gia cảnh chẳng có gì, bố mẹ làm ăn thất bại nên phải bán nhà trả nợ, gia đình đang phải ở nhà thuê. Lúc mới ra trường, cũng như bao sinh viên khác, tôi thất nghiệp, phải đi làm bán hàng với đồng lương bèo bọt tại một công ty. Khoản thời gian ấy, tôi cảm thấy như mất phương hướng. Tôi nộp đơn ứng tuyển vào các ngân hàng để làm theo đúng chuyên ngành đã theo học, nhưng nhận lại là những cái lắc đầu.
Rồi một ngày tôi được nhận vào làm thu ngân tại một ngân hàng khá có tiếng. Khi ấy, tôi vui lắm, đã làm việc hết mình như thể hôm nay là ngày cuối cùng được đi làm, dù thu nhập cũng chẳng cao hơn khi tôi làm bán hàng là bao. Thời gian trôi qua, tôi cảm thấy thu nhập như vậy không ổn nên ứng tuyển sang làm giao dich viên, với mức lương cao hơn một chút. Tôi tạm hài lòng với điều đó. Tôi lại lao đầu vào công việc, với điệp khúc sáng 7h tới cơ quan, 19h về. Đến nay, tôi gắn bó với nơi này được 3 năm. Cái tôi nhận lại được khi làm tại đây có lẽ là kinh nghiệm, tôi "già" hơn một chút.
Hôm nọ, chi nhánh nơi tôi làm có một bạn nữ mới tốt nghiệp đại học vào làm, vị trí giao dịch viên như tôi, nhỏ hơn tôi hai tuổi. Em dễ thương, tôi làm quen và hay giúp đỡ em trong công việc. Một hôm làm về trễ, tôi và em ngồi tâm sự, tôi biết ngoài công việc tại ngân hàng này, em còn bán hàng online, thu nhập mỗi tháng cũng mười mấy triệu đồng.
Tôi giật mình, nhìn lại bản thân, xem lại danh sách bạn bè từ trước đến nay. Đứa thì lập gia đình, đứa có công việc ổn định với thu nhập cao hơn tôi rất nhiều, đứa đã mua nhà, tôi cảm thấy bồn chồn, suy nghĩ: "Bao nhiêu năm rồi tôi đã làm được gì". Thú thật, nghe các bài báo nói nhân viên ngân hàng lương cao, thu nhập mấy chục triệu đồng mỗi tháng, trong khi tôi chỉ đủ sống, chưa kể có khi thiếu. Nhiều khi ra đường mà trong bóp chỉ có đúng vài chục nghìn đồng, muốn biếu bố mẹ một ít tiền ăn quà cũng chẳng có.
Tôi lại bắt đầu chán nản, cảm thấy mình như đang đi lạc ở cái thế giới rộng lớn này. Tôi tự hỏi: "Phải chăng trên đời này, mình vô dụng nhất"? Tôi đúng kiểu: "Tiền không có, tình cũng không", tài sản chẳng có gì, thu nhập bấp bênh, nhiều lúc tôi cũng thương người ấy nhưng cảm giác tự ti lại xuất hiện nên không dám mạnh dạn ngỏ lời. Mong nhận được sự chia sẻ của các bạn.