Em vừa học xong lóp 10, việc học tập trở nên nặng nề hơn vì kiến thức cũng như cách học quá khác so với cấp hai, khiến nhiều lúc em rất căng thẳng. Trong lớp em có khá nhiều con gái, em không hiểu tại sao mình lại khó gần với các bạn như vậy. Thực sự không phải em không muốn gần gũi với các bạn, chỉ là cảm thấy giữa em với họ có một khoảng cách nào đấy. Tính em hay nghĩ xa xôi, cấp ba kiến thức rất nặng khiến em mệt mỏi và muốn tập trung hơn vào việc học, có lẽ thế nên em ít khi nói chuyện với mọi người. Thậm chí gần hết kỳ hai mà có vài bạn trong lớp em chưa nói chuyện lần nào.
Điều quan trọng là em cảm thấy một vài bạn có vẻ rất coi thường em, trong khi đó là những bạn em rất ít khi hoặc chưa từng nói chuyện qua. Bởi lẽ em nhìn mấy bạn đó rất ăn chơi, kiểu như nhà rất điều kiện nữa. Cảm giác đấy vô cùng tồi tệ và khiến em rất ngại. Nhiều khi em cảm thấy mình thật kỳ lạ, như người ngoài hành tinh vậy. Nhiều người nhận xét em chậm chạp, không lanh lợi, biết vậy em đã rất cố gắng để thoát khỏi cái suy nghĩ đó, nhưng có vẻ càng làm thì càng gặp nhiều phản ứng của mọi người, khiến em thêm sợ sệt và tự ti.
Em có nên cố hòa đồng với mọi người hay mặc kệ họ, cứ sống theo cách của mình, chỉ chơi với những bạn mình cảm thấy an toàn? Mong mọi người cho em một lời khuyên, giờ em cảm thấy vô cùng bế tắc.
Cách đây hơn một năm, tôi viết một bài nhờ anh chị tư vấn làm sao quên được người chồng ngoại tình và có con riêng. Giờ tôi lại tiếp tục nhờ anh chị tư vấn có nên dứt khoát chia tay bạn trai hiện tại. Chắc anh chị sẽ thấy khó hiểu sao tôi lại quen những người tệ bạc thế, chính tôi cũng không biết phải làm sao để "khôn" người lên.
Tôi 30 tuổi, có công việc thu nhập tương đối tốt, ngoại hình tạm ổn, quen bạn trai hiện tại được nửa năm, sau khi ly hôn chồng cũ một năm. Bạn ấy nhỏ tuổi hơn, thấu hiểu và yêu thương tôi rất nhiều. Nhưng được một thời gian, tôi phát hiện bạn ấy "bắt cá hai tay", đã có bạn gái một năm trước khi quen tôi. Sau đó tôi chia tay, một thời gian sau, bạn ấy bảo không có nhiều tình cảm với người cũ và đang dần chia tay để đến với tôi, chỉ là tôi phát hiện sớm quá. Sau đó tôi tạm tin tưởng và tiếp tục mối quan hệ.
Gần đây, chúng tôi sống chung vì xác định qua năm sẽ đám cưới và sinh con. Nhưng tôi lại phát hiện bạn từng chơi cờ bạc và thua lỗ mấy trăm triệu, giờ vẫn chưa trả hết nợ. Chưa hết sốc, tôi lại phát hiện mấy năm trước bạn từng nhắn tin với nhiều gái gọi nhưng bạn chối là không hề đi, chỉ nhắn hỏi giá. Ngoài ra, bạn còn hay nhậu nhẹt, hút thuốc và mê game.
Nói về ưu điểm, bạn chịu khó, có công việc ổn định. Khi ở chung cũng chịu khó làm việc nhà, chưa từng lớn tiếng hay khó chịu với tôi dù tôi cũng hay nóng nảy và chửi bới bạn. Tuy nhiên, thu nhập của bạn không cao nên tôi cũng lo về kinh tế nhiều. Đồng thời, bạn rất nghe lời tôi và chiều tôi tuyệt đối. Bạn nói rất chân thành những sai lầm đó đều ở quá khứ và đang cố gắng thay đổi vì tôi.
Giờ mà chia tay, tôi không biết nên quen ai, một mình thì cô đơn mà quen tiếp lại sợ tiếp tục sai lầm. Mong mọi người cho tôi lời khuyên, nên tiếp tục thêm một thời gian hay dứt khoát dừng lại?
Tuổi trẻ có sức khỏe và rất nhiều người trong số chị em phụ nữ vẫn đang "cậy" có sức khỏe hoặc chưa chú ý quan tâm, chăm sóc đến sức khỏe của mình. Nhiều người ở độ tuổi 35-50 đã bỏ tiền ra để khám bệnh, mua thực phẩm và thuốc tốt để bổ sung cho cơ thể. Nhưng tôi muốn hỏi rằng nếu cơ thể đang lên tiếng và phát ra một số tín hiệu bệnh, chúng ta có giảm cường độ làm việc, giảm thu nhập để đổi lấy một công việc thoải mái hơn, thu nhập thấp hơn và sức khỏe tốt hơn không?
Tôi là nữ, 40 tuổi, không hề chủ động chọn rời bỏ công việc nhưng công việc, cơ hội làm ăn dần rời bỏ tôi. Vì vậy giờ tôi chỉ làm một loại công việc với nhịp độ chậm rãi, không còn bận rộn, hối hả và mệt mỏi như trước nữa. Sau một năm sống chậm lại với công việc văn phòng cho mức lương gần 30 triệu (bằng một phần tư mức thu nhập cũ), tôi cảm thấy cơ thể, sức khỏe thay đổi rất nhiều. Trước đây, tôi làm việc không quản đêm ngày, làm nhiều loại việc cùng lúc, vừa làm vừa ăn, vừa ăn vừa làm, nửa đêm cũng tỉnh dậy làm rồi lại mất ngủ...
Ở tuổi 37-40, tôi đã có những cơn choáng vì tiền đình. Cứ cách một tháng, tôi phải uống một hộp hoạt huyết dưỡng não, nếu không uống là thấy chóng mặt, hoa mắt. Tôi cũng bị đau dạ dày mỗi khi có cơn stress và mức độ nhạy cảm với stress tăng lên, tóc bạc nhanh hơn. Nhiều khi tôi nhìn món ăn ngon, cảm giác rất thèm nhưng lúc ăn thì không ăn được nhiều, ăn một ít đã chán. Tôi cứ nghĩ chuyện đó là bình thường vì bắt đầu vào tuổi trung niên.
Cho đến bây giờ, khi được sống nhịp sống chậm rãi, không căng thẳng, ít việc, thu nhập thấp, có thêm thời gian đi thể dục, tôi dần cảm nhận được sự thay đổi. Gần một năm nay, tôi không phải dùng thuốc hoạt huyết. Tôi không có cơn đau dạ dày, cũng không bị mất ngủ đêm, vị giác ăn uống cũng tốt hơn. Hóa ra cơ thể mình vẫn còn có thể hồi phục và khỏe lại như vậy. Đôi khi tôi tự hỏi nếu giờ cho mình quay lại thời kỳ làm việc và stress như cũ để có mức thu nhập cũ hoặc thu nhập gấp đôi hiện tại, mình có đánh đổi nữa hay không?
Tôi là tác giả của bài viết: "Phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật". Đọc bình luận của mọi người, có vài điều tôi muốn chia sẻ thêm với mọi người.
Tôi rất thương cho sự vất vả của mẹ trong việc nuôi tôi và công nhận sự cố gắng của bà ấy trong sự nghiệp, hiểu được là mọi thứ tôi có được hôm nay phần lớn là do mẹ cho mình. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn cố gắng học tốt, phụ mẹ việc nhà, chưa từng than vãn cũng như tỏ thái độ tiêu cực với mẹ bao giờ, cho tới giai đoạn giãn cách Covid thì mọi thứ mới bùng nổ. Kể cả sau này, khi tôi điều trị tâm lý, có thói xấu là hút thuốc, tôi cũng giấu nhẹm đi, luôn đóng vai đứa con gương mẫu trước mặt mẹ. Hai bí mật ấy cho đến hiện tại, mẹ vẫn chưa biết. Tôi không muốn tạo thêm buồn phiền cho mẹ, thừa biết bản thân sẽ mất đi nhiều lợi ích và niềm tin từ mẹ nếu tôi công khai điều đó.
Còn chuyện mẹ có người mới hậu ly hôn thì tôi không cấm. Nhưng vấn đề là mẹ tôi qua lại với nhiều người thay vì quen cố định một người lâu dài khiến tôi cảm thấy không đúng đắn lắm. Tôi có ít lần khuyên mẹ là hãy quen cố định một người lâu năm mà không cần kết hôn cũng được, tôi sẽ ủng hộ hết mình. Tôi nghĩ làm vậy để tránh việc bị ảnh hưởng hình ảnh gia đình vừa đáp ứng được nhu cầu riêng của mẹ. Không chỉ tôi mà bà ngoại cũng có nhắc mẹ.
Dù nhiều năm nay cuộc sống hai mẹ con tôi rất tốt, mẹ giờ không chỉ lo cho tôi mà còn chu cấp cho bà ngoại, nâng đỡ sự nghiệp cho cậu, dì ruột của tôi. Giờ cuộc sống của cả nhà rất tốt, không còn bị người người miệt thị như hồi xưa mỗi khi về ngoại chơi. Bù lại tôi rất khổ tâm khi phải "đáp trả" những lời hỏi thăm về tình trạng độc thân của mẹ từ người thân quen của hai mẹ con hay họ hàng mỗi khi về ngoại chơi để bảo vệ thể diện của hai mẹ con. Nhưng mẹ tôi không thay đổi gì, luôn mang vỏ bọc giả tạo là người phụ nữ một mình vẫn ổn trước mặt mọi người, trong khi sau lưng qua lại với nhiều người. Lối sống ấy của mẹ tới giờ tôi không dám chia sẻ với ai kể cả nhà ngoại vì thể diện của hai mẹ con.
Tôi đã tích lũy một khoản tài sản không nhỏ suốt mấy năm đại học và sắp tới sẽ đi làm bên ngoài một thời gian để lấy kinh nghiệm trước khi về phụ giúp công việc cho mẹ. Tôi muốn sau này trở thành "bà cô già" chỉ xoay quanh tiền bạc, sở thích cá nhân, đi nhà thờ, từ thiện và trị liệu tâm lý định kỳ. Kế hoạch về già của tôi là tạo thu nhập thụ động để tự do đi du lịch, làm từ thiện, rồi chọn một viện dưỡng lão phù hợp để sống một mình qua ngày. Tính tôi rất cầu toàn và cực kỳ khắt khe, một khi đã mong muốn điều gì thì sẽ tìm mọi cách để đạt được.