Tôi buồn vì các anh chị không chăm sóc mẹ nhưng luôn nói đạo lý

Tôi buồn vì các anh chị không chăm sóc mẹ nhưng luôn nói đạo lý

Tôi là tác giả bài viết “Hết lòng chăm sóc, vợ chồng tôi vẫn bị mẹ 96 tuổi nguyền rủa”. Trưa nay, sau khi nghỉ trưa, tôi đọc hơn 50 bình luận dưới bài viết. Đọc từng ý kiến mà nước mắt tôi không cầm được. Trong số đó, hơn một nửa là những lời khuyên theo quan niệm truyền thống của người miền Bắc, phần còn lại là góc nhìn của thế hệ trẻ. Trước hết, tôi xin chân thành cảm ơn Ban Biên tập đã tạo điều kiện để tôi được chia sẻ nỗi lòng của mình. Xin cảm ơn tất cả anh chị đã dành thời gian đọc và góp ý. Tôi xin nói rõ thêm một vài điều.

Có anh chị cho rằng nên đưa mẹ vào viện dưỡng lão, nhưng thực sự tôi không thể làm được điều đó. Cũng có nhiều người khuyên nên họp gia đình để cùng bàn bạc và chia sẻ trách nhiệm kể cả tiền bạc. Thật sự vợ chồng tôi dư khả năng cho bà cuộc sống đầy đủ nhất có thể. Xin thưa rằng tôi đã làm đủ mọi cách. Thế nhưng, đến nay các anh chị em trong gia đình vẫn chưa thực sự quan tâm. Con cái của các anh chị vẫn còn nhờ cậy tôi trong công việc cơ quan, vậy mà chuyện chăm sóc mẹ lại không mấy ai bận lòng. Người thì nói bận kiếm tiền lo cho con đang đi học đại học, dù cả hai vợ chồng đã nghỉ hưu và có lương khoảng 27 triệu đồng mỗi tháng. Người thì bảo bận, nhưng thực tế lại dành phần lớn thời gian cho những thú vui riêng là đánh cờ.

Nhiều anh chị khuyên rằng ai chăm sóc mẹ sẽ được hưởng phước. Nhưng các anh chị có biết rằng vợ chồng tôi đã dành gần như toàn bộ thời gian, công sức và tâm huyết để chăm lo cho mẹ hay không? Thậm chí anh chị tôi còn nói rằng phước báu trong gia đình đều do vợ chồng tôi hưởng hết rồi, còn mong gì nữa. Trong khi đó, những gì gia đình tôi có được đều do hai vợ chồng tự tay gây dựng, từ kinh tế đến công việc làm ăn, thậm chí còn giúp đỡ cả con cháu trong gia đình.

Có người khuyên thuê người chăm sóc mẹ. Tôi chỉ xin hỏi thật lòng: ai có thể đủ kiên nhẫn và đủ khả năng chăm sóc mẹ tôi trong hoàn cảnh hiện nay? Nếu có thể, xin mời các anh chị thử một lần trải nghiệm rồi sẽ hiểu. Có chị còn trách tôi rằng chỉ biết hiếu thảo bằng lời nói, còn mọi việc đều giao cho vợ. Tôi xin được nói rõ: mỗi sáng tôi đều dậy sớm làm những việc cần thiết cho mẹ rồi mới đi làm. Buổi trưa, dù ở đơn vị, đúng 11 giờ 30 phút tôi vẫn gọi điện về nói mẹ để bà đồng ý cho vợ tôi đút cơm. Tôi vẫn đang công tác, không thể ở nhà cả ngày để trực tiếp chăm sóc mẹ. Nếu có thể ở nhà toàn thời gian, chắc chắn tôi đã làm.

Điều khiến tôi buồn không phải là những lời chỉ trích nhắm vào mình của mẹ, mà là việc nhiều người không trực tiếp chăm sóc mẹ nhưng lại luôn nói những điều đầy đạo lý và trách nhiệm. Mỗi khi tôi đề cập đến thực tế khó khăn hiện nay, các anh chị lại bảo: “Mày nuôi mẹ mà nói thế thì giảm phước đấy”. Vậy thử hỏi tôi phải làm sao? Tôi từng nói với anh chị tôi là nếu vợ chồng tôi cũng như các anh chị, mẹ sẽ đi đâu thì các anh chị đều im lặng. Các anh chị có bao giờ mua cho mẹ một tô bún, một tô phở hay những món mẹ thích hay không? Trong khi đó, vợ tôi thường xuyên mua bún, phở, trái cây, sữa và nấu yến cho mẹ. Thế nhưng phải nói đó là của các anh chị mua, mẹ mới ăn, còn của vợ chồng tôi thì không ăn hoặc chỉ ăn rất ít.

  Em trai không biết ơn dù được các chị nuôi ăn học

Về tiền bạc, nói thật lòng, tôi không cần ai dám chăm mẹ tôi, đây là lời nói từ đáy lòng tôi. Nếu anh chị tôi sẵn sàng nhận chăm sóc mẹ, tôi vẫn tiếp tục hỗ trợ và nuôi dưỡng đầy đủ cho người nuôi cũng được. Điều tôi mong muốn không phải là tiền, mà là sự sẻ chia trách nhiệm và một chút thấu hiểu. Những dòng trên là tâm sự xuất phát từ tận đáy lòng của tôi. Mong các anh chị đọc được sẽ hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh của vợ chồng tôi. Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn Ban Biên tập và tất cả mọi người đã quan tâm, lắng nghe và chia sẻ.

Tin Gốc: Vnexpress