Tôi là tác giả bài viết “Hết lòng chăm sóc, vợ chồng tôi vẫn bị mẹ 96 tuổi nguyền rủa”. Trưa nay, sau khi nghỉ trưa, tôi đọc hơn 50 bình luận dưới bài viết. Đọc từng ý kiến mà nước mắt tôi không cầm được. Trong số đó, hơn một nửa là những lời khuyên theo quan niệm truyền thống của người miền Bắc, phần còn lại là góc nhìn của thế hệ trẻ. Trước hết, tôi xin chân thành cảm ơn Ban Biên tập đã tạo điều kiện để tôi được chia sẻ nỗi lòng của mình. Xin cảm ơn tất cả anh chị đã dành thời gian đọc và góp ý. Tôi xin nói rõ thêm một vài điều.
Có anh chị cho rằng nên đưa mẹ vào viện dưỡng lão, nhưng thực sự tôi không thể làm được điều đó. Cũng có nhiều người khuyên nên họp gia đình để cùng bàn bạc và chia sẻ trách nhiệm kể cả tiền bạc. Thật sự vợ chồng tôi dư khả năng cho bà cuộc sống đầy đủ nhất có thể. Xin thưa rằng tôi đã làm đủ mọi cách. Thế nhưng, đến nay các anh chị em trong gia đình vẫn chưa thực sự quan tâm. Con cái của các anh chị vẫn còn nhờ cậy tôi trong công việc cơ quan, vậy mà chuyện chăm sóc mẹ lại không mấy ai bận lòng. Người thì nói bận kiếm tiền lo cho con đang đi học đại học, dù cả hai vợ chồng đã nghỉ hưu và có lương khoảng 27 triệu đồng mỗi tháng. Người thì bảo bận, nhưng thực tế lại dành phần lớn thời gian cho những thú vui riêng là đánh cờ.
Nhiều anh chị khuyên rằng ai chăm sóc mẹ sẽ được hưởng phước. Nhưng các anh chị có biết rằng vợ chồng tôi đã dành gần như toàn bộ thời gian, công sức và tâm huyết để chăm lo cho mẹ hay không? Thậm chí anh chị tôi còn nói rằng phước báu trong gia đình đều do vợ chồng tôi hưởng hết rồi, còn mong gì nữa. Trong khi đó, những gì gia đình tôi có được đều do hai vợ chồng tự tay gây dựng, từ kinh tế đến công việc làm ăn, thậm chí còn giúp đỡ cả con cháu trong gia đình.
Có người khuyên thuê người chăm sóc mẹ. Tôi chỉ xin hỏi thật lòng: ai có thể đủ kiên nhẫn và đủ khả năng chăm sóc mẹ tôi trong hoàn cảnh hiện nay? Nếu có thể, xin mời các anh chị thử một lần trải nghiệm rồi sẽ hiểu. Có chị còn trách tôi rằng chỉ biết hiếu thảo bằng lời nói, còn mọi việc đều giao cho vợ. Tôi xin được nói rõ: mỗi sáng tôi đều dậy sớm làm những việc cần thiết cho mẹ rồi mới đi làm. Buổi trưa, dù ở đơn vị, đúng 11 giờ 30 phút tôi vẫn gọi điện về nói mẹ để bà đồng ý cho vợ tôi đút cơm. Tôi vẫn đang công tác, không thể ở nhà cả ngày để trực tiếp chăm sóc mẹ. Nếu có thể ở nhà toàn thời gian, chắc chắn tôi đã làm.
Điều khiến tôi buồn không phải là những lời chỉ trích nhắm vào mình của mẹ, mà là việc nhiều người không trực tiếp chăm sóc mẹ nhưng lại luôn nói những điều đầy đạo lý và trách nhiệm. Mỗi khi tôi đề cập đến thực tế khó khăn hiện nay, các anh chị lại bảo: “Mày nuôi mẹ mà nói thế thì giảm phước đấy”. Vậy thử hỏi tôi phải làm sao? Tôi từng nói với anh chị tôi là nếu vợ chồng tôi cũng như các anh chị, mẹ sẽ đi đâu thì các anh chị đều im lặng. Các anh chị có bao giờ mua cho mẹ một tô bún, một tô phở hay những món mẹ thích hay không? Trong khi đó, vợ tôi thường xuyên mua bún, phở, trái cây, sữa và nấu yến cho mẹ. Thế nhưng phải nói đó là của các anh chị mua, mẹ mới ăn, còn của vợ chồng tôi thì không ăn hoặc chỉ ăn rất ít.
Về tiền bạc, nói thật lòng, tôi không cần ai dám chăm mẹ tôi, đây là lời nói từ đáy lòng tôi. Nếu anh chị tôi sẵn sàng nhận chăm sóc mẹ, tôi vẫn tiếp tục hỗ trợ và nuôi dưỡng đầy đủ cho người nuôi cũng được. Điều tôi mong muốn không phải là tiền, mà là sự sẻ chia trách nhiệm và một chút thấu hiểu. Những dòng trên là tâm sự xuất phát từ tận đáy lòng của tôi. Mong các anh chị đọc được sẽ hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh của vợ chồng tôi. Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn Ban Biên tập và tất cả mọi người đã quan tâm, lắng nghe và chia sẻ.
Tôi đang muốn ly hôn và nuôi cả hai con, liệu có được không? Lúc sinh bé đầu, vợ chồng ra sống riêng, anh không cho tôi đồng nào. Tiền lương của anh, anh giữ, sau này cho mẹ chồng vay. Tiền lương của tôi để nuôi con, mua bỉm sữa cho con, sinh hoạt gia đình, cái gì hết cũng tự tay mua. Chồng lười làm, ham chơi, tháng chỉ làm được 20 ngày, có tháng đi làm 15 ngày. Lương chồng tôi 4-5 triệu đồng là cùng vì anh có chịu đi làm đâu. Có những hôm anh ở nhà nằm chơi điện tử cả ngày, bảo trông con không trông.
Con ốm, tôi bảo anh không đi làm thì ở nhà trông con, anh lại nói cho con đi học. Lúc tôi bảo đưa con đi viện, anh cũng kệ, cứ ngồi chơi điện tử. Tôi phải đưa con đi một mình hoặc mẹ chồng đi cùng. Khi sinh bé thứ hai, chồng chỉ làm được hai tháng, anh giữ lại một triệu đồng đóng hội, còn đâu đưa cho tôi. Từ tết năm nay, anh đi làm công ty, bảo không đưa tiền lương cho mình, cứ tiêu bằng tiền của tôi, lương anh để cất riêng. Vậy là từ bé đầu đến bé thứ hai, tôi hoàn toàn nuôi và chăm con một mình, có chồng cũng như không.
Trước vợ chồng tôi từng ly hôn nhưng không thành. Khi đó tôi bảo sẽ đón hai con nhưng mẹ chồng không cho, trong khi tôi là người chăm và nuôi con. Chồng không chăm, cũng chẳng đưa tiền cho tôi. Lần này tôi quyết định ly hôn vì nhiều chuyện khác xảy ra nữa, chỉ muốn làm sao để hai con được về ở với mẹ vì chồng cục tính, hay quát mắng, chửi con những câu khó nghe, cũng không quan tâm gì đến học hành của con. Mong được các bạn chia sẻ. Chân thành cảm ơn.
Chúng tôi không còn trẻ và cũng không bất mãn với hôn nhân của mình. Anh 40 tuổi, có vợ và hai con, là người thông minh, tài giỏi, rất yêu gia đình. Tôi 35 tuổi, kết hôn hơn 10 năm, có chồng giỏi giang và hai con. Chúng tôi đều từng tin mình đang sống trong những cuộc hôn nhân đủ đầy.
Chúng tôi gặp nhau rất tình cờ nhưng thân thiết rất nhanh. Cảm giác đồng điệu đến lạ: hợp trong suy nghĩ, quan điểm sống, sở thích, năng khiếu, nhiều khi chưa cần nói hết câu đã hiểu đối phương muốn gì. Từ rung động ban đầu, tình cảm lớn dần thành một tình yêu sâu sắc, không chỉ bằng cảm xúc mà còn bằng sự trân quý tài năng, nhân cách và những giá trị của nhau.
Điều khiến tôi day dứt là anh chưa từng than phiền về vợ. Ngược lại, anh luôn nói về chị bằng sự yêu thương và tôn trọng. Tôi biết anh yêu vợ mình rất nhiều. Cũng như tôi, vẫn yêu chồng và thương gia đình nhỏ của mình. Càng yêu, chúng tôi càng khổ sở vì hiểu rằng mình không còn tự do. Đằng sau tình yêu nam nữ còn có con cái, bố mẹ, bạn đời và những ràng buộc của hôn nhân.
Chúng tôi đều biết không thể xây hạnh phúc của mình trên nỗi đau của người khác. Vì vậy, khi còn rất yêu và không hề có mâu thuẫn, chúng tôi chọn chia tay. Không phải vì hết yêu mà vì sợ tình cảm ngày càng mãnh liệt, sợ phá vỡ những điều tốt đẹp nhất đang có. Chúng tôi không cho rằng mình cao thượng, chỉ là không thể sống hoàn toàn cho bản thân.
Tôi không muốn gọi câu chuyện này là ngoại tình, vì với tôi đó là một tình yêu thật sự nhưng xuất hiện sai thời điểm. Chúng tôi hiểu yêu nhau không đủ để mang lại hạnh phúc. Có những tình yêu cho nhau cảm xúc nhưng không thể cho nhau sự an toàn và bình yên của một mái nhà. Có lẽ bình yên không phải là quên một người, mà là vẫn nhớ nhưng trái tim không còn đau nữa.
Tôi chỉ mong thời gian sẽ làm dịu những tổn thương, để cả tôi và anh đều tìm lại được sự yên ổn. Cuộc đời dài lắm, không ai dám chắc mình sẽ không rung động ngoài hôn nhân. Điều quan trọng là đủ tỉnh táo để chọn hướng đi đúng đắn cho hạnh phúc lâu dài.
Tôi và chồng cưới nhau được năm năm, sinh liên tiếp hai con. Thời gian đầu, anh cũng quan tâm vợ con nhưng từ khi tôi sinh bé thứ hai, mọi thứ thay đổi dần. Anh hay viện lý do con quấy, ngủ không ngon nên chuyển ra ngủ phòng riêng. Lúc đó tôi nghĩ cũng hợp lý, vì hai đứa nhỏ đúng là hay quấy đêm.
Một thời gian sau, tôi phát hiện anh có người khác. Tôi nói chuyện, anh xin lỗi, hứa dừng lại nên tôi bỏ qua. Nhưng rồi không lâu sau lại phát hiện tiếp. Lần này anh không còn giấu nhiều, thậm chí còn nói kiểu "không chịu được thì ly hôn". Từ đó, tôi không nhắc lại nữa vì không đi làm, phụ thuộc kinh tế vào chồng nên đành "mắt không thấy tim không đau", cố gắng nuôi con cho tốt. Anh vẫn đi làm, vẫn đưa tiền đều, mỗi tháng khoảng 80-100 triệu để tôi lo chi tiêu. Anh chưa bao giờ hỏi tới tiền đã đưa cho tôi tiêu thế nào. Cũng phải công nhận một điều, về vật chất, anh chưa bao giờ tiếc với vợ con và người thân hai bên gia đình.
Mọi thứ cứ vậy một thời gian dài. Hai vợ chồng gần như ly thân, ít nói chuyện, không còn gần gũi. Tôi tập trung vào con, còn anh đi sớm về khuya. Nhưng khoảng hai tháng gần đây, anh thay đổi hẳn. Trong ngày thỉnh thoảng nhắn tin về hỏi tôi đang làm gì, ăn gì chưa, có uống trà sữa không anh mua,... Đi làm về sớm hơn, chịu khó chơi với con để tôi nấu ăn, cuối tuần chủ động rủ đi ăn, đi chơi.... Có hôm tôi đang đứng nấu ăn, anh còn ôm eo từ phía sau, khen tôi xinh, chuyện trước đây gần như không có. Dịp lễ, anh mua hoa tặng tôi, rồi còn muốn ngủ chung.
Tôi thấy lạ nên để ý thêm, sau đó mới biết cô bồ kia đã bỏ anh để quen người khác có điều kiện hơn. Những gì anh làm bây giờ là điều tôi từng rất mong mỏi nhưng khi xảy ra thật và đến một cách bất ngờ thế này lại khiến tôi thấy bối rối, khó hiểu. Tôi không rõ đây vì sao anh lại thay đổi như vậy, cũng không dám hỏi, mà có hỏi chắc gì anh đã nói. Các anh chị độc giả có từng gặp trường hợp như tôi chưa? Mong mọi người cho tôi xin ý kiến.