Tôi 32 tuổi, không phải người từng trải nên nhiều lúc xử lý chuyện trong cuộc sống còn khá vụng về. Công việc của tôi ổn định, thu nhập gần 20 triệu đồng mỗi tháng, không giàu nhưng đủ sống. So với bạn bè đồng lứa mà tôi biết, nhiều người thành công hơn tôi. Tôi mất bố mẹ từ sớm nên quen với việc tự lập. Ngày còn đi học, thiếu tiền là tôi tự đi làm thêm để trang trải, ít khi nhờ vả hay vay mượn ai. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn có thói quen tiết kiệm, chi tiêu khá chặt chẽ.
Tuy nhiên, từ khi đi làm, tôi lại gặp một vấn đề khá khó xử. Bạn bè xung quanh thường nghĩ tôi có điều kiện, vì thế mỗi khi cần tiền lại tìm đến tôi đầu tiên. Ban đầu tôi không thấy phiền, ai khó khăn tôi sẵn sàng giúp trong khả năng. Thế nhưng không phải ai mượn cũng trả tôi. Năm vừa rồi, có một người bạn mượn tôi 50 triệu đồng, đến giờ chưa trả. Tôi nhiều lần nhắc khéo rồi nói thẳng, lần nào cũng nhận lại sự khất lần. Có những lúc tôi đi đòi tiền mà như đang đi xin họ, dù tiền là của mình.
Sau chuyện đó, tôi bắt đầu e ngại việc cho mượn tiền. Tôi không muốn mất lòng ai, cũng không muốn rơi vào tình huống tương tự thêm lần nào nữa. Điều khó nhất là mỗi lần họ hỏi mượn, lý do đưa ra đều rất hợp lý, khiến tôi khó lòng từ chối. Giờ tôi thật sự băn khoăn, không biết nên cư xử thế nào cho hợp tình, hợp lý. Từ chối thì sợ mất bạn, còn tiếp tục cho mượn thì tôi lo lắng đủ điều. Mọi người có kinh nghiệm trong chuyện này, có thể cho tôi lời khuyên không?
Ngày nhỏ, tôi rất đam mê bóng đá, thích xem các trận bóng lớn, đọc tin thể thao, tìm hiểu về đội bóng và cầu thủ. Thế nhưng, niềm đam mê ấy dần dần đưa tôi đến gần với cá cược bóng đá. Nhiều năm trước, tôi chơi với một người làm cùng cơ quan, anh ta chơi cá cược. Ban đầu chỉ đặt cược nhỏ, dần dần số tiền lớn hơn.
Điều kỳ lạ là trong khoảng gần ba năm, tôi hầu như không thua, nếu không thắng thì cũng hòa. Phía sau những lần thắng đó, tôi sống trong trạng thái căng thẳng và mệt mỏi; đêm nào cũng phải canh giờ, theo dõi tỷ số, chờ kết quả. Bóng đá từ niềm vui dần trở thành áp lực. Vì nghĩ đó là "tiền từ trên trời rơi xuống", tôi tiêu xài dễ dàng và cuối cùng cũng chẳng còn gì. Tôi quyết tâm dừng lại được gần 10 năm, nghĩ mình sẽ chẳng dính đến cá độ nữa.
Cách đây vài năm, khi chuyển sang môi trường làm việc mới, tôi lại quen một đồng nghiệp chơi bóng. Tôi thấy thế lại lập tài khoản và tự chơi, lần này mọi chuyện khác hẳn, phần lớn là thua. Sức khỏe, tâm trạng và sự tập trung cho công việc của tôi đều giảm sút, ngày càng mệt mỏi. Tôi phải làm sao đây? Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 28 tuổi, bạn trai 30 tuổi, quen nhau 8 năm, trải qua không ít sóng gió, có lúc tưởng chừng buông tay rồi vẫn quay lại vì nghĩ cả hai hiểu nhau đủ nhiều để có thể đi đến hôn nhân. Hai năm gần đây, chúng tôi quyết định sống thử. Tôi nghĩ đó là cách để cả hai chuẩn bị tốt hơn cho cuộc sống vợ chồng. Cũng chính thời gian này, tôi thấy những góc khuất trong con người anh mà trước đây chưa từng nghĩ tới. Anh nóng tính; khi bực tức sẽ không kiểm soát được cảm xúc. Hai lần anh đập đồ trong nhà chỉ vì những chuyện rất nhỏ. Những lúc như vậy, tôi sợ, rồi lại tự trấn an rằng ai cũng có lúc mất bình tĩnh.
Gần đây, anh có vẻ thay đổi. Mỗi lần cãi nhau, anh không còn to tiếng như trước, thường bỏ ra ngoài, tránh xung đột. Tôi nghĩ mọi thứ dần tốt lên. Vậy mà gần tháng trước, một chuyện xảy ra khiến tôi không thể quên. Hôm đó, chúng tôi cãi nhau khi đang đi ngoài đường. Chỉ vì một câu nói không vừa ý, anh nổi nóng, dùng những lời lẽ rất nặng nề với tôi. Khi tôi đòi xuống xe, anh kéo tay lại, bóp rất mạnh. Đến khi về nhà, tay tôi bầm tím cả một vùng. Đó là lần đầu tiên anh dùng bạo lực với tôi. Tôi vừa đau vừa sốc, nói thẳng với anh rằng nếu chuyện này lặp lại thì không yêu đương gì nữa. Anh xin lỗi, hứa sẽ không bao giờ để xảy ra lần thứ hai.
Từ sau lần đó, mỗi khi có mâu thuẫn, anh kiềm chế hơn, không còn hành động quá khích, cũng không chạm vào tôi như trước. Thế nhưng nỗi sợ trong tôi vẫn còn đó. Mỗi lần anh cao giọng, tim tôi lại đập nhanh. Mỗi lần tranh cãi, tôi luôn trong trạng thái đề phòng, lo lắng, không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tôi bắt đầu tự hỏi: nếu bây giờ, khi chưa kết hôn mà anh đã như vậy, sau này sẽ ra sao? Tôi từng nghĩ tình yêu đủ lớn có thể thay đổi một con người, giờ đây không dám chắc về điều đó. Có nên tiếp tục tin vào sự thay đổi của anh hay dừng lại trước khi mọi thứ đi quá xa? Tôi thực sự bối rối, mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 28 tuổi, bạn gái 27 tuổi, yêu nhau 3 năm, hai bên gia đình đã sang nhà gặp gỡ và định ngày cưới. Mọi thứ diễn ra tốt đẹp, tình cảm chúng tôi ngày càng mặn nồng, chỉ còn gần tháng nữa chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới. Tuy nhiên, do những giây phút bồng bột, ham chơi, tôi đã làm mất sạch số tiền tích góp gần 200 triệu đồng vào tiền ảo, thậm chí nhà bố mẹ mua cho trước cưới, tôi cũng mang giấy tờ đi cầm cố, mọi thứ chỉ diễn ra trong vòng gần hai tháng nay.
Giờ tôi không biết có nên hủy hôn để tập trung vào kiếm tiền, làm lại từ đầu? Tôi sợ cưới giờ, bạn gái sẽ khổ khi có người chồng nợ nần, cuộc sống không ổn định. Tôi cũng không chắc mình có thể đảm bảo cuộc sống cho bạn gái và tương lai còn có con nữa. Mong được các bạn chia sẻ.