Tôi 32 tuổi, không phải người từng trải nên nhiều lúc xử lý chuyện trong cuộc sống còn khá vụng về. Công việc của tôi ổn định, thu nhập gần 20 triệu đồng mỗi tháng, không giàu nhưng đủ sống. So với bạn bè đồng lứa mà tôi biết, nhiều người thành công hơn tôi. Tôi mất bố mẹ từ sớm nên quen với việc tự lập. Ngày còn đi học, thiếu tiền là tôi tự đi làm thêm để trang trải, ít khi nhờ vả hay vay mượn ai. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn có thói quen tiết kiệm, chi tiêu khá chặt chẽ.
Tuy nhiên, từ khi đi làm, tôi lại gặp một vấn đề khá khó xử. Bạn bè xung quanh thường nghĩ tôi có điều kiện, vì thế mỗi khi cần tiền lại tìm đến tôi đầu tiên. Ban đầu tôi không thấy phiền, ai khó khăn tôi sẵn sàng giúp trong khả năng. Thế nhưng không phải ai mượn cũng trả tôi. Năm vừa rồi, có một người bạn mượn tôi 50 triệu đồng, đến giờ chưa trả. Tôi nhiều lần nhắc khéo rồi nói thẳng, lần nào cũng nhận lại sự khất lần. Có những lúc tôi đi đòi tiền mà như đang đi xin họ, dù tiền là của mình.
Sau chuyện đó, tôi bắt đầu e ngại việc cho mượn tiền. Tôi không muốn mất lòng ai, cũng không muốn rơi vào tình huống tương tự thêm lần nào nữa. Điều khó nhất là mỗi lần họ hỏi mượn, lý do đưa ra đều rất hợp lý, khiến tôi khó lòng từ chối. Giờ tôi thật sự băn khoăn, không biết nên cư xử thế nào cho hợp tình, hợp lý. Từ chối thì sợ mất bạn, còn tiếp tục cho mượn thì tôi lo lắng đủ điều. Mọi người có kinh nghiệm trong chuyện này, có thể cho tôi lời khuyên không?
Tôi và chồng cưới nhau được năm năm, sinh liên tiếp hai con. Thời gian đầu, anh cũng quan tâm vợ con nhưng từ khi tôi sinh bé thứ hai, mọi thứ thay đổi dần. Anh hay viện lý do con quấy, ngủ không ngon nên chuyển ra ngủ phòng riêng. Lúc đó tôi nghĩ cũng hợp lý, vì hai đứa nhỏ đúng là hay quấy đêm.
Một thời gian sau, tôi phát hiện anh có người khác. Tôi nói chuyện, anh xin lỗi, hứa dừng lại nên tôi bỏ qua. Nhưng rồi không lâu sau lại phát hiện tiếp. Lần này anh không còn giấu nhiều, thậm chí còn nói kiểu "không chịu được thì ly hôn". Từ đó, tôi không nhắc lại nữa vì không đi làm, phụ thuộc kinh tế vào chồng nên đành "mắt không thấy tim không đau", cố gắng nuôi con cho tốt. Anh vẫn đi làm, vẫn đưa tiền đều, mỗi tháng khoảng 80-100 triệu để tôi lo chi tiêu. Anh chưa bao giờ hỏi tới tiền đã đưa cho tôi tiêu thế nào. Cũng phải công nhận một điều, về vật chất, anh chưa bao giờ tiếc với vợ con và người thân hai bên gia đình.
Mọi thứ cứ vậy một thời gian dài. Hai vợ chồng gần như ly thân, ít nói chuyện, không còn gần gũi. Tôi tập trung vào con, còn anh đi sớm về khuya. Nhưng khoảng hai tháng gần đây, anh thay đổi hẳn. Trong ngày thỉnh thoảng nhắn tin về hỏi tôi đang làm gì, ăn gì chưa, có uống trà sữa không anh mua,... Đi làm về sớm hơn, chịu khó chơi với con để tôi nấu ăn, cuối tuần chủ động rủ đi ăn, đi chơi.... Có hôm tôi đang đứng nấu ăn, anh còn ôm eo từ phía sau, khen tôi xinh, chuyện trước đây gần như không có. Dịp lễ, anh mua hoa tặng tôi, rồi còn muốn ngủ chung.
Tôi thấy lạ nên để ý thêm, sau đó mới biết cô bồ kia đã bỏ anh để quen người khác có điều kiện hơn. Những gì anh làm bây giờ là điều tôi từng rất mong mỏi nhưng khi xảy ra thật và đến một cách bất ngờ thế này lại khiến tôi thấy bối rối, khó hiểu. Tôi không rõ đây vì sao anh lại thay đổi như vậy, cũng không dám hỏi, mà có hỏi chắc gì anh đã nói. Các anh chị độc giả có từng gặp trường hợp như tôi chưa? Mong mọi người cho tôi xin ý kiến.
Tôi là nam, 34 tuổi, trưởng thành và có gia đình nhỏ hạnh phúc. Mọi việc không có gì ngoài chuyện xảy ra với những người thân trong gia đình. Tôi có bà cô ruột gần 60 tuổi. Cách đây mấy năm, lúc bà nội sắp mất, mọi người về chăm sóc bà và đã xảy ra chuyện rất lớn mà có lẽ cả đời tôi sẽ bị ám ảnh. Trong thời gian đó, con trai tôi về cai sữa và mẹ tôi cũng bận chăm cháu nên không thể dành hết thời gian cho bà nội. Một chuyện nhỏ nhặt xảy ra khiến cô bóp cổ và đánh mẹ tôi. Lúc đó có rất đông người can ngăn, sau đó mọi chuyện cũng trôi qua.
Hôm tôi về nhà thăm cháu, mẹ kể lại chuyện và khóc rất nhiều. Đời mẹ rất khổ vì gia đình tôi khá phong kiến, nuôi ba chị em tôi ăn học và trưởng thành như ngày hôm nay. Trước đây ba chị em tôi hay xuống nhà cô chơi, sau sự việc đó chỉ có chị gái tôi có việc gì thì đến nhà cô, còn tôi và anh trai thì không. Tôi cũng rất áy náy và cắn rứt, nhiều lần bố nhắc tôi đến thăm cô nhưng tôi đều nói bận làm, dù nhà tôi giờ ở gần nhà cô nhất. Tôi vẫn cho vợ và cháu qua, mặc dù vợ cũng không muốn sang vì thương mẹ tôi như mẹ đẻ vậy. Chuyện đã xảy ra hơn 3 năm rồi nhưng tôi thấy như ngày hôm qua vậy.
Chúng tôi đều trưởng thành, cả hai đều bận với công việc nên chỉ liên lạc qua điện thoại là chính, cuối tuần hẹn nhau cà phê. Sau một thời gian tiếp xúc, anh thừa nhận có tình cảm với tôi, tôi cũng cảm nhận được anh có cảm tình với mình. Anh có học, tư tưởng hiện đại nhưng ăn mặc xuề xòa, quần áo lúc nào cũng nhăn nhúm và lếch thếch, không hề gọn gàng. Điều khiến tôi không thể vượt qua là anh hôi miệng và người lúc nào cũng mùi thuốc lá. Đôi khi nói chuyện tôi phải quay đi, tránh đối diện với anh.
Cách ăn uống của anh cũng không được lịch sự. Anh ăn rất nhanh, phát ra tiếng động và miệng nhai nhóp nhép. Không biết có phải tôi là người quá kỹ tính, để ý từng cái nhỏ nhặt hay không, nhưng thói quen đó của anh khiến tôi thấy cực kỳ khó chịu. Thỉnh thoảng tôi nhẹ nhàng góp ý nhưng cũng không dám nói thẳng, sợ anh xấu hổ. Dần dần tôi lấy lý do nọ kia để từ chối các cuộc gặp, các buổi hẹn, cũng ít đi ăn với nhau hơn. Anh có những điểm tốt như chăm chỉ làm việc, cũng biết hỗ trợ tôi việc nọ việc kia, ngày lễ tết cũng tặng quà cho tôi. Tôi phải làm sao đây?