Tôi 32 tuổi, không phải người từng trải nên nhiều lúc xử lý chuyện trong cuộc sống còn khá vụng về. Công việc của tôi ổn định, thu nhập gần 20 triệu đồng mỗi tháng, không giàu nhưng đủ sống. So với bạn bè đồng lứa mà tôi biết, nhiều người thành công hơn tôi. Tôi mất bố mẹ từ sớm nên quen với việc tự lập. Ngày còn đi học, thiếu tiền là tôi tự đi làm thêm để trang trải, ít khi nhờ vả hay vay mượn ai. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn có thói quen tiết kiệm, chi tiêu khá chặt chẽ.
Tuy nhiên, từ khi đi làm, tôi lại gặp một vấn đề khá khó xử. Bạn bè xung quanh thường nghĩ tôi có điều kiện, vì thế mỗi khi cần tiền lại tìm đến tôi đầu tiên. Ban đầu tôi không thấy phiền, ai khó khăn tôi sẵn sàng giúp trong khả năng. Thế nhưng không phải ai mượn cũng trả tôi. Năm vừa rồi, có một người bạn mượn tôi 50 triệu đồng, đến giờ chưa trả. Tôi nhiều lần nhắc khéo rồi nói thẳng, lần nào cũng nhận lại sự khất lần. Có những lúc tôi đi đòi tiền mà như đang đi xin họ, dù tiền là của mình.
Sau chuyện đó, tôi bắt đầu e ngại việc cho mượn tiền. Tôi không muốn mất lòng ai, cũng không muốn rơi vào tình huống tương tự thêm lần nào nữa. Điều khó nhất là mỗi lần họ hỏi mượn, lý do đưa ra đều rất hợp lý, khiến tôi khó lòng từ chối. Giờ tôi thật sự băn khoăn, không biết nên cư xử thế nào cho hợp tình, hợp lý. Từ chối thì sợ mất bạn, còn tiếp tục cho mượn thì tôi lo lắng đủ điều. Mọi người có kinh nghiệm trong chuyện này, có thể cho tôi lời khuyên không?
Tôi và vợ có với nhau một cô công chúa nhỏ, nhìn con giống tôi như đúc. Chúng tôi ly hôn sau gần một năm mâu thuẫn kéo dài. Nguyên nhân bắt đầu khi vợ phát hiện tôi và người yêu cũ nhắn tin qua lại. Người cũ chủ động đong đưa, còn tôi không dứt khoát, cũng không phản ứng đủ mạnh để cắt đứt mọi thứ. Thậm chí giữa chúng tôi còn có lần suýt đi quá giới hạn.
Khi biết chuyện, vợ đưa toàn bộ bằng chứng, yêu cầu ký đơn ly hôn, cũng cho bố mẹ hai bên biết hết chuyện. Trước đó vợ từng nói sẽ giữ thể diện cho tôi, ly hôn trong im lặng, cuối cùng mọi chuyện vẫn bị phơi bày. Bố mẹ tôi chỉ biết im lặng chấp nhận, còn bố mẹ vợ lặng lẽ ra về, không nói thêm lời nào. Cô ấy nói nếu tôi không ký thì luật sư cũng khiến tôi phải ký.
Trước lúc ly hôn, cô ấy không chọn im lặng mà kể chuyện của tôi cho rất nhiều người biết. Dần dần hàng xóm quay lưng với tôi, thậm chí có người còn ném rác sang nhà người yêu cũ của tôi. Công việc của tôi giờ cũng không thuận lợi, thu nhập giảm đi nhiều. Trong khi đó, vợ cũ yêu cầu tôi trợ cấp cho con từ 8-10 triệu đồng mỗi tháng. Với hoàn cảnh hiện tại của tôi, đó là một số tiền lớn. Muốn gặp con, tôi phải báo trước 24 tiếng, không được tự ý đến đón. Cô ấy còn nói nếu tôi tự ý đưa con sẽ bị xem là bắt cóc.
Sau cuộc ly hôn này, tôi phải để lại phần lớn tài sản, gần như trắng tay. Điều khiến tôi nặng lòng hơn là cảm giác mọi thứ với vợ cũ vẫn chưa thật sự kết thúc. Ly hôn chưa đầy hai tháng nhưng cô ấy lạnh lùng như thể đã buông bỏ từ rất lâu. Có lần gặp ngoài đường, cô ấy nhìn tôi rồi nắm tay người yêu mới đi qua. Trớ trêu thay, đó lại là người tôi từng rất ghét. Dù thế nào đi nữa, điều khiến tôi nhẹ lòng nhất là cô ấy chưa từng nói xấu tôi với con gái. Con vẫn hồn nhiên, vui vẻ như trước mỗi lần gặp tôi.
Giờ đây, con là điểm tựa lớn nhất còn lại của tôi. Chỉ có điều, sau tất cả những chuyện đã qua, tôi nhận ra vợ cũ không đơn giản như tôi từng nghĩ. Dù mọi giấy tờ đã xong xuôi, trong lòng tôi vẫn có cảm giác cô ấy chưa thật sự buông bỏ. Điều đó khiến tôi thấy bất an. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi và chồng lấy nhau gần 15 năm, có hai con đang tuổi đi học. Từng ấy năm sống cùng nhau, tôi luôn nghĩ chồng mình là người đàn ông khá đàng hoàng. Anh không nhậu nhẹt nhiều, đi làm rồi về nhà, tiền bạc đưa vợ lo phần lớn nên tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình đọc được những thứ đó trong điện thoại chồng.
Hôm trước tôi mượn máy anh gọi điện về cho ông bà nội (máy tôi hết pin), thấy Telegram đang mở. Bình thường tôi không có thói quen kiểm tra điện thoại chồng nhưng không hiểu sao hôm đó lại vào xem. Tôi chết sững khi thấy chồng tham gia vài nhóm kín kiểu "Tìm sugar baby", "Hỗ trợ sinh viên", toàn đàn ông vào tìm gái trẻ nói chuyện. Kéo xuống tin nhắn cũ hơn, thấy chồng từng nhắn riêng cho vài người. Có đoạn còn hỏi "Em sinh năm bao nhiêu", "Ở đâu",... Nội dung chưa tới mức quá trắng trợn nhưng đọc là hiểu mục đích không hề trong sáng.
Tôi ngồi nhìn màn hình mà tay run thật sự. Gần 15 năm làm vợ, sinh cho anh hai đứa con, chưa bao giờ tôi nghĩ người đàn ông nằm cạnh mình mỗi tối lại lên mạng tìm những mối quan hệ kiểu đó. Sẵn cầm điện thoại, tôi hỏi chồng luôn. Ban đầu chồng chối, bảo bạn kéo vào nhóm chứ anh không tham gia. Đến lúc tôi đưa những tin nhắn riêng ra thì anh im luôn, sau đó bảo chỉ nhắn cho vui, chưa gặp ai ngoài đời, đàn ông ai cũng tò mò mấy thứ đó.
Tôi chẳng biết nói gì vì cũng chẳng có bằng chứng. Từ hôm đó tới giờ, tôi chán chả buồn nói chuyện với chồng. Tôi không tin lời anh nói nhưng cũng chẳng biết nên làm gì lúc này. Nghĩ tới suốt thời gian đó, anh vẫn ăn cơm với vợ con bình thường, vẫn đưa con đi học, vẫn ngủ cạnh tôi nhưng lại âm thầm sống một mặt khác mà tôi không hề biết, tôi thấy hụt hẫng kinh khủng. Tôi phải làm sao đây?
Tôi đã trải qua hai lần sinh con. Hai cô công chúa giờ là điều tuyệt vời nhất mà tôi có và cảm thấy rất may mắn, mãn nguyện khi làm mẹ của hai bạn nhỏ. Nhưng cơ thể tôi thay đổi rất nhiều, hơn những gì tôi có thể tưởng tượng và chấp nhận được (tôi sinh bé sau được một năm). Tôi biết đó là điều bình thường sau sinh nhưng cảm giác tự ti thì không vì thế mà biến mất. Vòng hai nhăn nheo, tách cơ bụng và bị xổ. Vòng một thực sự thảm thương khiến mỗi lần nhìn vào gương, tôi thấy cơ thể mình rất tệ. Là một người phụ nữ, việc thay đổi quá nhiều về ngoại hình sau sinh đã khó, nhưng điều khiến tôi buồn hơn là tôi không cảm nhận được sự thấu hiểu và yêu thương từ chồng trong giai đoạn này.
Điều khiến tôi bế tắc nhất là không thể chia sẻ hay trao đổi với chồng. Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu, vì trong lòng luôn có nỗi sợ rằng anh sẽ không lắng nghe, không coi đó là điều quan trọng và nói những câu khiến tôi càng thêm tổn thương. Tôi từng thử mở lời. Sau khi sinh bé đầu, tôi có nhắc đến việc nâng ngực (thực sự tôi sợ đau, sợ nhiều thứ nhưng cũng sợ bản thân không còn hấp dẫn với chồng) nhưng phản ứng của chồng khiến tôi bị tổn thương rất nhiều. Anh nói "nếu như vậy, thà mua búp bê tình dục cho anh còn hơn". Câu nói đó khiến tôi đến giờ vẫn không thực sự hiểu và tổn thương. Giờ đây, sau khi sinh bé thứ hai, nhìn cơ thể minh tôi không biết phải làm sao.
Tôi cố gắng tập luyện, ăn uống để giảm vòng bụng nhưng việc cải thiện chưa rõ ràng, trong khi đó vòng một không cải thiện cùng lớp da nhăn nheo. Tôi có tìm hiểu các phương pháp phẫu thuật thẩm mỹ nhưng chưa đủ dũng cảm, bởi đọc những bài chia sẻ của nhiều anh về việc mất cảm xúc khi vợ phẫu thuật (Trước giờ tôi không có ý định và cũng không mong muốn phẫu thuật gì ngoài việc cải thiện vòng một). Tôi hiểu nếu thực sự yêu thương và muốn giữ gìn hôn nhân, hai người có thể cùng nhau vượt qua những giai đoạn như thế này. Nhưng hiện tại, chúng tôi thiếu sự kết nối và tôi bế tắc trong việc trao đổi và kết nối với chồng.
Tôi đang rất cần những góc nhìn và chia sẻ thực tế: những chị em từng trải qua sự tự ti sau sinh, từng gặp khó khăn trong việc chia sẻ với chồng, mọi người đã làm thế nào để vượt qua? Và tôi cũng muốn hiểu thêm từ góc nhìn của đàn ông: khi vợ thay đổi nhiều sau sinh và trở nên tự ti, các anh thực sự nghĩ gì? Có nhận ra sự tổn thương của vợ không, hay mọi thứ với các anh lại đơn giản theo một cách khác? Tôi mong nhận được những lời chia sẻ chân thành, từ cả hai phía. Cảm ơn mọi người đã đọc.