Tôi sinh ra ở một vùng quê, đang sống và làm việc ở TP HCM. Tôi được mọi người nhận xét là tính cách tốt, ngoại hình dễ thương, trong công việc được sếp và đồng nghiệp đánh giá cao. Mọi thứ từ công việc tới cuộc sống đều bình thường, duy chỉ có tình duyên lận đận. Bạn trai đầu của tôi, trong một cuộc nhậu say xỉn đã gặp tai nạn giao thông rồi ra đi mãi mãi. Người thứ hai không được về ngoại hình lại thiếu trách nhiệm với tôi, không có khái niệm xây dựng một gia đình hạnh phúc. Yêu nhau được hai năm tôi quyết chia tay vì biết sẽ không thể thay đổi được anh.
Sau đó tôi dồn toàn bộ thời gian vào công việc rồi gặp anh qua bạn bè giới thiệu. Lúc đầu tôi chỉ nghĩ kết bạn cho vui, sau khi gặp mặt và những lần hẹn hò tiếp theo tôi cảm thấy anh là người đàn ông rất tốt, lại là thầy giáo. Hoàn cảnh của anh cũng rất đáng thương, bố mẹ mất từ khi hai anh em còn rất nhỏ, chắc đó là lý do tôi thương anh. Khi yêu, anh đưa tôi về nhà chơi, đi đám cưới bạn anh cũng dẫn đi cùng, rất tự hào với bạn bè về tôi. Anh hết lòng chăm sóc tôi.
Mới tuần trước chúng tôi còn bàn về đám cưới của chúng tôi vào cuối năm, lúc đó tôi đã rất hạnh phúc. Vậy mà vừa rồi anh lại bảo dừng lại đi, anh yêu người khác rồi, còn lấy điện thoại của người đó gọi cho tôi. Tôi tìm hiểu mới biết đó là người yêu cũ của anh, họ quay lại với nhau từ bao giờ? Tôi sốc thật sự, tưởng chừng mọi thứ sụp đổ dưới chân. Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Có phải anh chưa hề yêu tôi, chỉ coi tôi là người lấp chỗ trống khi cô đơn? Giờ cô ấy quay lại, anh sẵn sàng bỏ tôi luôn?
Tôi và chồng quen nhau bốn năm, cưới được hơn bốn năm. Khi quen nhau, chúng tôi không "ăn cơm trước kẻng". Tôi từng phát hiện người yêu tìm kiếm gái gọi và sốc rồi chia tay. Anh bảo vì quen nhau không được quan hệ tình dục và trong lúc đang cãi vã với tôi, anh đã lên mạng tìm kiếm nhưng chưa đi quá giới hạn và quỳ lạy van xin tôi tha thứ. Thế là tôi mủi lòng cho qua.
Đến tận bây giờ, sau khi sinh con và con đã hơn một tuổi, tôi vẫn đáp ứng nhu cầu của chồng. Vậy mà tôi phát hiện chồng lại đi kiếm gái với nhu cầu nhiệt tình, sạch sẽ. Tôi rất sốc và buồn đau. Nhìn con nhỏ rồi hình dung cảnh lớn lên trong gia đình không hạnh phúc mà tim tôi như vỡ vụn. Lúc mới cưới, có lần tôi bị lây bệnh xã hội, hắn nói do đi massage ở nơi không đảm bảo vệ sinh. Lúc ấy tôi tin tưởng vì nghĩ mới cưới thì không tới mức thiếu thốn để tìm kiếm bên ngoài. Bây giờ tôi không biết xử lý ra sao? Thật sự thương con và thương cả mình.
Tôi cao ráo, dễ nhìn, dễ gây thiện cảm với người đối diện. Sau hai năm chia tay mối tình đầu kéo dài năm năm, tôi đến với anh. Cuộc tình của chúng tôi vui vẻ và lãng mạn. Tôi yêu anh nhiều, tin tưởng anh tuyệt đối, không hề biết gì về quá khứ của anh. Yêu nhau được một năm, tôi có thai, vừa sợ và hoang mang nhưng cảm thấy hạnh phúc lắm, vì được sinh con cho người mình yêu rất nhiều. Tôi báo cho anh biết, anh khuyên tôi nên bỏ thai vì chưa xác định cưới. Tôi đau khổ khi nghe anh nói thế. Anh còn đưa tôi đến phòng khám để ‘giải quyết’.
Không hiểu sao lúc đó tôi cũng nghe lời anh. Khi bác sĩ hỏi đã suy nghĩ kỹ chưa, tôi như bừng tỉnh, từ chối việc bỏ thai. Anh nhìn theo tôi ngơ ngác, sau đó đưa ra đủ lý do để tôi từ bỏ. Nhiều lần anh khuyên nhưng tôi quyết định giữ thai và chia tay anh. Khi đó tôi là sinh viên năm tư, sắp ra trường, sợ không dám cho bố mẹ biết, định giấu nhưng rồi chẳng thể được. Mọi người biết chuyện, ba mẹ lo lắng rất nhiều nhưng luôn động viên tôi cứ yên tâm sinh bé, đã có bố mẹ ở bên. Tôi đau khổ vì để cha mẹ buồn lòng. Tình yêu của ba mẹ và sự quan tâm chăm sóc đã khiến tôi vượt qua thời gian đó.
Thời gian ngắn sau, biết tôi chắc chắn không từ bỏ việc làm mẹ, anh quay lại xin cưới. Tôi trăn trở nhiều, người từng bắt tôi bỏ thai liệu có phải người cha tốt? Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi quyết định cưới để con có cha và để cha ba tôi không phải mang tiếng. Thế nhưng đó lại là quyết định sai lầm lớn đời tôi. Sau đám cưới tôi mới biết, trong khoảng thời gian chia tay nhau, tôi đau khổ thì anh lại vui vẻ với những cô gái khác. Đến giờ, 5 năm chung sống, tôi đã rơi nước mắt không biết bao lần. Cứ nghĩ anh sẽ bù đắp cho mẹ con tôi nhưng không. Anh tiếp tục làm tổn thương tôi, lấy đi hết niềm tin tôi dành cho anh khi cặp bồ nhiều lần.
Tôi đau khổ khi đọc những tin nhắn các cô gái gửi tới anh và ngược lại, càng đau đớn hơn khi chứng kiến anh dẫn bồ vào khách sạn. Chỉ có ai trong hoàn cảnh như tôi mới biết được nỗi đau này. Tôi nhiều lần buông bỏ nhưng rồi anh lại xin lỗi, hứa sẽ thay đổi. Là phụ nữ, tôi nghĩ cho con rất nhiều nên đã tha thứ cho chồng hết lần này đến lần khác. Đến bây giờ niềm tin của tôi cạn kiệt, nhìn con mà nước mắt cứ rơi. Tôi không biết phải làm gì. Tiếp tục giữ gia đình này vì con hay chia tay để sống cuộc sống mới, không phải chịu tổn thương tinh thần vì chồng nữa.
Tôi 31 tuổi, độ tuổi nhiều người đã chồng con đề huề. Tôi trải qua 3 mối tình đều bị phản bội hoặc tự dưng chia tay không có lý do. Vốn dĩ tôi mạnh mẽ bên ngoài xã hội bao nhiêu thì lại mong manh trong tình cảm bấy nhiều, luôn cần một bờ vai yêu thương, quan tâm, lo lắng. Đến giờ tôi vẫn không tìm thấy được điều đó. Tôi có duyên, không xấu, hòa đồng, là típ phụ nữ của gia đình, không ăn chơi hay lê la bên ngoài. Tôi có nhà riêng, làm chủ một cửa hàng mỹ phẩm, có xe hơi, giờ hành chính làm kế toán cho một công ty hóa chất. Tất cả đều do một tay tôi tạo nên với tất cả những gì đã tích lũy 9 năm đi làm.
Hiện tại tôi chán nản với một mối tình mà muốn bỏ cũng không sao bỏ được. Tôi biết nếu có một người đàn ông có được tôi sẽ may mắn, thế nhưng dường như số phận trêu ngươi. Anh đã ly dị vợ, có một đứa con trai riêng, tình cảm dành cho tôi cũng hời hợt. Nói ra người ta bảo tôi bị hâm hay sao lại đâm đầu vào yêu người đó. Tôi biết chứ, bản thân cũng muốn chấm dứt hơn bao giờ hết, có ai dại đâu khi yêu người vô tâm với mình. Thế nhưng cứ chia tay một hai hôm tôi lại chủ động liên lạc, nghĩ đôi lúc cuộc đời này thật là điên.
Tôi chỉ ước trên đời này đừng có cái duyên nợ đời như vậy. Bước vào yêu rồi đôi khi bảo chấm hết thật là không dễ dàng. Tôi mong có người đàn ông biết quan tâm lo lắng, hiểu mình, như vậy có lẽ sẽ hạnh phúc. Tôi phải làm sao để dứt khỏi người vô tâm đây?