Buổi sáng Chủ nhật tưởng như bình thường ấy đã trở thành ký ức kinh hoàng với gia đình Stacy Nicklin ở thành phố Stoke-on-Trent (hạt Staffordshire, Anh), khi bé gái 2 tuổi Harper-Lee Fanthorpe vô tình nuốt phải một viên pin cúc áo.
Vật nhỏ bé này gây bỏng nghiêm trọng thực quản và làm thủng động mạch chủ, khiến các bác sĩ không thể cứu sống bé.
Theo lời kể của người mẹ, Stacy Nicklin (40 tuổi), buổi sáng hôm đó Harper-Lee cứ chỉ tay vào miệng. Hành động này vốn không xa lạ, bởi bé thường xuyên bị viêm amidan nhiễm trùng. Nghĩ rằng con chỉ khó chịu ở cổ họng, Stacy ru con gái ngủ trước khi rời nhà đi làm.
Khoảng 1 giờ sau khi đến chỗ làm, Stacy bỗng cảm thấy bất an và kiểm tra điện thoại. Cô thấy nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn khó hiểu từ con gái lớn Jamie-Leigh, 23 tuổi.
Linh cảm có chuyện chẳng lành, Stacy lập tức gọi Facetime về nhà. Hình ảnh hiện ra khiến cô bàng hoàng: Harper-Lee toàn thân dính đầy máu.
Một đồng nghiệp vội vã chở Stacy quay về. Khi cô đến nơi, Harper-Lee đã được đưa lên xe cứu thương. Các nhân viên y tế cho biết họ buộc phải chờ bác sĩ vì chưa từng gặp trường hợp tương tự và không xác định được máu chảy ra từ đâu.
Harper-Lee nhanh chóng được chuyển tới Bệnh viện Đại học Hoàng gia Stoke. Tại đây, các bác sĩ nội soi để tìm nguyên nhân xuất huyết và đưa ra kết luận đau lòng.
Một viên pin cúc áo, nghi là lấy từ điều khiển đèn LED trong nhà, bị mắc kẹt bên trong cơ thể bé. Viên pin gây bỏng hóa học nghiêm trọng, ăn mòn và xuyên qua thực quản, đâm thủng động mạch chính dẫn đến tim.
Tình trạng của Harper-Lee nguy kịch đến mức các bác sĩ cho biết cần chuyển bé tới Bệnh viện Nhi đồng Birmingham, đồng thời cũng thừa nhận rằng cơ hội sống sót vô cùng mong manh.
“Khi họ nói con bé nuốt phải pin, tôi vẫn không nghĩ rằng con sẽ không qua khỏi. Rồi họ nói thẳng rằng bé sẽ không sống được. Tôi suy sụp hoàn toàn. Tôi chỉ biết cầu xin họ hãy cứu sống con bé, Stacy kể.
Cuối cùng, bé Harper-Lee vẫn không qua khỏi.
Harper-Lee qua đời ngày 21/5/2021, để lại nỗi đau khôn nguôi cho mẹ và hai chị gái là Jamie-Leigh và Kyla, 18 tuổi.
5 năm trôi qua, nỗi mất mát vẫn đè nặng lên cuộc sống của Stacy. “Cuộc sống trong 5 năm qua thật sự rất khó khăn. Tôi vẫn đang đau buồn. Tôi đã mất đi nhiều tình bạn và thậm chí là các mối quan hệ gia đình, bởi họ gợi tôi nhớ đến Harper-Lee”, người mẹ chia sẻ.
Sau đó, cố gắng vượt qua nỗi đau, Stacy quyết định biến bi kịch của gia đình thành lời cảnh báo cho cộng đồng. Cô tích cực tham gia các hoạt động nâng cao nhận thức về mức độ nguy hiểm của pin cúc áo đối với trẻ nhỏ, vật dụng phổ biến trong điều khiển, đồ chơi, đồng hồ hay thiết bị điện tử.
Câu chuyện của Harper-Lee là lời nhắc nhở đau xót về mối nguy hiểm tiềm ẩn từ những vật nhỏ bé trong gia đình. Chỉ một viên pin cúc áo, tưởng chừng vô hại, cũng có thể cướp đi sinh mạng của những đứa trẻ.
Theo các bác sĩ, để ngăn ngừa trẻ nuốt phải dị vật, các phụ huynh cần lưu ý:
-Không để trẻ chơi một mình với các vật nhỏ có thể nuốt được như pin cúc, nam châm, đồ chơi tháo lắp, hạt nhựa…
-Lựa chọn đồ chơi phù hợp độ tuổi, có kích thước an toàn, không có chi tiết rời hoặc dễ gãy.
-Khi ăn uống, đặc biệt với trẻ đang tập ăn dặm, cần loại bỏ hoàn toàn xương trong thức ăn, cắt nhỏ miếng phù hợp độ tuổi, tránh các loại hạt, quả còn nguyên hạt dễ gây hóc.
-Không để trẻ vừa ăn vừa đùa nghịch, chạy nhảy, cười đùa vì có nguy cơ sặc hoặc nuốt phải vật lạ.
-Đồ vật nguy hiểm nên để ngoài tầm với của trẻ: pin, vật sắc nhọn, kim loại nhỏ… cần cất giữ ở nơi an toàn, cao hơn tầm với của trẻ.
-Tập cho trẻ thói quen ăn chậm, nhai kỹ và tuyệt đối không ngậm đồ chơi, bút, que kẹo… khi chơi.
Khi nghi ngờ trẻ nuốt phải dị vật , cha mẹ hãy:
-Giữ bình tĩnh, không tìm cách móc họng trẻ hoặc xử lý tại nhà.
-Khẩn trương đưa trẻ đến cơ sở y tế gần nhất để được bác sĩ kiểm tra và xử lý chuyên sâu. Qua thăm khám lâm sàng và các phương pháp chẩn đoán hình ảnh, bác sĩ sẽ xác định vị trí dị vật, đánh giá mức độ tổn thương và có chỉ định theo dõi hoặc can thiệp phù hợp.
Tai nạn nuốt dị vật có thể xảy ra bất cứ lúc nào, nhưng hoàn toàn có thể chủ động phòng ngừa nếu cha mẹ và người chăm sóc trẻ chủ động, cảnh giác và tuân thủ các nguyên tắc an toàn. Hãy bảo vệ con trẻ khỏi những tai nạn đáng tiếc chỉ vì một chút sơ suất trong sinh hoạt hằng ngày.
Theo thông tin của WHO, đầu tháng 5/2026 ghi nhận chùm ca viêm đường hô hấp cấp nặng trên một tàu du lịch có lịch trình từ Argentina qua Nam Đại Tây Dương.
Tính đến ngày 4/5/2026, ghi nhận 7 trường hợp (2 trường hợp được xác nhận nhiễm virus Hanta và 05 trường hợp nghi ngờ), bao gồm 3 trường hợp tử vong, 1 bệnh nhân nguy kịch và 3 người có triệu chứng nhẹ.
Trên tàu có 147 người (bao gồm 88 du khách và 59 thủy thủ đoàn) thuộc 23 quốc tịch; hiện chưa ghi nhận người Việt Nam trong nhóm hành khách, thuyền viên liên quan.
Để nâng cao ý thức phòng bệnh, chủ động thực hiện đầy đủ các biện pháp bảo vệ sức khỏe cho bản thân, gia đình và cộng đồng, Cục Phòng bệnh (Bộ Y tế) phối hợp với Tổ chức Y tế thế giới xây dựng các nội dung thông tin dành cho báo chí về bệnh do virus Hanta và các biện pháp phòng bệnh để người dân chủ động phòng bệnh và không hoang mang.
Virus Hanta là nhóm virus có thể gây bệnh nặng ở người, như hội chứng phổi do virus Hanta hoặc sốt xuất huyết kèm hội chứng suy thận.
Bệnh có thể diễn biến nhanh, gây khó thở, suy hô hấp, tụt huyết áp và có thể tử vong. Hiện chưa có thuốc điều trị đặc hiệu cho bệnh do virus Hanta; điều trị chủ yếu là theo dõi, chăm sóc hỗ trợ và hồi sức kịp thời tại cơ sở y tế.
Bệnh do virus Hanta là bệnh truyền nhiễm cấp tính lây từ động vật gặm nhấm (đặc biệt là chuột) sang người. Đường lây truyền chủ yếu qua nước tiểu, phân, nước bọt của chuột nhiễm bệnh và tại nơi chuột nhiễm bệnh làm tổ hay trú ẩn, bị chuột cắn hoặc tiếp xúc trực tiếp, sau đó đưa lên mắt, mũi, miệng.
Khi quét dọn, hút bụi hoặc dọn nhà, dọn kho nơi có chuột nhiễm bệnh trú ẩn, chất thải khô của chuột có thể phát tán thành bụi rất nhỏ trong không khí; người hít phải bụi có chứa mầm bệnh có thể bị nhiễm virus Hanta. Lây truyền từ người sang người rất hiếm, nhưng đã được ghi nhận trên y văn.
Thời gian ủ bệnh thường từ 2-4 tuần, có thể tới 8 tuần. Người bệnh có thể sốt, ớn lạnh, đau đầu, chóng mặt, đau cơ, buồn nôn, nôn, đau bụng hoặc tiêu chảy; sau đó có thể đột ngột ho, tức ngực, khó thở, mệt lả, tụt huyết áp.
Cục Phòng bệnh (Bộ Y tế) cho biết, tiếp tục phối hợp với WHO và các cơ quan liên quan để theo dõi tình hình, cập nhật thông tin và hướng dẫn các địa phương triển khai biện pháp phòng, chống dịch kịp thời, phù hợp.
Đến nay, nước ta chưa ghi nhận trường hợp mắc bệnh do virus Hanta trên người. Tuy nhiên, trong bối cảnh nước ta chuột khá phổ biến, để chủ động phòng, chống dịch bệnh do virus Hanta và các bệnh dịch khác lây truyền từ chuột sang người, Cục Phòng bệnh khuyến cáo người dân thực hiện tốt các biện pháp:
Không chạm tay trực tiếp vào chuột sống, chuột chết, phân, nước tiểu, nước bọt hoặc ổ chuột.
Khi dọn dẹp nơi có dấu vết của chuột: mở cửa cho thông thoáng, đeo găng tay và khẩu trang; phun ướt khu vực có phân, nước tiểu hoặc nơi chuột làm tổ bằng dung dịch khử khuẩn hoặc nước tẩy rửa thông thường trước khi lau dọn.
Không quét khô, không dùng máy hút bụi hoặc máy thổi, vì có thể làm bụi nhỏ chứa mầm bệnh bay trong không khí, người hít phải bụi này có thể bị nhiễm bệnh.
Rửa tay bằng xà phòng sau khi dọn vệ sinh, xử lý rác, tiếp xúc với chuột hoặc khu vực có nguy cơ.
Bịt kín khe hở để chuột không vào nhà; đặt bẫy khi cần; cất thức ăn, nước uống trong đồ chứa kín; thu gom rác hằng ngày để không thu hút chuột.
Sau khi tiếp xúc với chuột hoặc nơi có phân, nước tiểu, nơi chuột làm tổ, nếu xuất hiện sốt, ớn lạnh, đau đầu, chóng mặt, đau cơ, buồn nôn, nôn, đau bụng hoặc tiêu chảy, người dân cần đến ngay cơ sở y tế và thông báo rõ nguy cơ tiếp xúc với chuột để được khám, điều trị kịp thời.
Bà Amy Kant, 65 tuổi, sống ở ngoại ô Boston, độc thân và không có con. Từ 10 năm trước, bà muốn lập giấy ủy quyền hợp pháp nhưng đến nay chưa tìm được người phù hợp.
Việc chọn người đại diện đưa ra các quyết định tài chính chỉ là một trong nhiều vấn đề khi tuổi già ập đến. Hiện tại, bà Kant phải tự lo liệu việc chăm sóc sức khỏe, lên kế hoạch tài sản và tìm nơi ở. "Mọi thứ đều đổ dồn lên vai tôi", bà nói.
Bà Kant từng duy trì thói quen tập yoga và đi bộ 8 km mỗi ngày. Tuy nhiên, các ca phẫu thuật lưng và thay van tim gần đây biến căn hộ của bà thành phòng hồi sức. Dù có tiền tiết kiệm hưu trí, bà lo lắng tài sản sẽ sụt giảm nếu thị trường chứng khoán biến động, trong khi chi phí chuyển vào các cơ sở dưỡng lão có thể lên tới hàng chục nghìn USD.
Kant là một trong hàng triệu người Mỹ đang đương đầu với tuổi già đơn độc. Phân tích dữ liệu điều tra dân số của tổ chức hưu trí AARP cho thấy, khoảng 10% trong số hơn 125 triệu người trưởng thành từ 50 tuổi trở lên ở Mỹ không có vợ chồng hay con cái.
Nếu tính cả những người có con nhưng sống xa nhà, con số này cao hơn. Hiện có hơn 16 triệu người Mỹ từ 65 tuổi trở lên sống một mình, cao gấp ba lần so với năm 1950. Tuổi thọ tăng, tỷ lệ ly hôn cao và thực trạng con cái sống xa cha mẹ là nguyên nhân dẫn đến tình trạng này.
Bác sĩ Suzanne Salamon, trưởng khoa lâm sàng lão khoa tại Trung tâm Y tế Beth Israel Deaconess, kể từng chăm sóc một bệnh nhân gần 90 tuổi sống một mình và không có người thân. Lo ngại cho sự an toàn của bệnh nhân, bác sĩ Salamon phải nhờ một trung tâm hỗ trợ người cao tuổi địa phương giúp đỡ định kỳ. "Đó là một mối lo ngại lớn vì nhiều người đang sống một mình mà không có sự gắn kết nào với thế giới", bà Salamon cho biết.
Theo chuyên gia này, sống một mình mang lại sự độc lập nhưng tiềm ẩn rủi ro khi sức khỏe suy giảm. Người lớn tuổi có thể duy trì thói quen ăn uống thiếu chất, quên tắt bếp, hoặc ngã gãy xương mà không ai hay biết.
Dù vậy, nhiều người chưa chuẩn bị cho tương lai. Khảo sát của AARP năm 2023 trên gần 1.100 người già neo đơn cho thấy 80% chưa có kế hoạch hỗ trợ sinh hoạt lâu dài; 25% có người để nhờ làm việc nhà khi cần, và 41% có di chúc hoặc chỉ thị chăm sóc y tế.
Khi bệnh tật ập đến, họ phải trông cậy vào mạng lưới anh chị em, hàng xóm hoặc tổ chức cộng đồng. Tuy nhiên, nhu cầu chăm sóc đang vượt quá khả năng đáp ứng của hệ thống.
Tại khu vực tây nam Virginia, tổ chức phi lợi nhuận Mountain Empire đang phục vụ khoảng 3.000 người từ 60 tuổi trở lên. Giám đốc điều hành Michael Wampler cho biết nguồn tài trợ hiện không theo kịp chi phí. Tổ chức luôn có một danh sách dài chờ người giúp việc nhà. "Hiện có những người lớn tuổi trong khu vực mà không ai có thể phục vụ", ông Wampler nói.
Sự thiếu hụt nhân sự ảnh hưởng trực tiếp đến những người như bà Johnny Mumpower, người mắc bệnh thận, phải tự lọc máu vào ban đêm. Dù được giao bữa ăn tận nhà, bà vẫn nằm trong danh sách chờ người giúp việc. "Rất khó để vừa đẩy máy hút bụi vừa dùng khung tập đi", bà kể. Người thân ruột thịt duy nhất của bà sống cách đó 4 tiếng lái xe.
Bà Verna Gilbert, 84 tuổi, từng chăm sóc mẹ và người chồng qua đời cách đây gần 20 năm. Sống trong ngôi nhà của mình suốt 60 năm, bà không muốn rời đi. Những bữa ăn đông lạnh do nhân viên Mountain Empire giao tận nhà giúp bà duy trì sinh hoạt cơ bản.
Trở lại với Amy Kant, sau những đợt ốm, bà nhận ra việc ở căn hộ có cầu thang không còn an toàn và đang tìm hiểu các cộng đồng hưu trí dành cho người trên 55 tuổi. Kant đã nhờ một người bạn đại học làm người đại diện y tế và lập danh sách bạn bè sắp xếp đến thăm khi ốm đau.
Bà tự đặt thời hạn một năm để hoàn tất giấy tờ tài sản, bao gồm lập di chúc và làm việc với các quỹ tín thác nhằm tránh tranh chấp về sau.
Đây là một trong những nội dung được quy định tại Thông tư số 50 quy định chi tiết và hướng dẫn tổ chức thi hành một số điều của Nghị định số 363/2025 của Chính phủ, quy định chính sách thu hút, trọng dụng nhân tài đối với Quân đội nhân dân Việt Nam, vừa được Bộ Quốc phòng ban hành.
Cụ thể, Bộ Quốc phòng quy định chi tiết tiêu chí, tiêu chuẩn, điều kiện đối với đối tượng trọng dụng nhân tài là cán bộ chỉ huy, quản lý và cán bộ, nhân viên chuyên môn trong từng lĩnh vực cụ thể.
Đối với cán bộ chỉ huy, quản lý và cán bộ, nhân viên chuyên môn lĩnh vực tình báo quốc phòng, đều phải kiên định, vững vàng trước mọi khó khăn, thử thách; dám chịu đựng và vượt qua mọi cám dỗ, gian khổ, hiểm nguy; chấp hành nghiêm nguyên tắc tổ chức, hoạt động tình báo.
Có kiến thức sâu rộng về chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, quốc phòng, an ninh, đối ngoại, pháp luật, khoa học và công nghệ; tinh thông nghiệp vụ tình báo.
Có tư duy đổi mới, phương pháp, tác phong làm việc khoa học, chuyên nghiệp, sáng tạo; có năng lực phân tích, đánh giá, dự báo tình hình và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.
Riêng đối với cán bộ chỉ huy, quản lý lĩnh vực tình báo quốc phòng, còn phải có tư duy hệ thống và tầm nhìn đặc biệt xuất sắc trong nghiên cứu, phân tích, đánh giá, dự báo tình hình thế giới, khu vực và trong nước có liên quan lĩnh vực tình báo.
Tham mưu xây dựng các chủ trương, đường lối đối ngoại, hợp tác quân sự, quốc phòng đạt hiệu quả cao.
Đồng thời có năng lực lãnh đạo, chỉ đạo, tổ chức cơ quan, đơn vị hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ; đơn vị có mô hình, giải pháp, cách làm mới, sáng tạo, đột phá, hiệu quả cao, tạo nên sự tiến bộ, phát triển của tình báo quốc phòng.
Đối với cán bộ, nhân viên chuyên môn tình báo quốc phòng, phải nhạy bén, sắc sảo trong nhận định, đánh giá, dự báo tình hình; có khả năng phát hiện những vấn đề thực tiễn đang đặt ra và yêu cầu cao của hoạt động tình báo.
Tham mưu, đề xuất nội dung, biện pháp có tính chất đột phá đạt hiệu quả cao về hoạt động tình báo; có uy tín, tầm ảnh hưởng trong phạm vi đơn vị và ngành tình báo quốc phòng Việt Nam.
Thông tư cũng quy định trường hợp thu hút, trọng dụng thuộc lĩnh vực tình báo quốc phòng hoặc một số trường hợp đặc biệt khác thì Tổng cục trưởng Tổng cục II, thủ trưởng các cơ quan, đơn vị thuộc Bộ Quốc phòng báo cáo Bộ trưởng xem xét, quyết định việc thành lập hay không thành lập hội đồng thẩm định; việc lấy ý kiến cơ quan, đơn vị, cán bộ, nhân viên, chiến sĩ thuộc quyền đối với đối tượng trọng dụng.
Ngoài ra, thông tư cũng quy định chi tiết tiêu chuẩn, điều kiện đối với các đối tượng trong các lĩnh vực như chỉ huy, tham mưu; công tác đảng, chính trị; khoa học kỹ thuật và công nghệ quân sự; hậu cần; giáo dục và đào tạo; pháp chế, thanh tra, tư pháp; văn học, nghệ thuật, thể dục - thể thao; doanh nghiệp quốc phòng.