Gần đây, tôi thấy hai chữ “chữa lành” xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội. Chỉ cần áp lực công việc, mâu thuẫn trong cuộc sống hay cảm thấy mệt mỏi, nhiều người trẻ lập tức nghĩ đến việc phải đi “chữa lành” bằng một chuyến du lịch, một khóa thiền, một buổi workshop hay một đêm concert. Theo tôi, khái niệm này đang bị lạm dụng, đặc biệt trong một bộ phận giới trẻ.
Tôi làm việc trong môi trường có nhiều đồng nghiệp trẻ. Thời gian qua, do doanh nghiệp cắt giảm lương, thưởng, đồng thời tăng KPI, không ít người rơi vào trạng thái lo âu, căng thẳng. Có một đồng nghiệp của tôi vì muốn “chữa lành” đã chi hàng chục triệu đồng để đi du lịch, tham gia nhiều hoạt động theo trào lưu trên mạng. Nhưng áp lực công việc vẫn còn, thu nhập lại giảm, trong khi khoản chi quá lớn khiến bạn nợ nần. Cuối cùng, những chuyến đi không giải quyết được gốc rễ vấn đề, tinh thần ngày càng sa sút, thậm chí rơi vào trầm cảm.
Bản thân tôi cũng từng tò mò tham gia một buổi được quảng bá là giúp “chữa lành”. Kết thúc buổi đó, tôi nhận ra nó chẳng mang lại cho mình điều gì cả và từ đó không tham gia thêm lần nào nữa. Từ trải nghiệm của mình, tôi nghĩ chữa lành không phải là tìm đến một ai đó, thực hiện một nghi thức hay tham gia một hoạt động nào đó để tâm trạng tạm thời dễ chịu hơn. Những điều ấy có thể mang lại cảm giác thư giãn trong chốc lát, nhưng nếu nguyên nhân gây áp lực vẫn còn thì cảm giác bình yên cũng nhanh chóng biến mất.
Theo tôi, chữa lành là một kết quả, không phải một dịch vụ có thể mua được. Nó chỉ đến khi mỗi người hiểu rõ bản thân mình là ai, điều gì thực sự quan trọng trong cuộc sống, giá trị cốt lõi của mình nằm ở đâu. Khi biết sống đúng với những giá trị đó, biết trân trọng những gì đang có, biết buông bỏ những mối quan hệ độc hại, những kỳ vọng viển vông hay cuộc chạy đua theo hào nhoáng trên mạng xã hội, tâm trí sẽ dần bình yên hơn.
>> Cả ngày ngồi điều hòa, ôm điện thoại, bỗng đòi ‘đu trend’ leo núi chữa lành
Tôi không phủ nhận du lịch, thiền, âm nhạc hay các hoạt động giải trí đều có giá trị nhất định. Chúng giúp con người nghỉ ngơi, tái tạo năng lượng nếu phù hợp với nhu cầu và điều kiện của mỗi người. Vấn đề là đừng xem chúng như “liều thuốc vạn năng” để giải quyết mọi áp lực trong cuộc sống.
Điều quan trọng hơn là người trẻ cần nhận diện nguyên nhân khiến mình căng thẳng. Nếu áp lực đến từ công việc, hãy tìm cách nâng cao chuyên môn hoặc quản lý tài chính tốt hơn. Nếu đến từ các vấn đề tâm lý, đừng ngần ngại tìm đến chuyên gia tâm lý để được hỗ trợ. Bên cạnh đó, việc trò chuyện với người thân, bạn bè đáng tin cậy cũng giúp giải tỏa rất nhiều.
Mỗi người cũng có thể tạo năng lượng tích cực bằng những cách đơn giản và phù hợp với sức khỏe, sở thích cũng như khả năng tài chính của mình: học thêm một ngoại ngữ hoặc kỹ năng mới, chơi thể thao, học võ, chơi đàn, trồng cây, chạy bộ hay chỉ là đi dạo trong công viên sau giờ làm. Những hoạt động ấy không quá tốn kém nhưng có thể mang lại lợi ích lâu dài cho cả thể chất lẫn tinh thần.
Thậm chí, nếu có một khoản tiền định dành cho một chuyến “chữa lành” đắt đỏ, đôi khi bạn có thể cân nhắc dùng một phần để tham gia hoạt động thiện nguyện. Khi tiếp xúc với những hoàn cảnh khó khăn hơn mình, tôi tin nhiều người sẽ nhận ra bản thân vẫn còn tốt hơn rất nhiều người. Chính cảm giác sẻ chia và lòng biết ơn ấy cũng là nguồn năng lượng tích cực giúp tâm hồn nhẹ nhõm hơn.
Theo tôi, điều người trẻ cần không phải là chạy theo xu hướng chữa lành, mà là học cách đối diện với áp lực, hiểu bản thân và xây dựng nội lực để vượt qua khó khăn. Khi tâm an vì sống đúng với những giá trị của mình, sự chữa lành sẽ đến một cách tự nhiên, thay vì phải đi tìm kiếm ở những trào lưu bên ngoài.
"Nói về chuyện camera an ninh của hàng xóm, tôi thấy nhiều người cứ thích làm quá lên rồi tự làm mình mệt.
Với tôi, quan điểm rất thoáng: Chỉ khi nào người ta cầm điện thoại xông thẳng vào nhà mình mà quay phim, chụp ảnh thì mới đáng để nói. Còn cái camera an ninh gắn cố định ở cửa, dù có quay bao quát luôn phần trước hay sau nhà mình thì cũng chẳng vấn đề gì.
Đã gọi là camera an ninh thì góc quay phải rộng mới hiệu quả. Thực tế, cái sân hay cái cổng là khu vực không gian mở, chứ có phải phòng ngủ hay phòng tắm đâu mà hở ra là sợ lộ quyền riêng tư?
Chẳng ai rảnh tới mức ngồi canh cái sân nhà hàng xóm cả ngày để xem có gì bí mật. Mà nói thẳng, cũng chẳng ai làm chuyện nhạy cảm ngay ngoài sân để mà phải sợ camera nhìn thấy.
Có cái camera hàng xóm bao quát giùm khu vực trước nhà, đôi khi trộm cắp nhìn vào còn nể nang không dám bén mảng tới. Lúc có sự cố hay mất đồ, chạy sang nhờ họ trích xuất dữ liệu hỗ trợ thì mới thấy cái lợi.
Miễn là đôi bên không có xích mích, đụng chạm gì thì việc họ lắp camera quay vào khuôn viên công cộng hay lối đi chung, tôi còn thấy cảm ơn không hết vì có người canh chừng hộ không công.
Chủ yếu vẫn là ăn ở với hàng xóm láng giềng sao cho tốt thì chả có gì phải lo lắng. Cứ suốt ngày soi xét, chửi bới nhau thì mới sinh ra nhiều thứ lộn xộn. Cứ nghĩ đơn giản cho nhẹ đầu".
Độc giả nickname hoanghai88tv nêu quan điểm như trên, sau câu chuyện Bức xúc vì hàng xóm 'chĩa camera an ninh vào nhà'.Đây cũng là câu chuyện của nhiều người: Hàng xóm chĩa camera bắt chuyển động thẳng vào nhà tôi.
Đồng quan điểm, độc giả Nam Le nói: "Bây giờ camera an ninh quá phổ biến rồi, góc nhìn rộng nên với đặc thù nhà ống, kiến trúc ở Việt Nam thì khó mà không vướng nhà hàng xóm.
Cá nhân tôi thấy không việc gì phải làm quá lên trong vấn đề này. Như hẻm nhà tôi, gần như 90% hộ dân đều gắn camera ngoài cổng, chưa kể camera an ninh do khu phố lắp.
Chính nhờ hệ thống camera dày đặc đó mà 5 năm trở lại đây xóm tôi không còn vụ trộm hay mất an ninh nào (so với xưa: mỗi năm có 1-2 vụ trộm cạy cửa phá khóa), chưa kể nhiều sự cố khác được phát hiện kịp thời".
Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân bình thường. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những mùa vụ, những ngày lao động vất vả và cuộc sống không mấy dư dả. Trước khi mất, cha tôi để lại một khoản nợ. Với gia đình tôi khi ấy, đó là một gánh nặng không hề nhỏ. Cuộc sống của gia đình vốn đã chật vật, sự ra đi của cha cùng khoản nợ càng khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn.
Có những lúc, tôi tự hỏi liệu mình có đủ khả năng để hoàn thành trách nhiệm ấy hay không? Nhưng rồi tôi nghĩ, con người có thể nghèo tiền bạc, có thể mất đi tài sản, nhưng danh dự và chữ tín thì không nên đánh mất. Cha tôi đã không còn, nhưng những gì ông để lại không chỉ là khoản nợ vật chất, mà còn là trách nhiệm của những người ở lại.
Từ suy nghĩ đó, tôi quyết tâm trả hết số nợ thay cha. Những năm tháng làm việc nơi xa xứ, tôi chắt chiu từng đồng tiền kiếm được. Tôi tiết kiệm từ những khoản nhỏ nhất, gom góp từng chút một với mong muốn đến ngày có thể ngẩng cao đầu hoàn thành tâm nguyện của mình.
>> Ba tôi 30 năm khổ sở đòi nợ em trai hai chỉ vàng
Ngày mang 43 triệu đồng về trả nợ, tôi không thể quên cảm xúc trong lòng mình. Trong số tiền ấy có cả những đồng tiền lẻ được tôi cẩn thận giữ lại và tích góp suốt nhiều năm. Có thể với nhiều người, những đồng tiền nhỏ ấy chẳng đáng là bao. Nhưng với tôi, đó là minh chứng cho cả một hành trình dài của sự cố gắng. Mỗi tờ tiền đều chứa đựng những ngày lao động vất vả, những giọt mồ hôi và quyết tâm của một người con muốn giữ gìn danh dự cho cha mình.
Tôi không hề cảm thấy xấu hổ khi mang theo những đồng tiền lẻ ấy. Ngược lại, tôi thấy tự hào. Bởi đó là đồng tiền do chính sức lao động chân chính làm ra. Khoảnh khắc khoản nợ được thanh toán xong, tôi cảm thấy nhẹ nhõm như vừa hoàn thành một lời hứa với người cha đã khuất. Đó không chỉ là việc trả một món nợ, mà còn là cách tôi gìn giữ chữ tín của gia đình.
Trong cuộc sống hôm nay, khi mọi thứ thay đổi rất nhanh, tôi vẫn tin rằng lòng hiếu nghĩa và chữ tín là những giá trị không bao giờ cũ. Tiền bạc có thể kiếm lại được, nhưng niềm tin và danh dự một khi đánh mất sẽ rất khó lấy lại. Và nếu được lựa chọn lại, tôi vẫn sẽ làm như vậy. Bởi đó là điều khiến tôi có thể thanh thản nhìn về cha mình và tự hào về những gì gia đình đã cố gắng gìn giữ.
Mỗi khi Hà Nội bước vào những đợt nắng nóng gay gắt, câu hỏi thường được đặt ra là làm thế nào để thành phố có thêm cây xanh, mặt nước và không gian mở để giảm nhiệt.
Tuy nhiên, có lẽ ít người để ý rằng ngay phía tây thủ đô đang tồn tại một không gian tự nhiên rất lớn mà nếu được quy hoạch hợp lý, có thể đồng thời giải quyết nhiều vấn đề của Hà Nội trong tương lai. Đó là lưu vực sông Đáy.
Trong nhiều năm qua, sông Đáy chủ yếu được nhìn nhận như một tuyến tiêu thoát nước hoặc hành lang phân lũ khi cần thiết. Nhưng khi các dự án đập dâng trên sông Hồng được triển khai, dòng sông này có cơ hội được hồi sinh với nguồn nước ổn định hơn quanh năm.
Đây cũng là thời điểm thích hợp để nhìn sông Đáy theo một cách khác: Là hạ tầng sinh thái chiến lược của vùng Thủ đô Hà Nội.
Hãy hình dung chỉ cách trung tâm Hà Nội khoảng 30-40 phút di chuyển là một vùng đô thị sông nước rộng lớn. Dọc hai bên sông Đáy là những khu dân cư ven nước được xây dựng trên nền đất cao, kết nối với nhau bằng các tuyến đường ven sông, quảng trường công cộng, công viên và ga tàu điện. Xen giữa các khu dân cư là hồ sinh thái, đầm nước, công viên ngập nước và các hành lang cây xanh kéo dài hàng chục kilomet.
Người dân có thể đi bộ dọc bờ sông vào mỗi buổi chiều, đạp xe dưới những hàng cây, chèo thuyền trên các tuyến kênh kết nối với sông Đáy hoặc đơn giản là tận hưởng một không gian thoáng đãng mà ngày càng khó tìm thấy trong nội đô Hà Nội.
Thay vì những khu đô thị bê tông hóa dày đặc, lưu vực sông Đáy có thể phát triển theo mô hình các "Cù lao đô thị sinh thái". Mỗi khu dân cư được xây dựng trên nền đất cao hơn mực nước lũ thiết kế, trong khi phần lớn diện tích xung quanh vẫn được dành cho mặt nước, hồ điều hòa và cây xanh. Cách làm này không chỉ tạo ra môi trường sống hấp dẫn mà còn cho phép thành phố giữ lại không gian cho nước.
Đây chính là điểm quan trọng để Hà Nội có thể tận dụng lưu vực sông Đáy như một vùng trữ nước tự nhiên quy mô lớn. Khi mưa lớn, nước từ hệ thống sông Nhuệ và các khu vực đô thị có thể được điều tiết về đây. Khi mùa khô đến, lượng nước được giữ lại sẽ góp phần duy trì dòng chảy cho toàn bộ lưu vực từ Hà Nội xuống Hà Nam và Ninh Bình.
Hàng trăm triệu mét khối nước khu vực này cũng có thể đóng vai trò như một "Máy điều hòa tự nhiên" cho phía tây thủ đô bằng việc cung cấp độ ẩm cho các luồng gió Tây Nam khô nóng làm hạ bớt nhiệt trước khi thổi tới nội đô. Trong bối cảnh các đợt nắng nóng cực đoan xuất hiện ngày càng nhiều, giá trị của những vùng mặt nước và đất ngập nước sẽ ngày càng trở nên quan trọng.
Điều đáng chú ý là mô hình này không làm mất đi cơ hội phát triển kinh tế. Ngược lại, những khu đô thị ven nước thường có sức hấp dẫn lớn đối với người dân, nhà đầu tư và du khách. Các hoạt động du lịch sinh thái, dịch vụ, thương mại, thể thao dưới nước, nghỉ dưỡng hay nông nghiệp công nghệ cao hoàn toàn có thể phát triển song song với mục tiêu bảo tồn môi trường.