Chỉ vì sở thích ca hát ồn ào đến mức ám ảnh của chồng, gia đình tôi từ chỗ vui vẻ, hòa thuận nay bỗng trở thành “cái gai” trong mắt xóm giềng. Đỉnh điểm là những lần anh sẵn sàng xắn tay áo, chửi bới bất cứ ai dám góp ý. Cuộc sống của tôi đang bị bóp nghẹt bởi chính tiếng ồn từ chiếc loa kéo ấy.
Tôi năm nay 35 tuổi, kết hôn đã được 8 năm và có hai cháu nhỏ. Trước đây, cuộc sống gia đình tôi tuy không quá giàu sang, vương giả nhưng lúc nào cũng êm ấm, rộn rã tiếng cười.
Chồng tôi vốn là một người đàn ông chịu thương chịu khó, biết lo làm ăn, không vướng vào tứ đổ tường là rượu chè, cờ bạc hay trai gái. Thế nhưng, khoảng hơn một năm trở lại đây, anh bỗng đam mê hát karaoke bằng loa kéo di động khiến tôi và cả khu phố phải khiếp đảm.
Ban đầu, anh mua một chiếc loa công suất nhỏ, nói là để thỉnh thoảng cuối tuần rảnh rỗi gia đình hát hò giải trí, xả stress sau những ngày làm việc căng thẳng. Tôi vui vẻ đồng tình vì nghĩ đó là một thú vui lành mạnh, lại giúp gắn kết tình cảm vợ chồng con cái.
Nhưng sự việc vượt tầm kiểm soát khi anh thấy chiếc loa cũ hát không đủ đã. Anh đã rinh về một chiếc loa thùng to bự chảng, công suất lớn, đẩy bằng bánh xe lộc cộc. Kể từ ngày đó, chồng tôi như biến thành một người khác.
Không chỉ hát vào dịp cuối tuần, chồng tôi hát mỗi ngày, bất kể thời gian. Cứ chiều đi làm về, chưa kịp thay quần áo hay hỏi han vợ con nửa lời, việc đầu tiên anh làm là kéo loa ra trước sân, bật lớn âm lượng và bắt đầu gào thét.
Đủ mọi thể loại âm nhạc anh tra tấn lỗ tai mọi người, từ nhạc vàng não tình, bolero rên rỉ cho đến nhạc trẻ remix chát chúa giật đùng đùng. Hai đứa con tôi nhốt mình trong phòng kín vẫn không thể tập trung học bài, tôi thì đi làm về mệt lại thêm nhức đầu như búa bổ.
Đáng sợ hơn, chồng tôi coi chiếc loa như vật bất ly thân. Về quê ăn giỗ, anh lôi theo, ép các cụ già phải nghe anh biểu diễn. Đi chơi ở đâu, anh khệ nệ khiêng lên xe bằng được. Thậm chí, có lần cuối tuần cả nhà ra một quán cà phê ngoại ô có không gian yên tĩnh để thư giãn, anh cũng kéo chiếc loa đi cùng.
Vừa ngồi xuống, anh đã bật nhạc vang cả một góc quán, mặc cho ánh mắt ái ngại, khó chịu của hàng chục vị khách khác. Quản lý quán ra nhắc nhở, anh liền sẵng giọng: “Khách hàng là thượng đế, tôi vào đây uống nước mất tiền thì tôi có quyền giải trí!”.
Lần đó, tôi xấu hổ đến mức phải dắt hai con đứng dậy bắt taxi về trước. Nhiều lần tôi khuyên can, anh gạt phắt đi: “Mình đam mê lành mạnh, không trộm cắp của ai thì có gì phải ngại”.
Đỉnh điểm của sự mệt mỏi của tôi là sự va chạm với hàng xóm láng giềng. Khu phố tôi sống trước giờ vốn rất yên tĩnh, văn minh. Tuy nhiên, sự xuất hiện của chiếc loa kéo của nhà tôi đã phá nát sự bình yên ấy.
Có đêm, 9h30 rồi, chồng tôi vẫn say sưa với dàn âm thanh vặn hết cỡ. Chị hàng xóm sát vách sang nói con đang ốm sốt, tiếng ồn khiến đứa trẻ liên tục giật mình khóc thét, không thể nào ngủ được. Thay vì biết ý vặn nhỏ lại hoặc cất loa đi, chồng tôi mặt đỏ gay, ném toẹt chiếc micro xuống rồi lao ra chỉ mặt chị hàng xóm: “Nhà tôi, tôi hát! Đất tôi, tôi đứng! Tôi có sang nhà các người hát đâu mà các người cấm? Có luật nào cấm công dân giải trí ở nhà mình không?”.
Cô hàng xóm xót con, không nhịn được nói thêm vài câu lý lẽ. Chồng tôi chẳng ngần ngại chửi đổng, buông những lời lẽ thô tục nhất, dọa nạt và thách thức: “Có giỏi thì gọi công an đến đây! Để xem ai làm gì được ai! Từ mai tao còn hát to hơn cho mà biết mặt!”. Hôm đó, nếu tôi và mấy người đàn ông trong xóm không can ngăn, ôm chặt lấy anh thì có lẽ anh đã lao vào xô xát với người ta.
Một lần khác, cậu sinh viên xóm trọ đối diện đang trong kỳ ôn thi sang xin anh tắt nhạc để tập trung làm nốt bài thi thử trên máy tính. Chồng tôi cười khẩy, lập tức vặn volume to gấp đôi, cố tình chọn toàn những bài nhạc giật đùng đùng để dằn mặt. Anh còn đứng trước cổng chửi vọng sang, kèm theo câu mỉa mai:“Học dốt thì yên tĩnh cũng không được điểm cao đâu con ạ. Kém cỏi lại đổ tại hoàn cảnh!”.
Hậu quả của những hành xử bốc đồng, thô lỗ và sở thích ích kỷ đó là gia đình tôi bị tẩy chay toàn diện. Bây giờ, cứ thấy chồng tôi rục rịch kéo loa ra là mấy nhà xung quanh đồng loạt đóng sầm cửa lại, kéo rèm kín mít. Buổi sáng đi đổ rác, thấy hàng xóm tụ tập nói chuyện, tôi vừa bước tới là họ lảng đi chỗ khác. Đứa con gái lớn học lớp 3 của tôi đi học về mếu máo khóc, ôm lấy tôi nức nở: “Các bạn nói, nhà mình là nhà phá hoại xóm làng”.
Tôi đã dùng đủ mọi cách. Tôi khóc lóc van xin anh hãy nghĩ đến thể diện của vợ, nghĩ đến tương lai của các con. Tôi khuyên bảo nhẹ nhàng lúc vợ chồng vui vẻ. Thậm chí tôi đã cãi vã nhưng anh vẫn chứng nào tật nấy. Anh bảo tôi là đồ đàn bà hẹp hòi, không biết thưởng thức nghệ thuật, sống mà cứ phải nhìn mặt người khác thì hèn lắm.
Liệu tôi có nên viết đơn ly hôn để giải thoát cho bản thân và các con khỏi môi trường sống độc hại, ồn ào và bị mọi người xa lánh này không? Chỉ vì một chiếc loa kéo mà phá vỡ một gia đình, nghe thì nực cười, nhưng những ai ở trong hoàn cảnh bị tra tấn tinh thần mỗi ngày như tôi mới thấu hiểu sự tuyệt vọng này. Xin mọi người hãy cho tôi một lời khuyên, tôi thực sự đã sức cùng lực kiệt rồi.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tôi tên Nam, 30 tuổi, là nhân viên một công ty xây dựng. Tôi vừa kết thúc mối quan hệ kéo dài 3 năm với một người phụ nữ hơn mình 10 tuổi, có con riêng 4 tuổi. Nhiều người khi đọc đến đây có thể sẽ nghĩ cô ấy hẳn phải rất xinh đẹp hay giàu có, nên một chàng trai chưa từng lập gia đình như tôi mới có thể lao vào mối tình ấy lâu đến vậy.
Nhưng không phải. Và nếu phải dùng một từ để nói về 3 năm vừa qua, tôi chỉ có thể nói "nhục". Nhục vì đã yêu sai người. Nhục vì biết rõ mình sai… nhưng vẫn cố chấp không buông.
Chúng tôi gặp nhau tại một phòng tập. Ngày đầu tiên, tôi bắt gặp cô ấy ngồi gục khóc ở hành lang cầu thang, liền lặng lẽ đưa cho cô một tờ giấy. Từ khoảnh khắc đó, chúng tôi bắt đầu trò chuyện nhiều hơn.
Qua những lần tâm sự, tôi biết cô năm nay 40 tuổi, có một cô con gái nhỏ và đã ly hôn vì từng chịu đựng một cuộc hôn nhân đầy bạo lực. Điều khiến tôi bất ngờ là vẻ ngoài của cô, trẻ trung, dịu dàng, không hề giống một người đã đi qua nhiều sóng gió.
Chúng tôi dần trở nên thân thiết, cùng tập luyện, cùng chia sẻ những câu chuyện đời thường. Những buổi đi ăn, đi chơi xuất hiện nhiều hơn và cô thường đưa con gái theo. Đứa bé đáng yêu, quấn quýt khiến tôi cũng dần gắn bó. Không biết từ khi nào, tôi nhận ra mình đã yêu cả hai mẹ con. Tôi tỏ tình, và chúng tôi chính thức bắt đầu một mối quan hệ.
Thời điểm đó, tôi từng nghĩ mình thật “cao thượng” khi sẵn sàng chấp nhận toàn bộ quá khứ của cô. Tôi tin rằng, là đàn ông, nếu có thể che chở thì hãy che chở. Câu chuyện tình của tôi khi ấy giống như một bộ phim ngôn tình vượt qua mọi rào cản.
Bạn bè nhiều lần khuyên can, cô ấy hơn tuổi, lại có con, còn tôi vẫn là trai tân, không thiếu lựa chọn. Nhưng tôi bỏ ngoài tai tất cả. Tôi tin mẹ con cô ấy chính là bến đỗ cuối cùng của mình. Chỉ là, cuộc đời không phải là phim...
Mọi chuyện bắt đầu rẽ hướng vào một ngày tôi nhận được cuộc gọi từ một người đàn ông - anh ta tự xưng là chồng của cô ấy. Tôi chết lặng khi nghe anh nói hai người vẫn chưa ly hôn, và yêu cầu tôi rời khỏi gia đình của họ.
Khoảnh khắc đó, không chỉ là cú sốc, tôi thấy mình bị hạ thấp. Một người đàn ông 30 tuổi, có công việc ổn định, không thiếu lựa chọn, bỗng chốc trở thành kẻ chen ngang vào cuộc hôn nhân của người khác mà không hề hay biết.
Đáng lẽ tôi phải dừng lại ngay lúc đó. Nhưng không. Cô ấy tìm đến tôi, mang theo con. Cô khóc, kể về một người chồng tệ bạc, vô trách nhiệm, thường xuyên bạo hành và đe dọa, không chịu ly hôn. Cô nói anh ta đã có người khác bên ngoài từ lâu.
Tôi lại mềm lòng. Tôi đề nghị cô ấy làm thủ tục ly hôn cho rõ ràng, cô đồng ý. Tôi đưa cô đi gặp luật sư, thậm chí đứng ra chi trả toàn bộ chi phí. Nhưng mọi thứ cứ kéo dài. Khi thì cô không liên lạc được với chồng, khi thì cần thêm thời gian để thuyết phục. Hết lần này đến lần khác, cô luôn có lý do để trì hoãn.
Ba năm tôi chờ một tờ giấy ly hôn để có thể đường đường chính chính ở bên cô ấy. Ba năm chịu đựng những lời dị nghị, những ánh nhìn không rõ trắng đen. Tôi tin vào câu chuyện về bạo lực gia đình, tin vào hình ảnh một người phụ nữ đáng thương cần được chở che.
Nhưng thứ tôi nhận lại sau tất cả khiến tôi buộc phải buông tay. Ba năm đó, rốt cuộc tôi là gì trong cuộc đời cô ấy? Không phải người yêu. Mà giống như một… phương án dự phòng, kèm theo cả sự chu cấp.
Những tin nhắn mỗi ngày của cô ấy không phải là “anh ăn cơm chưa” hay “hôm nay anh có mệt không”, mà chỉ xoay quanh tiền bạc: “Xong việc này, anh được bao nhiêu?”, “Gửi cho em 5 triệu đồng, 10 triệu đồng mẹ con em cần việc gấp".
Nghe đủ nhiều, tôi bắt đầu tự hỏi, mình là người yêu hay chỉ là một cái ATM?
Tôi bắt đầu nhận ra một sự thật đau đớn, cô ấy không cần tôi, cô ấy chỉ cần những gì tôi có thể mang lại. Đỉnh điểm là một lần tranh cãi. Cô ấy nhìn thẳng vào tôi và nói: “Anh không cho được thì thiếu gì người cho”.
Câu nói đó không chỉ là sự xúc phạm, mà là cú đánh thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Và cũng chính khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra, mình chưa bao giờ là người yêu trong mối quan hệ này. Tôi chỉ là một lựa chọn, và còn là lựa chọn không đủ tốt.
Tôi quyết định chia tay. Không ồn ào, không níu kéo.
Nhưng cuộc đời đôi khi trớ trêu đến khó tin. Vài tuần sau, qua lời một người bạn của cô ấy, tôi biết cô đang quen một người đàn ông gần 60 tuổi, người có thể chu cấp đầy đủ, không thiếu thứ gì. Và người chồng cũ cũng đã chấp nhận ly hôn.
Tôi bật cười chua chát. Tờ đơn ly hôn mà tôi chờ đợi suốt 3 năm không có, vậy mà chỉ trong vài tuần, mọi thứ lại được giải quyết.
Bạn bè nói tôi ngu. Và lần này, tôi không còn phản bác nữa. Ba năm qua, tôi đã cố gắng chứng minh giá trị và tình yêu của mình… với một người chưa từng coi trọng tôi.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết hôm nay 3-4, thời tiết từ Thanh Hóa đến Quảng Ngãi nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt với nhiệt độ cao nhất 35-37 độ C, có nơi trên 37 độ C, độ ẩm 40-45%.
Nam Bộ nắng gay gắt. Miền Đông Nam Bộ nắng nóng với nhiệt độ cao nhất 35-36 độ C, có nơi trên 36 độ C, độ ẩm từ 45-50%.
Bắc Bộ sáng sớm có nơi có sương mù, ngày nắng, khu vực Tây Bắc có nơi nắng nóng.
Từ chiều tối nay đến sáng sớm mai, Bắc Bộ có mưa rào rải rác và dông, có nơi mưa to. Riêng Lai Châu, Điện Biên mưa rào và dông vài nơi. Thời tiết ban ngày nắng nóng, chiều tối mưa, cần đề phòng thiên tai đi kèm như lốc xoáy, mưa đá.
TP Hà Nội nhiều mây, mưa vài nơi, sáng sớm sương mù nhẹ, trưa chiều giảm mây trời nắng. Nhiệt độ thấp nhất 22-24 độ C, cao nhất 29-32 độ C.
Tây Bắc Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng; chiều tối mưa rào và dông rải rác, có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 20-24 độ C, cao nhất 30-35 độ C.
Đông Bắc Bộ nhiều mây, mưa vài nơi, sáng sớm có sương mù, trưa chiều giảm mây trời nắng. Riêng chiều tối mưa rào và dông rải rác, có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 20-24 độ C, cao nhất 29-32 độ C.
Thanh Hóa đến Huế có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 22-25 độ C, cao nhất 34-37 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ có mây, ngày nắng, phía bắc nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 33-37 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 19-22 độ C, cao nhất 31-35 độ C.
Nam Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 32-36 độ C.
TP.HCM có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 32-35 độ C.
Lực lượng Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) ngày 31-3 xác nhận tướng Jamshid Eshaghi - một sĩ quan cấp cao trong Lực lượng vũ trang Iran và là cố vấn của Tổng tham mưu trưởng - đã thiệt mạng trong một cuộc tấn công.
Theo tuyên bố được truyền thông Iran đăng tải, vụ tấn công không chỉ khiến ông Eshaghi tử vong, mà còn khiến một số thành viên trong gia đình ông thiệt mạng.
Tuy nhiên, phía IRGC không công bố thêm chi tiết về địa điểm hay thời điểm xảy ra vụ việc.
Khu vực dân cư ở phía bắc Israel trúng đòn không kích ngày 31-3 - Video: X/@kann_news
Theo các phát biểu được Hãng tin Reuters dẫn lại, Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov cho biết Mỹ và Israel đang không thực sự hướng tới việc bình thường hóa quan hệ giữa Iran và các nước láng giềng.
Ông nói thêm rằng những nỗ lực "thay đổi chế độ" hiện nay nhằm gia tăng quyền kiểm soát đối với các nguồn tài nguyên dầu khí, cảnh báo cuộc khủng hoảng tại Trung Đông có thể leo thang thành một cuộc xung đột rộng lớn hơn.
Chủ tịch Hội đồng châu Âu Antonio Costa đã kêu gọi Iran chấm dứt các cuộc tấn công mà ông cho là "không thể chấp nhận", đồng thời thúc giục các bên kiềm chế nhằm hạ nhiệt căng thẳng trong khu vực Trung Đông, theo Đài Al Jazeera ngày 31-3.
Trong cuộc điện đàm với Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian, ông Costa nhấn mạnh sự cần thiết của việc giảm leo thang và quay lại con đường ngoại giao.
Theo ông, Tehran cần tham gia tích cực hơn vào các nỗ lực ngoại giao, đặc biệt là phối hợp với Liên hợp quốc nhằm đảm bảo tự do hàng hải tại eo biển Hormuz - tuyến vận chuyển năng lượng quan trọng của thế giới.
Phát biểu trên mạng xã hội X sau cuộc trao đổi, nhà lãnh đạo EU bày tỏ quan ngại sâu sắc về những tổn thất dân thường trong xung đột, trong đó có vụ tấn công khiến 170 nữ sinh và giáo viên thiệt mạng tại một trường học ở thành phố Minab, Iran. Ông gọi đây là một mất mát "vô cùng đáng tiếc" đối với cộng đồng quốc tế.
Ông Costa cũng khẳng định Liên minh châu Âu sẵn sàng tham gia vào mọi nỗ lực ngoại giao nhằm hạ nhiệt căng thẳng và tìm kiếm một giải pháp lâu dài cho cuộc khủng hoảng đang diễn ra.
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi ngày 31-3 bác bỏ các thông tin cho rằng Tehran đã phóng tên lửa vào lãnh thổ Thổ Nhĩ Kỳ, gọi đây là cáo buộc "hoàn toàn vô căn cứ", đồng thời đề xuất hai bên phối hợp điều tra.
Trong cuộc điện đàm với người đồng cấp Thổ Nhĩ Kỳ Hakan Fidan, ông Araghchi cảnh báo về khả năng xảy ra các "chiến dịch gài bẫy" do đối phương dàn dựng nhằm làm leo thang căng thẳng.
Theo tuyên bố của Bộ Ngoại giao Iran, Tehran sẵn sàng hợp tác kỹ thuật với Ankara để kiểm tra mọi cáo buộc liên quan.
Trước đó, ngày 30-3, Bộ Quốc phòng Thổ Nhĩ Kỳ cho biết lực lượng NATO đã đánh chặn một tên lửa mới được phóng từ phía Iran - đây là vụ việc thứ tư kể từ khi xung đột tại Trung Đông bùng phát.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Qatar Majed Al Ansari cho rằng tương lai của eo biển Hormuz - tuyến hàng hải chiến lược của thế giới - cần được quyết định bởi toàn bộ các quốc gia trong khu vực, thay vì chỉ bởi một bên đơn lẻ.
Phát biểu trước báo giới, ông nhấn mạnh Qatar hiện không trực tiếp tham gia các nỗ lực trung gian đang diễn ra liên quan đến căng thẳng khu vực.
"Các nỗ lực của chúng tôi hiện tập trung vào việc bảo vệ đất nước", ông nói.
Tuy nhiên, Qatar vẫn duy trì liên lạc với tất cả các bên liên quan, bao gồm các bên trung gian và các quốc gia trong khu vực, nhằm theo dõi sát diễn biến và đóng góp vào ổn định chung.
Bộ trưởng Quốc phòng Israel Israel Katz cho biết quân đội nước này có kế hoạch duy trì sự hiện diện tại một phần miền nam Lebanon ngay cả sau khi chiến dịch quân sự hiện tại chống lực lượng Hezbollah kết thúc.
Trong một tuyên bố bằng video, ông Katz cho hay Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) dự định thiết lập một "vùng an ninh" thường trực bên trong lãnh thổ Lebanon, kéo dài tới sông Litani - khu vực được xem là ranh giới chiến lược ở phía nam nước này.
"Sau khi chiến dịch kết thúc, IDF sẽ triển khai và duy trì hiện diện trong một vùng an ninh bên trong Lebanon, đồng thời kiểm soát an ninh toàn bộ khu vực đến sông Litani", ông Katz nói.
Theo kế hoạch được công bố, Israel không chỉ duy trì kiểm soát quân sự mà còn sẽ ngăn cản người dân Lebanon đã sơ tán quay trở lại các khu vực giáp biên giới.
Bộ trưởng Quốc phòng Israel cũng đề cập khả năng áp dụng mô hình tương tự như tại Gaza, trong đó các khu dân cư gần biên giới bị phá hủy để tạo vùng đệm an ninh.
"Tất cả các ngôi nhà tại các làng giáp biên giới Lebanon sẽ bị phá hủy theo mô hình Rafah và Beit Hanoon tại Gaza", ông Katz nói thêm.
Chính phủ Iran cho biết các cuộc không kích của Mỹ và Israel ngày 31-3 đã đánh trúng một trong những công ty dược phẩm lớn nhất nước này, gây hư hại dây chuyền sản xuất thuốc gây mê và thuốc điều trị ung thư.
Công ty bị ảnh hưởng là Tofigh Daru Research & Engineering, thuộc một tập đoàn đầu tư do nhà nước quản lý.
Theo Tehran, đây là một phần trong các cuộc tấn công nhằm vào các cơ sở dân sự, làm dấy lên lo ngại về tác động nghiêm trọng đối với hệ thống y tế vốn đã chịu nhiều áp lực.