Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết hôm nay 3-4, thời tiết từ Thanh Hóa đến Quảng Ngãi nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt với nhiệt độ cao nhất 35-37 độ C, có nơi trên 37 độ C, độ ẩm 40-45%.
Nam Bộ nắng gay gắt. Miền Đông Nam Bộ nắng nóng với nhiệt độ cao nhất 35-36 độ C, có nơi trên 36 độ C, độ ẩm từ 45-50%.
Bắc Bộ sáng sớm có nơi có sương mù, ngày nắng, khu vực Tây Bắc có nơi nắng nóng.
Từ chiều tối nay đến sáng sớm mai, Bắc Bộ có mưa rào rải rác và dông, có nơi mưa to. Riêng Lai Châu, Điện Biên mưa rào và dông vài nơi. Thời tiết ban ngày nắng nóng, chiều tối mưa, cần đề phòng thiên tai đi kèm như lốc xoáy, mưa đá.
TP Hà Nội nhiều mây, mưa vài nơi, sáng sớm sương mù nhẹ, trưa chiều giảm mây trời nắng. Nhiệt độ thấp nhất 22-24 độ C, cao nhất 29-32 độ C.
Tây Bắc Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng; chiều tối mưa rào và dông rải rác, có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 20-24 độ C, cao nhất 30-35 độ C.
Đông Bắc Bộ nhiều mây, mưa vài nơi, sáng sớm có sương mù, trưa chiều giảm mây trời nắng. Riêng chiều tối mưa rào và dông rải rác, có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 20-24 độ C, cao nhất 29-32 độ C.
Thanh Hóa đến Huế có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 22-25 độ C, cao nhất 34-37 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ có mây, ngày nắng, phía bắc nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 33-37 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 19-22 độ C, cao nhất 31-35 độ C.
Nam Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 32-36 độ C.
TP.HCM có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 32-35 độ C.
Tình Yêu Giới Tính
Hành động lạ của chồng khi gần gũi khiến tôi tốn chục triệu đồng mỗi tháng

Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại sợ gần chồng chỉ vì... mấy chiếc váy ngủ. Nghe thì buồn cười, nhưng đó lại là sự thật.
Tôi và chồng bằng tuổi, năm nay 26. Cả hai đều làm kinh doanh tự do, tiếp quản công việc từ gia đình nên tài chính khá vững, thậm chí có phần dư dả. Chúng tôi quen nhau qua một lần hợp tác làm ăn, anh làm trong lĩnh vực dược mỹ phẩm, còn tôi vận hành chuỗi spa chăm sóc da.
Có lẽ vì xuất phát điểm tương đồng, công việc liên quan, lại thêm ngoại hình “xứng đôi”, anh cao ráo, điển trai, còn tôi cũng thuộc kiểu ưa nhìn, nên chúng tôi nhanh chóng thân thiết. Từ quen biết đến yêu rồi cưới, tất cả chỉ gói gọn trong hơn một năm.
Ở bên ngoài, chồng tôi luôn là hình mẫu đàn ông lý tưởng: Lịch thiệp, nói chuyện nhẹ nhàng, cư xử chừng mực. Bạn bè, người thân ai cũng bảo tôi may mắn khi lấy được người như anh, tôi cũng tin điều đó…
Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi rất trọn vẹn. Vì chưa có con, hai đứa gần như lúc nào cũng quấn quýt, rảnh là đi du lịch, ăn uống, tận hưởng đúng kiểu cuộc sống mà tôi từng mơ ước.
Nhưng rồi, chồng tôi có một sở thích khá kỳ lạ, thứ khiến tôi vừa thấy mới mẻ, có phần kích thích, nhưng càng về sau lại bắt đầu thấy… bất an.
Anh cực kỳ thích tôi mặc đồ ngủ gợi cảm. Điều này thì tôi nghĩ nhiều người chồng cũng vậy, không có gì quá đặc biệt. Nhưng có một điểm khiến tôi băn khoăn: Không biết những người chồng khác có giống chồng tôi không, đó là anh luôn thích xé rách váy ngủ của vợ mỗi lần gần gũi.
Trong tủ đồ của tôi, thứ nhiều nhất chính là váy ngủ. Không phải kiểu bình thường, mà toàn là những bộ cầu kỳ: Ren, lụa, mỏng, ôm sát, thậm chí khá táo bạo. Phần lớn đều do chính tay chồng tôi chọn và mua về.
Ban đầu, tôi không nghĩ gì nhiều. Mới cưới, cảm xúc còn mới mẻ, chuyện gần gũi cũng là cách để hai vợ chồng thêm gắn kết nên tôi chiều anh. Thậm chí, có lúc tôi còn thấy điều đó mang lại cảm giác lạ, khiến mình mong chờ hơn. Tôi nghĩ đơn giản, đó cũng là một cách để giữ lửa hôn nhân. Mỗi tháng tôi mua vài bộ, coi như một khoản “đầu tư” cho tình cảm.
Lần đầu tiên, tôi vẫn nhớ rất rõ. Đang lúc gần gũi, bất ngờ vang lên tiếng “roẹt” ngay bên tai. Tôi giật mình, cả người cứng lại vì ngượng ngùng. Còn anh thì… bật cười thỏa mãn...
Anh chỉ nói như vậy khiến anh phấn khích hơn, dù bản thân anh cũng không giải thích được vì sao. Khi đó, tôi nghĩ chỉ là một phút thăng hoa khi ngày đầu mới cưới. Nhưng không phải.
Lần thứ 2, rồi lần thứ 3… mọi thứ lặp lại y hệt, cho đến khi nó trở thành một thói quen.
Và tôi dần nhận ra, gần như lần nào cũng vậy, những chiếc váy ngủ của tôi đều bị “kết liễu” sau một đêm, từ loại hàng trăm nghìn cho đến những bộ đắt tiền, không còn cái nào nguyên vẹn.
Chiếc váy nào rồi cũng chung một số phận. Có bộ tôi vừa mua về, còn chưa kịp giặt lần thứ hai đã bị xé tan. Những bộ đắt tiền, cả triệu đồng, tôi còn chưa kịp “mặc cho đáng”, vậy mà chỉ sau một buổi tối đã trở thành một mớ vải không thể cứu.
Thậm chí, chồng tôi còn chủ động đặt mua những mẫu váy ngày càng táo bạo hơn, đắt đỏ hơn… và cũng nhanh chóng bị “kết liễu” không thương tiếc sau mỗi lần gần gũi.
Tôi không khó chịu vì việc anh muốn tạo cảm giác mới mẻ khi vợ chồng ở bên nhau. Điều khiến tôi bắt đầu thấy bất ổn là… chi phí cho sở thích ấy.
Vì làm việc tự do tại nhà, thời gian của chúng tôi khá thoải mái, nên tần suất gần gũi cũng nhiều. Mỗi lần như vậy là một chiếc váy “ra đi”. Có tháng, tôi ngồi cộng lại, chính mình cũng giật mình khi con số lên đến cả chục triệu đồng chỉ để mua váy ngủ.
Tôi từng nói với chồng nên tiết chế lại, vì như vậy quá tốn kém. Anh chỉ cười rất nhẹ: “Không sao, anh đưa tiền cho em mua".
Tôi không thiếu tiền, chi vài ba triệu đồng, thậm chí chục triệu đồng cho váy ngủ là chuyện bình thường, nhưng tôi lo ngại về sở thích của anh.
Tôi bắt đầu thấy áp lực mỗi khi gần chồng. Trước đó là cảm giác mong chờ, còn bây giờ lại là sự đắn đo, nên mặc bộ nào, có nên chọn đồ... rẻ hơn không? Có lần tôi thử đề nghị không mặc gì, nhưng anh lập tức từ chối, nói như vậy không còn cảm giác được khám phá, nên đành chiều chồng.
Không biết có chồng chị em nào như chồng tôi không, đây chỉ là một sở thích cá nhân, hay đàn ông nào cũng thế? Tôi đang rất băn khoăn và áp lực nếu sở thích này của chồng kéo dài mãi...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tình Yêu Giới Tính
Né tránh bố suốt nhiều năm, tôi òa khóc khi nghe ông nói một điều

Bố tôi bị tật một chân. Không chỉ là bước đi bên thấp bên cao mà toàn bộ cơ thể nét nào cũng như bị ấn lệch, méo sang bên. Mẹ bảo bố bị tai nạn lao động, một thời gian sau lại thêm dây thần kinh tổn thương nên cơ thể mới thành ra như vậy.
Bố nghỉ việc một thời gian, sau nhờ người quen xin làm công nhân vệ sinh môi trường, cụ thể là thu gom rác. Môi trường làm việc bất kể thời gian, mưa, nắng đều liên quan tới rác.
Tôi ghét điều đó, vì thế tôi ghét luôn cả bố. Bố làm tôi xấu hổ và tôi thể hiện sự tự ti bằng thái độ giận hờn hết sức trẻ con. Nhiều hôm bố đi làm về rất muộn, tôi là người ra mở cửa. Nhưng khi ông nhìn tôi mỉm cười và nói "Chào con trai", tôi lại quay đi không đáp.
Tôi chỉ muốn bố bỏ quách công việc này đi. Cứ nhìn ông, tôi lại không nhịn được sự khó chịu trong lòng.
Năm tôi học lớp 6, bố mẹ ly hôn. Tôi không biết lý do của họ là gì, người lớn có những mâu thuẫn mà trẻ con không hiểu nổi.
Tôi chỉ biết việc được ở với mẹ khiến tôi thở phào như nhấc đi gánh nặng. Kể từ nay, tôi không cần giới thiệu bố với ai, không phải căng thẳng mỗi khi trường lớp có sự kiện gì cần phụ huynh xuất hiện.
Bố rất hay đến thăm nhưng thường thì tôi sẽ tìm cách tránh mặt. Mỗi lúc nhìn ông lủi thủi ra về, tim tôi đau nhói. Tôi biết mình nhẫn tâm nhưng ngay cả vậy thì tôi cũng chưa hề hối hận.
Những việc như vậy kéo dài nhiều năm, cho tới khi tôi thi đỗ đại học. Được đi học xa nhà là điều khiến tôi phấn khích hơn cả. Không ai biết tôi là ai, việc của tôi chỉ là học giỏi. Tôi lao vào học với nỗ lực của một đứa trẻ nhà nghèo muốn chứng tỏ bản thân.
Ngày tốt nghiệp, mỗi sinh viên được mời một người thân vào dự hội trường để vinh danh sinh viên ưu tú. Tôi gọi về cho mẹ thông báo. Sân trường náo nhiệt, đông vui. Tôi mặc trên người bộ áo quần cử nhân, hớn hở khoác tay mẹ chụp ảnh, hoàn toàn quên người bố tội nghiệp của mình.
Tự dưng như có tia điện xẹt qua, tôi thoáng thấy một thân hình nhỏ thó, khập khễnh... Tôi khựng người, mặt tối sầm nhưng khi định thần nhìn lại thì không phải là người tôi tưởng.
Mẹ rất tinh, lập tức nhận ra phản ứng khác lạ của tôi. Tuy nhiên khi thấy tôi nhanh chóng trấn tĩnh thì bà chỉ nhắc nhẹ nhàng: "Nhận bằng xong, con gọi điện về bảo bố một câu". Tôi gật đầu, kéo nhanh mẹ vào trong, không quên tự mắng mình: Bố làm sao mà biết hôm nay tôi nhận bằng.
Tối đó tôi gọi điện về cho bố. Đầu dây bên kia giọng ông khàn đi vì xúc động: "Bố rất vui vì con gọi. Bố thích nghe tiếng con nói thật nhiều". Tôi cắt ngang: "Hôm nay con nhận bằng tốt nghiệp".
Ông nhẹ nhàng đáp: "Bố biết. Mẹ có bảo, nhưng bố không muốn xuất hiện trước mặt con. Bố không muốn con ngại với bạn bè. Bố xin lỗi".
Tự dưng tôi bật khóc. Đó là sự thật. Tôi vẫn luôn tự lừa gạt mình. Khi tôi không đủ bản lĩnh để yêu bố và tự hào về bố thì tôi đổ tại bố mẹ chia tay nên bố con tôi không gần gũi. Chẳng qua bao lâu nay tôi chỉ cố quên tôi có một người bố bị tật, lại còn làm nghề dọn rác.
Bố cũng sụt sùi nói: "Con trai, bố biết con tức giận vì bố chọn công việc vất vả. Nhưng trong sâu thẳm là bởi vì con yêu bố đấy. Đừng khóc. Bố tự hào về con. Từ ngày con còn nhỏ, bị sốt rất cao. Giữa đêm bố vỗ con dậy để cho con uống thuốc. Con sợ thuốc nhưng vẫn uống, sau đó lại nằm xuống rất ngoan. Lúc đó bố đã biết con trai bố kiên cường".
Tôi khóc nức nở, tới mức mẹ phải chạy lại ôm vai cho tôi bình tĩnh nhưng rồi cũng khóc theo tôi. Tiếng bố chào ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy nhưng không nỡ cúp máy.
Sự hối hận khiến tôi sụp đổ. "Bố, con xin lỗi", tôi cứ lẩm bẩm như vậy suốt nhiều lần. Tôi khóc vì cảm thấy đau lòng. Tôi đã vô tâm tới mức không biết trân trọng một người chỉ biết sống vì tôi.
Tôi ích kỷ, không đủ trưởng thành để nhìn ra tôi chính là cả thế giới của người đàn ông mạnh mẽ bao dung này. Sáng sớm hôm sau, tôi đưa mẹ ra bến xe về thẳng nhà của bố. Nhìn thấy hai mẹ con tôi, mắt ông nhòe lệ. Tôi thì thầm: "Có phải bố rất nhớ con không?".
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Khôi Minh và mối tình với nhạc Trịnh Công Sơn từ khi mới 5 tuổi

Để rồi lớn lên, tuy theo nghề viết lách (một nhà báo mảng âm nhạc ở Hà Nội), cuối cùng Khôi Minh vẫn trở về với niềm đam mê ca hát, học thanh nhạc bài bản, thường xuyên tổ chức minishow, ra album.
Mới nhất là album Cho nên tôi yêu - Khôi Minh hát Trịnh Công Sơn vừa ra mắt, kỷ niệm 25 năm ngày mất nhạc sĩ anh yêu thích bậc nhất.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online, Khôi Minh kể đứa bé 5 tuổi ngày ấy dù chưa hiểu bao nhiêu những lời ca của Trịnh Công Sơn nhưng đã mơ hồ cảm nhận được cái mênh mênh mang mang mà người nhạc sĩ tài hoa đã tạo ra, với những "chiều tím loang vỉa hè", mưa bay trên tầng tháp cổ…
5 tuổi, đứa bé ấy đã cảm được sức gợi trong âm nhạc và ca từ của Trịnh Công Sơn, dù chỉ nghe những bài hát ấy một cách thụ động. Như thể từ trong vô thức đã luôn có Trịnh Công Sơn ở đó.
Khôi Minh chỉ chủ động nghe Trịnh Công Sơn là khi vào học cấp ba ở Hạ Long, Quảng Ninh, qua các băng cassette.
Ngay từ lúc đó, Khôi Minh đã không ngừng nghĩ tới việc một lúc nào đó sẽ làm album nhạc Trịnh của riêng mình.
Năm 2009, khi đang là một phóng viên trẻ, Khôi Minh đã ra album nhạc Trịnh đầu tiên, gồm hai bài hát Tình sầu và Chiều một mình qua phố, với sự hỗ trợ của nhạc sĩ Đỗ Bảo.
Giọng hát Khôi Minh mộc mạc, chân thành, nhận được nhiều lời khen ngợi trên các diễn đàn âm nhạc lúc đó. Khôi Minh đã nghĩ phải làm một album nhạc Trịnh dày dặn, nhưng phải đợi tới thời điểm dịch COVID-19, anh mới bắt đầu lên ý tưởng và bắt tay vào thực hiện.
Cũng mất 5 năm, trải qua nhiều minishow nhạc Trịnh, album Cho nên tôi yêu mới hoàn thành đúng dịp kỷ niệm 25 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
Khôi Minh hát Nghe những tàn phai
Album gồm 10 sáng tác có tính chiêm nghiệm, khơi nguồn năng lượng tích cực, có khả năng nâng đỡ tinh thần người nghe trong những khúc quanh của đời sống.
Một món quà bất ngờ trong album này, đó là Khôi Minh mời được giọng ca thính phòng nổi tiếng Lan Anh song ca cùng anh bài Giọt lệ thiên thu.
Ngoài ra, Khôi Minh dũng cảm làm mới nhạc Trịnh khi có tới 5 trong số 10 bài được anh viết thêm (X-part), hoặc đọc rap và bè hòa giọng (vocal).
Khôi Minh lần đầu thử nghiệm rap có giai điệu do chính anh viết trong hai ca khúc Ở trọ và Hành hương trên đồi cao.
Các phần viết thêm của anh, có khi là biến tấu, phụ họa cho chủ đề ca khúc của Trịnh Công Sơn như trong Hôm nay tôi nghe hay Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui.
Cũng có khi là sự kết hợp ca khúc gốc với phần viết thêm tương đối độc lập để kể một câu chuyện giàu kịch tính và tương phản, như trong ca khúc Còn thấy mặt người…
Thừa nhận nhạc Trịnh là những tác phẩm hoàn mỹ cả về ngôn ngữ văn chương lẫn giai điệu, khó có thể làm tác phẩm hay hơn được nữa. Nhưng Trịnh Công Sơn truyền cảm hứng rất nhiều cho hậu sinh tiếp tục sáng tạo cùng ông.
Khôi Minh cho biết anh được truyền cảm hứng rất nhiều từ Hà Lê, một người trẻ thành công trong việc làm mới nhạc Trịnh, để viết X-part cho một số bài hát nhạc Trịnh.
Trong khi đó Hà Lê cho biết anh khâm phục sự dũng cảm của Khôi Minh khi X-part cho một số bài hát của Trịnh Công Sơn, cũng như làm album trong thời điểm mà hầu hết các ca sĩ rất ít làm.
Hà Lê cũng rất bất ngờ trước giọng hát của Khôi Minh, "chỗ trầm rất rền, ở đoạn cao rất ấm và trong".

