Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết hôm nay 3-4, thời tiết từ Thanh Hóa đến Quảng Ngãi nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt với nhiệt độ cao nhất 35-37 độ C, có nơi trên 37 độ C, độ ẩm 40-45%.
Nam Bộ nắng gay gắt. Miền Đông Nam Bộ nắng nóng với nhiệt độ cao nhất 35-36 độ C, có nơi trên 36 độ C, độ ẩm từ 45-50%.
Bắc Bộ sáng sớm có nơi có sương mù, ngày nắng, khu vực Tây Bắc có nơi nắng nóng.
Từ chiều tối nay đến sáng sớm mai, Bắc Bộ có mưa rào rải rác và dông, có nơi mưa to. Riêng Lai Châu, Điện Biên mưa rào và dông vài nơi. Thời tiết ban ngày nắng nóng, chiều tối mưa, cần đề phòng thiên tai đi kèm như lốc xoáy, mưa đá.
TP Hà Nội nhiều mây, mưa vài nơi, sáng sớm sương mù nhẹ, trưa chiều giảm mây trời nắng. Nhiệt độ thấp nhất 22-24 độ C, cao nhất 29-32 độ C.
Tây Bắc Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng; chiều tối mưa rào và dông rải rác, có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 20-24 độ C, cao nhất 30-35 độ C.
Đông Bắc Bộ nhiều mây, mưa vài nơi, sáng sớm có sương mù, trưa chiều giảm mây trời nắng. Riêng chiều tối mưa rào và dông rải rác, có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 20-24 độ C, cao nhất 29-32 độ C.
Thanh Hóa đến Huế có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 22-25 độ C, cao nhất 34-37 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ có mây, ngày nắng, phía bắc nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 33-37 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 19-22 độ C, cao nhất 31-35 độ C.
Nam Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 32-36 độ C.
TP.HCM có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 32-35 độ C.

Giữa biển trời Trường Sa, lời bài hát ngân nga trong nắng gió ngàn trùng như thấm vào da thịt. Để rồi ai cũng thấy bùi ngùi trong giờ chia tay những chiến sĩ "áo vằn cánh sóng" đang làm nhiệm vụ nơi đầu sóng ngọn gió.
Sau khi thăm một số đảo, đoàn công tác số 6 đến đảo Sinh Tồn khi mặt trời đứng bóng. Đảo Sinh Tồn - hòn đảo nhỏ yêu thương mà 37 năm trước đã kiên cường chiến đấu trước họng súng xâm lăng để bảo vệ chủ quyền biển đảo trong "sự kiện chủ quyền 1988".
Cuối tháng 3 mùa biển lặng nhưng gió vẫn thổi ràn rạt đến rát mặt người. Cái nắng tưởng chừng như cháy da cháy thịt. Tranh thủ lúc lãnh đạo đoàn công tác kiểm tra công tác sẵn sàng chiến đấu của đảo, đội văn nghệ xung kích nhanh chóng triển khai dàn âm thanh dã chiến. Ở đó những cán bộ, chiến sĩ đảo Sinh Tồn đã chờ sẵn cho buổi giao lưu văn nghệ giữa đất liền và lính đảo xa.
Đội trưởng đội văn nghệ xung kích Nguyễn Thành Trung cầm mic hô lớn: "Cán bộ, chiến sĩ đảo Sinh Tồn ơi, hôm nay chúng ta hãy hát, hãy múa hết mình, hát thật hay, múa thật say nhé. Tình cảm đất liền được chúng ta gửi trong điệu múa, bài ca. Xin mời hãy hát múa cùng chúng tôi".
Tiếng pháo tay giòn giã vang lên. Các chiến sĩ cũng đồng thanh hô vang "chào đón đất liền, chào đón đất liền". Không chịu thua, các thành viên đội văn nghệ xung kích từ đất liền ra thăm đảo cũng đáp lại tình cảm của bộ đội Trường Sa, cũng hô lớn "yêu mến Trường Sa, yêu mến Sinh Tồn".
Mở màn, nữ ca sĩ Hoài Thương cất giọng: "Từ ngọn sóng Trường Sa, em gặp anh ở đảo, biết nói sao cho vơi, vẫn bên anh nơi đảo Sinh Tồn". Bài hát Gặp anh trên đảo Sinh Tồn dẫu quá quen với cán bộ, chiến sĩ trên đảo mà sao bỗng nghe da diết thế! Những cánh tay chiến sĩ trẻ đưa cao quá đầu nhịp nhàng theo hình sóng biển, nhiều bạn hát theo.
Giọng Hoài Thương run run, cô cầm tay một chiến sĩ trẻ, nhìn sâu vào mắt, giọng hát vẫn da diết như thế: "Đảo ơi phải vì cách trở trùng khơi, phải vì máu đổ anh ơi, nên bảo thương đảo vẫn Sinh Tồn gặp anh". Khá bất ngờ, bạn chiến sĩ trẻ ấy xin nhường mic và nối tiếp bài hát: "Như cây phong ba vững vàng ngoài khơi xa, đời anh như cây phong ba vững vàng giữa đảo Trường Sa". Khoảnh khắc ấy như không còn khoảng cách, giọng hát giữa đảo và bờ như quyện vào nhau trong tiếng pháo tay của cả trăm người có mặt.
Tình cảm của đất liền với Trường Sa bao giờ cũng đong đầy. Chiến sĩ Vương Thái Quốc thay lời cho những người lính trẻ đang làm nhiệm vụ trên đảo Sinh Tồn kể mỗi lần nghe có đoàn công tác ra thăm đảo rồi có văn công biểu diễn là cả đảo có khi mấy đêm mất ngủ. "Chúng tôi không chỉ được giao lưu, được hát, được múa cùng khách từ đất liền ra thăm mà hát với văn công, được cầm tay con gái có khi niềm vui kéo dài vài tháng", Quốc cười.
Buổi giao lưu gần kết thúc, trước khi tạm biệt đảo Sinh Tồn để tiếp tục hành trình đến với nhà giàn DK1, mọi người bám vai nhau nối thành vòng tròn như chẳng muốn rời. Rồi tất cả đồng thanh hát vang "Đời mình là một khúc quân hành, đời mình là bài ca chiến sĩ, ta ca vang triền miên qua tháng ngày, lượn bay trên núi rừng biên cương tới nơi đảo xa..." trong bài hát rất đỗi quen thuộc Hát mãi khúc quân hành.
Giữa mênh mông biển trời Tổ quốc, lời hát vọng vang nơi hòn đảo xa bờ mà mỗi người đều như cảm được yêu thương thấm vào trong tim mình. Như đáp lại ân tình của những giọng hát từ đất liền ra thăm đảo, hạ sĩ Bành Văn Ni (quê Bình Thuận cũ) cầm trái bàng vuông giấu sau vai áo bước đến trước ca sĩ Hoàng Yến. Anh lính trẻ quỳ xuống rồi nói: "Xin tặng em tình yêu của người lính đảo".
Quá bất ngờ, Hoàng Yến thoáng chút bẽn lẽn, đôi má hơi ửng hồng chỉ biết nói lời cảm ơn. Rồi như quên hết ngại ngùng, hai bạn choàng tay ôm nhau như đã quen từ lâu lắm trong giây phút chia tay với nhiều ánh mắt ngỡ ngàng song đầy niềm vui cùng trao về hai bạn trẻ.
Những cái siết tay thật chặt rồi cũng phải rời ra. Tàu rời đảo. Những cánh tay vẫy mãi không thôi, cả những câu la lớn "hẹn gặp lại" tan vào gió biển. Tiếng hát cứ như chưa kịp dứt, vẫn vang lên đâu đó trong từng góc đảo dẫu tàu mỗi lúc cách đảo một xa hơn.
Giữa trùng khơi, tiếng hát đã ở lại với đảo, vẫn vang lên trong lòng người lính đảo cùng tình cảm theo con tàu trở về đất liền. Bởi tiếng hát từ đất liền mỗi lần vượt ngàn sóng gió đến với đảo không chỉ để nghe mà còn là niềm tin được gửi đi, được giữ lại nơi đầu sóng ngọn gió.
Nguồn: https://tuoitre.vn/tieng-hat-tu-dat-lien-vong-vang-giua-truong-sa-20260402100505045.htm
Tình Yêu Giới Tính
Im lặng “nuôi con tu hú” suốt 19 năm và biến cố bất ngờ khiến tôi khó xử

Hơn 20 năm trước, vợ tôi là cô gái đẹp nhất làng. Vì nhà nghèo, cô ấy nghỉ học sớm vào làm công nhân cho một xưởng thủ công mĩ nghệ gần nhà. Nhà tôi cuối làng, nhà cô ấy đầu làng. Tôi khi đó đang là sinh viên trường Cao đẳng sư phạm tỉnh, mỗi ngày chạy xe 15km từ trường về nhà. Ngày nào tôi cũng đi ngang qua, dần dần bị hình bóng ấy gây thương nhớ.
Tôi thích cô ấy và mạnh dạn viết thư tỏ tình. Hai hôm sau, tôi nhận thư hồi âm. Cô ấy viết: “Em chưa nghĩ đến chuyện yêu đương”. Cho rằng mình quá đột ngột và vội vàng, tôi định sẽ dành thời gian để lấy lòng cô ấy.
Nhưng không lâu sau thì hay tin cô đã phải lòng con trai chủ xưởng. Ngẫm lại, mình chỉ là một chàng sinh viên nghèo, tương lai cũng sẽ là một thầy giáo nghèo, so sánh thế nào được với cậu trai nhà giàu ấy. Mối tình đầu đơn phương, tôi đành ngậm ngùi chôn chặt.
Tôi ra trường, được phân công đi dạy học một trường ở miền núi cách nhà gần 100km, thỉnh thoảng mới về thăm nhà. Một đợt, tôi về nghỉ lễ. Lúc ngang qua con đê khi trời chạng vạng, thấy cô ấy ngồi ở mương nước đầu làng. Tôi dừng xe lại, hỏi chuyện dăm ba câu, tiện miệng hỏi khi nào thì được cô ấy mời ăn cỗ.
Đáp lại, cô ấy chỉ nhìn tôi rất buồn: “Ai thèm lấy em mà ăn cỗ”. Về nhà, trong bữa cơm tối, tôi mới nghe người nhà bảo cô ấy vừa bị con trai chủ xưởng bỏ rơi chạy theo cô gái xinh đẹp khác.
Trong làng, chuyện họ yêu nhau ai cũng tỏ tường. Cậu trai kia ăn chơi, đào hoa. Yêu đương thế nào mọi người đều rõ. Như cô ấy, trai trong làng đều sẽ e ngại vì đã là bông hoa bị ong chê bướm chán. Trai làng thời đó, tư tưởng vẫn còn cổ hủ như vậy.
Tôi thì không.
Tối ấy, tôi một mình thơ thẩn đi bộ đến đầu làng, rồi mạnh dạn ghé nhà cô ấy chơi. Tôi hỏi: “Lần trước anh tỏ tình, em nói chưa nghĩ tới chuyện yêu đương, vậy giờ nghĩ được không? Nếu em đồng ý làm vợ anh, anh đưa bố mẹ đến nhà xin cưới”. Cô ấy lặng nhìn tôi rồi cúi mặt: “Em sợ là không xứng đáng với anh nữa”.
Chuyện tôi lấy vợ trở thành chủ đề bàn tán của cả làng. Vì mọi thứ diễn ra nhanh chóng quá. Có người nói cô ấy lấy tôi là để trốn chạy nỗi đau bị phụ tình. Cũng có người nói tôi dại dột, bị nhan sắc làm cho mờ mắt. Tôi mặc kệ ai nói ra nói vào. Đời người, nếu sống theo dèm pha của thiên hạ thì có khi sẽ bị nước bọt của họ dìm cho chết đuối.
Sau khi cưới, vợ tôi nhanh chóng có bầu. Vì việc đồng áng vất vả, tôi bàn bố mẹ mở cho cô ấy một tiệm tạp hóa nhỏ ngay trước cửa nhà. Tôi vẫn đi dạy trên miền núi, mỗi cuối tuần mới bắt xe về, đợi khi có cơ hội thì xin chuyển công tác về gần nhà.
Con trai tôi chào đời thiếu tháng. Ai cũng khen thằng bé trộm vía cứng cáp, không giống một đứa trẻ sinh non. Hai ngày sau khi vợ sinh, tôi mới thu xếp để về nhà. Nhìn thằng bé, tôi có cảm giác gì đó rất lạ. Nó có nét gì đó quen quen của một ai đó, không phải người trong nhà tôi. Một đứa bé sinh thiếu tháng cũng không thể cứng cáp thế này.
Những suy nghĩ này, tôi giấu kín trong lòng. Tôi yêu vợ, và dù có thế nào, tôi cũng muốn bảo vệ cô ấy. Dù cô ấy vô tình hay cố tình lừa dối, chuyện đã đến nước này, thay đổi chỉ làm tất cả khổ đau. Thôi thì, ông bà ta thường nói “cá vào ao ta là của ta”.
Viết ra nghe có vẻ đơn giản thế thôi, nhưng đó là khoảng thời gian khó khăn với tôi. Nhất là thằng bé càng lớn, nét càng rõ hơn. Vài người ác ý bắt đầu bóng gió. Tôi không ngại mắng thẳng vào mặt họ.
Có lần vợ nhìn tôi hỏi: “Anh không nghi ngờ gì thật à?”. Tôi dứt khoát: “Không, đó là con trai anh. Em đừng hỏi lại những câu tương tự thế”.
Mấy năm sau, tôi đi học đại học tại chức, rồi xin chuyển công tác về gần nhà, cùng vợ chăm lo cho con cái.
Thấm thoắt, 20 năm đã trôi qua, con trai lớn đã 19 tuổi, con gái sau vừa tròn 16 và con trai út 12 tuổi. Gia đình tôi có thể coi là gia đình văn hóa kiểu mẫu trong làng. Vợ chồng yêu thương nhau, con cái ngoan, thông minh, chăm chỉ.
Mấy hôm trước, tôi cầm điện thoại của vợ để gọi tìm điện thoại của mình. Tình cờ làm sao, đúng lúc đó có một tin nhắn đến. Tôi mở cuộc trò chuyện, tim như muốn vỡ ra.
Là người đàn ông kia. Hắn đã lấy vợ, sinh được 3 cô con gái. Vừa rồi hắn phát hiện mắc ung thư giai đoạn cuối đã di căn. Hắn nhiều lần nhắn tin cho vợ tôi, muốn những ngày cuối đời được nhận con trai.
Vợ tôi từ chối, nói trước đây hắn đã chối bỏ bắt cô ấy phá thai, giờ không có tư cách nhìn mặt con. Cô ấy van xin hắn ta để cho mình và con trai được yên.
Tôi đọc xong, thấy tim mình như muốn ngừng đập. Dù đã biết trước gần như chắc chắn, nhưng khi được tận mắt biết được sự thật, lòng vẫn không khỏi nhói đau. Là vợ tôi đã cố tình lừa tôi chứ không phải vô tình. Và gã kia, bao nhiêu năm qua biết mình có một đứa con, dù sống chung làng nhưng đến khi nghĩ bản thân sắp chết mới đòi nhận con. Hắn không xứng đáng.
Thế nhưng, từ khi đọc tin nhắn đó, tôi suy nghĩ nhiều, mất ăn mất ngủ. Có lẽ cả vợ tôi và hắn ta đều muốn chôn giấu mọi chuyện, nếu hắn ta không may mắc bệnh nặng. Đối với một người đang đứng trước cửa tử, cũng không ai hẹp hòi với họ làm gì. Chỉ là gia đình tôi đang hạnh phúc, yên bình, tôi không muốn làm cuộc sống đảo lộn chỉ vì một gã đàn ông vô trách nhiệm.
Khi người ta biết mình sắp chết, những ước mong khó nhất cũng muốn làm. Không chỉ là mong có một cậu con trai nối dõi, mà là một lần được thừa nhận, được hối lỗi, hẳn cũng là dễ hiểu.
Tôi đã nghĩ đến việc nói với vợ chuyện này, rằng tôi đã biết sự thật từ lâu để cô ấy không phải sợ hãi mà tùy ý quyết định mọi việc tùy theo lương tâm mình mong muốn.
Nhưng vấn đề tôi lo nhất là con trai. Thằng bé đã là sinh viên đại học. Con đã lớn, có nhận thức, có suy nghĩ riêng. Nếu biết mình từng bị cha ruột chối bỏ, và tôi không phải cha đẻ của nó, con sẽ cảm thấy thế nào? Tôi hoàn toàn không muốn con mình tổn thương chỉ vì một người không xứng đáng.
Một bên là muốn thỏa mãn tâm nguyện của một người ở đoạn cuối cuộc đời. Một bên là giữ sự bình yên cho những người tôi yêu thương. Tôi nên chọn cách nào để mình không hối hận?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Tôi khó xử không biết cưới ai khi yêu cùng lúc hai người phụ nữ

Khi rảnh tôi vẫn hay đọc mục tâm sự trên báo, nhưng chưa từng nghĩ một ngày nào chính mình lại cần tới lời khuyên. Tôi 31 tuổi, ngoại hình khá, kinh tế ổn, năng động, tự tin. Cuộc sống của tôi cũng từng trải qua hỉ nộ ái ố, chứ không phải kiểu người được trải hoa hồng.
Tôi từng yêu rồi bị phản bội thảm hại, từng khởi nghiệp nhưng thất bại cay đắng. Đã có giai đoạn tôi chán đời sa chân vào chơi bời không biết đến ngày mai. Nhưng sau tất cả, may mắn là tôi dừng lại kịp trước khi quá muộn.
Tôi có những người thân tuyệt vời không bỏ mặc tôi. Và đặc biệt biết ơn sự xuất hiện của Khuyên - cô gái bé nhỏ, ngây thơ, luôn tin tưởng tôi, dùng tình yêu thương đơn thuần nhất kéo tôi khỏi kiệt quệ đen tối theo đúng nghĩa đen cả về tình, tiền, năng lượng sống.
Nhờ Khuyên động viên, khích lệ mà tôi tìm lại được mục tiêu và phấn đấu như hôm nay. Chưa gọi là giàu có nhưng hiện tại tôi đủ điều kiện kinh tế lo cho người thân của mình. Tình yêu của tôi đối với Khuyên là sự chân thành, quý trọng.
Chính tôi chủ động đặt vấn đề cưới Khuyên vào cuối năm nay và được bố mẹ hai bên hoàn toàn ủng hộ. Khuyên nghe theo tôi, dọn về sống chung trước khi cưới để tiện bề chăm sóc nhau vì công việc của tôi khá bận.
Nhưng đúng lúc đó thì tôi gặp chị Ngà - người phụ nữ là nguyên nhân khiến tôi lâm vào khó xử như hiện tại. Trong một lần đi tiếp khách, tôi mời rượu chị. Vì men say, cả hai thiếu kiềm chế, để bản thân đi quá giới hạn. Vấn đề là cả chị và tôi đều không muốn dừng lại ở một đêm sa ngã đó, mà giữa chúng tôi còn phát sinh quan hệ nhiều lần.
Nguyên nhân thực sự khiến chị và tôi không dừng lại được là vì chúng tôi đặc biệt hợp nhau trong chuyện đó.
Chị là mẹ đơn thân, hơn tôi 4 tuổi. Lâu lắm rồi tôi mới có lại cảm giác điên cuồng, nghiện ngập như vậy đối với một người. Ban đầu tôi nghĩ đơn thuần là bản năng giới tính khi tìm thấy cảm giác lạ bên người phụ nữ không lo ràng buộc.
Nhưng tệ là càng ngày tôi càng dấn sâu hơn trong cảm xúc không dứt ra nổi. Tôi loay hoay tìm cách giấu sự tồn tại của người này với người kia và tạm thời vẫn thành công giữ kín mọi chuyện. Nhưng tôi không thấy vui.
Tôi luôn phải đấu tranh tư tưởng và cảm thấy có lỗi. Cũng có lúc cảm xúc lấn át, tôi mặc kệ tới đâu hay tới đó. Cũng có lúc tôi tự bao biện rằng chúng tôi đều không có ai bị ràng buộc bởi một cuộc hôn nhân nào nên chẳng có quy định nào cấm tìm hiểu người này, người kia.
Đó cũng là cách văn minh, cho bản thân cơ hội tìm kiếm và lựa chọn người phù hợp nhất với mình, chứ đợi lúc "ván đóng thuyền", "gạo nấu thành cơm" thì lúc đó chẳng phải sẽ đóng khung tất cả trong hối tiếc hay sao?
Tôi cũng không nghĩ mình là loại lăng nhăng, đa tình. Bình thường công việc của tôi tiếp xúc với phụ nữ rất nhiều nhưng tôi không để mình dễ dãi. Và bây giờ thì rõ ràng tôi đang yêu thực sự. Nhưng cái khó là tôi đang yêu cùng lúc 2 người.
Với Khuyên, tôi trân trọng con người và tính cách cô ấy. Trong tình yêu này bao hàm cả sự biết ơn. Khuyên là kiểu phụ nữ gia đình, cực kỳ xứng đáng làm mẹ những đứa con của tôi.
Nhưng Khuyên có nhược điểm là trong sáng, chuẩn mực quá. Ở cạnh em, tôi chỉ thấy dễ chịu, an toàn hơn là thăng hoa. Cũng dễ hiểu, có lẽ vì tôi là người yêu đầu của Khuyên, là người đàn ông đầu tiên chạm vào em ấy.
Còn với Ngà, đó là người phụ nữ mang thứ năng lượng quyến rũ chết người. Chị ấy tâm lý, hiểu ý người khác, đặc biệt có kỹ năng trong chuyện giường chiếu. Tôi nghiện cảm xúc thăng hoa, hòa hợp chỉ có khi ở bên chị ấy.
Những phút ờ bên chị, tôi đều cảm thấy hạnh phúc đủ đầy, vừa là tri kỷ, vừa là tình nhân, tương sinh tương ái. Tôi tin tôi nói tới đây thì mọi người hiểu, trong một mối quan hệ đàn ông - đàn bà, để xây dựng gia đình cùng nhau thì chuyện hòa hợp chăn gối đóng vai trò vô cùng quan trọng.
Hạnh phúc viên mãn hay không phụ thuộc nhiều vào chất lượng yêu, từ đó mới phát sinh gắn kết. Người ta có thể yêu nhau, giận nhau, gương vỡ lại lành chính là nhờ vào quan hệ bản năng này nữa.
Cho nên sự khô cứng, ngại ngùng, thụ động, thiếu kỹ năng của Khuyên trở thành vấn đề trở ngại khiến tôi lo lắng cho hạnh phúc sau này của cả hai. Tôi không muốn tới một lúc nào đó lại phải nói với nhau những lời khó nghe kiểu: "Em rất tốt nhưng tôi rất tiếc".
Đằng nào cũng phải đưa ra lựa chọn, sớm chừng nào bớt tổn thương chừng ấy. Tôi không thể mãi ở trong vòng luẩn quẩn, duy trì tình trạng lén lút như hiện tại. Người phụ nữ nào cũng xứng đáng có danh phận rõ ràng.
Nếu tôi cứ lúng túng với mớ bòng bong yêu ai, lấy ai, thì mỗi ngày tôi đều sống trong bộ dạng của thằng đàn ông tồi tệ mà xã hội hay lên án là tham lam, ích kỷ, chẳng biết yêu ai ngoài bản thân mình.
Tôi không nghĩ mình ích kỷ, vô tâm đến vậy đâu. Tôi đang rất khó xử, đau lòng. Việc yêu cùng lúc hai người khiến tôi căng thẳng, mệt mỏi. Tôi đấu tranh, mâu thuẫn, bên người này thấy có lỗi với người kia, không biết làm sao để xử lý.
Mạo muộn xin chuyên gia và mọi người tư vấn giúp, bây giờ tôi nên lựa chọn thế nào mới đúng?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

