Cụ thể, với các chương trình đào tạo giáo viên, thí sinh phải có kết quả học tập lớp 12 ở mức tốt và đáp ứng một trong hai điều kiện: Tổng điểm ba môn thi tốt nghiệp THPT từ 18 trở lên hoặc điểm xét tốt nghiệp THPT từ 8,5.
Mức này với ngành Giáo dục thể chất, Sư phạm Âm nhạc, Sư phạm Mỹ thuật và khối ngành ngoài sư phạm, lần lượt là 16,5 và 6,5 điểm. Đồng thời, thí sinh phải có kết quả học tập lớp 12 ở mức khá.
Ở phương thức xét điểm thi đánh giá năng lực (SPT), thí sinh phải dự thi ít nhất ba môn để xét điểm theo tổ hợp.
Với thí sinh có năng lực và thành tích vượt trội, trường chia theo ba nhóm. Một là nhóm có điểm rèn luyện và học tập 3 năm THPT ở mức tốt, đồng thời đáp ứng một trong các điều kiện: học tại các trường thuộc Đại học Sư phạm Hà Nội và TP HCM hoặc trường chuyên, đạt giải ba học sinh giỏi hoặc thi khoa học kỹ thuật cấp tỉnh/trường đại học trở lên.
Hai diện còn lại áp dụng với các ngành Sư phạm Âm nhạc và Mỹ thuật hay Giáo dục thể chất và Huấn luyện thể thao. Đây là những thí sinh có học bạ THPT đạt khá trở lên, đồng thời trong top 5% điểm cao nhất kỳ thi năng khiếu của trường, hoặc có thành tích cao trong lĩnh vực liên quan (tốt nghiệp loại giỏi các trường năng khiếu, nghệ thuật, đoạt giải cuộc thi nghệ thuật hay giải thi đấu thể thao cấp tỉnh trở lên, đạt chuẩn vận động viên cấp 1, kiện tướng quốc gia).
Với phương thức xét bằng điểm thi tốt nghiệp THPT, trường không quy đổi điểm Tiếng Anh từ chứng chỉ ngoại ngữ, điểm sàn được công bố ngày 10/7.
Năm ngoái, trường Đại học Sư phạm Hà Nội tuyển khoảng 5.000 sinh viên. Điểm chuẩn từ 19 đến 29,06/30. Sư phạm Lịch sử dẫn đầu, một số ngành lấy trên 28 điểm là Giáo dục chính trị và các ngành Sư phạm Toán, Vật lý, Hóa học, Ngữ văn, Địa lý.
Hai ngành có điểm chuẩn dưới 20 là Sinh học và Công nghệ sinh học (không phải nhóm đào tạo giáo viên).
Lệ Nguyễn
Nguồn: https://vnexpress.net/dai-hoc-su-pham-ha-noi-lay-diem-san-16-5-18-voi-hai-phuong-thuc-5058806.html

Bộ GD-ĐT đã công bố dự thảo nghị định ban hành quy chế tổ chức, quản lý và sử dụng Quỹ Học bổng quốc gia để lấy ý kiến. Nếu dự thảo được thông qua, lần đầu tiên Việt Nam có một quỹ học bổng tầm vóc quốc gia, có tính chất hỗ trợ toàn diện và đa dạng đối tượng, từ những tài năng đến người học có hoàn cảnh khó khăn hay ở địa bàn kém phát triển, thậm chí cả những người nước ngoài muốn học tập ở Việt Nam.
Đây sẽ là quỹ trực thuộc Bộ GD-ĐT, có tư cách pháp nhân, con dấu, tài khoản riêng và hoạt động không vì mục đích lợi nhuận. Các hoạt động của quỹ nhấn mạnh vào sự minh bạch, kiểm soát xung đột lợi ích và đặc biệt là bảo đảm liêm chính học thuật, xử lý nghiêm các vi phạm, gian lận. Quỹ sẽ ưu tiên thiết lập hạ tầng số để xét duyệt hồ sơ.
Theo dự thảo nghị định, quỹ học bổng tổ chức 5 chương trình học bổng bao gồm: học bổng tài năng; học bổng đi học tại nước ngoài; học bổng theo điều ước quốc tế, thỏa thuận quốc tế; học bổng thu hút người nước ngoài học tại Việt Nam; học bổng tạo cơ hội phát triển đối với người học thuộc các nhóm ưu tiên.
Việc xét chọn học bổng được thực hiện trên cơ sở khung tiêu chí và thang điểm do Bộ GD-ĐT quy định cho từng chương trình, tiểu chương trình; bảo đảm khách quan, minh bạch, có cơ chế so sánh, xếp hạng giữa các ứng viên; phòng ngừa xung đột lợi ích và bảo đảm liêm chính trong đánh giá. Thay vì khuyến khích học tập, động viên theo từng năm học như các chương trình học bổng hiện nay, quỹ hướng tới đầu tư dài hạn cho phát triển con người từ phổ thông đến giáo dục nghề nghiệp, giáo dục đại học và sau đại học.
Đặc biệt, với học bổng tài năng, quỹ sẽ "định danh" lại nhân tài. Đối tượng được cấp học bổng là người học có thành tích học tập, hoặc có tiềm năng nổi trội trong nghiên cứu khoa học, đổi mới sáng tạo và khởi nghiệp; là cá nhân xuất sắc trong việc phát triển kỹ năng nghề, đáp ứng nhu cầu nhân lực chất lượng cao. Học bổng tài năng được áp dụng xuyên suốt từ bậc giáo dục phổ thông, nghề nghiệp đến đại học và sau đại học.
Bởi đa dạng đối tượng như thế nên tiêu chí xét học bổng không chỉ dựa vào thành tích học tập mà còn dựa vào thành tích nghiên cứu khoa học, đổi mới sáng tạo, khởi nghiệp sáng tạo hoặc phát triển kỹ năng nghề; vào tiềm năng phát triển, kế hoạch học tập, nghiên cứu, sản phẩm kỹ thuật, sáng kiến cải tiến cá nhân phù hợp với mục tiêu của chương trình học bổng. Đặc biệt, trong danh sách các tiêu chí xét học bổng, dự thảo nghị định đã nhắc tới yếu tố "tính trung thực của hồ sơ".
Một trong những điểm nhân văn nhất của quỹ là chương trình "Học bổng tạo cơ hội phát triển". Các nhóm đối tượng được ưu tiên đặc biệt bao gồm: người dân tộc thiểu số, đặc biệt ưu tiên các dân tộc rất ít người; người học thuộc hộ nghèo, hộ cận nghèo hoặc mồ côi không nơi nương tựa; cá nhân thường trú tại các vùng kinh tế - xã hội đặc biệt khó khăn, khu vực biên giới, hải đảo; những người có cam kết công tác lâu dài tại các địa bàn khó khăn hoặc trong các ngành, lĩnh vực ưu tiên sau khi tốt nghiệp.
Ngân sách từ quỹ sẽ tập trung vào việc bồi dưỡng nhân lực cho các lĩnh vực chiến lược: người học các ngành khoa học cơ bản, kỹ thuật và công nghệ; học viên sau đại học và các nghiên cứu chuyên sâu gắn với mục tiêu phát triển của từng giai đoạn; người học trong giáo dục nghề nghiệp gắn với nhu cầu thị trường lao động và hội nhập quốc tế.
Quỹ cũng xác định rõ vai trò trong việc quốc tế hóa giáo dục: hỗ trợ người học trong nước đi đào tạo, thực tập và nghiên cứu tại nước ngoài theo các chương trình trọng điểm; cấp học bổng thu hút người nước ngoài đến Việt Nam, đặc biệt là trong các lĩnh vực Việt Nam học, ngôn ngữ và các đề tài khoa học công nghệ ưu tiên gắn với thực tiễn Việt Nam.
Với diện thụ hưởng rộng mở và có trọng tâm, Quỹ học bổng quốc gia nếu được thành lập không chỉ là nguồn tài chính, mà còn là cam kết của Nhà nước trong việc không để bất kỳ tài năng nào bị bỏ lại phía sau vì hoàn cảnh khó khăn.
Theo Bộ GD-ĐT, nghị định sẽ giúp hoàn thiện cơ chế chính sách về học bổng, cụ thể hóa các định hướng lớn của Đảng về đột phá phát triển GD-ĐT, xóa bỏ tình trạng phân mảnh và thiếu nhất quán về nguồn lực hỗ trợ người yếu thế và khích lệ nhân tài, góp phần thực hiện mục tiêu chiến lược về phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao và nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia trong bối cảnh mới.
Xem chi tiết dự thảo nghị định ở đây.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ngày 25/5, Sở Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) Hải Phòng đề nghị UBND xã Vĩnh Bảo kiểm tra, xử lý thông tin vụ bạo lực học đường xảy ra với nhóm học sinh tại Trường THCS Vinh Quang - Thanh Lương.
Sở GD&ĐT yêu cầu chính quyền địa phương phối hợp với công an, nhà trường và gia đình học sinh liên quan để xác minh đầy đủ nội dung vụ việc theo thẩm quyền. Các đơn vị đồng thời phải thực hiện biện pháp bảo vệ trẻ em, hỗ trợ tâm lý và đảm bảo an toàn cho học sinh bị ảnh hưởng.
Cơ quan này cũng đề nghị nhà trường kiểm điểm trách nhiệm tập thể, cá nhân liên quan và đề xuất xử lý kỷ luật (nếu có). Kết quả xác minh, xử lý vụ việc phải được báo cáo bằng văn bản về Sở GD&ĐT trước ngày 29/5.
Trường THCS Vinh Quang - Thanh Lương được yêu cầu phối hợp với cơ quan công an, chính quyền địa phương và gia đình học sinh để làm rõ toàn bộ diễn biến vụ việc. Nhà trường đồng thời phải tăng cường giám sát giờ ra chơi, giờ tan học và kịp thời giải quyết các mâu thuẫn phát sinh giữa học sinh.
Theo thông tin ban đầu, khoảng 20h30 ngày 18/5, em Đ.D.T. (SN 2011, trú tại thôn Lương Trạch, xã Vĩnh Hải, TP Hải Phòng) bị 3 bạn học đánh và quay video đăng lên mạng xã hội kèm lời đe dọa.
Qua xác minh, Đ.T.T.N. (SN 2009) được xác định là người trực tiếp đánh em T. trong video, còn N.T.T. (SN 2009) là người quay clip. Ngoài ra, có thêm hai người đứng xem. Công an đã triệu tập N.T.T. và Đ.T.T.N. lên làm việc.
Đại diện gia đình em Đ.D.T. cho biết nữ sinh nhập viện theo dõi từ chiều 21/5 và đã xuất viện về nhà trong ngày 25/5. Sau khi gia đình gửi đơn tới cơ quan chức năng, gia đình hai học sinh liên quan cũng đã đến xin lỗi.
Gia đình nữ sinh bị đánh đề nghị cơ quan chức năng xử lý vụ việc đúng quy định pháp luật.
Tin Gốc: Dân Trí
Giáo Dục
Việc nhóm học sinh viết giấy nhục mạ bạn: Bài toán trách nhiệm của người lớn

Một tờ giấy nhục mạ bạn của nhóm học sinh lớp 5 trở thành phép thử đối với cách nhà trường bảo vệ học sinh, cách phụ huynh đòi công bằng cho con và cách pháp luật được vận dụng trong một vụ việc rất nhỏ về hình thức nhưng không nhỏ về hậu quả.
Vụ việc xảy ra tại một trường tiểu học ở TP.HCM khi nhóm học sinh lớp 5 viết giấy với nhiều câu từ nhục mạ một bạn cùng lớp. Nhà trường xác định có 4 em trực tiếp viết và 4 em khác thấy nội dung xấu thì bỏ vào thùng rác. Sau khi phụ huynh phản ánh, trường yêu cầu học sinh tường trình và xin lỗi. Tuy nhiên mâu thuẫn không dừng lại ở hành vi ban đầu mà chuyển sang tranh cãi về cách xử lý, về việc xin lỗi thế nào cho đúng và đặc biệt là về chi tiết phụ huynh cho rằng trường đã công khai tên học sinh bị hại trong thông báo.
Trên phương diện pháp lý điều đầu tiên cần xác định là đây không chỉ là một xích mích giữa trẻ em. Nó thuộc phạm vi bạo lực học đường theo nghĩa rộng vì đã có hành vi xúc phạm danh dự và có dấu hiệu gây tổn thương tâm lý cho học sinh. Nghị định 80/2017/NĐ-CP không thu hẹp bạo lực học đường vào các hành vi đánh nhau hay gây thương tích mà đặt ra yêu cầu xây dựng môi trường giáo dục an toàn, lành mạnh và có cơ chế phòng ngừa, phát hiện, hỗ trợ, xử lý khi xảy ra hành vi xâm hại trong trường học. Khi một học sinh bị nhục mạ ngay trong lớp và sau đó có biểu hiện bất ổn tâm lý thì vụ việc đã vượt khỏi ngưỡng của một lỗi ứng xử thông thường.
Ở đây nhà trường có quyền xử lý học sinh vi phạm nhưng quyền đó bị giới hạn rất rõ bởi Thông tư 19/2025 của Bộ GD-ĐT. Thông tư này quy định mục đích của việc kỷ luật học sinh là giáo dục, giúp học sinh nhận ra hành vi sai, tự sửa chữa và khắc phục hậu quả.
Với học sinh tiểu học, biện pháp kỷ luật được phép áp dụng về cơ bản chỉ là nhắc nhở và yêu cầu xin lỗi. Điều đó có nghĩa nhà trường không thể chọn các cách làm nặng tính bêu xấu, trừng phạt hoặc gây áp lực tinh thần quá mức cho các em. Nếu nhà trường yêu cầu các em viết tường trình và xin lỗi, xét về mặt hình thức thì đó là hướng xử lý nằm trong khuôn khổ pháp luật hiện hành.
Nhưng chỉ đúng hình thức thì chưa đủ. Trách nhiệm pháp lý của nhà trường không dừng ở việc chọn đúng một biện pháp kỷ luật ghi trong thông tư. Nghị định 80/2017/NĐ-CP đòi hỏi cơ sở giáo dục phải đánh giá mức độ ảnh hưởng của vụ việc, thực hiện hỗ trợ cần thiết đối với người học bị tác động và phối hợp với gia đình để ngăn ngừa tái diễn. Nói cách khác xin lỗi chỉ là một mắt xích. Nếu sau lời xin lỗi, học sinh bị hại vẫn hoảng sợ, vẫn bị bạn bè bàn tán, vẫn không được bảo vệ trong môi trường lớp học thì về thực chất nghĩa vụ của nhà trường chưa hoàn tất. Trong những vụ như thế này điều phụ huynh chờ đợi không phải một nghi thức cho đủ quy trình mà là một cơ chế bảo vệ có hiệu quả.
Chính vì vậy lập luận của nhà trường rằng mình đã xử lý theo Thông tư 19/2025 mới chỉ trả lời được một nửa câu hỏi. Nửa còn lại là trường đã làm gì để bảo vệ học sinh bị hại sau xử lý? Có tổ chức theo dõi tâm lý hay không? Có kiểm soát việc kỳ thị, bàn tán trong lớp hay không? Có làm việc riêng với phụ huynh hai bên để thống nhất cách đồng hành với trẻ hay không? Nếu những việc đó chưa được làm đầy đủ thì cảm giác bất an của phụ huynh là điều dễ hiểu. Pháp luật giáo dục ngày nay không chỉ hỏi nhà trường đã phạt hay chưa mà còn hỏi trường đã bảo vệ học sinh tốt đến mức nào.
Từ phía phụ huynh, yêu cầu đòi hỏi một lời xin lỗi nghiêm túc hơn cũng không phải vô lý. Một đứa trẻ bị xúc phạm công khai trong lớp sẽ không thấy mình được bảo vệ nếu vụ việc chỉ được khép lại bằng vài câu xin lỗi lấy lệ. Nhưng pháp luật cũng đặt ra một giới hạn mà phụ huynh cần tôn trọng.
Đòi công bằng cho con không có nghĩa là được quyền đẩy các học sinh vi phạm ra trước đám đông hoặc biến một vụ việc học đường thành cuộc truy xét của người lớn. Trẻ em vi phạm vẫn là trẻ em. Các em cần bị uốn nắn, bị yêu cầu nhận lỗi và sửa lỗi nhưng không thể bị đối xử như đối tượng để bêu công khai. Đây là ranh giới mà cả nhà trường lẫn phụ huynh đều phải lưu tâm.
Cũng cần nói thêm rằng với nhóm học sinh lớp 5, trọng tâm ở đây không phải là trách nhiệm hình sự. Các em còn quá nhỏ để tiếp cận vụ việc bằng tư duy trừng phạt hình sự. Hướng đúng là giáo dục, hỗ trợ tâm lý và phục hồi môi trường lớp học. Nhưng không vì thế mà trách nhiệm dân sự bị loại trừ hoàn toàn.
Nếu có thiệt hại thực tế được chứng minh, chẳng hạn chi phí khám, tư vấn tâm lý hoặc những tổn thất khác phát sinh từ vụ việc thì về nguyên tắc bồi thường vẫn có thể được đặt ra theo pháp luật dân sự. Điều này nhắc các bên rằng những hành vi tưởng là đùa nghịch trong trường học vẫn có thể để lại hệ quả pháp lý nếu hậu quả đủ rõ và đủ cụ thể.
Vụ việc này cho thấy điểm yếu khá phổ biến trong nhiều trường học hiện nay. Khi xảy ra một hành vi làm tổn thương học sinh, nhà trường thường xử lý phần ngọn rất nhanh là viết bản tường trình, mời phụ huynh, yêu cầu xin lỗi. Nhưng phần gốc lại hay bị bỏ trống là bảo vệ nạn nhân sau xin lỗi, làm dịu dư chấn tâm lý trong lớp và phục hồi quan hệ học đường một cách bài bản. Trong khi đó, phụ huynh vì xót con nên dễ chuyển từ yêu cầu chính đáng sang yêu cầu nặng cảm xúc, vô tình đẩy xung đột lên cao hơn. Pháp luật đứng giữa hai thái cực ấy để nhắc rằng điều quan trọng nhất vẫn là lợi ích tốt nhất của trẻ em.
Một tờ giấy nhục mạ học sinh trong lớp học không đáng sợ bằng cách người lớn xử lý nó. Nếu xử lý chỉ để khép hồ sơ, đứa trẻ bị xúc phạm sẽ thấy mình đơn độc. Nếu xử lý để trả đũa thay con, những đứa trẻ khác lại bị đặt vào một vòng tổn thương mới. Cách làm đúng phải là đủ nghiêm để các em biết ranh giới, đủ mềm để các em còn cơ hội sửa mình và đủ chặt để nhà trường thực sự làm tròn bổn phận bảo vệ trẻ em trong không gian mà lẽ ra phải an toàn nhất sau gia đình.
Tin Gốc: Thanh Niên

