Sau trận ra quân thắng đậm 7-0 trước Timor Leste, đội tuyển Việt Nam xem như hoàn tất nhiệm vụ đầu tiên được HLV Kim Sang-sik để ra và đã có một đêm dễ chịu tại Chonburi (Thái Lan).
Đến sáng nay, toàn đội dậy ăn sáng với tâm trạng rất vui vẻ. Tất cả nhanh chóng hoàn tất bữa ăn trước khi thực hiện các chương trình hồi phục và thư giãn ở bể bơi khách sạn. Có thể cảm nhận rõ sự lạc quan và tự tin của đội bóng sau chiến thắng ra quân.
Tiếp đó, các cầu thủ về phòng thu dọn đồ đạc. Đội tuyển Việt Nam rời khách sạn ở Chonburi lúc 12 giờ 30. Sau 2 tiếng di chuyển, thầy trò HLV Kim Sang-sik đã có mặt tại sân bay Suvarnabhumi lúc 14 giờ 30.
Đội tuyển Việt Nam rạng rỡ rời Thái Lan về nước, sẽ bay trên chuyến bay có số hiệu VN614 của hãng hàng không quốc gia Vietnam Airlines, khởi hành lúc 16 giờ 55. Dự kiến, đội sẽ có mặt ở Hà Nội khoảng 19 giờ 10 và di chuyển về lại khách sạn Grand Plaza để nghỉ ngơi.
Theo lịch đã được BTC ấn định, chúng ta sẽ nghỉ không thi đấu ở lượt đấu thứ 2 ASEAN Cup 2026 sẽ diễn ra vào ngày 27.7. Thầy trò HLV Kim Sang-sik sẽ chứng kiến Indonesia gặp Campuchia lúc 20 giờ 30 và Singapore đối đầu Timor Leste lúc 19 giờ.
Đội tuyển Việt Nam sau đó sẽ đá trận thứ 2 tại ASEAN Cup 2026, gặp Singapore trên sân nhà Mỹ Đình vào 20 giờ ngày 31.7, trước khi bay sang Indonesia cho trận đấu ngày 3.8 – nhiều khả năng quyết định ngôi đầu bảng A.
Tin Gốc: Thanh Niên

Theo hãng tin Mizan ngày 13/4, quyết định được đưa ra bởi cơ quan tư pháp Iran sau khi xem xét lại hành vi của cầu thủ. "Tài sản của Zahra Ghanbari, vốn đã bị tịch thu, được trả lại theo phán quyết của tòa án", thông báo có đoạn. "Cô được tuyên bố vô tội sau khi thay đổi hành vi".
Động thái này đảo ngược quyết định trước đó, khi Ghanbari bị đưa vào danh sách cá nhân bị coi là phản bội, với tài sản bị phong tỏa theo lệnh tòa án.
Vụ việc của Ghanbari bắt nguồn từ vòng chung kết Asian Cup nữ 2026 tại Australia. Khi đó, cô thuộc nhóm 6 cầu thủ cùng một thành viên ban huấn luyện Iran xin tị nạn sau khi kết thúc giải.
Quyết định này gây chấn động với giới chức hai nước. Bộ trưởng Nội vụ Australia Tony Burke xác nhận chính phủ đã đề nghị cấp quy chế tị nạn cho toàn bộ nhóm cầu thủ và nhân viên, do lo ngại họ có thể đối mặt với án phạt khi trở về nước.
Tuy nhiên, chỉ ít ngày sau, tình thế thay đổi. 5 trong số 7 người, bao gồm Ghanbari, quyết định rút đơn xin tị nạn và trở về Iran cùng toàn đội. Hôm 19/3, họ được chào đón tại Tehran bằng một buổi lễ trang trọng, thể hiện sự ủng hộ của chính phủ nước này.
Dù vậy, những diễn biến hậu trường lại phức tạp hơn. Hai ngày trước khi thông tin trả lại tài sản được công bố, truyền thông Iran đăng tải danh sách những người bị coi là phản bội, trong đó có tên Ghanbari. Tài sản của cô đã bị phong tỏa từ trước, dù thời điểm cụ thể không được xác nhận.
Những gì diễn ra với Ghanbari phản ánh áp lực mà các cầu thủ Iran phải đối mặt trong giai đoạn nhạy cảm. Đầu tháng 4/2026, tiền vệ Mona Hamoudi, một trong những người cũng rút đơn xin tị nạn, tiết lộ với Al Jazeera về trạng thái căng thẳng cô trải qua.
"Tôi cảm thấy bất kỳ sai lầm nào cũng có thể trở thành vấn đề lớn. Mỗi bước đi đều phải suy nghĩ kỹ", Hamoudi nói. "Quyết định ở lại hay trở về là 'tiến thoái lưỡng nan'. Mỗi lựa chọn đều kéo theo hệ quả với bản thân, gia đình và sự nghiệp".
Những chia sẻ này phần nào lý giải việc nhóm cầu thủ thay đổi quyết định trong thời gian ngắn. Theo các tổ chức nhân quyền, VĐV Iran thi đấu ở nước ngoài thường chịu sức ép, bao gồm nguy cơ gia đình bị thẩm vấn hoặc tài sản bị tịch thu nếu có hành động bị coi là chống đối.
Ở chiều ngược lại, giới chức Iran cáo buộc Australia tìm cách lôi kéo cầu thủ đào tẩu, biến thể thao thành công cụ chính trị.
Căng thẳng bắt đầu ngay trước trận ra quân của Iran gặp Hàn Quốc tại Gold Coast. Ghanbari và đồng đội, cũng như ban huấn luyện đã không hát quốc ca. Hành động này lập tức gây tranh cãi. Một người dẫn chương trình của đài quốc gia IRIB gọi họ là "những kẻ phản bội thời chiến". Ba ngày sau, ở trận gặp Australia, toàn đội lại hát quốc ca và thực hiện động tác chào, khiến nhiều người nghi ngờ họ chịu áp lực từ dư luận hoặc cơ quan chức năng.
Hiện chỉ có hai cầu thủ trong nhóm ban đầu ở lại Australia, và tập luyện cùng CLB Brisbane Roar. Phần còn lại, bao gồm Ghanbari, đã trở về tiếp tục sự nghiệp trong nước.
Tin Gốc: Vnexpress
Thể Thao
Đội hình 'đẹp như mơ' của đội Trung Quốc ở giải bóng chuyền VTV9 - Bình Điền

CLB Giang Tô là khách mời quen thuộc của giải bóng chuyền nữ quốc tế VTV9 - Bình Điền. Trong 14 mùa giải trước đó, đại diện đến từ Trung Quốc từng 2 lần vô địch vào năm 2012 tại Hậu Giang và năm 2018 tại Quảng Nam (nay là Đà Nẵng). Trở lại Việt Nam lần này, CLB Giang Tô không giấu tham vọng gặt hái thành tích cao nhất bởi lẽ họ là đương kim á quân giải bóng chuyền vô địch Trung Quốc và mang đến giải bóng chuyền nữ quốc tế VTV9 - Bình Điền đội hình được đánh giá "như mơ".
Theo thống kê từ danh sách đăng ký của 8 đội tham dự giải bóng chuyền nữ quốc tế VTV9 - Bình Điền 2026, CLB Giang Tô vượt trội ở nhiều chỉ số. Đội bóng đến từ Trung Quốc có độ tuổi trung bình trẻ nhất giải (20,4 tuổi), ngang với nhà vô địch Cúp bóng chuyền Hùng Vương 2026 là CLB Hà Nội Tasco Auto.
Đội hình trẻ trung nhưng chỉ số chuyên môn của CLB Giang Tô cực kỳ ấn tượng khi có chiều cao trung bình 1,85 m, trong đó tay đập Wan Ziyue cao đến 1,96 m. Ở khả năng bật đà, CLB Giang Tô sở hữu 4 trong tổng số 5 VĐV có khả năng bật đà cao nhất như Zhou Yetong (3,19 m), Wan Ziyue (3,18 m), Yang Yia (3,15 m). Đáng chú ý Zhou Yetong chỉ cao 1,86 m nhưng ngoài bật đà còn có khả năng bật chắn tốt nhất trong số các VĐV tham dự giải bóng chuyền nữ quốc tế VTV9 - Bình Điền 2026 là 3,12 m.
Với nhiều thông số chuyên môn nổi trội, CLB Giang Tô được chú ý đặc biệt ở giải bóng chuyền nữ quốc tế VTV9 - Bình Điền. Đội bóng do HLV Shi Hairong dẫn dắt nằm ở bảng A với chủ nhà VTV Bình Điền Long An, CLB Binh chủng Thông tin và Ngân hàng Công thương. Ngay ở trận ra quân ngày 15.5, CLB Giang Tô sẽ chạm trán với CLB VTV Bình Điền Long An. Vì thế đây là thách thức lớn cho Trần Thị Thanh Thúy cùng các đồng đội, đồng thời hứa hẹn cống hiến cho người hâm mộ trận đấu hấp dẫn.
Tin Gốc: Thanh Niên

Hành động mang đậm màu sắc chính trị này có thể khiến Liên đoàn Bóng đá Argentina (AFA) nhận án kỷ luật nặng từ phía FIFA.
Tranh cãi xảy ra trong màn ăn mừng sau trận bán kết World Cup 2026 tại sân vận động Atlanta, nơi Argentina ngược dòng đánh bại Anh 2-1 đầy cảm xúc.
Hãng Reuters ghi nhận nhiều cầu thủ ngôi sao của Argentina như Lisandro Martínez, Christian Romero, Giovani Lo Celso trực tiếp căng biểu ngữ mang dòng chữ “Las Malvinas son Argentinas”, nghĩa là “Quần đảo Malvinas thuộc Argentina”.
Nhiều góc ảnh khác còn cho thấy cả Lionel Messi, Nicolas Otamendi, Leandro Paredes cũng có mặt trong nhóm cầu thủ tham gia trưng biểu ngữ.
Theo The Times, tiền vệ Paredes thậm chí còn tuyên bố sau trận rằng Malvinas “sẽ luôn thuộc Argentina”.
Với một loạt hành động mang đậm tính chính trị, AFA và bản thân các cầu thủ đội tuyển Argentina đã vi phạm các điều luật "cấm mang thông điệp chính trị vào bóng đá" do FIFA đặt ra.
Trong quá khứ, Argentina từng bị FIFA xử lý vì chính thông điệp này. Đó là ở trận giao hữu thắng Slovenia tại La Plata vào tháng 6-2014, các tuyển thủ Argentina bị phát hiện đứng phía sau một biểu ngữ cũng mang dòng chữ tương tự: “Las Malvinas son Argentinas”.
FIFA sau đó mở thủ tục kỷ luật và phạt Liên đoàn Bóng đá Argentina 30.000 franc Thụy Sĩ. Quyết định được đưa ra vì đội tuyển sử dụng một trận đấu quốc tế làm nơi thể hiện thông điệp chính trị.
So với sự việc năm 2014, vụ việc này còn nghiêm trọng hơn rất nhiều khi diễn ra ngay sau trận bán kết World Cup 2026, và đối thủ trực tiếp của họ lại chính là tuyển Anh.
Quần đảo Falkland - theo cách gọi của người Anh, và Malvinas theo cách gọi của người Argentina nằm ở nam Đại Tây Dương, từ lâu đã là một điểm nóng trong tranh chấp của hai quốc gia.
Nước Anh kiểm soát quần đảo từ năm 1833, ngoại trừ giai đoạn ngắn Argentina chiếm đóng trong cuộc chiến năm 1982.
Argentina cho rằng họ kế thừa chủ quyền quần đảo này từ Tây Ban Nha sau khi giành độc lập năm 1816, và xem việc Anh kiểm soát quần đảo là một hành động thuộc địa bất hợp pháp.
Phía Anh duy trì quan điểm quần đảo là lãnh thổ hải ngoại của mình và nhấn mạnh quyền tự quyết của cư dân tại đây.
Nghị quyết 2065 được Đại hội đồng Liên hợp quốc thông qua năm 1965 ghi nhận sự tồn tại của tranh chấp chủ quyền và kêu gọi Anh cùng Argentina tìm giải pháp hòa bình. Văn bản này không phán quyết quần đảo thuộc về bên nào.
Ngày 2-4-1982, quân đội Argentina chiếm quần đảo. Anh đưa lực lượng tới tái kiểm soát, dẫn đến cuộc chiến kéo dài 74 ngày và kết thúc bằng việc Argentina đầu hàng ngày 14-6.
Tổng cộng 907 người thiệt mạng, gồm 649 người Argentina, 255 người Anh và ba cư dân quần đảo. Tranh chấp chủ quyền vẫn chưa được giải quyết triệt để sau cuộc chiến.
Suốt nhiều thập niên qua, thông điệp về chủ quyền quần đảo thường được người Argentina nhắc đến, và FIFA luôn phải nỗ lực loại bỏ thông điệp chính trị này trong phạm vi sân bóng mà họ quản lý.
Đến World Cup 2026, thông điệp này càng dấy lên khi người hâm mộ Argentina chọn bài hát "Fourth Star" (Ngôi sao thứ tư) làm bài hát cổ động.
Nội dung bài hát có câu: "Tôi là người Argentina từ khi sinh ra đến lúc qua đời, vì Las Malvinas, vì Diego (Maradona), vì điệu nhảy cuối cùng của Leo (Messi). Argentina, tôi muốn thấy các bạn bảo vệ thành công ngôi vô địch".
FIFA vốn đã "nhắm mắt làm ngơ" cho nội dung không quá rõ ràng về tính chính trị của bài hát. Nhưng giờ đây, với việc các cầu thủ Argentina giương cao biểu ngữ, FIFA chắc chắn sẽ phải vào cuộc.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

