Tôi 35 tuổi, vợ hơn một tuổi, kết hôn được 8 năm, có hai con, một trai một gái. Cuộc sống không khá giả nhưng yên ổn. Tôi đi làm cả ngày, tối về phụ vợ tắm cho con, cuối tuần đưa cả nhà đi ăn. Khoảng nửa năm nay, vợ hay cầm điện thoại hơn trước. Mỗi lần có tin nhắn là quay màn hình đi chỗ khác, đọc xong lại xóa ngay. Tôi hỏi thì vợ cười bảo chỉ là nhóm bạn cũ, toàn chuyện linh tinh, đàn ông đừng suy diễn.
Một tối vợ ngủ sớm, tôi cầm điện thoại của cô ấy và khôi phục lại những tin nhắn đã xóa. Đọc từng dòng, tay tôi run lên. Vợ gọi người đàn ông đó là “người hiểu em nhất”, than phiền rằng sống với tôi quá nhạt nhẽo, mệt mỏi, nhiều lúc chỉ muốn được trò chuyện với “anh ấy” cho nhẹ lòng. Người kia cũng đáp lại bằng những lời nhớ nhung, chờ đợi. Tôi gọi vợ dậy hỏi. Vợ bật khóc, nói hai người chỉ nhắn tin, chưa từng hẹn gặp. Cô ấy bảo thời gian gần đây áp lực chăm con, công việc, nhiều lúc thấy cô đơn nên mới tâm sự với người đó. Vợ xin tôi cho một cơ hội vì không muốn gia đình tan vỡ, các con thiếu bố hoặc mẹ.
Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình phải đối diện chuyện này. Từ hôm đó, nhìn vợ cười với các con hay cặm cụi nấu cơm, tôi vẫn thấy đó là người phụ nữ mình yêu. Nhưng chỉ cần nhớ đến những dòng tin nhắn ấy, trong lòng tôi lại đau như có ai bóp chặt. Tôi rất muốn giữ gia đình nhưng đã mất niềm tin vào vợ. Tôi nên làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi biết đến cờ bạc online thông qua một người bạn trên mạng xã hội vào năm 2018. Lúc đầu bạn ấy giới thiệu cho tôi nhưng chỉ là cá độ đá bóng. Bạn ấy cho tôi 200 ngàn chơi thử. Tôi cũng chơi, có thua có ăn. Rồi đến một ngày, tôi tò mò vào mục bacarat - trò chơi giống như bài cào 9 nút có hai cửa đặt, bên nào lớn hơn bên đó thắng và tôi nghiện lúc nào không hay. Thực ra vào lúc đó tôi chưa phải là nghiện vì từng nghỉ được một thời gia.
Lúc đầu tôi chơi cũng nhỏ, chỉ có 50-100 nghìn đồng, có ăn có thua. Ăn thì tôi cũng nghỉ một thời gian. Lâu lâu tôi nạp 200-300 nghìn vào tài khoản kiếm chút ít vì lúc đó vẫn còn đang đi học nên số tiền thua không ảnh hưởng nhiều. Lúc nào có tiền, tôi hay chơi nhưng thua sẽ dừng. Tết năm 2023, tôi dùng số tiền lì xì để chơi và bắt đầu liều và chơi lớn hơn từ đó. Không biết nhà cái nhả để sau này tôi thua đậm hơn hay sao mà lần chơi lớn đầu tiên tôi lại ăn rồi lấy tiền ấy mua điện thoại.
Sau này khi tôi chơi với đám bạn, trong đó có em họ tôi. Lúc đầu tôi không muốn cho nó biết nhưng tôi nghĩ nó chơi vài trăm cũng không ảnh hưởng gì. Rồi cứ thế cả đám chơi thường xuyên, cứ thua là ra cắm xe, cắm điện thoại nhưng cũng "về bờ". Lúc đó trong đám chỉ có tôi là chưa thua. Hai đứa em tôi bắt đầu thua rồi xảy ra mâu thuẫn tiền bạc với nhau, chúng tôi tách nhau ra không chơi chung nữa. Em tôi sau khi không còn liên lạc với tôi thì nó cũng bắt đầu trượt dài.
Tôi lúc đó vẫn say men chiến thắng từ nhà cái, từ số tiền vài triệu ăn trước đó, tôi bắt đầu những ngày ăn liên tục. Đỉnh điểm Tết năm 2023, tôi đã ăn lên 180 triệu. Tôi cứ ảo tưởng rằng vốn lớn như này đánh một hai triệu gấp thếp chẳng bao giờ thua. Rồi đến mùng 4 Tết, tôi bắt đầu thua từ số tiền ăn. Có những lúc cũng gỡ được rồi ăn thêm nhưng tâm lý người chơi đã được nhà cái đọc hết. Nhà cái không sợ tôi ăn mà chỉ sợ tôi ăn rồi nghỉ luôn. Kết quả ra sao thì ai cũng đoán được. Sau mùng 4 Tết trở đi, trong 5 ngày toàn bộ 180 triệu tôi ăn trước đó cũng nướng sạch. Rồi tôi bắt đầu đi cầm điện thoại. Tôi gỡ lại được 20 triệu nhưng rồi cũng bay hết sau một tuần.
Lần này tôi quyết tâm bỏ, không đụng đến nữa. Tôi xin đi làm trong lúc chờ làm đồ án tốt nghiệp. Trong khoảng thời gian đi làm, tôi lại bắt đầu quay lại nhưng tôi chơi nhỏ hơn. Cũng có ăn có thua rồi ngày thua cũng đến. Trong lúc làm, tôi nói dối chủ là nhà có việc về gấp để đi cầm đồ gỡ lại số tiền thua. Chủ chỗ làm cũng là bạn tôi nên đồng ý. Tôi ra cầm chiếc điện thoại rồi sau khoảng 30 đến 40 phút cũng bay sạch. Đến chiếc xe cũng vậy. Tôi ngồi ở tiệm gọi mẹ cầu cứu rồi cứ thế từ lúc đó, mỗi năm tôi lại phá gần cả trăm triệu cho đến bây giờ.
Mẹ và ba tôi ly hôn. Biến cố gia đình nên tôi ở với ba. Cứ mỗi khi thua, tôi lại báo xen kẽ ba mẹ. Đi làm bao nhiêu, tôi nướng sạch. Có lúc tôi cũng ăn nhưng số tiền đó chẳng bao giờ giữ được lâu. Cứ nghĩ đến số tiền đã mất, tôi lại muốn ăn thêm rồi thua rồi lại đi cắm xe, điện thoại, rồi ba hoặc mẹ lại chuộc. Hành vi đó kéo dài cho đến hôm nay. Thực sự rất khó bỏ. Mỗi khi có tiền trong tài khoản, đầu óc tôi cứ hay nhảy số.
Số tiền tôi thua trong 6 năm rất lớn sau khi tôi nghiệm lại. Trong cờ bạc, chẳng có phương pháp nào, cho dù ăn to đi nữa cũng là tiền đề để một ngày phải trả giá. Cái giá phải trả có khi gấp nhiều lần số tiền từng ăn. Ai còn đang chơi dù có thắng hay thua, tốt nhất nên dừng lại ngay lúc này, tránh ảnh hưởng đến gia đình, người thân, bạn bè, đặc biệt là tương lai của chính mình còn ở phía trước.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả bài viết Tôi bị crush chặn liên lạc vì lỡ nói 'không có cảm xúc với em' lúc giận dỗi. Sau khi bài được đăng, tôi đã đọc kỹ các bình luận và cảm ơn mọi người đã đưa ra quan điểm để tôi có những góc nhìn khách quan hơn. Hai tuần trước, tôi chủ động nhắn tin xin lỗi em nhưng em không phản hồi lại. Tôi có đến gần chỗ em ở mấy lần trong tuần nhưng không gặp được. Đến tối thứ bảy, tôi lại đến lần nữa thì gặp được em. Khi gặp tôi, em rất bình thản, không cười cũng không giận.
Tôi muốn hẹn em ra quán cà phê cạnh đó nhưng em không đồng ý. Em bảo có gì nói ở đây luôn vì em đang vội. Em bảo tôi dạo này trông gầy đi, tóc bạc nhiều hơn và đầu cũng hói đi nhiều. Em bảo đã mua được căn hộ mới và chuyển đi nơi khác sống rồi. Hôm nay về lấy nốt mấy đồ cá nhân. Hơn nữa, em cũng đang tìm hiểu người mới nên đừng làm phiền em nữa. Lần gặp này là lần cuối, em cũng chúc tôi sớm tìm được một nửa phù hợp. Mọi điều xảy ra đều có nguyên do của nó. Chuyện này kết thúc phần lớn do tôi và do tình cảm hai bên chưa đủ lớn.
Nói về hoàn cảnh gia đình tôi: nhà tôi có hai chị em, bố bỏ mẹ con tôi đi khi tôi còn nhỏ. Bố ở chung với người phụ nữ khác và có con riêng. Mấy năm trước, hai mẹ con họ đã đi nước ngoài, còn bố tôi vẫn ở lại Việt Nam sống một mình, làm nghề bảo vệ. Từ khi bố bỏ đi tới giờ, ba mẹ con tôi nương tựa nhau sống. Chị gái tôi kết hôn nhưng đã ly hôn. Hiện tôi sống cùng mẹ và chị gái ở Bình Dương (là TP Hồ Chí Minh sau sát nhập). Cuộc sống từ nhỏ thiếu vắng bố nên tính cách của tôi không được mạnh mẽ và có chút hơi nhạy cảm. Thu nhập hiện tại của tôi khoảng hơn 20 triệu đồng mỗi tháng. Tôi không phải người chơi bời hay ăn chơi đua đòi.
Sau này kết hôn, vợ tôi sẽ về sống cùng với mẹ và tôi ở Bình Dương (vì tôi không thể chọn khác được). Tôi cũng mong muốn gặp được cô gái ưa nhìn, có công việc ổn định, biết quan tâm và chấp nhận hoàn cảnh của tôi. Quan trọng không kém, tôi mong rằng cô gái đó sẽ cho tôi cảm giác rung động và có sự đồng điệu trong tâm hồn. Những cô gái hơn 30 tuổi và đang có mong muốn lập gia đình, liệu mọi người có e ngại quen người có hoàn cảnh như tôi không? Rất mong nhận được chia sẻ từ mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 31 tuổi, có em bé hơn một tuổi và một cuộc hôn nhân hơn hai năm đang rơi vào bế tắc. Chồng hơn tôi 8 tuổi, có bằng đại học nhưng chỉ là trường phân khúc thấp. Tôi học đại học top đầu. Do đặc thù ngành nghề của chồng ở công trình nên ăn nói bỗ bã, có phần thô lỗ, vợ chồng nói chuyện với nhau không hợp lắm. Nói thật là lúc trước tôi cưới anh vì tình cảm thì ít mà vì tới tuổi phải lấy chồng thì nhiều. Đây có lẽ là quyết định hối hận nhất trong cuộc đời tôi.
Vì hai vợ chồng không cùng tần số, không cùng sở thích, khoảng cách tuổi tác lớn nên lâu dần không thể kết nối sâu cùng nhau, chưa bao giờ có thể trao đổi chân tình hoặc có điều gì đó gắn kết mật thiết, ngoại trừ có với nhau một đứa con. Đương nhiên chúng tôi vẫn nói chuyện mỗi ngày nhưng chủ đề xoay quanh sẽ là về con cái, họ hàng và những thứ bên ngoài xã hội ở mức bề mặt thôi. Nếu không có con, chắc mối quan hệ này đã kết thúc sớm rồi.
Vấn đề lớn nhất ở đây nữa là chồng không có nhu cầu gần gũi vợ. Lúc tôi có bầu, anh bảo kiêng chuyện vợ chồng vì sợ ảnh hưởng tới con, tôi cũng không thắc mắc gì. Sinh con xong và con lớn hơn chút rồi, anh vẫn luôn từ chối khi tôi chủ động gần gũi. Có thể nói số lần vợ chồng sinh hoạt một năm đếm trên đầu ngón tay. Nói thêm là tôi cao ráo, xinh xắn, da trắng, sinh xong người không rạn, vẫn thon gọn y hệt hồi chưa chồng, không xấu xí xồ xề gì hết. Tôi có đề cập đến việc đi khám, ban đầu chồng không chịu, lần sau thì chịu nhưng tới giờ vẫn chưa sắp xếp để đi.
Tôi mệt mỏi vì việc chồng không bao giờ chủ động, cũng không muốn hối thúc anh nữa. Nếu thực sự chồng nghĩ cho vợ và bản thân thì tôi không cần phải nhắc nhiều như thế. Hôm nay là lần thứ n tôi chủ động mặc váy ngủ và bị chồng từ chối. Tôi khóc vì quá ức chế, chồng cũng chẳng thèm dỗ dành. Tôi đã im lặng và không nói chuyện với chồng hơn một tuần rồi. Ngoài việc nói vài câu tôi không đáp lại, chồng cũng chẳng hành động hay muốn làm gì khác để dỗ dành vợ. Tôi thật sự chán nản cuộc hôn nhân này nhưng lại thương con còn quá bé.
Chồng vẫn chăm và có trách nhiệm với con, con cũng được ông bà nội yêu thương và chăm sóc đủ đầy. Nếu ly hôn, một mình lo cho con, đương nhiên tôi không thể lo được đầy đủ như trước. Rồi anh sẽ kết hôn tiếp, con sẽ không còn được như bây giờ nữa, mọi thứ đều sẽ bị chia sẻ với một anh em cùng cha khác mẹ khác. Nghĩ đến đây tôi đau lòng lắm mọi người.
Tôi còn quá trẻ để chịu đựng cuộc hôn nhân bế tắc: không vật chất (thu nhập chồng chỉ đủ lo cho con, còn tôi trước giờ tự lo cho bản thân), không tinh thần, không tình dục. Mong mọi người có thể cho tôi lời khuyên và sức mạnh vượt qua. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

