Tôi năm nay 48 tuổi, đã nghỉ công việc hành chính ở một công ty vận tải được gần nữa năm do tinh giản nhân sự. Con trai tôi 22 tuổi, đang làm kỹ sư cho một doanh nghiệp nước ngoài tại Hà Nội.
Mẹ con tôi sống trong một căn chung cư nhỏ ở ngoại thành suốt nhiều năm nay. Cuộc sống không dư dả nhưng bình yên, ít nhất là bình yên hơn rất nhiều so với quãng hôn nhân trước đây của tôi.
Tôi và chồng cũ từng có hơn 13 năm chung sống, sau đó ly hôn đã gần 10 năm nay. Có những chuyện tưởng đã ngủ yên rồi, đến lúc về già lại bất ngờ bị xới tung lên chỉ bởi một lần gặp lại…
Chúng tôi quen nhau từ thời còn khó khăn, khi cả hai đều là nhân viên nhà nước, lương tháng chỉ đủ xoay xở tiền nhà, tiền sữa cho con. Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống của chúng tôi không hề sung túc, nhưng tôi từng nghĩ đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất đời mình.
Chồng tôi làm bên xây dựng, thường xuyên đi công trình tỉnh. Có tháng anh đi biền biệt hơn nửa tháng mới về nhà vài hôm. Còn tôi làm kế toán cho một công ty vật tư nhỏ, sáng đưa con đi học, chiều tan làm lại tất tả về chợ búa, cơm nước. Cuộc sống cứ lặp đi lặp lại như vậy suốt nhiều năm.
Có lẽ chính vì xa nhau quá nhiều nên vợ chồng tôi dần xa cách, ít nói chuyện, anh ngày càng im lặng. Tôi cũng mệt mỏi vì vừa đi làm vừa chăm con một mình. Có những đêm con sốt gần 39-40 độ, tôi ôm con chạy đi chạy lại khắp các bệnh viện mà không liên lạc được với chồng. Những lúc như vậy, tôi tủi thân kinh khủng.
Nhưng thứ khiến hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ không phải chỉ là khoảng cách.
Khoảng 2 năm trước khi ly hôn, tôi bắt đầu nghe nhiều lời đồn về việc chồng có người khác ở nơi anh làm việc. Ban đầu, tôi không tin. Tôi luôn nghĩ chồng mình là người đàn hoàng, lại rất thương con. Nhưng rồi những biểu hiện bất thường xuất hiện ngày càng nhiều. Anh đi công tác ngày càng dài ngày hơn, rất khó liên lạc, tiền bạc trong nhà cũng không còn thoải mái như trước.
Tôi từng cố nhịn. Tôi nghĩ đàn bà ở tuổi ngoài 35, có con nhỏ rồi, ai cũng muốn giữ gia đình. Nhưng càng nhịn, tôi càng thấy mình sống như cái bóng trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Đỉnh điểm là một lần anh đi công tác gần 2 tháng, lúc về nhà lại lạnh nhạt đến mức gần như không buồn nhìn mặt vợ. Hôm đó, chúng tôi cãi nhau rất lớn. Tôi nhớ mình đã khóc đến kiệt sức. Còn anh chỉ ngồi im rồi nói một câu: “Nếu sống với nhau mệt quá thì thôi”.
Câu nói đó khiến tôi buông xuôi, quyết định ly hôn.
Lúc ly hôn, con trai tôi mới học lớp 5. Tôi không nhận được nhiều hỗ trợ từ chồng cũ ngoài khoản tiền cấp dưỡng cố định mỗi tháng. Những năm đầu sau ly hôn thật sự rất khó khăn. Tôi vừa làm việc vừa nuôi con, nhiều lúc tưởng không gượng nổi.
Có lúc, con trai tôi hỏi: “Sao bố không đến thăm con?”. Nghe con hỏi, tôi chỉ biết quay mặt đi khóc.
Tôi chưa từng tái hôn. Một phần vì quá mệt sau đổ vỡ, phần khác vì tôi không muốn con phải sống trong cảnh mẹ có chồng mới rồi lạc lõng ngay trong chính nhà mình.
Còn chồng cũ thì tái hôn rất nhanh. Tôi nghe người quen kể, vợ mới của anh trẻ hơn gần 10 tuổi, gia đình có điều kiện, bố mẹ làm kinh doanh lớn. Cuộc sống của anh nghe đâu rất đủ đầy. Tôi cũng không quan tâm nữa. Sau ly hôn vài năm, chúng tôi gần như cắt đứt liên lạc hoàn toàn.
Tôi cứ nghĩ đời mình sẽ trôi qua yên ổn như thế. Cho đến cách đây vài tháng, tôi tình cờ gặp lại anh trong siêu thị. Lúc ấy tôi đang đứng chọn rau thì nghe ai gọi tên mình phía sau. Quay lại, tôi nhận ra chồng cũ ngay lập tức dù anh già đi rất nhiều. Mái tóc đã bạc gần nửa, người gầy và xuống sắc thấy rõ.
Chúng tôi đứng nói chuyện vài câu xã giao. Tôi mới biết anh đã ly hôn thêm lần nữa cách đây vài năm. Hiện giờ sống một mình trong căn hộ nhỏ, sức khỏe cũng không còn tốt. Anh bị tiểu đường, huyết áp cao nên đi lại, sinh hoạt đều khó khăn hơn trước.
Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đó là một cuộc gặp tình cờ giữa hai người cũ. Nhưng từ hôm đó, anh bắt đầu liên lạc với tôi thường xuyên hơn. Lúc thì hỏi thăm sức khỏe, lúc hỏi về con trai. Có hôm anh còn mang trái cây đến tận nhà với lý do “tiện đường ghé qua”.
Tôi lờ mờ hiểu rằng anh muốn gì. Cho đến một ngày, anh nói thẳng rằng anh muốn quay lại, chẳng cần cưới xin gì rình rang, chỉ muốn tuổi già có người bầu bạn, chăm sóc lẫn nhau.
Tôi nghe xong mà vừa buồn vừa nghẹn. Suốt 10 năm trời, lúc mẹ con tôi chật vật nhất, anh gần như chưa từng hỏi tôi sống thế nào. Thậm chí cả lúc còn là vợ chồng, khi tôi và con cùng bị bệnh phải nhập viện, tôi vừa lo cho con, vừa thức trắng nhiều đêm một mình. Anh cũng không hề xuất hiện. Thế mà đến lúc tuổi già, bệnh tật, cô độc, anh lại nhớ tới tôi.
Tôi từ chối anh rất dứt khoát. Nhiều người bảo tôi lạnh lùng. Cũng có người nói thôi thì nghĩa vợ chồng mấy chục năm, tuổi già nương tựa nhau cũng không có gì sai.
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Cuối cùng, tôi chủ động đưa cho anh 200 triệu đồng. Đây là gần một nửa khoản tích lũy tôi đã cố gắng chắt chịu để dành cho con. Và giờ đây con trai cũng đồng ý đưa cho bố chữa bệnh.
Anh đã nhận tiền và rời đi. Nhưng tôi không hề bình tĩnh như biểu hiện bên ngoài. Thú thật, sau khi gặp lại anh, trong lòng tôi vẫn còn một nỗi buồn rất lạ. Có lẽ đó là cảm giác xót xa khi nhìn lại cuộc đời mình khi đã đi qua một nửa với rất nhiều nuối tiếc. Thẳng thắn mà nói, khi nhìn chồng và con trai trò chuyện cùng nhau, tôi cũng cảm thấy thương con lắm, một đứa trẻ lớn lên thiếu tình yêu của bố.
Nếu là mọi người, trong hoàn cảnh của tôi, các bạn sẽ làm như thế nào?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn.
Tôi và chồng quen nhau từ thời còn rất trẻ. Ngày ấy cả hai đều chưa có gì trong tay. Chồng hơn tôi 3 tuổi, là mẫu đàn ông chín chắn, ít nói nhưng chăm làm, sống có trách nhiệm. Còn tôi là kiểu phụ nữ đơn giản, không quá giỏi kiếm tiền nhưng biết chăm lo gia đình, thích cảm giác được vun vén cho người mình thương.
Hồi yêu nhau, anh không phải người lãng mạn hay ga lăng kiểu mua quà đắt tiền, nhưng luôn tạo cho tôi cảm giác an toàn. Lúc cưới nhau, kinh tế hai đứa còn chật vật, anh vẫn luôn nói: “Em cứ lo nhà cửa, còn lại để anh cố”.
Có lẽ vì câu nói ấy mà suốt nhiều năm hôn nhân, tôi chấp nhận lui về làm hậu phương. Tôi nghỉ công việc văn phòng để ở nhà sinh con, chăm con nhỏ, lo cơm nước cho gia đình. Chồng tôi thì tập trung làm ăn, mở cửa hàng kinh doanh. Anh vốn là người kỹ tính, nguyên tắc và đặc biệt cẩn thận chuyện tiền bạc. Ngày trước tôi còn thấy đó là ưu điểm, vì nhờ vậy kinh tế gia đình mới dần ổn định hơn.
Cuộc sống của chúng tôi trước đây tuy không quá dư dả nhưng khá yên ấm. Chồng chưa từng để vợ con thiếu thốn. Hằng tháng anh đưa tôi 10 triệu đồng để lo tiền sữa, ăn uống cho con, còn lại mọi chi phí lớn nhỏ trong nhà anh tự chi trả hết nên tôi cũng chưa từng phải suy nghĩ nhiều về chuyện tiền nong.
Bạn bè, người thân nhìn vào đều nghĩ tôi có cuộc sống đáng mơ ước vì lấy được người chồng chăm chỉ, biết lo cho gia đình. Bản thân tôi cũng từng nghĩ như vậy.
Thế nhưng càng làm ăn được, chồng tôi càng trở nên nguyên tắc và khắt khe hơn trong chuyện vun vén kinh tế. Anh có thói quen ghi chép mọi khoản chi tiêu rất chi tiết, hiếm khi tiêu xài cho bản thân hay mua thứ gì không thật sự cần thiết.
Trước đây vì tôi không tham gia công việc nên cũng không va chạm nhiều trong chuyện tiền bạc. Nửa năm trở lại đây, cửa hàng của chồng thiếu nhân sự nên tôi bắt đầu ra phụ việc. Từ bán hàng, ghi sổ sách, tính toán doanh thu đến quản lý nhân viên, tôi đều làm.
Có hôm vừa đứng quầy cả ngày, tối về lại lao vào bếp núc, dọn dẹp, chăm con. Nhân viên sai sót, tôi là người đứng ra giải quyết. Tôi nghĩ vợ chồng cùng nhau gánh vác, cửa hàng phát triển thì kinh tế gia đình cũng tốt lên nên chưa bao giờ "kể công" với chồng.
Điều khiến tôi buồn lòng nhất là cách chồng cư xử với mình trong chuyện tiền bạc. Mỗi tối khoảng 7h, anh đều mở điện thoại, đăng nhập ngân hàng để rà soát từng khoản tiền khách chuyển khoản, từng đồng tiền mặt thu được trong ngày. Anh kiểm tra kỹ đến mức nếu thiếu hay lệch một khoản nhỏ cũng lập tức hỏi tôi. Có hôm anh còn yêu cầu tôi bỏ tiền túi vào cho khớp sổ rồi mới thôi.
Tiền khách chuyển khoản đều vào tài khoản của anh. Tiền mặt cũng được cất trong tủ, hai vợ chồng cùng biết mật khẩu nhưng tôi chưa bao giờ tự ý lấy một đồng nào. Vậy mà cách anh kiểm tra, dò xét khiến tôi có cảm giác chồng không hề tin tưởng vợ. Như thể trong suy nghĩ của anh, tôi có thể giấu tiền riêng hoặc gian dối bất cứ lúc nào.
Tôi chạnh lòng vì mình bỏ công sức ra phụ việc nhưng gần như làm không công. Ngoài khoản 10 triệu đồng sinh hoạt như trước, chồng cũng chưa từng chủ động đưa thêm một khoản nào để động viên, ghi nhận công sức, hay tặng quà cáp thêm cho tôi. Trong khi áp lực tôi gánh bây giờ lớn hơn rất nhiều.
Có lẽ điều khiến tôi mệt nhất không phải là làm việc nhiều, mà là cảm giác mình đang bị đối xử như một nhân viên cần giám sát chứ không phải người vợ đã ở bên anh gần 10 năm.
Tôi hiểu làm ăn thì cần rõ ràng tiền bạc. Nhưng rõ ràng đến mức kiểm soát từng đồng, lúc nào cũng nghi ngờ vợ như vậy có phải là quá chi li, quá tính toán không? Hay thực sự chồng tôi là người bủn xỉn, keo kiệt?
Tôi cứ băn khoăn mãi. Trong hôn nhân, tiền bạc nên minh bạch đến đâu để không biến sự cẩn thận thành thứ làm tổn thương người bên cạnh? Để thoát khỏi tình trạng này, tôi nên nói chuyện mong chồng thay đổi, hay nghỉ công việc phụ giúp chồng để đi tìm việc khác?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 27 tuổi, sinh ra trong gia đình khá ổn định ở một tỉnh miền Bắc. Bố mẹ tôi đều là công chức về hưu, kinh tế không quá giàu nhưng chưa từng để tôi thiếu thốn điều gì. Từ nhỏ tôi sống trong môi trường nề nếp, được dạy khá kỹ chuyện yêu đương nên khi trưởng thành tôi cũng khá kỹ tính, chưa từng quen ai.
Hiện tôi làm marketing cho một công ty nước ngoài, thu nhập khoảng 35 triệu đồng/tháng. Tính tôi hơi hướng nội, sống tình cảm nhưng cũng thực tế. Tôi thích cảm giác được quan tâm, chăm sóc và luôn nghĩ nếu kết hôn thì phải chọn người có các điều kiện tốt và khiến mình yên tâm về lâu dài.
Khoảng nửa năm gần đây, tôi cùng lúc tìm hiểu hai người. Tôi biết chuyện “mập mờ” với hai người một lúc là không hay, nhưng thật sự tôi chưa nhận lời chính thức yêu ai nên vẫn muốn cho bản thân thêm thời gian để hiểu rõ cảm xúc của mình.
Người đầu tiên là C., hơn tôi 5 tuổi. Tôi quen anh qua công việc khi hai bên từng hợp tác chung dự án. Lúc đầu tôi chỉ nghĩ anh xin số điện thoại là xã giao lịch sự, nhưng sau đó anh chủ động làm quen, nhắn tin mỗi ngày, tối nào cũng hỏi tôi ăn uống chưa, đi làm về chưa. Có hôm tôi tăng ca đến gần 10h đêm, anh chạy gần cả tiếng đến công ty chỉ để mang cho tôi ly trà nóng rồi chở tôi về.
C. khá trưởng thành, nói chuyện chừng mực và luôn khiến tôi có cảm giác được bảo vệ. Chúng tôi duy trì hẹn hò kiểu đi ăn uống, đi xem phim hằng tuần.
Có lần tôi buột miệng nói thích một chiếc váy khá đắt nhưng tiếc tiền chưa mua, vài hôm sau anh lặng lẽ đặt giao hàng đến tận nhà cho tôi. Tôi bệnh, anh mang thuốc sang dù hôm đó vừa đi công tác về. Cách anh chăm sóc tôi rất đàn ông và tinh tế, khiến tôi rung động và thấy được quan tâm thật sự.
Thu nhập của anh khoảng 70 triệu-80 triệu đồng/tháng, đã tự mua được nhà riêng (theo hình thức trả góp). C. nói anh thích tôi và mong tiến đến mối quan hệ lâu dài để kết hôn.
Nhưng tôi khá lấn cấn về hoàn cảnh gia đình C. Cha mẹ C. ly hôn từ lâu, mẹ anh một mình nuôi hai anh em ở quê, điều kiện không khá giả. Từ khi 18 tuổi, anh đã phải gánh trách nhiệm kinh tế trong nhà. Cho đến bây giờ anh là người kiếm tiền chính, mỗi tháng gửi tiền cho mẹ và hỗ trợ em trai đi học.
Nếu đến với C. thì sau này tôi sẽ phải đồng hành cùng anh với những áp lực gia đình phía sau. Anh từng nói sau này muốn đón mẹ lên Hà Nội để tiện chăm sóc bà.
Người "mập mờ" thứ hai bằng tuổi tôi, tên là Q., là bạn đại học cũ, cùng quê Hà Nội. Trước đây hai đứa chỉ học chung lớp, không thân thiết lắm. Thời đó, Q. từng tỏ tình nhưng tôi từ chối. Chuyện này tôi cũng chỉ xem như cảm xúc trẻ con nên không để tâm nhiều. Sau khi đi làm, chúng tôi vô tình gặp lại trong một buổi họp lớp rồi nói chuyện nhiều hơn.
Q. có tính cách trẻ trung, hài hước, đôi khi khá vô tâm, ham vui nhưng cũng lành tính. Khi gặp lại, Q. vẫn "tấn công" tôi nhiệt tình. Biết tôi thích ăn đồ ngọt nên mỗi sáng lâu lâu lại đặt trà sữa hoặc bánh sang công ty cho tôi. Biết sở thích của tôi về các nhóm nhạc Hàn Quốc, Q. cũng chịu khó tìm hiểu, mua đĩa, mua ấn phẩm lưu niệm để "lấy lòng" tôi.
Thu nhập của Q. khoảng 30 triệu đồng/tháng nhưng gia đình anh khá giả. Q. từng tổ chức tiệc sinh nhật tại nhà và mời bạn bè đến chơi, nên tôi cũng có tiếp xúc cha mẹ anh. Tôi cảm nhận gia đình anh cũng là kiểu gia đình nề nếp, bố mẹ làm kinh doanh, sống tình cảm và rất yêu thương con cái.
Ở cạnh Q. tôi thấy nhẹ nhàng và thoải mái. Nhưng vì Q. được gia đình bao bọc từ nhỏ nên đôi lúc anh hơi thiếu trải nghiệm sống, xử lý vấn đề chưa đủ bản lĩnh như C.. Tôi cũng có cảm giác gia đình anh thường can thiệp vào quyết định của con cái nên hơi lo nếu sau này làm dâu sẽ áp lực.
Điều khiến tôi khó xử nhất là cả hai đều đối xử với tôi rất chân thành. Người thứ nhất nhiều trải nghiệm, cho tôi cảm giác an toàn và được che chở. Người thứ hai lại mang đến cảm giác vui vẻ, thoải mái và một tương lai có vẻ nhẹ nhàng hơn tại Hà Nội.
Ở tuổi mà gia đình giục lấy chồng, tôi đắn đo nhiều giữa C. và Q.. Bạn bè tôi thì chia làm hai phe. Có người nói nên chọn người đàn ông trưởng thành, thu nhập tốt hơn, biết gánh vác. Có người lại bảo hôn nhân không chỉ là yêu mà còn là chuyện điều kiện sống và áp lực gia đình.
Bản thân tôi hiện rất rối, vì tôi thật sự có cảm xúc với cả hai người. Nếu là mọi người, mọi người sẽ chọn ai? Xin hãy cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Bố tôi bị tật một chân. Không chỉ là bước đi bên thấp bên cao mà toàn bộ cơ thể nét nào cũng như bị ấn lệch, méo sang bên. Mẹ bảo bố bị tai nạn lao động, một thời gian sau lại thêm dây thần kinh tổn thương nên cơ thể mới thành ra như vậy.
Bố nghỉ việc một thời gian, sau nhờ người quen xin làm công nhân vệ sinh môi trường, cụ thể là thu gom rác. Môi trường làm việc bất kể thời gian, mưa, nắng đều liên quan tới rác.
Tôi ghét điều đó, vì thế tôi ghét luôn cả bố. Bố làm tôi xấu hổ và tôi thể hiện sự tự ti bằng thái độ giận hờn hết sức trẻ con. Nhiều hôm bố đi làm về rất muộn, tôi là người ra mở cửa. Nhưng khi ông nhìn tôi mỉm cười và nói "Chào con trai", tôi lại quay đi không đáp.
Tôi chỉ muốn bố bỏ quách công việc này đi. Cứ nhìn ông, tôi lại không nhịn được sự khó chịu trong lòng.
Năm tôi học lớp 6, bố mẹ ly hôn. Tôi không biết lý do của họ là gì, người lớn có những mâu thuẫn mà trẻ con không hiểu nổi.
Tôi chỉ biết việc được ở với mẹ khiến tôi thở phào như nhấc đi gánh nặng. Kể từ nay, tôi không cần giới thiệu bố với ai, không phải căng thẳng mỗi khi trường lớp có sự kiện gì cần phụ huynh xuất hiện.
Bố rất hay đến thăm nhưng thường thì tôi sẽ tìm cách tránh mặt. Mỗi lúc nhìn ông lủi thủi ra về, tim tôi đau nhói. Tôi biết mình nhẫn tâm nhưng ngay cả vậy thì tôi cũng chưa hề hối hận.
Những việc như vậy kéo dài nhiều năm, cho tới khi tôi thi đỗ đại học. Được đi học xa nhà là điều khiến tôi phấn khích hơn cả. Không ai biết tôi là ai, việc của tôi chỉ là học giỏi. Tôi lao vào học với nỗ lực của một đứa trẻ nhà nghèo muốn chứng tỏ bản thân.
Ngày tốt nghiệp, mỗi sinh viên được mời một người thân vào dự hội trường để vinh danh sinh viên ưu tú. Tôi gọi về cho mẹ thông báo. Sân trường náo nhiệt, đông vui. Tôi mặc trên người bộ áo quần cử nhân, hớn hở khoác tay mẹ chụp ảnh, hoàn toàn quên người bố tội nghiệp của mình.
Tự dưng như có tia điện xẹt qua, tôi thoáng thấy một thân hình nhỏ thó, khập khễnh... Tôi khựng người, mặt tối sầm nhưng khi định thần nhìn lại thì không phải là người tôi tưởng.
Mẹ rất tinh, lập tức nhận ra phản ứng khác lạ của tôi. Tuy nhiên khi thấy tôi nhanh chóng trấn tĩnh thì bà chỉ nhắc nhẹ nhàng: "Nhận bằng xong, con gọi điện về bảo bố một câu". Tôi gật đầu, kéo nhanh mẹ vào trong, không quên tự mắng mình: Bố làm sao mà biết hôm nay tôi nhận bằng.
Tối đó tôi gọi điện về cho bố. Đầu dây bên kia giọng ông khàn đi vì xúc động: "Bố rất vui vì con gọi. Bố thích nghe tiếng con nói thật nhiều". Tôi cắt ngang: "Hôm nay con nhận bằng tốt nghiệp".
Ông nhẹ nhàng đáp: "Bố biết. Mẹ có bảo, nhưng bố không muốn xuất hiện trước mặt con. Bố không muốn con ngại với bạn bè. Bố xin lỗi".
Tự dưng tôi bật khóc. Đó là sự thật. Tôi vẫn luôn tự lừa gạt mình. Khi tôi không đủ bản lĩnh để yêu bố và tự hào về bố thì tôi đổ tại bố mẹ chia tay nên bố con tôi không gần gũi. Chẳng qua bao lâu nay tôi chỉ cố quên tôi có một người bố bị tật, lại còn làm nghề dọn rác.
Bố cũng sụt sùi nói: "Con trai, bố biết con tức giận vì bố chọn công việc vất vả. Nhưng trong sâu thẳm là bởi vì con yêu bố đấy. Đừng khóc. Bố tự hào về con. Từ ngày con còn nhỏ, bị sốt rất cao. Giữa đêm bố vỗ con dậy để cho con uống thuốc. Con sợ thuốc nhưng vẫn uống, sau đó lại nằm xuống rất ngoan. Lúc đó bố đã biết con trai bố kiên cường".
Tôi khóc nức nở, tới mức mẹ phải chạy lại ôm vai cho tôi bình tĩnh nhưng rồi cũng khóc theo tôi. Tiếng bố chào ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy nhưng không nỡ cúp máy.
Sự hối hận khiến tôi sụp đổ. "Bố, con xin lỗi", tôi cứ lẩm bẩm như vậy suốt nhiều lần. Tôi khóc vì cảm thấy đau lòng. Tôi đã vô tâm tới mức không biết trân trọng một người chỉ biết sống vì tôi.
Tôi ích kỷ, không đủ trưởng thành để nhìn ra tôi chính là cả thế giới của người đàn ông mạnh mẽ bao dung này. Sáng sớm hôm sau, tôi đưa mẹ ra bến xe về thẳng nhà của bố. Nhìn thấy hai mẹ con tôi, mắt ông nhòe lệ. Tôi thì thầm: "Có phải bố rất nhớ con không?".
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.