Chiều 5-4, báo Thanh Niên tổ chức lễ bế mạc và trận chung kết Giải bóng đá Thanh Niên sinh viên quốc tế lần thứ 2-2026 Cúp THACO giữa Trường ĐH Thủy Lợi và Trường ĐH Quốc gia Malaysia, với sự tham gia của HLV Kim Sang Sik.
Tại lễ khai mạc, ông Nguyễn Ngọc Toàn – Tổng biên tập báo Thanh Niên, Trưởng ban tổ chức giải – cho biết trải qua giải đấu lần này, hy vọng các đội bóng đều đã có những trải nghiệm tuyệt vời cả trong lẫn ngoài sân cỏ tại Nha Trang.
“Chúng tôi tin rằng trong ký ức của các bạn trẻ sẽ mãi lưu giữ những kỉ niệm tại giải đấu lần này, như một biểu tượng của hòa bình và tình hữu nghị giữa các quốc gia Đông Nam Á anh em”- ông Toàn chia sẻ.
Tại trận chung kết giải đấu, sự xuất hiện của HLV Kim Sang Sik đã thu hút sự quan tâm lớn của sinh viên và người hâm mộ bóng đá.
HLV Kim Sang Sik cũng đã cùng giao lưu với người hâm mộ, tặng hoa và động viên tinh thần cho các cầu thủ trước thềm trận chung kết.
Trước giờ tham dự chung kết giải đấu, ông Kim đã dành một khoảng thời gian ngắn tham quan tại Trường đại học Nha Trang.
Tình Yêu Giới Tính
Thời trang tua rua và 6 cảm hứng mặc đẹp từ tủ đồ fashionista

Thế nhưng trong mùa Xuân/Hè năm nay, chi tiết đính tua rua đã vượt khỏi "vùng an toàn" ấy để bước lên sàn diễn thời trang như một xu hướng đáng gờm.
Trên các sàn runway như Chanel, Balmain, The Row và Bottega Veneta, những thiết kế tua rua xuất hiện với diện mạo chỉn chu hơn, mang đến chuyển động và chiều sâu cho những phom dáng tối giản.
Tua rua không cần xuất hiện dày đặc để tạo ấn tượng, chỉ một chiếc túi hay phụ kiện cũng đủ. Cách diện hiện đại nhất là tiết chế thay vì phủ kín từ đầu đến chân: một chiếc váy viền tua rua kết hợp áo ba lỗ, đầm len ôm nhẹ điểm tua rua bên hông, hay blazer may đo nhấn nhá tua rua tinh tế.
Trong mùa Xuân/Hè, những bản phối tua rua đẹp nhất là sự cân bằng giữa thanh lịch và thoải mái, đồng thời tôn vinh kỹ nghệ thủ công - yếu tố mang đến sức sống cho từng chuyển động của trang phục. Dưới đây là những gợi ý phối đồ để bạn thêm tua rua vào tủ đồ mùa này.
Dù phối cùng quần jeans xanh, quần xếp ly hay chân váy lụa, một chiếc áo tua rua là cách dễ nhất để chạm vào xu hướng mà không cần lên đồ quá cầu kỳ. Người mặc hãy chọn phom dáng dài hơn để giữ tinh thần phóng khoáng, bay bổng. Để tổng thể trông cao cấp hơn, bạn hãy tiết chế các chi tiết còn lại.
Một chiếc túi tua rua là "cửa ngõ" hoàn hảo cho những ai yêu thích xu hướng này nhưng chưa sẵn sàng thử nghiệm quá mạnh tay. Chúng thêm vừa đủ chất liệu và điểm nhấn cho những set đồ cơ bản, từ denim cuối tuần đến trang phục đơn sắc khi đi chơi tối.
Điểm cộng lớn: từ túi tote mềm rủ với tua rua dài cho những ngày lễ hội, đến túi đeo vai nhỏ gọn với viền tua rua tinh tế cho buổi tối, luôn có lựa chọn phù hợp cho mọi dịp.
Một chiếc áo khoác điểm xuyết tua rua nhẹ nhàng vừa gợi nhắc tinh thần phương Tây, vừa giữ được cảm giác hiện đại.
Khoác ngoài cardigan và quần ống côn, hoặc layer cùng đầm hai dây bằng lụa, thiết kế này mang đến cá tính mà không hề lỗi thời. Chất liệu da lộn nghiêng về vẻ cổ điển, trong khi da trơn lại mang hơi hướng sắc sảo, hiện đại.
Chân váy tua rua có thể khiến cả áo ba lỗ đơn giản, áo thun cotton hay áo len ôm trở nên nổi bật hơn. Dù các thiết kế midi (kiểu chân váy có độ dài từ gối đến giữa bắp chân) đang chiếm ưu thế, mùa hè là thời điểm lý tưởng để thử nghiệm mini skirt (kiểu váy có gấu nằm trên đầu gối) tua rua đầy vui tươi.
Hãy cân bằng độ ngắn bằng áo khoác kín đáo hơn - sự tương phản giữa tua rua mềm mại và chất liệu da cứng cáp đặc biệt hiệu quả - và hoàn thiện bằng giày gót thấp kín mũi hoặc sandal bệt.
Đầm tua rua là phiên bản táo bạo nhất của xu hướng, nhưng vẫn có thể dễ chinh phục cho những ai theo đuổi phong cách tối giản.
Bạn nên ưu tiên các phom dáng thanh thoát, với tua rua tập trung ở gấu váy, tay áo hoặc hai bên thân thay vì phủ toàn bộ. Cách đặt chi tiết này tạo điểm nhấn mà không làm rối phom dáng hay lấn át người mặc.
Kết hợp cùng sandal tối giản hoặc đôi boots và một chiếc blazer trung tính, tổng thể sẽ vừa dễ mặc vừa thời thượng.
Khăn thắt eo tua rua là một chiêu phối đồ mới mẻ, được mạng xã hội yêu thích, mang đến nét phá cách đầy bất ngờ. Buộc ngoài quần hoặc chân váy, món phụ kiện này là lời gợi nhẹ cho xu hướng.
Vào những ngày lười phối đồ, đây cũng là cách nhanh nhất để phá vỡ set đồ đơn sắc và nâng tầm phong cách.

Một tháng nay, vợ tôi về quê sinh con. Lúc đầu, chúng tôi định nhờ bà ngoại lên chăm vợ ở cữ. Nhưng bố vợ có bệnh nền mạn tính, bà không nỡ đi đâu xa. Bà ngoại đề nghị tôi cho vợ về quê ở cữ để bà tiện chăm nom, tôi còn phải đi làm, đỡ vất vả. Mẹ tôi đã mất, những chuyện này cũng chỉ có thể nhờ mẹ vợ.
Cưới nhau hơn 1 năm, đây là lần đầu tiên tôi xa vợ lâu như vậy. Vợ tôi hay nói, hay hát nên cô ấy vắng nhà khiến tôi thấy không quen. Không có vợ quản, tôi hệt như con chim sổ lồng. Bạn bè, đồng nghiệp rủ đi nhậu ở đâu tôi cũng không vắng mặt.
Chính vì vậy, căn bệnh dạ dày lâu nay kiêng khem đã ổn, nay vì ăn uống thất thường, rượu bia nhiều nên tái phát.
Một tối, tôi đi uống rượu về muộn, vừa đến cổng, chưa kịp mở khóa thì bụng đau quằn quại. Tôi phải vịn lấy cánh cổng, mồ hôi vã ra như tắm. Đúng lúc đó, cô gái hàng xóm tên Liên đi qua, thấy tôi nôn ra máu liền hốt hoảng gọi taxi đưa tôi đến bệnh viện. Kết quả, tôi phải nằm viện một tuần vì xuất huyết dạ dày.
Biết vợ tôi về quê ở cữ, tôi một mình không người thân thích, mỗi cuối ngày, Liên lại xách một chiếc cặp lồng vào viện cho tôi. Sợ tôi ngại, mỗi lần đến cô ấy đều cười nói: “Cùng cảnh xa quê, em cũng từng ốm đau nên hiểu mà. Anh đừng ngại”.
Hôm đầu tiên, cô ấy mang cho tôi một bát cháo gà, nói rằng gà do mẹ cô ấy nuôi gửi ở quê lên. Cô ấy không muốn mua ngoài vì dạ dày tôi đang yếu, sợ không đảm bảo nên tự tay nấu.
Tôi nghe xong, lòng dâng trào một nỗi xúc động. Hôm đó, tôi vừa ăn cháo, vừa nghe cô ấy kể chuyện. Giọng địa phương của cô ấy nghe hay hay, lạ lạ. Liên mới chỉ 25 tuổi nhưng có lẽ ra đời bon chen sớm nên có vẻ rất khôn lanh.
Lâu nay, tôi cũng biết cô ấy thuê trọ gần nhà mình nhưng gặp nhau chưa từng chào hỏi. Cũng bởi, tính tôi ít nói, ít giao du. Vợ tôi cũng đặc biệt ghét đàn ông có vợ nhưng thấy gái trẻ là nhiệt liệt nói cười. Vậy nên, đối với các cô gái trẻ, tôi cứ lạnh nhạt cho lành.
Lần nào đến viện, Liên cũng ngồi tới tận khuya. Tôi cần gì là cô ấy nhanh nhẹn hỗ trợ. Có lần, chị giường bên cạnh không biết còn khen: “Cậu chắc khéo miệng lắm nên mới lấy được vợ trẻ và xinh thế”. Cả tôi và cô ấy đều cười. Nơi này cũng chẳng quen biết ai, có lẽ cũng không cần phải giải thích.
Một lần, tôi hỏi Liên: “Tối nào cũng vào viện giúp anh, thế người yêu thì bỏ cho ai?” Liên bẽn lẽn nhìn tôi: “Em nào đã có ai yêu, em còn ế chỏng chơ đây này”. Tôi bảo chắc tại do cô ấy kén chọn quá, chứ phụ nữ vừa xinh, vừa khéo léo lại nấu ăn ngon như thế thiếu gì người mơ.
Chuyện nằm viện, tôi không cho vợ biết. Vợ tôi vừa mới sinh, tôi không muốn vợ lo lắng. Vả lại, cô ấy mà biết tôi ở một mình, bê tha nhậu nhẹt tới mức xuất huyết dạ dày chắc sẽ lập tức ôm con nhỏ mà ra ngay.
Sau khi tôi xuất viện, suốt một tuần liền sau đó không thấy Liên đâu. Có thể, cô ấy chỉ có lòng tốt giúp tôi khi đau ốm. Nhưng lòng tôi thì lại nhớ nhung. Tôi vào facebook, thấy biểu tượng cô ấy sáng đèn liền nhắn một tin nhắn: “Mấy hôm em đi đâu mất hút thế? Tự nhiên muốn được ăn cháo gà em nấu quá!”.
Thật ra, tôi cũng không hẳn là muốn ăn cháo gà. Chỉ là muốn tìm một lý do để nhắn tin trò chuyện. Cô ấy đọc tin nhắn, chỉ trả lời bằng một cái biểu tượng mặt cười, không nhắn gì thêm. Thái độ hững hờ này thật sự khiến tôi vô cùng khó chịu.
Không ngờ, vào tối hôm sau, lúc tôi vừa tắm rửa xong, lười nấu nướng, định pha gói mì tôm ăn tạm thì Liên sang, tay xách một chiếc cặp lồng. Trông cái dáng vẻ cô ấy thật quen thuộc.
Liên nhìn gói mì tôi đang xé dở liền nói: “Đàn ông các anh hễ không có phụ nữ là ăn uống tạm bợ thế à? Đây, cháo gà của anh. Làm tội em tan làm về còn lúi húi hầm cháo".
Nói rồi, cô ấy ra đứng cạnh bếp, tự nhiên lấy bát, lấy thìa múc ra cho tôi. Cô ấy đứng gần, mùi hương thảo dược trên tóc tỏa ra dịu dàng, dễ chịu. Tôi không kìm được mà hỏi: “Sao lại tốt với anh thế?”. Cô ấy cũng nhìn tôi, ánh mắt tinh nghịch: “Vì em thích”. “Thích gì?”, tôi lại hỏi. Bất ngờ cô ấy nhón chân lên, đặt lên môi tôi một nụ hôn. Tôi thoáng bất ngờ, thấy mình như tan chảy, lập tức đáp lại.
Khi nụ hôn kết thúc, tôi mở mắt ra, đập vào mắt là bức ảnh cưới treo trên tường nhà. Khoảnh khắc ấy, tôi hệt như một kẻ ăn trộm bị bắt quả tang, tim đập chân run, nỗi sợ hãi bao trùm.
Sau khi Liên về, tôi ngồi thẫn thờ tự kiểm điểm bản thân, nhớ lại chuyện vừa xảy ra của mình, vừa thấy có lỗi với vợ, vừa tự xấu hổ với mình.
Vợ tôi là mối tình đầu của tôi. Và tôi chưa từng nghĩ mình có thể yêu ai khác ngoài vợ. Vậy mà bây giờ, trong lúc vợ vừa chịu đớn đau sinh nở, chỉ vì khoảnh khắc yếu lòng, tôi đã phản bội cô ấy làm ra những chuyện tệ bạc này.
Mấy hôm, tôi tìm cách tránh mặt Liên. Hôm qua, Liên nhắn cho tôi một cái tin thế này: “Ngày anh ra viện, em đã nghĩ mình không có lý do để gặp anh nữa, đã cố giữ khoảng cách. Là anh tự kéo em về phía anh đấy chứ.” Cho đến lúc ấy, tôi mới nhận ra chính mình khởi nguồn cho mọi chuyện.
Tôi nhắn một tin dài, trước hết là cảm ơn cô ấy đã chăm sóc tôi thời gian tôi nằm viện. Lòng tốt của cô ấy tôi xin ghi nhớ trong lòng. Sau nữa là xin lỗi vì đã không giữ khoảng cách, có những hành động không đúng khiến bản thân rất hối hận.
Tôi nhấn mạnh rằng, tôi là đàn ông đã có gia đình và thật sự không muốn làm chuyện sai trái để có lỗi với vợ và tổn thương Liên. Cuối cùng, tôi mong cô ấy sớm gặp người tâm đầu ý hợp. Cô ấy là một cô gái tốt, xứng đáng được hạnh phúc. Liên đọc xong, chỉ thả tim vào tin nhắn, không trả lời.
Tôi biết, khi kể ra chuyện này sẽ hứng nhiều chỉ trích cho rằng tôi đáng đời. Tôi cũng giận bản thân nhưng vẫn tự nhủ, làm người ai cũng có những thời điểm mệt mỏi, cô đơn, yếu đuối. Và trong những khoảnh khắc ấy, người ta có thể xao lòng, nhưng quan trọng nhất là biết sai, biết sửa.
Người lớn vẫn dạy trẻ con "làm sai phải biết nhận lỗi". Vậy người lớn làm sai, biết tự kiểm điểm và sửa sai cũng đáng được tha thứ, phải không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Em trai dẫn người yêu về ra mắt, tôi chết lặng khi thấy em dâu tương lai

Tôi vốn độc thân đã lâu, đến mức chẳng còn ai muốn hỏi tôi bao giờ thì lấy vợ nữa. Tôi mở một tiệm ảnh nhỏ, ngày ngày chụp cưới, chụp kỷ niệm, chụp cả những nụ cười mà chính tôi cũng biết là giả.
Làm nghề này, tôi gặp nhiều cô gái. Có người đến một lần rồi đi, có người ở lại lâu hơn một chút, đủ để cùng tôi ăn vài bữa cơm, đi vài chuyến xa, rồi cũng rẽ sang một lối khác. Tôi quen với chuyện yêu đương nhẹ như gió thoảng, không hứa hẹn.
Thực ra, tôi cũng đã từng đắm đuối, si mê một người. Tôi yêu người đó đến mức có thể sẵn sàng hiến cả trái tim mình cho cô ấy. Ngày cô ấy rời đi, linh hồn tôi như đã đi theo cùng khiến bản thân không còn có thể yêu thật lòng một ai khác.
Tôi từng nghĩ, đời mình cứ thế mà trôi, không cần một mái nhà thật sự. Người ta cưới xin, sinh con, còn tôi thì chụp ảnh cho họ, đứng ngoài mà nhìn. Tôi vẫn sống ổn, thậm chí còn thấy nhẹ nhõm vì không phải gánh vác điều gì lớn lao.
Em trai tôi thì khác. Nó từng đi du học bên Nhật, có công việc ổn định, tính tình lại chững chạc. Nó ít nói về chuyện tình cảm, nên khi nó bảo đã có người yêu, tôi cũng hơi bất ngờ. Nó nói, sắp tới sẽ đưa về ra mắt, nếu thuận thì cưới luôn.
Tôi nghe, chỉ cười. Trong đầu tôi, người con gái ấy chắc phải hiền lành, tử tế, hợp với kiểu sống của nó. Tôi không nghĩ nhiều. Cho đến cái ngày nó đưa cô ấy về, tôi mới hiểu, có những chuyện không nghĩ vẫn cứ xảy ra.
Cô ấy bước vào nhà tôi, mặc một chiếc váy đơn giản, tóc buộc gọn. Tôi nhận ra ngay, dù 3 năm đã trôi qua. Cái cách cô ấy cúi đầu chào, cái ánh mắt thảng thốt khi nhìn thấy tôi, tất cả khiến tôi thấy lạnh sống lưng. Đó là người yêu cũ của tôi.
Tôi vốn tưởng đời mình đã quen với những chuyện éo le, bởi làm nghề chụp ảnh ở quê, ngày nào cũng nhìn thấy đủ kiểu mặt người, đủ kiểu nỗi buồn giấu sau nụ cười. Thế mà hôm ấy, khi em trai tôi dắt người yêu về, tôi vẫn đứng chết lặng như kẻ lần đầu biết đau.
Ba năm trước, chúng tôi từng cùng nhau đi khắp nơi, từ những con đường bụi bặm đến những bãi biển vắng. Tôi chụp cho cô ấy hàng trăm bức ảnh, có những bức đến giờ tôi vẫn còn giữ.
Chúng tôi từng sống với nhau như vợ chồng, dù không danh phận. Những đêm chật chội, những buổi sáng dậy muộn, những lần cãi vã rồi lại làm hòa. Tất cả không phải là giả. Ít nhất, tôi đã từng nghĩ như vậy.
Thế rồi một ngày, tôi phát hiện trong túi cô ấy có một tờ giấy khám thai. Tôi vui mừng bế cô ấy lên, hỏi dồn dập. Đáp lại, cô ấy chỉ nói lạnh lùng: “Em bỏ thai rồi. Chúng ta chưa phù hợp để có con lúc này”.
Tôi như không tin nổi. Ngày tôi biết mình có một đứa con, cũng là ngày tôi biết mình không còn đứa con ấy nữa. Ai cho cô ấy cái quyền tự quyết định một chuyện lớn như vậy. Tôi lớn tiếng, nhưng cô ấy còn lớn tiếng hơn tôi.
Cô ấy nói, tôi chưa đủ khả năng để lo cho cô ấy, càng chưa đủ khả năng để chăm lo cho một đứa trẻ. Cô ấy không muốn sinh con xong, suốt ngày lo tiền bỉm sữa. Đó không phải là cuộc sống mà cô ấy mơ ước.
Cô ấy rời đi và nói rằng chúng tôi không hợp, rằng cô ấy cần một tương lai rõ ràng hơn. Tôi cũng không giữ. Chuyện đã như thế, còn gì để níu kéo nữa.
Nhưng tôi không ngờ, cái người từng rời bỏ tôi lại quay trở lại, trong vai trò em dâu tương lai. Cái vòng tròn này khiến tôi thấy mình như bị trêu đùa.
Bữa cơm hôm đó, tôi gần như không nghe rõ em trai mình nói gì. Còn cô ấy, vẫn dịu dàng như trước, nhưng có gì đó khác. Cô ấy ít nói hơn, ánh mắt không còn nghịch ngợm như ngày xưa. Khi vô tình chạm mắt tôi, cô ấy lập tức nhìn đi chỗ khác.
Sau bữa cơm, tôi ra ngoài sân. Tôi cần một khoảng trống để thở. Tôi châm thuốc, rít một hơi dài, nhưng cảm giác nghẹn vẫn không tan. Một lúc sau, cô ấy bước ra.
Cô ấy đứng cách tôi một khoảng, không gần, không xa. “Anh vẫn khỏe chứ?”, câu hỏi ấy nghe quen đến buồn cười. Tôi gật đầu. Tôi không muốn mở đầu một câu chuyện mà tôi biết sẽ chẳng đi đến đâu.
Chúng tôi im lặng. Rồi tôi hỏi: “Em yêu em trai tôi, hay em yêu cái tương lai rõ ràng như em từng nói?”. Tôi không biết mình hỏi với tư cách gì, chỉ biết câu hỏi ấy cứ bật ra. “Em muốn ổn định”, cô ấy nói. Tôi cười, nhưng không vui. Hóa ra, cái tôi không thể cho, em trai tôi lại có.
Những ngày sau đó, tôi cố tỏ ra bình thường, nhưng trong lòng thì rối như tơ vò. Tôi biết, cô ấy là kẻ thực dụng. Cô ấy đến với em trai tôi chỉ vì điều kiện kinh tế. Nhưng em trai lại giống hệt tôi ngày xưa, yêu hết lòng, tin hết dạ.
Có lúc, tôi nghĩ đến việc nói hết quá khứ của mình cho em trai biết. Cái quá khứ mà bạn gái em ấy là nhân vật chính trong đó. Nhưng rồi nhìn em trai hạnh phúc với tình yêu của mình, tôi lại không biết có nên không.
Nếu chuyện cũ có thể ngủ im, có lẽ không nói ra cũng được. Quá khứ là quá khứ, tương lai là tương lai. Nhưng ở đời, có những bí mật bị vùi sâu vẫn sẽ có ngày bị lộ. Và nếu điều đó xảy ra, em trai tôi sẽ đối diện với sự thật thế nào, chấp nhận thế nào?
Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì trong hoàn cảnh này. Bạn sẽ nói ra để nhẹ lòng, dù có thể làm tổn thương người thân, hay sẽ im lặng để giữ mọi thứ nguyên vẹn. Và nếu im lặng, liệu có ngày nào đó, chính tôi sẽ phải trả giá cho sự im lặng ấy không?
Vinh Quang (Nghệ An)
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

