Chiều 5-4, báo Thanh Niên tổ chức lễ bế mạc và trận chung kết Giải bóng đá Thanh Niên sinh viên quốc tế lần thứ 2-2026 Cúp THACO giữa Trường ĐH Thủy Lợi và Trường ĐH Quốc gia Malaysia, với sự tham gia của HLV Kim Sang Sik.
Tại lễ khai mạc, ông Nguyễn Ngọc Toàn – Tổng biên tập báo Thanh Niên, Trưởng ban tổ chức giải – cho biết trải qua giải đấu lần này, hy vọng các đội bóng đều đã có những trải nghiệm tuyệt vời cả trong lẫn ngoài sân cỏ tại Nha Trang.
“Chúng tôi tin rằng trong ký ức của các bạn trẻ sẽ mãi lưu giữ những kỉ niệm tại giải đấu lần này, như một biểu tượng của hòa bình và tình hữu nghị giữa các quốc gia Đông Nam Á anh em”- ông Toàn chia sẻ.
Tại trận chung kết giải đấu, sự xuất hiện của HLV Kim Sang Sik đã thu hút sự quan tâm lớn của sinh viên và người hâm mộ bóng đá.
HLV Kim Sang Sik cũng đã cùng giao lưu với người hâm mộ, tặng hoa và động viên tinh thần cho các cầu thủ trước thềm trận chung kết.
Trước giờ tham dự chung kết giải đấu, ông Kim đã dành một khoảng thời gian ngắn tham quan tại Trường đại học Nha Trang.
Tình Yêu Giới Tính
Bị vợ sắp cưới lừa “đổ vỏ”, tôi uất hận muốn trừng phạt cô ấy

Tôi không nhớ rõ mình thích Thùy từ khi nào. Có lẽ là khi bắt gặp cô ấy bị mấy gã trai làng bên trêu ghẹo dọc đường đi học về năm cuối cấp 3. Nhìn bộ dạng yếu đuối sợ hãi của Thùy lúc đó, tôi muốn bảo vệ chở che.
Tôi là một gã trai không có ưu điểm gì, vừa xấu trai lại vừa học dốt... Thứ người ta nhớ về tôi chỉ là con nhà giàu. Thùy không thích tôi. Hình mẫu các chàng trai trong con mắt những cô gái mới lớn hoặc là đẹp trai, hoặc là học giỏi. Tôi không có cả hai thứ đó. Tôi thậm chí từng bị lưu ban 2 năm, nên dù lớn hơn 2 tuổi vẫn học cùng khóa với Thùy
Tất nhiên, tôi không phải vì thế mà im lặng. Lúc đầu, Thùy tỏ vẻ khó chịu. Tôi nói thẳng, tôi thích cô ấy là quyền của tôi, còn thích hay ghét tôi là quyền của cô ấy.
Thùy không đỗ đại học, tôi đương nhiên càng không. Bố đăng ký cho tôi vào trường nghề của tỉnh, còn Thùy theo chị lên phố học nghề làm đẹp.
Sau khi ra phố, ăn cơm uống nước thành phố, lại biết ăn mặc, trang điểm, Thùy vốn đã xinh đẹp lại càng trở nên rực rỡ hơn. Mỗi lúc nhìn thấy Thùy, tôi vẫn hồi hộp. Tôi biết cô ấy có nhiều chàng trai theo đuổi, và vẫn tự biết mình không thể lọt vào mắt của cô ấy.
Tôi cũng từng tán tỉnh vài người, yêu đương vài cuộc. Nhưng những cuộc tình cũng chẳng đi đến đâu. Với Thùy, tôi vẫn có một tình cảm riêng luôn thầm thương trộm nhớ nhưng không dám đến gần.
Rồi một ngày, Thùy gọi điện cho tôi. Khi thấy số điện thoại lạ nhấp nháy trên màn hình và giọng Thùy cất lên, tôi không tin nổi. Thùy hỏi tôi có rảnh tâm sự cùng em không?
Tối ấy, bên mương nước đầu làng, lần đầu tiên tôi ngồi gần Thùy đến thế. Thùy nói cô ấy số đen đủi, chẳng gặp được ai thương yêu thật lòng. Rồi Thùy hỏi: “Đàn ông chân tình như anh giờ hiếm lắm. Anh còn thích Thùy không? Có muốn lấy Thùy không?”.
Khi nghe Thùy nói, trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì bất ngờ và hạnh phúc. Hơi thở Thùy gần, mang theo phảng phất mùi rượu đã uống từ trước đó. Có lẽ cô ấy say rồi, mai sẽ quên thôi. Mà dù là say, tôi cũng mặc kệ cho cảm xúc trong mình bay bổng.
Thế nhưng, những lời Thùy nói, cô ấy đều nhớ. Tối hôm sau, cô ấy nhắn tin hỏi lại tôi một lần nữa. Thùy nói chán yêu đương rồi, muốn lấy chồng thôi. Nếu tôi muốn cưới, cô ấy đồng ý.
Tôi như người ngủ một giấc dậy, bỗng nghe tin mình trúng số độc đắc. Vội vàng thưa chuyện với bố mẹ bàn chuyện cưới xin. Bố mẹ tôi bất ngờ. Ai cũng bất ngờ. Mẹ hỏi tôi: “Hai đứa yêu bao giờ mà cưới?”.
Tôi dẫn Thùy đi xem váy cưới, dẫn cô ấy đi chọn giường, chọn rèm cửa, ga gối trải giường. Thùy không vui nhiều như tôi, luôn tỏ vẻ dễ dãi mua cái gì cũng được.
Cho đến hôm đi chụp ảnh. Lúc vào buồng thử váy cưới, Thùy đưa túi xách và điện thoại cho tôi cầm. Điện thoại vừa sang tay tôi, màn hình bỗng sáng lên một tin nhắn zalo gửi tới: “Thế còn cái thai cậu định tính thế nào?”. Tin nhắn hiện lên rồi biến mất, nhưng nó in hằn trong trí não tôi. Cái thai nào? Cái thai của ai?
Tôi đứng ngoài cửa, nói cần gọi điện mà điện thoại hết pin, bảo Thùy đọc mật khẩu tôi mượn điện thoại gọi một chút. Khi màn hình mở ra, bí mật cũng được vén màn. Thùy đang mang thai và tình nhân của cô ấy đã cao chạy xa bay. Cô ấy đã bỏ thai nhiều lần, nếu còn tiếp tục, sợ sẽ mất khả năng làm mẹ. Cô ấy chọn tôi làm người “đổ vỏ” để danh chính ngôn thuận cho con chào đời. Chuyện sau này, sau này sẽ tính.
Tôi đọc những dòng cô ấy trò chuyện với bạn, mắt như hoa lên, đầu óc quay cuồng. Tôi vẫn biết, tình cảm Thùy dành cho tôi chắc chắn không nhiều. Nhưng lại nghĩ, cô ấy đã yêu đương chán rồi, muốn tìm một tấm chồng tử tế để dựa. Ai ngờ, cô ấy lừa tôi, xem tôi như một gã ngốc, lấy tôi làm lá chắn để che đậy cho sự lỡ dở của mình.
Khi Thùy khoác lên mình chiếc váy cưới, xoay đi xoay lại trước mặt tôi, tôi cũng chẳng có chút cảm xúc nào cả. Cảm giác hạnh phúc bay bổng trước đó bỗng như bị một tảng băng đè nén, vừa nặng nề vừa lạnh lẽo. Tôi nhìn gương mặt điểm trang cẩn thận tỉ mỉ của Thùy sao bỗng thấy nó xấu xí đến ghê sợ.
Nhưng tôi chẳng nói gì, cũng chẳng phơi bày mọi thứ ngay lúc đó, giống như nỗi đau bất ngờ khiến cảm xúc tê liệt . Một chuyện tày trời như vậy, sao cô ấy nghĩ có thể giấu tôi cả đời? Hay là cô ấy bí quá hóa liều, thật tâm cũng không muốn làm như vậy?
Tôi im lặng, ôm bí mật của cô ấy về nhà. Tôi yêu Thùy, nhưng không yêu đến mức quên cả tự trọng và sĩ diện bản thân, không yêu đến mức cam tâm tình nguyện để cô ấy lừa dối.
Sỡ dĩ, tôi kể chuyện dài như vậy, tỉ mỉ như vậy là để mọi người hiểu, tình cảm tôi dành cho Thùy trong sáng và đẹp ra sao. Và việc cô ấy lừa dối đã khiến tôi đau đớn, bẽ bàng, uất hận đến mức nào.
Hủy bỏ đám cưới là chuyện tôi nghĩ đến đầu tiên, nhưng thế thì lại nhẹ nhàng cho cô ấy quá. Nếu Thùy đã coi tôi là một gã khờ, tôi sẽ cho cô ấy toại nguyện đến đám cưới. Và trong đám cưới ấy, tôi sẽ phơi bày mọi chuyện ra cho thiên hạ thấy. Cô ấy chẳng coi tôi ra gì, tôi cũng chẳng cần làm người tử tế.
Tôi đã nghĩ như vậy đấy. Nhưng mỗi ngày trôi qua, đám cưới càng gần, tôi vẫn chưa chắc chắn mình có nên làm thế không, có nên tuyệt tình, tàn nhẫn đến mức ấy không? Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Chồng tôi tiêu hết 20 triệu đồng trong buổi họp lớp vì sĩ diện

Chồng tôi đi họp lớp về. Anh mở cửa rất khẽ nhưng mùi bia vẫn nồng nặc khiến căn phòng trọ nhỏ trở nên ngột ngạt thêm. Hai đứa nhỏ đã ngủ từ lâu. Tôi vẫn ngồi bên máy may, tranh thủ nhận thêm hàng gia công để kiếm vài chục nghìn tiền sữa.
Anh bước vào, cởi chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm rồi soi gương rất lâu. Tôi thấy lạ. Đàn ông ngoài 40 tuổi, làm kỹ sư cơ khí quanh năm dầu mỡ, hiếm khi để ý vẻ ngoài như vậy. Nhưng tối ấy, anh có vẻ vui.
Anh kể hôm nay họp lớp đông đủ lắm. Sau 25 năm ra trường, ai cũng khác. Có đứa ngày xưa học không tới đâu mà giờ mở công ty riêng. Có đứa giờ định cư nước ngoài. Anh cười nói liên hồi như người vừa nhặt lại được tuổi trẻ đã đánh rơi đâu đó.
Điện thoại anh reo liên tục. Nhóm lớp nhắn tin rôm rả sau buổi họp mặt. Người ta gửi ảnh chụp tập thể, ảnh nâng ly, ảnh sân trường cũ. Giữa những dòng tin nhắn ấy, tôi thấy nhiều người nhắc tên anh. Có người còn khen anh hào phóng.
Tôi tò mò hỏi anh làm gì mà bạn bè tung hô thế. Anh xua tay, nói có gì đâu, chỉ là ủng hộ quỹ lớp 20 triệu đồng để sửa phòng truyền thống và hỗ trợ bạn cũ bệnh nặng. Anh nói xong còn cười rất nhẹ, như thể 20 triệu đồng chỉ là vài tờ tiền lẻ.
Tay tôi đang cắt chỉ bỗng khựng lại. Số tiền ấy đủ để mua cho hai đứa nhỏ biết bao thứ mà chúng tôi từng hứa hẹn, đủ để thay cái máy giặt đã hỏng hơn 2 tháng, đủ để tôi có thể nghỉ một bữa làm thêm buổi tối mà không cần đắn đo.
Tôi hỏi anh lấy đâu ra tiền, anh đáp rất nhanh là tiền thưởng nhân viên xuất sắc mới nhận tuần trước. Dự án cải tiến dây chuyền cho nhà máy Nhật, anh làm gần 2 tháng trời mới xong, có hôm nửa đêm còn bật dậy sửa bản vẽ kỹ thuật trên chiếc laptop cũ nóng ran.
Tôi nhớ rõ hôm công ty thưởng, anh từng nói sẽ để dành mua cho con gái chiếc xe đạp mới. Con bé đi học bằng chiếc xe cũ thấp hơn bạn bè cả cái đầu. Mỗi lần đạp lên dốc, xích lại kêu rào rào như sắp đứt.
Nghĩ đến đó, tôi bỗng cảm thấy giận vô cùng. 20 triệu đồng không khiến nhà tôi giàu lên nhưng cũng trang trải được nhiều thứ. Vậy mà chỉ vì một chút sĩ diện, anh sẵn sàng cho đi một khoản tiền không hề đắn đo chỉ để nhận về vài lời khen tặng.
Anh kể, bạn bè nhìn anh khác hẳn sau khi biết anh làm kỹ sư phụ trách cho một dự án lớn. Bao năm nay, anh vốn ít nói trong các buổi họp lớp. Người ta giàu lên, đi xe đẹp, nói chuyện đầu tư đất cát còn anh chỉ lặng lẽ ngồi nghe.
Anh bảo cảm giác bị bỏ lại phía sau khó chịu lắm. Một người đàn ông ngoài 40 tuổi, đầu đã lấm tấm bạc, vẫn muốn chứng minh mình chưa thất bại. 20 triệu đồng kia không phải chỉ để cho lớp mà giống một lời khẳng định rằng anh cũng có vị trí giữa những người bạn cũ.
Nghe đến đó, tôi thấy thương anh nhiều hơn giận. Đêm ấy, tôi nằm nhìn cái trần nhà mốc meo mà không ngủ được. Ngoài hành lang, tiếng công nhân đi ca đêm vang lên lẹp xẹp. Cuộc đời quanh tôi vẫn nghèo và mệt như cũ.
Mấy hôm sau, chồng tôi bỗng nổi trên mạng xã hội của trường cũ. Người ta đăng ảnh anh trao tiền, kèm những lời khen đẹp đẽ. Bạn bè gọi anh là niềm tự hào của lớp. Cô bạn cũ còn bình luận rằng ngày xưa đã biết anh là người tử tế và có chí lớn.
Tối ấy, tôi thấy anh ngồi đọc từng bình luận rất lâu. Ánh sáng điện thoại hắt lên gương mặt đã có nếp nhăn của anh. Tôi chợt hiểu, có lẽ đàn ông càng lớn tuổi càng sợ bị quên lãng. Họ muốn được công nhận, dù chỉ một lần.
Tôi không biết phải trách hay thương nữa. Người nghèo thường bị giằng co giữa cơm áo và lòng tự trọng. Chỉ ai từng cúi mặt giữa bạn bè thành đạt mới hiểu cảm giác ấy đau ra sao. Chỉ là tôi nghĩ, giữa việc lo cho gia đình và làm công ích xã hội, có phải vẫn nên ưu tiên gia đình hơn hay không?
V.Q.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Ở tuổi 29, sau khi làm kế toán ở 3 công ty từ lúc ra trường, tôi quyết định gom hết vốn liếng và lòng can đảm để chuyển đến một thành phố lớn.
Xung quanh tôi, nhiều bạn bè đồng trang lứa đã yên bề gia thất, nhìn lại mình vẫn đi về lẻ bóng, tôi bắt đầu nóng ruột. Tôi đặt mục tiêu rõ ràng khi đến vùng đất mới, đó là tìm một công việc ổn định và một người đàn ông ưng ý để kết hôn, cùng nhau xây dựng tổ ấm.
Thế rồi, tôi gặp T., người đàn ông hơn tôi 6 tuổi, chững chạc và thành đạt. Ngay từ những buổi đầu tiếp xúc, cách nói chuyện lấp lửng, nửa đùa nửa thật nhưng đầy quan tâm của T. khiến tôi tin rằng anh cũng đang cô đơn và đang tìm kiếm một nửa của đời mình.
Sự chủ động và khéo léo của anh nhanh chóng đánh gục một cô gái đang khát khao yêu thương như tôi. Tôi mạnh dạn tiến tới, ngỡ tưởng mình đã chạm tay vào hạnh phúc đích thực do chính mình nỗ lực tìm kiếm.
Nhưng cuộc đời chẳng như mơ. Đến khi tôi nhận ra mình đã yêu anh sâu sắc, thì sự thật nghiệt ngã phơi bày: T. đã có vợ và 2 con.
Khi tôi khóc lóc, đòi chia tay, T. đã dùng cái mồm dẻo kẹo của mình để dỗ dành. Anh ôm chặt lấy tôi, thề thốt rằng tình cảm vợ chồng anh đã nguội lạnh từ lâu, hai người hiện đã ly thân.
Lý do anh vẫn chưa thể dứt khoát với vợ là vì muốn con cái có cuộc sống yên ổn, vượt qua năm học cuối cấp mà tâm lý không bị ảnh hưởng bởi chuyện của bố mẹ. Chờ con thi xong, anh và vợ sẽ ra tòa. Người anh yêu và muốn lấy làm vợ chỉ có mình tôi.
Lời nói của anh như có một ma lực khiến tôi tin tưởng. Tôi như người say, khấp khởi hy vọng và tin vào cái ngày được đường đường chính chính về chung một nhà với người mình yêu. Để đẩy nhanh tiến độ ra tòa của anh và vợ, tôi đã làm một việc mà bây giờ nghĩ lại thấy vừa nực cười vừa đáng xấu hổ: Nhắn tin khiêu khích vợ anh.
Qua những lời T. kể, tôi luôn hình dung vợ anh là một người phụ nữ khô khan, cứng nhắc, khắt khe và thực dụng. Tôi cũng tự suy đoán, dẫu không còn tình cảm với T., chị cũng sẽ cố bấu víu lấy cái vỏ bọc gia đình hạnh phúc cho con.
Người phụ nữ này chắc chắn sẽ sốc khi biết chồng mình có nhân tình bên ngoài. Tôi nhắn tin cho chị với tâm thế của một người thắng cuộc.
Nhưng phản ứng của chị lại nằm ngoài tưởng tượng của tôi. Chị không gọi điện chửi bới, không đe dọa, cũng chẳng hề khóc lóc. Chị chỉ nhắn lại cho tôi một dòng ngắn gọn: "Em có biết mình là nạn nhân thứ mấy không?".
Dòng tin nhắn ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu tôi, khiến tôi bàng hoàng tỉnh ngộ.
Sau đó, tôi xin hẹn gặp chị tại một quán cà phê yên tĩnh. Nhìn người đàn bà đối diện với vẻ ngoài thanh lịch, điềm đạm và ánh mắt đầy sự thương hại dành cho tôi, tôi bỗng thấy mình nhỏ bé và thảm hại vô cùng.
Chị kể, có một số cô gái cũng từng tin T. là người đàn ông độc thân, hoặc tin vào bài văn mẫu "chờ con thi xong sẽ ly hôn".
Hóa ra, T. không chỉ có mình tôi. Anh ta như một kẻ săn mồi chuyên nghiệp, gặp ai cũng thề thốt, cũng coi người đó là duy nhất. Vợ anh ta đã quá chán chường, tình cảm khô héo từ lâu nên chẳng buồn níu kéo hay ghen tuông. Chị giữ cuộc hôn nhân này chỉ vì con cái và tài sản.
Người phụ nữ còn cho biết, khi chiếm được tình cảm và lòng tin của mỗi cô gái, T. sẽ rủ rê đầu tư chung, hoặc giả vờ gặp khó khăn để vay tiền làm ăn.
Nghe đến đó, sống lưng tôi lạnh toát, mồ hôi hột tuôn ra. Tôi nhớ lại tuần trước, T. cũng nói với tôi về một dự án bất động sản rất tiềm năng và bảo tôi có khoản tiết kiệm nào thì gom lại để anh đứng tên đầu tư hộ.
May mắn thay, bản tính cẩn thận của nghề kế toán đã giữ tôi lại, tôi lấy lý do tiền gửi tiết kiệm dài hạn chưa rút được để trì hoãn.
Bước ra khỏi quán cà phê, chân tôi chỉ muốn khụy xuống không thể bước tiếp. Tôi cay đắng nhận ra, cái gọi là "hạnh phúc do mình ra sức cố gắng có được" hóa ra chỉ là giả dối.
Tôi viết những dòng tâm sự này không phải để thanh minh cho cái sai của mình, bởi làm người thứ ba, dù có bị lừa dối thì vẫn là sai. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của chính mình như một bài học cảnh tỉnh gửi đến những cô gái trẻ, đặc biệt là những ai đang ở ngưỡng cửa 30, đang nóng ruột muốn tìm một chỗ dựa ở thành phố lớn.
Đừng vì cái mác "đã ly thân", đừng vì những lời hứa hẹn tương lai mà nhắm mắt đưa chân. Hãy tỉnh táo để bảo vệ bản thân, bảo vệ lòng tự trọng và cả túi tiền của mình, bởi hạnh phúc đích thực không bao giờ được xây dựng trên sự dối trá và tổn thương của người khác.
Tin Gốc: Dân Trí

