Tôi và vợ lấy nhau đã 10 năm. 10 năm không dài với một đời người nhưng cũng đủ để một đôi trai gái đi qua gần hết những ảo tưởng đẹp đẽ của hôn nhân. Chúng tôi có 2 đứa con: Bé trai 8 tuổi, bé gái 6 tuổi.
Vợ tôi kinh doanh mỹ phẩm. Công việc của cô ấy càng ngày càng phát triển. Còn tôi là trưởng phòng một công ty hóa chất. Hai vợ chồng đều có thu nhập ổn định và đã mua được một căn chung cư làm tổ ấm. Người ngoài ai cũng khen chúng tôi là một gia đình kiểu mẫu.
Nhưng hình như người ta thường chỉ nhìn thấy ánh đèn mà quên những góc tối phía sau. Để thu nhập nhiều hơn, để có chỗ đứng vững hơn, chúng tôi buộc phải làm việc nhiều hơn, áp lực cũng nhiều lên. Những cuộc điện thoại khách hàng, những đơn hàng chậm thanh toán, những cuộc họp kéo dài khiến chúng tôi chẳng còn thời gian dành cho nhau như trước.
Ban đầu chỉ là vài câu trách móc nhỏ. Sau đó là những lần im lặng kéo dài. Rồi những bữa cơm lặng lẽ trôi qua. Chúng tôi bắt đầu tranh cãi về tiền bạc, về việc lo cho con cái, về thời gian dành cho gia đình. Những chuyện vốn chẳng đáng gì bỗng trở thành cái gai trong mắt.
Có những hôm tôi đi làm về muộn, cô ấy không hỏi. Tôi cũng không giải thích. Hai người sống trong cùng một căn nhà mà giống như 2 hành khách vô tình ngồi chung chuyến tàu. Chúng tôi nhìn thấy nhau mỗi ngày nhưng không còn muốn chia sẻ với nhau nữa.
Rồi từ miệng ai đó bật ra 2 chữ ly thân. Tôi không nhớ là mình nói trước hay vợ nói trước. Chỉ nhớ rằng cả hai đều im lặng rất lâu sau đó. Sự im lặng ấy đáng sợ hơn bất kỳ cuộc cãi vã nào.
Đúng lúc ấy, bố tôi qua đời. Bố đi theo mẹ tôi, người vợ đã mất từ 5 năm trước. Ngôi nhà cũ cách chung cư của chúng tôi chỉ 3 cây số. Căn nhà ấy vốn đã vắng, nay lại càng vắng hơn.
Tôi dọn về căn nhà cũ của bố mẹ, dẫn theo con trai. Con gái ở với mẹ. Ngày chuyển đồ đi, tôi cứ nghĩ đời mình đang bước vào một bi kịch. Tôi hình dung những bữa cơm lạnh lẽo, những tối cô độc và những ngày cuối tuần dài dằng dặc. Thế nhưng, có những chuyện thật không ngờ.
Sau vài tháng, tôi nhận ra mình vẫn sống được. Thằng bé sau vài ngày nhớ mẹ, nhớ em rồi cũng quen. Không có vợ, tôi buộc phải sắp xếp thời gian chăm con. Hai bố con tự nấu ăn, tự dọn dẹp, tự giặt quần áo. Có hôm cơm nhão, có hôm canh mặn. Hai bố con vẫn cười với nhau như không có chuyện gì.
Buổi sáng tôi đưa con đi học. Chiều về hai bố con đá bóng ngoài sân. Đêm đến, nó nằm cạnh kể đủ thứ chuyện trên lớp. Căn nhà tưởng như chỉ còn ký ức bỗng có thêm tiếng cười trẻ con. Bên phía vợ tôi cũng vậy. Cô ấy chăm sóc con gái chu đáo vì chẳng có ai để so bì.
Ngày quyết định ly thân, tôi nghĩ đời mình rơi vào bi kịch, không ngờ đó lại là ngày mở ra quãng thời gian bình yên nhất trong cuộc sống vợ chồng của mình. Không còn những cuộc tranh cãi mỗi tối. Không còn cảnh người này trách người kia vô tâm. Cuộc sống bỗng nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.
Chúng tôi vẫn liên lạc để trao đổi về tình hình các con và vài chuyện liên quan hai bên nội ngoại. Nhưng thay vì những lời càu nhàu, lại là những tin nhắn hỏi thăm. Tôi bắt đầu nhớ những món ăn cô ấy nấu. Cô ấy lại hỏi con trai có còn đòi bố xem điện thoại chơi game không?
Mỗi tháng chúng tôi cùng nhau dẫn các con đi chơi vài lần vào cuối tuần. Những cuộc gặp ngắn ngủi ấy thường kết thúc bằng những nụ cười. Kỳ lạ thật. Khi sống chung thì mệt mỏi. Khi ở xa lại thấy vui vẻ, thoải mái như vậy.
Tôi từng nghĩ, thời gian đã mài mòn tình yêu của chúng tôi. Nhưng hóa ra nó chỉ bị phủ bụi bởi quá nhiều áp lực và trách nhiệm. Khi khoảng cách xuất hiện, lớp bụi ấy lại dần được phủi đi.
Hôm sinh nhật con gái, cả nhà cùng ăn tối. Con bé vui đến mức không chịu đi ngủ, đòi bố và anh ở lại nhà. Đêm đã khuya. Tôi không về nhà cũ nữa. Căn phòng quen thuộc. Chiếc ghế quen thuộc. Mùi hương quen thuộc. Mọi thứ như kéo tôi trở về 10 năm trước.
Đêm ấy chúng tôi gần gũi với nhau như thuở ban đầu. Không phải vì cô đơn. Cũng không phải vì thương hại. Mà vì trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều nhận ra mình vẫn còn tình cảm dành cho người kia.
Sáng hôm sau thức dậy, tôi nhìn vợ đang chuẩn bị bữa sáng. Bỗng nhiên trong lòng dấy lên một mong muốn: Hay là quay về? Nhưng rồi tôi lại sợ. Tôi sợ những cuộc cãi vã cũ sẽ quay lại. Sợ những áp lực công việc sẽ lại biến chúng tôi thành những người xa lạ. Sợ căn hộ từng chứa đầy tiếng cười rồi lại đầy những tiếng thở dài.
Có khi nào tình yêu của chúng tôi đẹp hơn khi giữ một khoảng cách vừa đủ? Có khi nào hai người không sống chung lại hiểu và trân trọng nhau hơn? Hay đó chỉ là sự bình yên tạm thời trước khi mọi mâu thuẫn quay trở lại?
Đến hôm nay, tôi vẫn chưa có câu trả lời. Tôi đứng giữa hai con đường. Một con đường là trở về làm một gia đình đúng nghĩa. Con đường còn lại là tiếp tục cuộc sống hiện tại, nơi cả hai đều thấy dễ thở hơn?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Đoạn phía Tây vành đai 3 TP.HCM đi qua Củ Chi, Hóc Môn, Bình Chánh cũ dài khoảng 32,6km. Đoạn này có 5 gói thầu, bao gồm các gói XL6, XL7, XL8, XL9, XL10 với giá trị hợp đồng gói thấp nhất 1.400 tỉ đồng, gói cao nhất là 2.259 tỉ đồng.
Trung bình mỗi gói thầu có từ 4-5 nhà thầu chính tham gia trong một liên danh. Tổng cộng có khoảng 22 nhà thầu thi công khu vực này, chưa kể thầu phụ.
Dù có một lực lượng nhà thầu đông đảo tham gia thi công nhưng tiến độ đoạn phía Tây khá chậm. Theo kế hoạch ban đầu, tuyến phải thông xe kỹ thuật chậm nhất ngày 31-12-2025 và hướng tới khai thác toàn tuyến vào 30-4-2026.
Vì chủ đầu tư cùng nhà thầu triển khai chưa đáp ứng yêu cầu tiến độ đã cam kết với thành phố nên ngày hoàn thành dự án buộc phải điều chỉnh. Theo yêu cầu mới nhất của TP.HCM, đoạn này phải hoàn thành, đưa vào khai thác trước ngày 30-6-2026.
Theo ghi nhận của phóng viên Tuổi Trẻ, đến cuối tháng 3-2026, không ít đoạn vẫn chưa hoàn tất đắp cát gia tải - khâu đường găng then chốt của dự án và tốn nhiều thời gian nhất trong quá trình thi công.
Theo quy trình, việc gia tải nền đất yếu đã mất 6-9 tháng, sau đó cần thêm 1–2 tháng để dỡ tải và hoàn thiện nền đường. Từ những bước trượt tiến độ các hạng mục đường găng cho thấy mục tiêu hoàn thành toàn dự án đưa vào khai thác trước 30-6-2026 là rất khó khả thi.
Nhìn các hạng mục còn ngổn ngang ở hiện trường, một cán bộ từng tham gia quản lý thi công các tuyến cao tốc ở phía Nam nhận định, thời gian hoàn tất dự án có thể kéo dài đến tháng 9-2026, thậm chí sẽ còn dài thêm đến cuối 2026 nếu không có các giải pháp quản trị dự án quyết liệt, đồng bộ.
Trước thực trạng trên, phóng viên Tuổi Trẻ cũng đưa các dữ liệu tiến độ, hiện trạng cùng quá trình xử lý hạng mục nền đất yếu để các chuyên gia và một số nhà thầu đánh giá thêm.
Để đảm bảo tiến độ không bị trượt thêm, theo góp ý của một số nhà thầu và các chuyên gia, chủ đầu tư dự án cần kiểm điểm tiến độ hàng tuần, hàng tháng so với mốc đã cam kết, đồng thời bố trí cán bộ ở tại công trường trực tiếp chỉ đạo các nhà thầu, đặc biệt là theo dõi tiến độ sát sao đối với một số nhà thầu thi công yếu kém.
Chủ đầu tư cần phải cương quyết hơn, nhanh hơn trong việc xử lý các nhà thầu làm chậm. Về lâu dài, cần phải ghi nhận các nhà thầu yếu kém trong quá trình thi công để báo cáo, đề xuất cơ quan có thẩm quyền không cho tham gia đấu thầu, tham gia dự án khác tại TP.HCM.
Bên cạnh đó, các thủ tục pháp lý, phê duyệt hay các phát sinh, thay đổi ở hiện trường cần được chủ đầu tư xử lý nhanh, kịp thời.
TS Phạm Viết Thuận - Viện trưởng Viện Kinh tế tài nguyên và môi trường TP.HCM cho hay dự án vành đai 3 TP.HCM là công trình đặc biệt quan trọng, chậm về đích ngày nào lãng phí ngày đó.
Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng các công trình giao thông TP.HCM với vai trò là chủ đầu tư cũng đã nhiều lần hứa đảm bảo tiến độ, song sau đó lại không đạt.
"Nhìn hiện trạng và các công việc còn lại cho thấy cam kết đưa đoạn phía Tây vành đai 3 TP.HCM về đích 30-6 là rất khó khả thi. Tôi cho rằng đã đến lúc phải hạn chế những báo cáo, những cam kết mà trên thực tế rất khó hoàn thành.
Phải nhìn thẳng vào sự thật, vào tổng tiến độ, vào đường găng để có các báo cáo đầy đủ, giúp TP.HCM có những giải pháp kịp thời. Đồng thời, cần phải siết chặt kỷ cương, trách nhiệm công vụ đối với việc hứa mà không hoàn thành nhiệm vụ như đã cam kết, bao gồm cả các nhà thầu", ông Thuận nhấn mạnh.
Theo ông Thuận, với tiến độ ngổn ngang ở đoạn phía Tây như trên cũng cho thấy đang có những nhà thầu trong quá trình thi công đang có vấn đề về năng lực, chậm tiến độ. 5 gói thầu đoạn phía Tây có khoảng 22 nhà thầu thi công, một nhà thầu phụ trách một một phần việc trên tuyến. Trong số đó nếu có một nhà thầu làm chậm mà không được xử lý kịp thời sẽ dẫn đến toàn tuyến bị ảnh hưởng.
"Do vậy, tôi cho rằng đã đến lúc chủ đầu tư cần phải mạnh tay, cương quyết hơn trong việc xử lý trách nhiệm, thanh lý hợp đồng đối với các nhà thầu làm chậm và điều chuyển khối lượng công việc cho các nhà thầu có tiến độ tốt hơn thi công", ông Thuận đề xuất.
Bảy năm trời, vợ chồng tôi sống như người ta đi ở trọ trong chính cuộc đời mình: Không dám ăn một bữa ngon, không dám mua bộ quần áo mới. Có lần con bé nhà tôi đứng trước cửa trung tâm tiếng Anh, nhìn lũ trẻ đeo cặp đi vào rồi hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, con học ở đó có được không?”. Tôi quay mặt đi, giả vờ không nghe.
Người ta cứ tưởng công nhân tăng ca là có tiền. Nhưng chỉ ai từng ôm hộp cơm nguội lúc 10h đêm mới hiểu, đồng tiền kiếm được có mùi của mồ hôi và cả nhọc nhằn. Chồng tôi từng sốt gần 40 độ vẫn lén uống thuốc rồi đi làm. Anh bảo nghỉ một ngày là mất chuyên cần, mất một khoản tiền thưởng nhỏ.
Cái sổ tiết kiệm 1 tỷ đồng ấy, nói thật, chẳng khác gì cái mạng của chúng tôi. Mỗi tháng gửi vào vài triệu đồng. Có tháng con ốm, định rút ra, lại cắn răng vay ngoài. Tôi còn nhớ hôm đủ 1 tỷ đồng, chồng tôi im lặng rất lâu. Anh chỉ cười. Một người đàn ông ngoài 30 tuổi mà cười như đứa trẻ được quà.
Chúng tôi định cuối năm mua miếng đất nhỏ ngoài thị trấn. Không cần mặt tiền, trong ngõ sâu cũng được. Chỉ cần đủ để xây một căn nhà. Tôi còn lên mạng xem gạch lát sân, xem cả mấy cây hoa giấy người ta trồng trước cổng. Nghèo mà, nhiều khi hạnh phúc chỉ là bản thân tưởng tượng được tương lai.
Ấy thế mà một buổi chiều, mẹ chồng tôi gọi điện. Giọng bà run đến nỗi tôi tưởng trong nhà có người mất. Bà bảo em trai chồng tôi bị lừa. Nó tham gia cái gì gọi là “khởi nghiệp ”. Người ta dụ đầu tư tiền ảo. Ban đầu lời thật. Sau đó, nó mất trắng 800 triệu đồng.
Tôi ngồi chết lặng bên bếp. Nồi canh sôi trào cả ra ngoài mà không biết. 800 triệu đồng - con số nghe như tiếng búa đập vào ngực. Tôi hỏi lại mấy lần vì không tin nổi. Em chồng tôi mới 27 tuổi, chưa vợ con, làm tháng được bao nhiêu đâu mà có từng ấy tiền?
Buổi tối, nó sang nhà tôi. Mặt tái như người vừa đi cấp cứu về. Nó quỳ xuống giữa nền nhà. Hai mắt đỏ ngầu. Nó nói vay nóng khắp nơi để nạp thêm tiền gỡ gạc, cuối cùng sập luôn hệ thống. Chủ nhóm biến mất. Điện thoại khóa. Bạn bè cũng tan tác như bầy vịt gặp lũ.
Từ hôm ấy, bố mẹ chồng tôi gần như ngày nào cũng sang. Mẹ chồng tôi khóc. Bà nói nếu không cứu, người ta siết nợ thì em chồng tôi chỉ có nước chết. Bố chồng tôi thì ngồi im, thỉnh thoảng thở dài. Cả căn nhà đầy mùi tuyệt vọng.
“Các con giúp em đi. Nó mà bị chủ nợ tìm tới thì đời coi như bỏ", mẹ chồng tôi nói thế. Tôi nghe mà ruột gan rối như canh hẹ. Một tỷ đồng ấy đâu phải tiền trên trời rơi xuống. Nó là tuổi thanh xuân của vợ chồng tôi. Là những buổi con thèm trà sữa mà mẹ bảo đau bụng, không cho uống. Là đôi giày chồng tôi rách đế vẫn đi thêm cho đến khi không đi được nữa.
Có hôm con bé nhà tôi hỏi: “Bao giờ nhà mình có nhà ạ?”. Tôi quay đi lau bát, thấy mắt cay xè. Nó đâu biết người lớn đôi khi khổ không phải vì thiếu tiền, mà vì đồng tiền mình có bỗng phải đem đặt lên bàn cân với tình thân.
Rồi chuyện bắt đầu rối hơn. Chủ nợ tìm tới thật. Một gã đàn ông xăm trổ đứng trước cổng nhà bố mẹ chồng tôi suốt buổi chiều. Hàng xóm bu kín ngoài ngõ. Em chồng tôi trốn biệt. Mẹ chồng tôi ngất ngay giữa sân vì sợ. Chồng tôi phải cõng bà vào viện.
Đêm đó, lần đầu tiên vợ chồng tôi cãi nhau lớn. Tôi bảo không thể đưa hết tiền được. Chồng tôi đập bàn. Anh nói, đó là em ruột anh. Tôi cũng bật khóc.
Tôi hỏi: “Nếu đưa hết rồi bao giờ tiền lo cho con ăn học lấy ở đâu? Lỡ đau ốm thì sao? Nhà cửa thì tính thế nào?". Anh im lặng rất lâu rồi nói một câu khiến tôi đau đến tận giờ: “Anh cũng không biết. Anh chỉ biết là phải giúp em trai anh”.
Người đàn ông ấy, bao năm nay luôn tính toán rõ ràng từng đồng. Vậy mà hôm ấy anh nói không biết. Tôi nhìn lưng anh cong xuống dưới ánh đèn mà thấy thương. Một bên là cha mẹ già và em trai. Một bên là vợ con. Ở giữa là đồng tiền mồ hôi nước mắt.
Đêm qua, tôi mở cuốn sổ tiết kiệm ra nhìn thật lâu. Những con số nằm im thin thít. Chúng vô tri mà sao nặng như đá. Tôi nhớ cái ngày hai vợ chồng ăn mì tôm suốt tuần để gửi thêm được 5 triệu đồng. Tôi nhớ đôi mắt con bé nhìn lớp học thêm ngoài phố.
Bây giờ tôi vẫn chưa biết phải làm sao. Nếu không giúp, tôi thấy mình ích kỷ. Nhưng nếu đưa tiền, tôi sợ cả nhà mình lại quay về những ngày trắng tay. Người ta bảo máu mủ ruột rà phải đùm bọc nhau. Nhưng có ai dám chắc sự đùm bọc ấy không kéo thêm một gia đình khác xuống vực?
Tôi kể câu chuyện này không phải để than nghèo kể khổ. Tôi chỉ muốn hỏi những người đã từng đi qua cảnh đời như chúng tôi một câu: Nếu là các anh chị, các anh chị sẽ chọn giữ lấy gia tài mình chắt chiu bao năm, hay đem hết vốn liếng cứu một người thân đang chìm trong sai lầm?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Sài Gòn khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Nguyễn Tấn Phát - Bí thư Đảng ủy phường Sài Gòn - tiếp tục kiêm Chủ tịch HĐND phường, bà Huỳnh Kim Hiền làm Phó chủ tịch HĐND phường.
Ông Vũ Nguyễn Quang Vinh được bầu làm Chủ tịch UBND phường và hai Phó chủ tịch UBND phường gồm: bà Ngô Hải Yến và Trần Công Hậu.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường An Khánh khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu bà Hoàng Thị Em - Phó bí thư thường trực Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Nguyễn Văn Kiên giữ chức Phó chủ tịch HĐND phường.
Ông Nguyễn Thành Trung được bầu giữ chức Chủ tịch UBND phường và các Phó chủ tịch UBND phường gồm: bà Nguyễn Xuân Quỳnh và bà Phạm Thị Hoàn.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Đức Nhuận khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 cũng đã bầu bà Phan Thị Thanh Phương - Bí thư Đảng ủy phường - tiếp tục kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Trịnh Hữu Anh làm Phó chủ tịch HĐND phường. Bên cạnh đó, bà Nguyễn Thị Thanh Thảo được bầu giữ chức Chủ tịch UBND phường. Các Phó chủ tịch UBND phường gồm: ông Phạm Bảo Toàn và bà Ngô Giang Hoàng Hân.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Tăng Nhơn Phú khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Nguyễn Bạch Hoàng Phụng - Bí thư Đảng ủy phường Tăng Nhơn Phú - tiếp tục kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường và bà Nguyễn Thị Tuyết Hồng làm Phó Chủ tịch HĐND phường.
Bên cạnh đó, bà Cao Thị Ngọc Châu được bầu giữ chức Chủ tịch UBND phường và ông Võ Trung Hiếu giữ chức Phó Chủ tịch UBND phường.
Kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Phú Mỹ khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Bùi Chí Thành - Bí thư Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Đặng Văn Hùng giữ chức Chủ tịch UBND phường.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND xã Nghĩa Thành khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã đã bầu ông Phạm Văn Quyền - Bí thư Đảng ủy xã - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND xã, ông Hồ Thế Bằng giữ chức Phó chủ tịch HĐND xã. Ông Nguyễn Tiến Trung được bầu giữ chức Chủ tịch UBND xã và các Phó chủ tịch UBND xã gồm: bà Trần Thị Hòe và bà Nguyễn Thị Quyền.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Tân Thành khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu bà Nguyễn Lý Thủy Tiên - Phó bí thư thường trực Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường. Ông Nguyễn Ngọc Ân làm Chủ tịch UBND phường và các Phó chủ tịch UBND phường gồm: ông Nguyễn Vy Bảo và ông Văng Thanh Cường.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND xã Ngãi Giao khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Nguyễn Đức Tân - Bí thư Đảng ủy xã - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND xã, ông Nguyễn Minh Tú làm Chủ tịch UBND xã.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Tân Phước đã bầu bà Dương Ngọc Châu - Bí thư Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Huỳnh Trung Sơn làm Chủ tịch UBND phường.