Tôi không nhớ rõ mình thích Thùy từ khi nào. Có lẽ là khi bắt gặp cô ấy bị mấy gã trai làng bên trêu ghẹo dọc đường đi học về năm cuối cấp 3. Nhìn bộ dạng yếu đuối sợ hãi của Thùy lúc đó, tôi muốn bảo vệ chở che.
Tôi là một gã trai không có ưu điểm gì, vừa xấu trai lại vừa học dốt… Thứ người ta nhớ về tôi chỉ là con nhà giàu. Thùy không thích tôi. Hình mẫu các chàng trai trong con mắt những cô gái mới lớn hoặc là đẹp trai, hoặc là học giỏi. Tôi không có cả hai thứ đó. Tôi thậm chí từng bị lưu ban 2 năm, nên dù lớn hơn 2 tuổi vẫn học cùng khóa với Thùy
Tất nhiên, tôi không phải vì thế mà im lặng. Lúc đầu, Thùy tỏ vẻ khó chịu. Tôi nói thẳng, tôi thích cô ấy là quyền của tôi, còn thích hay ghét tôi là quyền của cô ấy.
Thùy không đỗ đại học, tôi đương nhiên càng không. Bố đăng ký cho tôi vào trường nghề của tỉnh, còn Thùy theo chị lên phố học nghề làm đẹp.
Sau khi ra phố, ăn cơm uống nước thành phố, lại biết ăn mặc, trang điểm, Thùy vốn đã xinh đẹp lại càng trở nên rực rỡ hơn. Mỗi lúc nhìn thấy Thùy, tôi vẫn hồi hộp. Tôi biết cô ấy có nhiều chàng trai theo đuổi, và vẫn tự biết mình không thể lọt vào mắt của cô ấy.
Tôi cũng từng tán tỉnh vài người, yêu đương vài cuộc. Nhưng những cuộc tình cũng chẳng đi đến đâu. Với Thùy, tôi vẫn có một tình cảm riêng luôn thầm thương trộm nhớ nhưng không dám đến gần.
Rồi một ngày, Thùy gọi điện cho tôi. Khi thấy số điện thoại lạ nhấp nháy trên màn hình và giọng Thùy cất lên, tôi không tin nổi. Thùy hỏi tôi có rảnh tâm sự cùng em không?
Tối ấy, bên mương nước đầu làng, lần đầu tiên tôi ngồi gần Thùy đến thế. Thùy nói cô ấy số đen đủi, chẳng gặp được ai thương yêu thật lòng. Rồi Thùy hỏi: “Đàn ông chân tình như anh giờ hiếm lắm. Anh còn thích Thùy không? Có muốn lấy Thùy không?”.
Khi nghe Thùy nói, trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì bất ngờ và hạnh phúc. Hơi thở Thùy gần, mang theo phảng phất mùi rượu đã uống từ trước đó. Có lẽ cô ấy say rồi, mai sẽ quên thôi. Mà dù là say, tôi cũng mặc kệ cho cảm xúc trong mình bay bổng.
Thế nhưng, những lời Thùy nói, cô ấy đều nhớ. Tối hôm sau, cô ấy nhắn tin hỏi lại tôi một lần nữa. Thùy nói chán yêu đương rồi, muốn lấy chồng thôi. Nếu tôi muốn cưới, cô ấy đồng ý.
Tôi như người ngủ một giấc dậy, bỗng nghe tin mình trúng số độc đắc. Vội vàng thưa chuyện với bố mẹ bàn chuyện cưới xin. Bố mẹ tôi bất ngờ. Ai cũng bất ngờ. Mẹ hỏi tôi: “Hai đứa yêu bao giờ mà cưới?”.
Tôi dẫn Thùy đi xem váy cưới, dẫn cô ấy đi chọn giường, chọn rèm cửa, ga gối trải giường. Thùy không vui nhiều như tôi, luôn tỏ vẻ dễ dãi mua cái gì cũng được.
Cho đến hôm đi chụp ảnh. Lúc vào buồng thử váy cưới, Thùy đưa túi xách và điện thoại cho tôi cầm. Điện thoại vừa sang tay tôi, màn hình bỗng sáng lên một tin nhắn zalo gửi tới: “Thế còn cái thai cậu định tính thế nào?”. Tin nhắn hiện lên rồi biến mất, nhưng nó in hằn trong trí não tôi. Cái thai nào? Cái thai của ai?
Tôi đứng ngoài cửa, nói cần gọi điện mà điện thoại hết pin, bảo Thùy đọc mật khẩu tôi mượn điện thoại gọi một chút. Khi màn hình mở ra, bí mật cũng được vén màn. Thùy đang mang thai và tình nhân của cô ấy đã cao chạy xa bay. Cô ấy đã bỏ thai nhiều lần, nếu còn tiếp tục, sợ sẽ mất khả năng làm mẹ. Cô ấy chọn tôi làm người “đổ vỏ” để danh chính ngôn thuận cho con chào đời. Chuyện sau này, sau này sẽ tính.
Tôi đọc những dòng cô ấy trò chuyện với bạn, mắt như hoa lên, đầu óc quay cuồng. Tôi vẫn biết, tình cảm Thùy dành cho tôi chắc chắn không nhiều. Nhưng lại nghĩ, cô ấy đã yêu đương chán rồi, muốn tìm một tấm chồng tử tế để dựa. Ai ngờ, cô ấy lừa tôi, xem tôi như một gã ngốc, lấy tôi làm lá chắn để che đậy cho sự lỡ dở của mình.
Khi Thùy khoác lên mình chiếc váy cưới, xoay đi xoay lại trước mặt tôi, tôi cũng chẳng có chút cảm xúc nào cả. Cảm giác hạnh phúc bay bổng trước đó bỗng như bị một tảng băng đè nén, vừa nặng nề vừa lạnh lẽo. Tôi nhìn gương mặt điểm trang cẩn thận tỉ mỉ của Thùy sao bỗng thấy nó xấu xí đến ghê sợ.
Nhưng tôi chẳng nói gì, cũng chẳng phơi bày mọi thứ ngay lúc đó, giống như nỗi đau bất ngờ khiến cảm xúc tê liệt . Một chuyện tày trời như vậy, sao cô ấy nghĩ có thể giấu tôi cả đời? Hay là cô ấy bí quá hóa liều, thật tâm cũng không muốn làm như vậy?
Tôi im lặng, ôm bí mật của cô ấy về nhà. Tôi yêu Thùy, nhưng không yêu đến mức quên cả tự trọng và sĩ diện bản thân, không yêu đến mức cam tâm tình nguyện để cô ấy lừa dối.
Sỡ dĩ, tôi kể chuyện dài như vậy, tỉ mỉ như vậy là để mọi người hiểu, tình cảm tôi dành cho Thùy trong sáng và đẹp ra sao. Và việc cô ấy lừa dối đã khiến tôi đau đớn, bẽ bàng, uất hận đến mức nào.
Hủy bỏ đám cưới là chuyện tôi nghĩ đến đầu tiên, nhưng thế thì lại nhẹ nhàng cho cô ấy quá. Nếu Thùy đã coi tôi là một gã khờ, tôi sẽ cho cô ấy toại nguyện đến đám cưới. Và trong đám cưới ấy, tôi sẽ phơi bày mọi chuyện ra cho thiên hạ thấy. Cô ấy chẳng coi tôi ra gì, tôi cũng chẳng cần làm người tử tế.
Tôi đã nghĩ như vậy đấy. Nhưng mỗi ngày trôi qua, đám cưới càng gần, tôi vẫn chưa chắc chắn mình có nên làm thế không, có nên tuyệt tình, tàn nhẫn đến mức ấy không? Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 32 tuổi, kết hôn được 4 năm, chưa có con. Chồng tôi bằng tuổi, chúng tôi quen nhau qua một nhóm bạn chung.
Ngày mới yêu, tôi thích ở anh sự chín chắn, vui tính và rất biết quan tâm người khác. Có lẽ vì bằng tuổi nên chúng tôi dễ chia sẻ, nói chuyện với nhau như những người bạn, không có cảm giác bị áp lực hay chênh lệch thế hệ như nhiều cặp đôi khác.
Ngay từ khi tìm hiểu, tôi đã biết chồng có một cô bạn thân khác giới chơi với nhau từ năm 15 tuổi. Họ học cùng trường cấp 2, cấp 3, cùng lớn lên, trải qua gần như mọi cột mốc quan trọng của tuổi trẻ. Cô ấy xinh đẹp, học giỏi và mới lập gia đình cách đây không lâu.
Thời điểm mới quen chồng, tôi không hề lấn cấn. Ngược lại còn thấy quý vì nghĩ rằng giữa nam và nữ vẫn có thể tồn tại tình bạn đẹp. Chồng cũng rất thoải mái giới thiệu cô ấy với tôi, không giấu giếm điều gì.
Nhưng sau khi cưới, sống chung và tiếp xúc với gia đình chồng nhiều hơn, tôi mới dần nhận ra mối quan hệ của chồng với cô gái kia thân thiết đến mức nào.
Từ khi về làm dâu, tôi nhận ra bố mẹ chồng rất quý cô ấy. Mẹ chồng gọi cô ấy là "con gái ruột", còn cô ấy thì xưng hô với chồng tôi là "anh trai", được đối xử như anh em trong nhà. Mỗi lần có dịp lễ Tết, cô ấy đều ghé thăm gia đình chồng tôi, hỏi han bố mẹ chồng rất thân tình.
Trong một lần cô ấy sang nhà bố mẹ chồng tôi chúc Tết, tôi mới biết về một câu chuyện thời trẻ, đó là hai người từng đùa với nhau rằng nếu đến 30 tuổi vẫn còn độc thân thì sẽ cưới nhau. Câu nói chỉ mang tính đùa vui thời học sinh, nhưng mỗi khi nhớ lại tôi vẫn thấy khó chịu.
Điều khiến tôi lấn cấn hơn là chồng tôi và bạn thân gần như biết mọi chuyện về nhau. Chồng tôi trong quá khứ yêu ai, trải qua chuyện gì, cô gái kia đều biết. Tất nhiên cô kia cũng vậy. Từ chuyện tình cảm, công việc, thu nhập cho đến những biến cố trong cuộc sống, người đầu tiên cô ấy tìm đến để chia sẻ thường là chồng tôi.
Có lần, bố cô ấy gặp tai nạn, thay vì gọi người thân, cô ấy lại gọi cho chồng tôi trong nước mắt. Chồng tôi cũng lo lắng, sốt sắng như chuyện của chính gia đình mình.
Ngày cưới của cô ấy diễn ra vài tháng trước. Chồng tôi tặng nửa cây vàng dù giá vàng đã tăng lên rất nhiều (4 năm trước khi chúng tôi cưới cô ấy cũng tặng nửa cây vàng).
Khi chồng lên sân khấu tặng quà, hai người bắt tay nhau, rồi cô ấy xúc động bật khóc, nói rằng chồng tôi là người bạn đồng hành quan trọng nhất suốt nhiều năm qua. Nhìn chồng mình cũng rưng rưng nước mắt, tôi ngồi dưới bỗng nhiên sượng sùng, thực sự cảm thấy khó chịu.
Cũng trong tiệc cưới cô bạn đó, tôi mới biết chồng tôi cũng gọi bố mẹ cô ấy là "ba mẹ". Đến nay, dù cả hai đều đã có gia đình riêng, họ vẫn thường xuyên liên lạc, gọi điện hỏi han và cập nhật cuộc sống cho nhau. Mỗi khi tôi bày tỏ sự không thoải mái, chồng lại cho rằng tôi suy nghĩ quá nhiều, rằng đó chỉ đơn thuần là tình bạn tri kỷ kéo dài nhiều năm.
Tuần trước, cô bạn thân của chồng bị lừa mất gần 200 triệu đồng. Trưa đang làm việc, chồng nhắn cho tôi một tin ngắn: "Trưa nay anh không về nhà đâu, xuống gặp bạn một chút". Bình thường, chồng vẫn thường tạt về nhà ăn cơm trưa cùng tôi vì cơ quan gần nhà.
Tôi nghĩ anh chỉ ghé thăm hỏi vài câu rồi về. Nhưng đến chiều tối vẫn không thấy đâu. Gần 5h chiều anh mới về nhà. Sau đó tôi mới biết anh đã dành cả buổi chiều để đưa cô bạn thân ăn, đi cà phê, đi dạo cho khuây khỏa vì sợ cô ấy suy sụp sau cú sốc mất tiền.
Tôi hiểu mất một khoản tiền lớn là chuyện không ai mong muốn. Nhưng hôm đó tôi vẫn cảm thấy chạnh lòng. Chồng tôi đi từ gần trưa đến chiều tối để ở bên an ủi một người phụ nữ khác, còn tôi ở nhà một mình đợi cơm.
Tối hôm đó tôi nói mình không thoải mái. Tôi không trách anh quan tâm bạn bè, chỉ là tôi thấy việc dành gần cả ngày bên cạnh một người phụ nữ khác, dù là bạn thân, cũng hơi quá.
Nhưng chồng tôi lập tức nổi nóng. Anh bảo tôi ích kỷ, nhỏ nhen và cố tình kiếm chuyện cãi nhau. "Bạn thân hơn mười mấy năm, giờ nó gặp chuyện lớn như vậy, anh không ở bên động viên thì còn là bạn bè gì nữa?", chồng tôi nói.
Tôi im lặng vì không biết phải trả lời thế nào. Có thể anh đúng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi không khỏi tự hỏi nếu người cần được an ủi hôm ấy là tôi, liệu anh có sẵn sàng bỏ cả buổi chiều để ở cạnh tôi như cách anh làm với cô ấy hay không?
Từ hôm ấy đến nay tôi mất ăn mất ngủ. Tôi hiểu rằng ai cũng có quyền giữ những mối quan hệ thân thiết của riêng mình. Nhưng thú thật, đôi khi tôi vẫn cảm thấy mình như người đến sau trong một mối quan hệ đã gắn bó quá lâu.
Liệu tôi có đang quá nhạy cảm, hay sự băn khoăn của tôi là điều bình thường khi chứng kiến chồng và một người phụ nữ khác thân thiết đến mức ấy? Liệu tôi đang ghen tuông vô lý, hay bất kỳ người vợ nào rơi vào hoàn cảnh của tôi cũng sẽ cảm thấy bất an?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tại Lễ công bố kết quả khảo sát "Hàng hóa – Dịch vụ người tiêu dùng tin cậy năm 2025" do Hội Bảo vệ Người tiêu dùng Việt Nam tổ chức tại TP.HCM ngày 5-4, các danh hiệu Top 100, Top 50 và Top 10 sản phẩm, dịch vụ được người tiêu dùng tin cậy đã chính thức được công bố.
Theo ban tổ chức, chương trình năm nay ghi nhận hàng trăm nghìn lượt bình chọn trực tuyến từ người tiêu dùng trên cả nước, thể hiện vai trò ngày càng rõ nét của người tiêu dùng trong việc định hình thị trường.
So với năm ngoái, số lượng doanh nghiệp tham gia năm nay tăng rõ rệt. Gần 300 sản phẩm, dịch vụ tới từ 50 doanh nghiệp.
Các nhóm ngành tham gia tập trung mạnh vào những mặt hàng thiết yếu và gần gũi với người tiêu dùng: thực phẩm chức năng, đồ uống, gia vị, nông sản và thực phẩm sạch, sản phẩm chăm sóc cá nhân, mỹ phẩm an toàn, đồ dùng gia đình, cùng một số dịch vụ như sản phẩm đựng đồ ăn nhanh.
Ông Bùi Thanh Thủy - Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hội Bảo vệ Người tiêu dùng Việt Nam (VICOPRO) - cho biết sự thay đổi của năm nay không chỉ nằm ở số lượng mà còn ở chất lượng tham gia.
Theo ông, nhiều doanh đã chủ động cung cấp đầy đủ hồ sơ chứng minh nguồn gốc, quy trình sản xuất đạt chuẩn, hệ thống quản lý chất lượng và cam kết cụ thể về bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng như chính sách đổi trả, hỗ trợ khiếu nại nhanh chóng.
Một số doanh nghiệp đã tự đánh giá lại nội bộ, điều chỉnh quy trình để đáp ứng tốt hơn các tiêu chí khảo sát của Hội.
"Người tiêu dùng có xu hướng ưu tiên lựa chọn các sản phẩm đã được kiểm chứng, qua đó giúp doanh nghiệp gia tăng độ nhận diện và lòng trung thành của khách hàng", ông nói.
Theo kết quả khảo sát Người tiêu dùng của PwC năm 2025, người tiêu dùng Việt Nam ngày càng am hiểu và khắt khe hơn trong lựa chọn thực phẩm, đặc biệt chú trọng đến nguồn gốc và giá trị dinh dưỡng.
74% người tiêu dùng lo ngại về thực phẩm siêu chế biến và dư lượng hóa chất, trong khi 41% sẵn sàng trả thêm cho sản phẩm nội địa nếu đảm bảo tiêu chuẩn. Điều này cho thấy một sự chuyển dịch rõ rệt, từ tiêu dùng cảm tính sang tiêu dùng có chọn lọc và có trách nhiệm.
Nhằm đáp ứng những tiêu chuẩn ngày một cao của thị trường, trong khuôn khổ lễ công bố, các doanh nghiệp đã thực hiện ký cam kết vì người tiêu dùng năm 2026.
Đây được xem là điểm nhấn, thể hiện cam kết chịu trách nhiệm dài hạn với người tiêu dùng của doanh nghiệp.
Phát biểu tại buổi lễ, ông Phan Thế Thắng, Phó Trưởng ban Bảo vệ người tiêu dùng, Ủy ban Cạnh tranh Quốc gia nhấn mạnh tầm quan trọng trong việc hỗ trợ và thúc đẩy các doanh nghiệp chân chính phát triển.
Theo ông, việc vinh danh các sản phẩm được người tiêu dùng tin cậy đồng thời sẽ giúp cung cấp thông tin hữu ích giúp người tiêu dùng có những quyết định lựa chọn đúng đắn và chính xác.
Phía VICOPRO cho biết sẽ tiếp tục mở rộng chương trình sang các lĩnh vực mới như thương mại điện tử, dịch vụ số và sản phẩm thân thiện môi trường
Việc ứng dụng công nghệ trong khảo sát và bình chọn cũng sẽ được đẩy mạnh để tăng tính minh bạch và thuận tiện.
Chồng tôi là một người đàn ông tốt, yêu vợ, thương con, chịu khó làm ăn. Anh luôn khao khát làm giàu "để vợ con đỡ khổ" và chính điều đó khiến anh đánh liều đi vay mượn. Lúc đầu chỉ là ít một, sau lại lớn dần. Tôi không hiểu hết chuyện làm ăn của chồng, chỉ biết mỗi lần anh về nhà, gương mặt lại thêm phần căng thẳng.
Cho đến một ngày, anh đến trước mặt tôi, thú nhận rằng mình đầu tư thất bại, thua lỗ. Anh nói về khoản nợ, về những người bạn từng thân thiết giờ trở thành chủ nợ. Sau khi kể hết những khó khăn đang gặp phải, anh nói muốn đi xuất khẩu lao động. Chỉ có cách đó mới mong trả được nợ.
Quá bất ngờ, tôi không nhớ lúc đó mình đã phản ứng ra sao và nói những gì. Chỉ biết rằng tôi không thể cản anh, vì cũng không biết cản bằng cách nào. Ngày anh đi, tôi đứng nhìn theo, lòng buồn hiu hắt. Vì tôi biết, kể từ ngày mai, mọi thứ sẽ đổi khác.
Khoản tiền anh gửi về mỗi tháng không nhiều mà nợ thì như một cái hố sâu không đáy. Người ta bắt đầu tìm đến nhà. Có người khó chịu, có người gay gắt. Nhưng có một chủ nợ khá đặc biệt.
Anh ta là bạn của chồng tôi, trước kia cũng hay lui tới, nói chuyện thân tình. Tôi biết chồng tôi có vay anh một khoản tiền không nhỏ. Nhưng anh không phải đến đòi nợ, chỉ hỏi chồng tôi sang bên đó làm ăn thế nào, mấy mẹ con ở nhà có khó khăn quá không...
Dù anh không đòi, nhưng mỗi tháng chồng gửi tiền về, tôi vẫn gom góp cân đối để trả trước mỗi người một ít, kể cả anh. Lạ là, sau khi nhận tiền, anh chỉ giữ phần gốc, còn phần lãi lại đưa cho tôi. Anh bảo tôi giữ lấy mà lo cho con, đừng nói với chồng, để anh ấy yên tâm làm việc.
Ban đầu, tôi không dám nhận, cầm tiền mà tay run run. Nhưng anh nói rất nhẹ nhàng, tự nhiên, tạo cho tôi cảm giác yên tâm. Tôi không biết mình đang mang ơn hay đang mắc thêm một món nợ khác, một món nợ không có giấy trắng mực đen.
Anh cũng hay mang quà cho hai đứa con tôi. Không phải thứ gì đắt tiền, nhưng vừa đủ để chúng vui. Lũ trẻ không biết chuyện, cứ quấn lấy anh mà gọi chú. Nhìn cảnh ấy, lòng tôi vừa ấm, vừa lo, như có một sợi dây vô hình đang kéo mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo.
Có những hôm anh ghé qua, ở lại lâu hơn. Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, không còn chỉ xoay quanh tiền bạc. Anh hỏi tôi về cuộc sống, về những ngày chồng đi vắng và bảo rằng nếu có khó khăn gì cứ nói với anh. Với tư cách là bạn bè, giúp được gì anh sẽ giúp. Lúc đầu tôi còn dè dặt, sau dần cũng quen. Có những điều, tôi không biết nên nói với ai, lại nói với anh.
Tôi từng nghĩ mình chỉ đang biết ơn. Nhưng cảm xúc là thứ không dễ gọi tên. Nó đến chậm, len lỏi, rồi một lúc nào đó, ta mới nhận ra nó đã ở đó từ lâu. Tôi bắt đầu mong những lần anh đến, dù trong đầu vẫn có một tiếng nói nhỏ nhắc mình nên dừng lại.
Rồi một ngày chủ nhật, hai đứa nhỏ đi sang nhà bạn chơi. Nhà vắng. Anh đến như thường lệ. Chúng tôi nói chuyện, rồi im lặng. Khoảng lặng ấy dài hơn mọi khi.
Tôi không nhớ rõ ai là người tiến lại gần trước. Chỉ nhớ khi tôi nhận ra, mình đã ở trong vòng tay anh. Một cái ôm không quá chặt, nhưng đủ để tôi thấy mình yếu đi. Tôi không đẩy anh ra. Có lẽ, chính khoảnh khắc ấy, tôi đã vượt qua một ranh giới.
Sau đó, tôi sợ. Tôi tránh anh, nhưng anh vẫn đến, không nhắc lại chuyện hôm đó, không ép buộc, không đòi hỏi. Anh chỉ nói, anh biết mình như vậy là không nên, nhưng tình cảm là thứ không phải cứ biết sai là dừng lại được. Anh nói thích tôi. Sự thẳng thắn này lại khiến lòng tôi chao đảo.
Có nhiều đêm, tôi nằm trong bóng tối, nghĩ đến chồng. Ở nơi xa, anh đang cày cuốc mong sớm trả hết nợ để sớm được về nhà. Tôi thương anh, điều đó là thật. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận những rung động kia. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, bền bỉ.
Người ta vẫn nói, đàn ông xa vợ rất dễ yếu lòng mà sa ngã. Thực ra, đàn bà vắng chồng, điều đáng sợ nhất chính là sự cô đơn. Tôi muốn gạt đi những tình cảm sai trái kia, nhưng càng muốn quên đi lại càng nghĩ nhiều.
Có lẽ, điều khiến tôi day dứt nhất không phải là đúng sai, mà là cảm giác mình không còn là mình nữa. Tôi vừa thương chồng, vừa không dứt được những rung động kia. Hai thứ tình cảm ấy không thể tồn tại cùng nhau, nhưng lại đang cùng tồn tại trong tôi.
Anh ấy vẫn đến, tần suất ngày một nhiều. Và điều đáng sợ là tôi đã coi đó như một thói quen. Có lần, anh ôm tôi trong vòng tay thủ thỉ: “Có lẽ chúng ta nên dừng lại. Nếu mọi chuyện vỡ lỡ, anh cùng lắm cũng chỉ mất một người bạn, nhưng em sẽ mất rất nhiều. Anh thương em và lo cho em. Nếu như em đủ dũng cảm dừng lại với chồng và đến với anh thì lại là chuyện khác. Em có muốn một lần thử cân nhắc lựa chọn không?”.
Nghe những lời đó, không hiểu sao trái tim tôi bỗng thắt lại. Tôi chỉ ước mọi thứ cứ mãi như thế, đừng phải lựa chọn bất cứ điều gì. Tối qua, chồng gọi điện về. Anh nói vừa tăng ca về tới nhà trọ, mệt nhoài, nhớ vợ con và chỉ muốn khóc. Giây phút đó, tôi cũng bật khóc thật to. Vì lúc đó tôi nhìn thấy rõ nhất mình là một người vợ tồi tệ thế nào.
Tôi biết mình phải chọn điều gì. Nhưng dừng lại, không có nghĩa là có thể quên đi. Tôi muốn tự tha thứ cho mình. Nhưng không ngờ chấp nhận sai lầm của bản thân cũng khó đến thế.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.